Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 8

❊ ❊ ❊

Image

“Vô tình đã tạo ra một con quái vật,” Sabrina lẩm bẩm trong khi cô đi lại Santa Land, nơi cô bạn Jenny trông kinh dị đã treo một tấm biển lên:

SANTA ĐANG BẬN CHĂN TUẦN LỘC, SẼ QUAY LẠI SAU MƯỜI PHÚT!

"Này, Pixie," Sabrina nói rầu rĩ. "Cậu có thể xin nghỉ và cùng đi ăn với mình không?"

"Mình nghĩ không đi là hơn", Jenny đáp. "Người-ai- cũng-biết vừa bỏ đi xong, và mình phải coi sóc cỗ xe. Ai đó đã trộm mất tấm thảm chùi chân vào đêm trước, tin nổi không chớ? Này, chỗ hát hò thế nào? Nghe từ đây thì cũng hay đó. ít nhất là những gì lọt tới tai mình qua cái tụi nhóc ích kỷ và lắm mồm này."

"Cũng tuyệt lắm," Sabrina nói. "Tuyệt tới mức là chúng ta có thể sẽ không còn gặp lại Harvey. Mình tin là sau buổi diễn, cậu ấy sẽ lập tức đi tìm việc tại Las Vegas. Mình vẫn nghe dân chơi bạc khoái Elvis giả trong mấy phòng trà."

Jenny lắc đầu khiến cho chiếc chuông nhỏ đeo trên mũ rung lên nhè nhẹ. "Cậu ấy hát rất giống Elvis, cậu phải công nhận điều đó. Ai mà biết là anh chàng

Harvey thầm lặng, rụt rè của chúng ta lại có một tài năng như thế?".

"Yeah, ai biết được", Sabrina nói nhỏ.

Jenny nhăn mặt và tháo một chiếc giầy xanh ra. Cái mũi nhọn của nó cong vút lên, trông giống hệt như trong mấy câu chuyện cổ tích, có điều được gắn thêm rất nhiều chuông nhỏ. "Đôi chân đang muốn hại mình đây", cô rên rỉ. "Mấy thứ giầy quỷ nầy chỉ bằng phân nửa bình thường, mà mình vẫn buộc phải đi giầy từ hồi trưa tới giờ. Tiền thì cũng hay đó, nhưng mình ước chi được ở nhà với gia đình. Ai nấy đều đã tới nơi. Ngay cả bà cố của mình cũng tới rồi".

Sabrina thở dài. Cô ngó lại chỗ đám đông cạnh dàn đồng ca. Chẳng có cách nào để cô có thể sớm gặp được Harvey. Có lẽ cậu ta đã quên phứt mọi dự định, gặp nhau sau buổi diễn của họ. Cô cũng có thể chờ quanh quẩn ở đây, cho tới khi siêu thị đóng cửa.

Cô chẳng có thứ gì cần mua. Cô không có dạ tiệc nào cần tham dự.

Rồi cô ngó lại Jenny. Hai đứa đã tặng quà cho nhau. Nhưng cô đột nhiên nghĩ tới một thứ mà chắc chắn Jenny sẽ thích thú nhiều hơn nữa. Một thứ mà không ai có thể tặng cho cô ấy lúc này.

"Được rồi, Pixie", Sabrina nói dứt khoát, "bỏ mũ ra đi!".

"Huh?"

"Và cả đôi giầy quái quỷ, cái quần ngu ngốc, và chiếc áo xanh đáng ghét kia nữa".

"Sabrina," Jenny nói chậm rãi, lắc đầu nhè nhẹ, ra dáng không tin, “cậu nói chuyện gì vậy?"

Sabrina cầm lấy chiếc mũ của cô bạn và đội lên đầu. "Mình muốn thử xem đi đôi giầy của cậu có tệ lắm không? Thiệt đó. Cậu sẽ về nhà để chung vui với gia đình, còn mình sẽ tự huỷ hoại thanh danh lẫm liệt bằng cách hoá trang thành Pixie Người Eli".

