_003.jpg)
Trong thực tế, Carol Gerson trông bớt bị thúc bách hơn khi nghe qua điện thoại, tuy bà ta có ánh háo hức trong mắt khi dẫn Sabrina qua các nơi trong nhà để chỉ chỗ những món cần dùng. "Món bah-bah của nó trong tủ lạnh." Đứa nhóc trong tay bà ọ ẹ và chảy rãi một cách sung sướng.
"Bah-bah. Tủ lạnh," Sabrina lập lại. "Cháu hiểu."
"Tôi rất tiếc là không còn nhiều đồ ăn cho cháu và bạn cháu nhấm nháp."
Sabrina ngoáy ngoáy mấy ngón tay. "Cháu chắc sẽ kiếm được gì đó mà."
"Em yêu, đi thôi," Ông Gerson nóng ruột kêu. Ông ta đã mặc áo khoác bên ngoài bộ vest và giơ một cái áo choàng lông màu sẫm cho vợ.
Vẫn ôm đứa bé, bà Gerson thọc một tay vào áo choàng. "Nếu nó mè nheo quá thì thử đọc cuốn Goodnight Moon cho nó nghe. Nó cũng thích mình tưng tưng nó trên đầu gối lắm."
"Tưng tưng, tưng tưng!" Rudy ré lên.
"Nếu gọi nó là Rudy Kazootie, hay nghiêm trang hơn là Ông Kazootie, thì thế nào nó cũng ngoác miệng cười." Bà xỏ nốt cánh tay kia vào áo khoác và khi xỏ xong thì đưa tay vỗ vào mũi Rudy. Bà được thưởng ngay bằng một tiếng cười hềnh hệch. Ông chồng mở cửa và ra hiệu cho vợ nhanh lên. Nhươg những chỉ dẫn mà bà ta muốn để lại cho Sabrina có vẻ như bất tận. "Kia là máy theo dõi em bé dùng cho nó," bà chỉ một món như cái máy bộ đàm sặc sỡ. Bà cầm lên một cái túi nhựa đựng bánh có thể khép miệng lại. "Còn đây là mấy cái bánh cho nó ..."
"Có hiểu là mình phải đi chưa?" Ông chồng ngắt lời.
"Chúng tôi sẽ không về trễ đâu. Hãy gọi điện nếu cần cái gì đó." Bà phóng ra cửa qua chỗ ông chồng còn đứng sững. Tích tắc sau bà lại ào vào và dúi Rudy vào tay Sabrina. "Chắc cháu cần cái này," bà ta nói. Rồi bà lại ào ra cửa, để ông chồng đứng đó cầm sắc tay của bà. Ông ta thở dài và theo bà đi ra.
Sabrina đóng cửa. "Này Ông Kazootie, ông muốn chơi cái gì đây?"
"Mũi," chú nhóc bi bô, thò tay lên mặt Sabrina.
"Ô, mày lanh quá."
Với sự quyết chí tuyệt đối của một đứa nhỏ, Rudy tóm lấy mũi cô và giật. Đau!.
Một giờ sau có tiếng gõ cửa. Sabrina chạy ra, rồi hãm bớt đà lại và mở cửa một cách thận trọng. "Chào," cô chào Harvey. "Cậu tìm được nhà rồi."
Cậu ta bước vào, di chuyển cực kỳ thận trọng, "ừ. Bạn lẽ ra phải dặn đó là ngôi nhà có hình con vịt bay ở thùng thư."
"Cậu chuyên môn để ý mấy cái thùng thư hả?" Sabrina nói, lúc lắc đầu.
"Ừ," Harvey nói với vẻ tự hào. Cậu ta nhìn Sabrina, rồi nhìn đồ đạc trong nhà. Vụ giữ trẻ ổn không? Mũi bạn coi bộ hơi bị đỏ."
Sabrina rờ nó nhè nhẹ. "Ốn thôi. Thằng bé ngủ rồi. Chỉ còn lại hai đứa mình." Cô lập tức giật lui lại, e rằng mình đã nói quá với cách dùng từ như thế. "Không phải mình thu xếp thế đâu. Chẳng qua là thằng bé đã quá mệt." Cô thấy mình càng nói càng hớ, nên đột ngột đổi đề tài. "Có cái TV to đùng kìa!"
