Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

Image

“Uh ... Franklin?" Sabrina hỏi bồn chồn.

"Tôi có quen cô không nhỉ?" ông ta hỏi, ngẩng đầu lên.

"Ô, không, ông không biết tôi đâu. Nhưng tôi có thấy hình ông."

"A," ông ta mỉm cười. "Hình nào? Tôi hy vọng đó là một trong những bức vẽ tốt nhất."

"Uh..." cô mỉm cười, hơi bối rối, rồi nói, "Xin lỗi ông một chút nhé." Sabrina quay lưng về phía ông ta, khum một tay lên khóe miệng, và la to hết sức. "Cô Zeldaaa!"

"Cô gái trẻ," Franklin nói. Khi Sabrina quay sang đối diện với ông, ông ta vẫn mỉm cười. "Cô có vui lòng cho biết tôi đang ở đâu không?"

"Oh, uh ... đây là, um... ông đang ở trong, uh... nhà bếp," cô đáp, nhe răng cười một cách lo âu.

Cô Zelda vội chạy xuống nhà bếp, và nói, "Sabrina, cái quái quỷ gì ..." bà loạng choạng dừng lại, trố mắt nhìn người đàn ông đang đứng trên bàn bếp. Bà đặt một tay lên ngực và buột miệng. "Ôi Chúa ơi, Benjamin Franklin đây mà."

Sabrina lôi một chiếc ghế ra khỏi gầm bàn và Franklin bước xuống đó, rồi bước xuống nền nhà. Ông bước tới bên Zelda, nắm lấy tay bà, "Hân hạnh được hầu bà, madam." Ông ta khó nhọc cúi xuống, lướt đôi môi lên mu bàn tay bà, và nói khi ông đứng lên, "Rất săn lòng."

Đôi mắt cô Zelda nhuốm vẻ buồn phiền. "Ô, Benjie ... đừng nói với tôi là ông không nhớ tôi!"

Nụ cười của Franklin nhếch lên, rồi hạ xuống, ông ta nhướng mày. "Nhớ bà? ơ , tôi ... tôi phải thú nhận rằng có một vẻ quen quen nào đó ..."

Zelda vỗ vai ông ta một cách thân tình, khiến ông giật mình. "Lần đó chiếc xe ngựa của ông bị gãy, tôi và em gái tôi đã đỡ ông và các bạn ông lên đó. Nhớ chưa? Đêm đó chúng tôi có một bữa tiệc và ngôi nhà chật những người!"

Sau khi chớp mắt vài cái, ông ta gật nhẹ đầu. "Chúa ơi, phải rồi, tôi nhớ mang máng chuyện đó. Bà rất mến khách, madam," ông ta nói, cúi đầu xuống.

"Trí nhớ của ông có lẽ khá mơ hồ," cô Zelda nói với vẻ thông cảm, "bởi vì bác Ruprecht của tôi cũng có mặt, và ông đã uống hai ly Kim... của ông ấy - uh, ý tôi muốn nói tới thứ rượu mật ong ông ấy tự làm." Bà nhắm mắt và cười lớn, đầu lắc lư. "Tóc ông dựng ngược và ông nói một hơi khoảng ba tiếng liền bằng tiếng Do Thái, nhưng chỉ có vậy thôi. Ông may mắn đó và ông phải nhớ ơn đó nghe. Nhân tiện - gã bạn

ông với mấy chiếc răng cá voi bố'' mùi khủng khiếp đó ra sao rồi?"

Uh-oh, Sabrina nghĩ khi cô cảm thấy tình hình đã vượt tầm kiểm soát. Cô nhìn vào cái túi đựng sách trên bàn. Hồi sáng, lúc cô để trên bàn thì chiếc túi căng phồng, nhưng bây giờ có vẻ như nó đã xẹp xuống. Nhìn vào trong túi, cô nhận ra mấy cuốn sách mượn trong thư viện đã không cánh mà bay. Sabrina bước đến bên bà cô, quay lưng lại với Franklin.

"Cô Zelda này," Sabrina thì thào. "Cô không tự hỏi tại sao ông ta có mặt ở đây sao?"

