Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Image

Với chiếc áo ngắn đã an toàn nằm trong sự sở hữu của Jenny và các phiếu nhận quà đã mua xong, Sabrina về đến nhà lúc mới hơn sáu giờ. Sự lo lắng về khung cảnh trong nhà đẩy mọi ưu tư của Sabrina về một âm mưu nào đó của Libby vào một góc rất xa xôi trong tâm trí. Cô hắn sẽ không ngạc nhiên nếu hai bà cô biến cửa trước thành một cống bằng đá có một tượng đá nhe nanh đứng gác, biến gian tiền sảnh thành một cái hang với những con dơi và thạch nhũ rỏ nước lách tách, và đặt một cái nồi to đùng sôi lục ục một hợp chất xanh lè để chế một thứ bùa mê thuốc lú nào đó ngay giữa phòng khách.

Bước vào tiền sảnh cô hoảng hồn nhìn quanh với nỗi tuyệt vọng không nói nên lời. Tất cả những món trang trí và dụng cụ mà cô đã bỏ công tìm kiếm và lựa chọn bị quăng khắp nơi, vương vãi, chất đống, trải, treo, gắn bừa bãi lộn xộn khắp từ đầu này tới đầu kia ngôi nhà. Những băng giấy màu cam và đen, lẽ ra phải được xoắn sơ sơ và giăng từ các góc tới điểm trung tâm trên trần nhà, nay lại được treo lòng thòng lủng lẳng ở mọi điểm bất kỳ không cần biết đến sự cân đối. Hình bộ xương lắp ghép được gắn bằng đinh ghim trên cửa tủ với tay chân mình mẩy hoàn toàn xẹo xọ. Một lô những mặt nạ quỷ bằng nhựa cứng, định dùng làm phụ tùng trang phục cho những bạn nào cần dùng, được gắn trên một sợi dây có đèn màu cam nhấp nháy giăng ngang cửa sổ trước để ánh đèn chiếu thấp thoáng qua những lỗ con mắt.

Quá mất vía không còn sức để quan sát chi tiết cảnh hỗn loạn này, Sabrina lắp bắp, "Có chuyện gì vậy?"

"Hai cô đang trang trí nhà cửa cho buổi liên hoan của cháu." Cô Zelda đang cố ráp mớ hình mèo đen bằng giấy ngẩng lên đáp. Một lô những trái bí ngô bị cắt, gọt, đục khoét nằm lăn lóc trên thảm quanh bà. "Theo kiểu người phàm, như hai cô đã hứa."

Ngồi ở bậc cầu thang, Salem dùng miệng lôi một miếng băng keo dính ở đuôi nó ra. "Chào mừng bạn đến với nghệ thuật trang trí ngày lễ dành cho những kẻ bị thách thức về mặt sáng tạo. Nếu bạn muốn không bị điên, xin đừng cản đường họ."

Kém cỏi về mặt sáng tạo thì chính xác hơn, Sabrina thầm nghĩ khi bước qua mô hình căn nhà có ma đang ráp dang dở với cái mái nhà và mặt tiền bị gắn lộn ngược mặt trong ra mặt ngoài. Những cố gắng trang trí đáng thương của Hilda và Zelda khiến cô thấy Charles và Maureen cứ như dân chuyên nghiệp.

Với những băng giấy màu quàng khắp người, Hilda đứng trên chiếc dương cầm giơ tay vẫy chào. Những đoạn băng giấy rách và nhàu nát, mà bà vừa dán lên trần bằng băng keo, rơi lả tả xuống chân mà bà vẫn không thèm để ý khi nhíu mày nhìn cô cháu đang sững sờ. "Trông cháu tái xanh kìa. Cháu không bị gì chứ, hả?"

"Hay cháu đi phố mà quên không cài nút áo khoác?" Bà Zelda hỏi nhẹ nhàng khi mày mò mớ giấy xốp tổ ong mà bà đã làm nhàu nát với cái kẹp bằng nhựa. "Tháng Mười là tháng dễ bị cảm lạnh nhất."