"N-nhưng, Sabrina ..!" đôi mắt Jenny đầy vẻ kinh ngạc. “Cậu... cậu không thể làm thế! Vậy là không đẹp. Mình không thể để cậu..."

"Cậu có thể đây, và làm lẹ đi. Mình chẳng có việc gì làm, ngoại trừ việc lang thang quanh đây chờ cho Harvey kết thúc buổi diễn cuối cùng. Mà thêm nữa, cậu không thể từ chối, bởi nó là một món quà. Chúc Giáng Sinh vui vẻ".

Nụ cười rạng rỡ của Jenny là lời cảm ơn chân thành nhất mà Sabrina có thể hình dung. "Nếu như thế thì mình xin nhân" Jenny ôm nhanh lấy Sabrina. "Cậu sẽ là một yêu tinh tuyệt diệu, và mình tin tưởng là ông Humbert sẽ chẳng có ý kiến gì đâu, nhất là khi vẫn có người làm. Có hai cô gái làm thường trực tại đây đã xin nghỉ tuần trước do cảm lạnh, và ông ta khó lắm mới kiếm, được người thế chỗ. Oh, Sabrina, cậu tuyệt lắm. Làm sao mình cám ơn cậu đây?".

Cho mình vài ngày, mình sẽ nghĩ ra một điều gì đó." Sabrina chọc. Rồi cô đỡ lấy tay Jenny và kéo vào phòng vệ sinh gần nhất. “Nào, đi thôi, Santa sắp về mà mình còn phải thay đồ".

Mười phút trôi vèo, và Sabrina vẫy tay chào cô bạn gái đang tiến lại lối ra của siêu thị. Bất chấp bộ trang phục mỏng manh, Sabrina vẫn thấy ấm áp trong lòng. Jenny là một người bạn thật đặc biệt, và cô ấy xứng đáng có một Đêm Giáng sinh tuyệt diệu.

Thêm nữa, Sabrina chưa từng đóng vai một yêu tinh. Có khi vui ra phết, cô nghĩ lúc đi về phía Santa Land.

Jingle-jingle. Jing-Jingle.

Họ xếp chuông lên bộ áo này cũng không ít, Sabrina nghĩ. Nhưng mình cũng khoái cái quần xanh này! Cô tháo một chiếc kẹo cây ra, bóc giấy bao và đút vào miệng. Hừm, bữa tối của Đêm Giáng sinh.

Cô đứng lại bên cỗ xe phú nhung đỏ của Santa nằm kế bên chiếc xe trượt do hai con tuần lộc giả kéo chất đầy đồ chơi. Sàn nhà được phủ khắp bằng một thứ bông xốp giả làm tuyết.

Một nhóm trẻ mặc đồ cũ đang đứng xếp hàng bồn chồn cạnh sợi dây đỏ ngăn cách với lối vào. Một người đàn bà mặc áo choàng đỏ cũ kỹ đang cố kiểm soát tụi nhóc.

Santa đâu nhỉ? Sabrina cáu kỉnh nhìn quanh siêu thị chật những người. Cái gã mặc bộ đồ Santa đỏ đó chui đi đâu để nghỉ chứ? Hắn dám lê ra chỗ quán ăn và đang ngấu nghiến một cặp burger, kệ thây tất cả các phép mầu. Chắc chắn phải có một phòng nghỉ cho nhân viên trong siêu thị, cô nghĩ và mong là mình đã kịp hỏi Jenny về chuyện đó. Gã này đã đi quá lâu, hơn mười lăm phút rồi. Cô thấy có cảm giác quặn đau trong bụng.

Cô bé đi lại chỗ đám nhóc và nở nụ cười yêu tinh quyến rũ nhất. "Chào mấy nhóc, chị là Pixie!", cô nói bằng một giọng lảnh lót.

"Tụi em muốn gặp Santa kìa!", một thằng bé khoác áo xanh đòi hỏi.