Harvey nhìn cái màn hình 50 inch. "Wow! Coi Giải World Series bằng cái này là đã lắm đây." Cố hết sức, cậu ta quay lại với Sabrina. "Nhưng ... mình tới đây để học mà."
"Phải! Vậy, ơ, mình học đi." Cả Harvey lẫn Sabrina đều không nhúc nhích trong giây lát. Rồi cá hai nhận ra mình không nhúc nhích gì, nên họ ngồi xuống ở hai đầu chiếc ghế dài. Harvey cười bối rối. "Tớ ghi bài không đủ. Tớ chỉ ghi được câu 'Sự gián phân là ...'"
"Mình có thể học bằng bài ghi của tớ," Sabrina nói, mở xấp giấy ghi bài của cô và lết vào giữa chiếc ghế dài. Harvey liếc khoảng cách thu hẹp lại giữa hai đứa trong một giây. Rồi cậu ta xích lại bên Sabrina. "OK, sự gián phân là ..." Hơi ấm từ thân người Sabrina thấm tê tê qua da cậu. Cậu lui ra và ngọ ngoậy. "Bạn biết đó, cứ học bài là tôi thấy đói."
Hơi bị bối rối vì mùi nồng nồng của nước rửa mặt sau khi cạo râu mà Harvey sử dụng, Sabrina cũng đứng bật dậy. "Mình cũng vậy. Để mình xem có kiếm được gì ăn không." Cô lao vào trong bếp.
Vài phút sau Sabrina trở ra ôm đủ thứ trong hai tay. "Mình tìm được đủ thứ ngon lành. Không phải hàng hiệu, nhưng mình chắc vẫn ngon như thường."
Harvey lục lọi qua những thanh kẹo, cậu ta nhíu mày bối rối. "Shmicker? N&N? Butterthumbs ? Nhà này mua hàng ở đâu vậy nhỉ?"
Sabrina nhún vai. "Mình đâu có biết, nhưng nếu cậu khát thì họ có Popsi đây!" Cô chìa ra một lon màu xanh và trắng.
"Họ có Yoo-Hoo không?"
Sabrina lục lọi mớ đồ uống và giơ ra một chai nước màu nâu. "Không, nhưng họ có Hey, Over Here."
"Tớ nghĩ chỉ nên dùng một lon Diet Popsi," Harvey nói, muốn mọi chuyện an toàn.
'"Rồi, mình trở lại học đi." Sabrina lại lật tập ghi chép ra.
Harvey lại ngồi sát vào, nhìn qua vai cô vào trang giây. "OK. Sự phân bào là ..."
Cái máy theo dõi em bé đeo ở thắt lưng Sabrina đột nhiên phát ra tiếng rên la kỳ lạ của Rudy trên lầu. Sabrina lại rời khỏi chỗ Harvey. "Em bé khóc. Mình trở xuống liền."
Sabrina phóng lên phòng em bé. Rudy đang đứng giữa cái cũi, kêu khóc và giằng giật cái áo yếm của nó. Mắt nó sáng lên khi cô tới gần. "Được rồi, Rudy. Được rồi." Sabrina vỗ về. Cô móc cuốn sách của nó từ dưới cái mền ra. "Này, cuốn sách ưa thích của em, Goodnight Moon." Cô lật thật nhanh các trang sách. "'Xin chào, mặt trăng, chúc ngủ ngon mặt trăng Đó là cuốn sách hay. Nào, Rudy, ngoan nào. Harvey với chị hẹn học bài chung. Và em đừng có hú lên. Tuy chị cũng nghĩ anh ấy thuộc loại thông minh ... Không hiểu sao chị lại nói với em chuyên này nhỉ."
Nhưng Rudy đã an tâm với Goodnight Moon và đang hoan hỉ gặm cái bìa. "Thưởng thức cuốn sách đi," Sabrina nói, nhẹ nhàng khép cửa lại và phóng xuống nhà.
Âm thanh của cái TV tràn lên cầu thang khi Sabrina lao xuống. Harvey đâ bật nó lên để xem trận đấu. Giọng tường thuật vẫn đều đều. "Lại một lượt đánh lặng lẽ nữa kết thúc."