"Đúng như vậy." Kéo một đoạn băng keo ra, bà Hilda uốn nó thành một vòng và nhặt những băng giấy lên. "Nắng, trời xanh, và những cơn gió lạnh thấu xương. Một tổ hợp rất hại sức khỏe, nếu mình không cẩn thận."

"Cháu, ơ... chỉ mệt thôi." Cố nén nước mắt mệt mỏi, thất vọng và căng thẳng, Sabrina mỉm cười méo xệch. Các bà cô chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ. Tỏ ra phật lòng sẽ làm tổn thương tình cảm của họ mà cũng không cứu vãn được thiệt hại đã gây ra. "Cháu thấy các cô mất công quá."

"Ưmmm." Nhíu mày vì tập trung, bà Zelda cố gắn một con mèo đen vào hình mặt trăng tròn bằng bìa cứng. Miếng rìa giấy để dán bị rách toạc và con mèo giấy sụm xuống trên đôi tay lóng ngóng của bà. Thở dài, bà liệng nó ra sau lưng và vớ lấy một con mèo khác còn nguyên trong bao nhựa.

"Tôi mong đó không phải là một trào lưu." Salem làu bàu và ngửi ngửi một trong những trái bí ngô bằng giấy ráp vụng về và thử cào nó một phát. Thấy trái bí giấy bay đi trên thảm nó bèn phóng đuôi theo. "Hay quá!"

"Để cháu làm cho." Sabrina thò tay lấy bao nhựa trên tay cô Zelda. Tuy việc cứu vãn một con mèo đen cũng chẳng thay đổi được gì cảnh trang trí tan hoang mà các bà cô đã theo đuổi với sự hồn nhiên nhiệt tình và vụng về, Sabrina vẫn cảm thấy phải làm việc gì đó để giữ cho mình khỏi sụp đổ tinh thần ngay tại chỗ.

"Không cần đâu, Sabrina." Mỉm cười khi xé toạc lớp bao nhựa, bà Zelda giơ tay ra. "Bây giờ cô biết làm rồi."

"ước gì em cũng nói được như thế." Gỡ những sợi băng giấy vương trên vai và dưới hai chân ra, Hilda nhảy khỏi chiếc đàn dương cầm và nhìn những bàng giấy tả tơi mà bà đã cố công dán nối lại. "Bọn người phàm làm cái vụ trang trí này coi dễ quá. Sao họ làm được vậy nhỉ?"

"Kiên nhẫn và rèn luyện, chị chắc vậy." Mở tung hình con mèo ra, Zelda rút ra một cây ghim nhựa dẻo và cẩn thận nối hai mép giấy lại với nhau để làm cái hình giấy uốn tròn ấy đứng vững. "Rồi! Coi nè. Chị gắn được mà không làm nát cái mớ mềm xèo này."

Vẫn trong tư thế tấn công, Salem lại phóng trở lui và nhảy luôn vào đống những trái bí giấy méo mó nhàu nát. Những móng vuốt giương ra, nó tát một phát làm văng luôn hình con mèo đen khỏi tay Zelda. Những móng sắc cắm vào mớ giấy mềm xèo, làm nó tả tơi vô phương cứu vãn.

"Cho nó trọn gói luôn hả, Salem?" Gieo mình xuống ghế dài, Sabrina thở ra, hoàn toàn chịu thua.

"Một ngày cực nhọc hả?" Hilda đặt một tay lên trán Sabrina rồi mỉm cười. "Không có sốt. Tốt đây. Một liều thuốc chữa cảm lạnh chế tại nhà của cô sẽ giải quyết hết các vụ nghẹt mũi và ho hen, nhưng những tác dụng phụ nhiều cái cũng hay lắm."

"Tác dụng phụ gì?" Sabrina hỏi để phòng sau này cần đến.

"Nó gây dị ứng da và rụng tóc," Zelda giải thích.

"Và chẳng ai thích một con mèo hói với đủ các vết mẩn ngứa đỏ lòm." Chán mớ đồ chơi bằng giấy bèo nhèo, Salem nhảy lên chiếc ghế nhỏ. "Thật đấy."