"Suỵt, Dylan, vậy không hay đâu", người phụ nữ mặc chiếc áo choàng mầu đỏ cũ sờn nói.

"À, Santa sẽ quay lại ngày mà.", Sabrina nói vui vẻ. "Chị hứa đó".

"Cái chị yêu tinh kia cũng nói y như thế", Dylan mách, "Mà chị ấy cũng đi mất rồi".

"Đúng đó, chị là chị gái của cô ấy", Sabrina phịa. "Bọn chị khoái đổi chỗ cho nhau".

"Mấy chị trông chẳng giống nhau tẹo nào", Dylan vẫn lẳng nhẵng.

Người phụ nữ mắc áo đỏ đặt tay nhẹ nhàng lên cách tay của Sabrina. "Hi, tôi là Jane Simmons. Làm ơn thứ lỗi cho bọn trẻ, được không em?" bà nói với vẻ hối lỗi. "Chúng tôi từ Nhà Trẻ Mồ Côi Westbridge tới, và tôi nghĩ lũ nhỏ đã thấm mệt. Chiếc xe bus củ của tụi tôi đã nổ lốp trên đường đi, và bọn trẻ đã phải đợi cả ngày để được gặp Santa. Tôi dự kiến sẽ đưa tụi trẻ tới Cây Nguyện ước và nhận quà tặng vào lúc năm giờ". Bà liếc nhìn đồng hồ. “Tôi có đến sớm quá không?”

"Da, không hề", Sabrina đáp. "Có điều Santa có vẻ như đến trễ".

"Ông ta đâu rồi?", một thằng nhóc bự con phía sau gào lên. "Trong phòng tắm hà?". Hai đứa khác ré lên cười.

Sabrina chỉ vào tấm biển. "Ông ấy đi cho tụi Tuần lộc ăn".

"Ờ, phải" thằng nhóc nói.

"Chẳng có con tuần lộc nào hết", thằng nhóc tên Dylan nói lớn, "Bởi vì không hề có Sa..."

Sabrina giật phắt một cây kẹo mút trong chiếc giỏ đặt cạnh bên và dúi ngay vào miệng chú nhóc. "Yên nào, nhóc", Sabrina thì thầm, "Đừng có phá hỏng buổi trình diễn chứ".

Chú nhóc nhìn cô chăm chú, nhưng vẫn bóc giấy keo ra và đưa lên miệng.

"Cho em một cái đi?" cò bé đứng bên hỏi nhẹ nhàng, mắt cô thiệt lớn và tròn xoe.

"Cả em nữa!"

Tất cả đám nhóc nhẩy chồm chồm xin kẹo mút.

"Được rồi," Sabrina nói vui vẻ trong lúc cô chồm tới mấy chiếc giỏ cạnh xe của Santa và đảo mắt nhìn quanh. Santa, ông ở đâu chứ? Chúng tôi cần ông...

Nhưng người duy nhất Sabrina nhìn thấy là Hunter Chase với chiếc microphone trong tay. Đám quay phim của gã lẽo đẽo theo sau.

"Xin chào, tôi là Hunter Chase, phóng viên chương trình "Tại hiện trường" của Kênh 5 ", gã nói với một nụ cười giả dối. "Chúng tôi đang tìm kiếm khoảnh khắc xúc động nhất trong Đêm Giáng sinh cho buổi phát hình vào năm giờ. Tôi có nghe ở đây có cả một đám trẻ mồ côi...Ôi!"

Sabrina đã phản ứng tức thời - cô đá ngay vô ống quyển của gã bằng chiếc giầy elf mũi nhọn. Như vậy sẽ lẹ hơn nhiều so với việc dùng ma thuật bắt gã câm mồm. Rồi cô cầm lấy tay gã và nói nhỏ. "Đừng có gọi chúng là trẻ mồ côi, được chớ? Chúng sẽ nghe thấy đó".

Gã phóng viên nhăn nhó lấy tay xoa ống quyển. "Xin lỗi nghe. Nhưng chúng đúng là như vậy? Trẻ mồ côi?"