"Bộ xe ngựa của ông gãy nữa rồi hả, Benjie?" Bà nghịch ngợm chọc vào sườn ông ta khiến ông phải nhảy lùi lại, cười hinh hích.

"Cô Zelda," Sabrina lại thì thào, chỉ vào túi đựng sách nằm trên bàn. "Sách của cháu đâu mất tiêu hết rồi. Mấy cuốn lịch sử đó." Khi Zelda ngơ ngác nhìn cô, Sabrina chồm tới khum bàn tay lên tai bà cô thì thào. "Mấy cuốn lịch sử nói về Benjamin Franklin đó!"

Cô Zelda tròn mắt, "Ô, cháu nói đúng đó!" Nhìn vào đồng hồ trên tay, bà tự hỏi, "Chúa ơi, thế kỷ nào đây nhỉ?"

"Đó là do những cơn nấc cụt của cô Hilda đây! Sách của cháu biến mất, còn ông ta thì ở đây!"

Cô Zelda nhíu mày. "Có nghĩa là mấy cuốn sách của cháu ..." Bà lại quay sang Franklin. "Cho tôi biết đi, Benjie ... trước khi đến đây ông đã ở đâu?"

"Nh...nh...nhưng ... tôi vẫn không biết tôi đã đến đây bằng cách nào nữa!" Franklin hỏi. "Và chỗ này là chỗ nào vậy?"

"À, mỗi lúc một chuyện thôi, được chớ?" Zelda nói. "Tôi đã hỏi trước nghe. Vậy ... ông vừa ở đâu trước khi tới đây?"

"Tôi đang họp với những người đồng chí và chúng tôi sắp sửa ký một văn kiện vô cùng quan trọng mà nó sẽ ..."

"Tuyên ngôn ... độc lập phải không?" Sabrina hỏi một cách thận trọng.

Khuôn mặt Franklin bừng sáng. "Ô, phải!"

Sabrina và Zelda trợn mắt nhìn nhau.

"Nhưng sau đó," Franklin nói tiếp, "Jefferson và Hancock bắt đầu giở trò với mấy cây bút lông hư, mà thời gian đã sắp hết. Chúng tôi đang cố thuyết phục họ nghiêm túc ... và rồi... rất kỳ lạ... tôi đã ở đây." Ông nhún vai, bối rối.

"Điều đó có nghĩa là mấy cuốn sách của cháu đang ở đó." Sabrina thì thào với cô Zelda. "Giống như chiếc trường kỷ đổi chỗ với cái xích đu vậy."

"Xin chờ tôi một chút," Zelda nói với Franklin kèm một nụ cười. Bà nắm khuỷu tay Sabrina dẫn ra khỏi nhà bếp. Bà thì thào với giọng kinh hoàng. "Sabrina này, nếu như mấy cuốn sách lịch sử của cháu đổi chỗ với Benjie, vậy ... cháu biết điều đó nghĩa là gỉ chứ ''

Sabrina nhìn bà cô mình thận trọng. "Có nghĩa là cháu phải trả một món tiền nộp phạt quái quỷ cho thư viện vì trễ hẹn phải không?"

"Oh, không, điều này tệ hại hơn thế nhiều, đó là ... uh, nó có thể là một 'tai hoạ”

"Nghĩa là sao?"

"Nghe này, Hội đồng Phù thuỷ cấm tiệt bất kỳ sự can thiệp nào vào những sự kiện lịch sử! Nếu những cuốn sách của cháu đang ở đó với những người sắp ký Tuyên ngôn Độc lập, họ có thể đọc chúng ... và những gì họ đọc có thể ảnh hưởng đến những quyết định của họ! Đó sẽ là một thảm họa, Sabrina ... và nó sẽ đưa Hội đồng Phù thuỷ vào tình trạng hoàn toàn bối rối"

"Nhưng cháu nghĩ cô có nói là cô đã biết Benjamin Franklin," Sabrina cau mày bối rối. "Cô nói là cô đã gặp"

"Phải, bọn ta đã gặp, và bọn ta đã có một thời gian thật tuyệt vời," cô Zelda nói với một nụ cười nuối tiếc.

"Có thể trông ông ta không hấp dẫn lắm, nhưng ông ta có trí tuệ phi thường ... và ông ta hôn không có tệ!"