"Nghe cũng tệ như vụ cúm phù thủy," Sabrina nói, nhớ lại vụ mình mất quyền nàng ra sao khi mắc chứng cúm. "Hãy nhắc tôi nhớ đừng để mình bị bệnh."

"Đó là lý do tại sao liều thuốc của cô hiệu nghiệm đến thế." Hilda mỉm cười. "Đầu tiên là ai cũng phải giữ cho mình đừng bị bệnh."

Đứng dậy, bà Zelda vươn vai. "Ồ, phải nói rằng tập trang trí theo kiểu người thường thì cực kỳ giải trí, nhưng thế là được rồi."

"Em cũng vậy." Nhìn công trình Halloween hỗn độn họ đã bày ra, Hilda thở ra một hơi hài lòng. "Nhưng nó thật vui."

Thấy nản muốn chết, nhưng ngại nói ra điều gì vì sợ cô Hilda sẽ dí cho cô một liều thuốc mắc mửa tự chế mà nó sẽ nhuộm đen răng của cô hoặc tệ hơn, nên Sabrina chỉ ngồi im lặng ỉu xìu. Cô có thể cứu chữa mọi thứ bằng cách chỉ ngón tay một cái, nhưng các bà cô rất tự hào về họ, nên cô chẳng bụng dạ nào mà làm thế. Quyết tâm tổ chức liên hoan hoàn toàn theo kiểu của người thường, không có những vụ rối loạn hay đùa phá bằng pháp thuật, họ đã bỏ thì giờ và công sức để trang trí ngôi nhà theo kiểu mọi người khác vẫn làm. Có điều cô không nghĩ họ kém cỏi thê thảm như vậy.

"Em định đi nấu ăn hay tiếp tục ở đây?" bà Zelda nhìn Hilda dò hỏi, bà này cũng nhíu mày suy nghĩ một giây.

"Mặc dù em rất ghét công việc bếp núc, nhưng em cũng sẽ nấu. Vả lại, tài khéo tay của chị cũng có thể điều chỉnh đôi chút."

"Xong." Hít một hơi dài, bà Zelda nhắm mắt lại, giơ hai tay lên và ngâm nga. "Bí, ma và dơi Halloween, hãy trở lại như cũ; trang trí nhà bằng xương với mèo rồi hoàn tất trang trí!"

Sabrina sững sờ nhìn tất cả những mẩu giấy trang trí rách rưới hay nhàu nát treo hay vất khắp nơi bị cuốn vào một cơn lốc xoáy phình to dần theo số lượng vật liệu nó cuốn di. Đưa hai tay lên bịt tai để ngăn tiếng gào, cô nhìn theo cơn lốc hình phễu lấp lóa màu đen và cam đó lượn khắp phòng khách. Khi nó vụt tan đi vài giây sau đó, phòng khách và tiền sảnh đã được trang trí y như cô đã dự trù.

"Ly kỳ thật!" Sabrina bật cười ngắm khung cảnh tuyệt hảo với đôi mắt sáng rỡ.

"Đúng vậy!" bà Zelda gật đầu đưa tay lên chống nạnh. "Em nghĩ sao, Hilda?"

"Quá tuyệt," Hilda thừa nhận, "Những câu thần chú của chị là hơi thừa. Chỉ tay một phát là đủ làm được thế này."

"Có lẽ, nhưng chị nghĩ tình cảnh này cần một điều gì ấn tượng hơn. Nếu chị là Sabrina, chị sẽ rất bực trước cành bừa bộn này. Nhưng nó chẳng phàn nàn một tiếng."

"Không muốn làm thương tổn tình cảm của hai cô hả, nhỏ?" Hilda mỉm cười hỏi.

"Đâu có, nhưng..." Hài lòng nhưng bối rối, Sabrina lắc đầu. "Vậy sao hai cô bỏ cả buổi chiều để trang trí trong khi các cô có ý định sau cùng sẽ dùng tới pháp thuật?"