Sabrina ghét cái cách Hunter nói như thể việc đã rồi. Đó không hề là lỗi của tụi trẻ khi chúng không có cha hay mẹ dắt tới siêu thị mua hàng. "Chúng chỉ là những đứa trẻ", cô đáp. "Những đứa trẻ dễ thương nhưng không có cha mẹ, hiểu chưa?"

Hunter nhún vai. "Nói sao cũng được, em bé ạ. Tụi anh chỉ muốn quay vài cảnh chúng nhận quà tại Cây Nguyện Ước để mấy khán giả có thể nuốt trôi cơm trong bữa tiệc Giáng sinh". Gã nhìn quanh và ngáp ngán ngẩm. "Thế cha nội đóng vai Santa biến đâu rồi?".

"Suỵt!", Sabrina nói, hy vọng tụi nhỏ không nghe thấy. "Hắn đi nghỉ rồi".

"Ờ, phải." Hunter châm biếm. "Chắc nghỉ tại quầy bar. Có hay lúc nào chú nhóc-Santa đó quay lại không, Trixie?"

Sabrina điên giận, nhưng vẫn cố giữ nụ cười xã giao. "Tôi tin là hắn sẽ về ngay trong vài phút nữa... còn tên tôi là Pixie".

"Sao cũng được. Nhưng em có nhúc nhích vụ này được không? Tụi anh sẽ phải kiểm tin với toà soạn trong có tám phút nữa thôi".

Ngay đó ông Humbert đã chạy lại, cười với gã phóng viên và thử bắt tay gã. "Này, Hunter, thật vui được gặp lại anh. Nói coi, anh đã nhận được mấy phiếu giảm giá tôi gửi tới văn phòng không đó?"

"Ờ, có. Cám ơn, Dave".

"Tuyệt lắm - siêu!, ông ta quay lại phía Sabrina và nụ cười của ông ta lập tức mất dạng. "Thompkins đâu rồi?"

"Ai cơ?"

"Cái gã đóng vai Santa ấy". Ông Humbert bùng ra. "Hắn ta đâu?"

"Anh ấy đã đi nghỉ," Sabrina giải thích. "Nhưng không thấy quay lại".

Ông Humbert xọc tay vào mái tóc lưa thưa và nhìn quanh tụi nhóc đang nôn nóng trông chờ. "Tôi đã thấy khó ưa cái gã Thompkins đó từ buổi đầu thử việc. Nhưng biết làm gì đây? Nếu có đốt đuốc cũng chẳng thể tìm thấy mấy cha vừa mập, vừa đang thất nghiệp và không có hồ sơ trong sở cảnh sát, vào dịp Giáng sinh này." Ông ta hơ hải nhìn quanh. "Chắc tôi sẽ phải ngó qua chỗ phòng nhân viên".

"Hừm, tôi thấy như đang có một câu chuyện thú vị đây", Hunter nói và cười chậm rãi, nhìn theo hướng người quản lý siêu thị. "Tụi trẻ mồ côi đã bị bỏ cho khóc lóc trong siêu thị, trong khi Santa đã phớt lờ chốn này". Gã quay lại với người quay phim để chỉ dẫn. "Harry, quay thằng nhóc đang khóc đó đi".

"Ôi, tai hoạ chưa", ông Humbert nói đầy nhạo báng. "Cám ơn nhiều nghe, cha nội". Rồi ông ta quay sang phía Sabrina. "Nghe này, Pixie, vì sao cô không... này, cô là ai?" ông ta tò mò. "Cô không phải là cô gái hàng ngày".

"À, vâng, tôi biết mà", Sabrina hồi hộp nói. "Bạn tôi đã làm thế chỗ cho cô gái làm tại đây vì cô ta bị ốm. Giờ đến lượt bạn tôi ốm! Ông có tin không chứ? uống lầm thứ rượu trứng hỏng nên phải về nhà. À, - còn may cho ông - tôi còn kịp thế chỗ cô ấy cho tới khi siêu thị đóng cửa."