"Em bé ổn rồi."
Harvey bấm nút tắt đài và nhìn Sabrina với vẻ có lỗi. "Tớ chỉ muốn xem tỉ số."
Sabrina lại ngồi xuống cạnh cậu ta trên chiếc ghế dài. "Cậu thích bóng chày thiệt hả?"
"Ừ, nhưng thể thao không phải thứ duy nhất tớ quan tâm. Tớ không nói điều này với nhiều người lắm đâu, -nhưng thật tình tớ muốn sau này trở thành nha sĩ."
Harvey thấy bối rối và nhìn Sabrina chờ phản ứng của cô.
Cô mau lẹ tán thành. "Nha sĩ. Tuyệt lắm đó. Ai mà không yêu một nha sĩ chứ?" Cô bật cười. Ngay khi mày nghĩ mày hiểu Harvey, cô thầm nghĩ, cậu ta liền bước tới và thả xuống đầu mày một trái bom.
Harvey dựa qua sát hơn. "Và tớ nhận ra bạn có hàm răng rất đẹp."
"Vậy sao?" Vụ này không dính gì đến việc học bài, nhưng Sabrina run rẩy - Harvey đang chú ý đến cô.
"Ờ, nhưng đó không phải ý kiến chuyên môn. Chỉ là ý của tớ thôi."
Tiếng khóc của Rudy lại vang lên từ máy theo dõi em bé. Sabrina bật dậy. "Xin lỗi, mình lại phải làm việc rồi." TV lại được bật lên trước khi Sabrina bước lên bậc thang đầu tiên.
Khi vào tới phòng giữ trẻ, Rudy đang kêu la tội nghiệp và ngóng lên tìm ai đó dỗ dành mình. Sabrina bế nó ra khỏi cũi và ôm lấy nó, vỗ vỗ vào lưng. "Nào, ôhg Kazootie, đừng buồn. Bé lớn rồi không khóc. Bé lớn nào, bé lớn nào, bé lớn nào ..." Ảnh hưởng tiếng hát ru của cô thật là ... ừ, đầy ma thuật. Rudy lập tức rún lặng và tiếp tục nín lặng khi Sabrina đặt nó nhẹ nhàng trở vào cũi. Nó vớ lấy bình nước và bắt đầu bú. "Thế tốt hơn đấy. Ngủ ngon nghe, bé lớn."
Cô quay ra và rời phòng, không biết rằng những ánh chớp pháp thuật đang lượn vòng quanh người em bé.
Như cô dự trù, Harvey đã bật TV xem tiếp trận đấu.
"Chúng ta tới điểm cuối cùng của lượt đánh thứ chín. Thật buồn ngủ," tay bình luận phàn nàn. "Ai đó làm cái gì đi chứ!"
Harvey tắt TV khi Sabrina xuống hết cầu thang. "Rồi, thằng bé chịu bú bình rồi," Sabrina nói. "Chúng ta trở lại 'Sự gián phân là...' chứ?"
"A, phải," Harvey nói, lắc đầu như làm cho nó tỉnh táo lại. "Ngày mai là bài kiểm tra, nên tớ phải thực sự tập trung. OK, sự gián phân là ..."
Một tiếng nện thịch trên trần vang rền khắp phòng khách.
"Cái gì vậy?" Sabrina thốt lên.
Harvey cầm cái điều khiển TV lên. "Bạn nên lên coi em bé ra sao."
Sabrina chạy lên lầu và vào phòng giữ trẻ. Cô nhìn Rudy một cái và chết đứng ngay tại chỗ. "Trời đất thánh thần," cô hụt hơi. "Rudy, em đó hả?"
Đó là một câu hỏi rõ ràng. Phần đáy cũi đã rời ra và rơi xuống sàn. Chính nó gây ra tiếng nện ban nãy. Nhưng phần đáy đó rơi ra vì Rudy em bé đã trở thành Rudy bé bự. Nó ngồi trong cái cũi hỏng ấy, chỉ đắp một cái mền, vô vọng quơ tay tìm bình nước vốn đã lăn ra khỏi cũi ngoài tầm với của nó. "Bah-bah!" nó kêu đòi.