"Vì hai ta đã hứa trang trí nhà mình theo kiểu người thường," Hilda nói theo với vẻ bằng lòng.

"Và chúng ta đã làm thế," Zelda tiếp.

"Nhưng chúng ta không hứa bắt cháu chịu hậu quả," Mỉm cười, Hilda vung ngón trỏ. một vòng. "Bữa tối đã sẵn sàng và em đói muốn rũ người sau trò cắt dán cả buổi này. Đi ăn thôi."

"Cháu vào ngay," Sabrina nói, cảm thấy quá kiệt sức vì bồn chồn, nhẹ nhõm và mệt mỏi đến độ không nhúc nhích được. "Và xin cám ơn hai cô."

"Thôi khỏi." Hilda vẫy tay và đi vào phòng ăn.

Bà Zelda dừng lại ở cửa phòng ăn. "Hai ta muốn bữa tiệc của cháu phải thành công, Sabrina ạ. Dù phải tốn cái gì đi nữa."

"Cháu cám ơn mọi chuyện cô làm, cô Zelda ạ. Nhất là khi cháu biết Halloween có ý nghĩa gì với cô."

Một nụ cười vui nhộn nở trên mặt bà Zelda. "Nói thật, cô cũng muốn xổ tóc ra và vui chơi trong dịp Halloween. Cô quá quen với những cung cách cứng ngắc đến độ không dám thừa nhận điều đó."

"Vậy sao?" Sabrina tươi mặt. "Ngon lành!"

"Nhưng cháu đừng nói lại với Hilda đấy." Hơi nhíu mày, bà Zelda giơ một ngón tay với vẻ răn đe.

"Không hé một lời đâu."

"Tốt. Nếu Hilda nghĩ rằng ta không chống đối việc vui chơi trong dịp Halloween như cô ấy vẫn nghĩ trước đây, thì khó mà kiểm soát được cô ấy. Cô không chịu trách nhiệm về chuyện trí tưởng tượng bốc đồng của cô ấy gây hại gì cho những hàng xóm tội nghiệp quanh đây đâu."

Khi bà Zelda nháy mắt và vào phòng ăn cùng với Hilda, Sabrina ngồi xuống và ngắm nghía công trình của hai bà cô. Các băng giấy được xoắn nhẹ nhàng, treo thả lỏng và đồng quy vào giữa trần nhà một cách cực kỳ chính xác. Những ngọn đèn màu cam nhấp nháy chạy quanh cửa sổ, chiếu ánh sáng vui vẻ lên những mạng nhện kết bằng chỉ trông cứ như thật. Các mặt nạ nhựa được xếp ngăn nắp trên bàn ở tiền sảnh cùng với mô hình ngôi nhà có ma rất hoàn hảo. Những đèn bí ngô, dơi, bóng ma bằng giấy xốp kèm những mảnh lá khô sặc sỡ được sắp đặt đây đó, tạo màu sắc lễ hội vui vẻ cho căn phòng mà không có vẻ quá lạm dụng.

Sau cùng, Sabrina nghĩ khi cô bắt đầu muốn ngủ gục, buổi liên hoan đã thành hình dáng tốt hơn mức cô tưởng tượng. Dù chẳng ai nói với cô nhưng mọi đứa ở trường Westbridge dã kháo nhau về chuyện này. Các bà cô đã chịu giúp đỡ, Orlando dã xác định đơn đặt hàng. Ngôi nhà đã trang trí, và bộ hóa trang cho cô và Harvey đã treo ngay ngắn trong hai tủ riêng biệt. Những chi tiết cuối cùng, một điều chỉnh giúp cô bớt bồn chồn vào phút chót, sẽ có thể thực hiện mau lẹ trong cơn hào hứng tối mai.

Bây giờ chẳng còn gì để làm nữa ngoại trừ chờ đợi.

Và lo lắng.

Khi Sabrina cuộn mình trên ghế dài cạnh Salem và chìm vào một giấc ngủ mệt mỏi, cái cười bí hiểm và tai quái của Libby còn vụt qua tâm trí cô.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.