"ừ, phải, vậy cũng được", ông Humbert xoa tay lên bộ mặt nhẽo nhợt rồi gắt gỏng. "Tôi còn phải quay lại chỗ hát hò đó. Lại còn thêm mấy chuyện trộm hàng tại quầy Gap. Cái cô gái hoạt náo viên đã thu xếp để quà tặng của Cây Nguyện Ước sẽ được đặt trong xe trượt của Santa, nhằm tránh lẫn lộn với những tặng vật khác. Cô ta đang bận bịu chỗ dàn đồng ca, và có vẻ như ông Santa của chúng ta đã quyết định nghỉ lễ Giáng sinh hơi sớm. Vậy nên phải ở lại đây và trao quà tặng đi".

"Tôi sao?", Sabrina thốt ra. "Nhưng tôi sẽ giải thích thế nào với tụi nhóc về Santa?"

"Tôi đâu biết", ông Humbert đáp. "Nói với chúng là ông ta phải về Bắc Cực để chuẩn bị cho chuyến đi lúc nửa đêm. Hay là ông ấy cần đi sửa một món đồ chơi bị hỏng. Nói với chúng là ông ta uống lầm rượu trứng hư- tôi bất cần! Miễn làm sao. cho tụi nhóc đó cười lên chút, và tránh cho gã Hunter Chase thân mến khỏi đảo máy ở chỗ này và phá tan uy tín của siêu thị. Tôi còn phải lo mấy vụ bán hàng sau Giáng sinh nữa, và tôi chưa cần mấy phóng sự bêu xấu đâu. Hiểu chưa?"

Sabrina gật đầu, tuy là cô không thể làm gì, nhưng cô tự hỏi, liệu có ai quan tâm đến đám trẻ này chăng?

Và Sabrina đeo lên nụ cười Giáng sinh tuyệt hảo nhất của mình, kéo thẳng chiếc mũ gắn đầy chuông, rồi bước vội lại chỗ mấy chú nhỏ đang chờ đợi.

"Chào các nhóc, chị là Pixie yêu tinh - trợ thủ đắc lực nhất của Santa, và chị..."

"Trông chị không giống yêu tinh", một đứa nhỏ nhận xét.

"Tớ nghĩ yêu tinh phải là con trai chứ?", một thằng nhóc khác nói.

"Và lùn chút xíu thôi", một con bé nữa bổ sung.

"Sai. Yêu tinh thì phải có muôn hình muôn vẻ- cũng giống như người ta vậy", Sabrina giải thích, cố gắng hết sức để tỏ ra vui vẻ, dù trong bụng cô đang quặn lên hồi hộp. "Nào, mấy nhóc, Santa đã phải đi chuẩn bị cho đêm nay. Hấp dẫn chưa? Các em có biết chuyện gì sẽ tới vào nửa đêm không?"

"David Letterman đọc danh sách Top 10?", Hunter Chase gọi qua, cười sảng khoái với trò đùa thô lỗ.

Sabrina nhìn hắn giận dữ. "Khô-ông… phải. Vào nửa đêm, Santa sẽ bay trong không trung cùng những con tuần lộc và xe trượt để tặng quà cho những bé gái và bé trai ngoan ngoãn ở khắp nơi trên thế giới".

"Nhưng sẽ không ghé qua chỗ tụi em", Dylan nói.

Lời đáp mau mắn của Sabrina chợt đông cứng trong cổ họng. Cô không biết phải nói gì. Tụi nhóc của trại trẻ mồ côi liệu có được nhận quà dưới cây thông vào buổi sáng hay không nhỉ? Hay chúng chỉ được nhận quà chỗ Cây Nguyện Ước? Cô quay lại tìm người phụ nữ mặc chiếc áo đỏ để cầu cứu nhưng không được. Bà ta đang bận bịu với một cô bé hàng sau; con bé đang gào khóc vì đã đánh rơi cây kẹo mút xuống sàn nhà.

Sabrina thấy xấu hổ cho chính mình. Cô đã tiêu phí cả một tuần để rên rỉ về số mệnh bất hạnh của mình ngay khi ườn oài trên bãi biển Hawaii. Cô đã tự biến ra cả một căn phòng tràn ngập những món nhất hạng mà cô từng ao ước khi là một đứa trẻ nhưng không được tặng.

Nhưng cô vẫn luôn có những món quà xinh xắn trong dịp Giáng sinh, mà điều quan trọng nhất là cô luôn có cha mẹ chăm sóc. và thương yêu. Ngay sau khi cha mẹ ly dị, họ vẫn tìm cách để mỗi ngày lễ của cô là một ngày đặc biệt, và cô luôn biết rằng cha mẹ rất yêu mình.

Những đứa trẻ này đâu có may mắn như thế.

"Thế đồ chơi đâu rồi?", gã quay phim của Hunter gọi lớn, mồm nghẹt nhúng kẹo cao su. "Chúng tôi không có cả đêm đâu".

"Được rồi, được rồi", Sabrina mím môi lại. "Giữ chặt lấy quần cộc nghe". Cô vội vã đi lại chỗ xe trượt để lấy chiếc túi đựng những món đồ chơi của Cây Nguyện Ước.

Chiếc xe trượt trông không.

Không có bóng dáng những túi quà đầy ắp của Santa.

Không có thú bông hay búp bê. Không có banh. Không có xe đạp. Ngay một cây kẹo cũng không có.

Sabrina trèo lên xe trượt và nhìn xuống dưới thảm. Không có lấy một món quà. Cô nhảy ra và quỳ xuống sàn để coi dưới gầm xe. Cúi xuống dưới mấy con tuần lộc. Lật cả mấy tấm thảm bông giả làm tuyết.

Không có quà tặng.

Lạ thật.

Chết thật.

Giờ tính sao, Pixie, Sabrina nghiêm khắc tự hỏi mình. Cô nhổm dậy và vội vã đi lại phía đám trẻ đang chờ đợi được nhận quà. "Um, có vẻ như Santa đã mang theo tất cả quà tặng," cô lắp bắp, cố mỉm cười. "Um, chắc là để giữ cho an toàn".

Cô có thể nhận ra nét nghi ngờ đang lớn dần lên trên khuôn mặt tụi nhóc. Người phụ nữ mặc áo đỏ trông có vẻ mệt mỏi và đứng đó lắc đầu.

Ôi trời ạ, Sabrina nghĩ. Chẳng có Giáng sinh nào tệ hại đến thế này.

Và rồi có chuyện.

Hunter Chase đang chải ngược mái tóc bóng loáng ra phía sau trong lúc tiến ra trước mặt cô và đứng cạnh mày đứa nhóc đang thất vọng. Gã quay phim cũng đã đưa máy lên vai chuẩn bị quay.

Ôi, không được, ...làm ơn đi, không mà. Sabrina rên rỉ.

"Tôi đang đứng đây cùng những đứa trẻ của trại mồ côi Westbridge. Các em tới đây sau khi đã phải chờ đợi nhiều giờ liền trong tuyết lạnh, khi chiếc xe bus bị hỏng. Và lúc này, khi rốt cục các em cũng đã có mặt trong siêu thị, hy vọng sẽ nhận được một số quà tặng của Santa."

"Quý vị hãy nhìn những gương mặt này xem", gã tiếp tục, đi dạo qua mấy đứa nhỏ trong hàng, giờ đang tỏ ra thích thú và vẫy tay với chiếc máy quay. "Trông chúng có đáng thương không? Những đứa trẻ thiếu thốn mà nguyện ước duy nhất của chúng chỉ là được gặp Santa trong đêm Giáng sinh, và nhận một món quà rẻ tiền thôi - và điều gì đã xảy ra?"

Hunter ngừng lại đầy kịch tính trong khi máy quay chĩa thẳng vô mặt gã.

"Những món đồ chơi của Cây Nguyện ước đã bị đánh cắp!".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.