Continental Congress: Nghị viện Châu Lục. Ở đây nói tới Nghị viện lần thứ 2, diễn ra năm 1776 tại Philadelphia, với sự tham dự của George Washington, Thomas Jefferson, Benịamin franklin, John Adams-những tổng thống tương lai của Hoa Kỳ.

"Cô Zelda, chúng ta trở về vấn đề chính đi."

"Được, dĩ nhiên, cô rất tiếc. Cô đã gặp ông ta cách nay nhiều năm. Thật sự là trên hai trăm năm." Bà thẳng người lên, vỗ tay lên tóc mấy cái, làm dáng đôi chút. "Sabrina, cháu nên nhớ ... ta già hơn vẻ bề ngoài."

"Vâng, rõ là thế."

Cô Zelda xuôi tay và lập tức trở nên nghiêm nghị. "Bây giờ chúng ta đang vướng vào một vấn đề hết sức nghiêm trọng. Ta sẽ phải ..."

Bà lập tức im bặt khi họ nghe ba tiếng bip bip bip trong nhà bếp, rồi lò vi ba bắt đầu tự hoạt động. Franklin thét lên chói lói.

Sabrina và Zelda xông vào bếp. Họ thấy Franklin đang dán mình sợ hãi vào kệ bếp, hai tay bưng lấy mặt, trố mắt nhìn chiếc lò vi ba đang hoạt động. Cô Zelda bước vội tới để tắt lò.

"Tôi rất lấy làm tiếc," ông ta nói. "Đơn giản là tôi ... tôi không nghĩ ... ý tôi là, tôi chỉ định thử ..."

"Đừng để ý, Benjie," cô Zelda nói. "Không thiệt hại gì đâu." Bà đến bên cạnh ông, vòng tay ôm lấy vai ông ta và dẫn đến bên bàn bếp. "Ông cố ngồi đây trong vài phút giùm tôi, được chứ?" Bà bước tới đặt hai tay lên lưng chiếc ghế mà Sabrina đã kéo ra khi nãy. "Ngồi tại chỗ này và thư giãn trong vài phút."

"Rất sẵn lòng, madam," Franklin nói với nụ cười dịu dàng khi tới ngồi vào chiếc ghế. Cô Zelda đứng bên khi ông ta nói. "Nhưng liệu tôi có thể chỉ hỏi bà một ..."

Zelda giơ ngón trỏ lên. "A-a-a!" bà ngắt ngang. "Đừng hỏi gì bây giờ hết. Sau hẵng hay. Hãy ngồi I ngay đó, được chứ, Benjie? Cháu gái tôi, và tôi sẽ ra ngoài trong vài phút. Chúng tôi sẽ quay lại ngay, nên... đừng nhúc nhích ... và chớ có đụng vào bất cứ thứ gì, okay?"

Lần này nụ cười của Franklin có vẻ gượng gạo khi ông gật đầu và nói, "Nếu bà muốn, thưa bà, tôi sẽ làm y như vậy."

Zelda vỗ vào đỉnh đầu hói của ông ta và nói. "Oh, cám ơn nhiều nghe, Benjie. Tôi trở lại liền!" quay sang Sabrina, bà nói, "Lên lầu."

Họ vội rời khỏi nhà bếp, để lại Benjamin Franklin - một trong những khai quốc công thần- ngồi tại cái bàn nhà bếp và nhìn chiếc lò vi ba một cách đầy hãi sợ.

"To chuyện lắm đó," cô Zelda thốt ra, sau khi đã giải thích toàn bộ sự việc cho cô em gái.

Sabrina đứng tại cạnh giường của Hilda trong lúc Zelda cứ bồn chồn đi tới đi lui .

Salem đang cuộn mình trên một chiếc ghế trong góc phòng, nhìn họ hết sức vô tư.

"Benjie thế nào?" Hilda hỏi.

"Ông ta khỏe, em à" Zelda nói. "Nhưng lúc này đó

là chuyện nhỏ, bởi vì ..."

Hilda ngắt ngang. "Thế gã bạn của ông ta với mấy chiếc răng cá voi kinh dị đó đâu rồi?"

"Ông ta khỏe, Hilda," Zelda đáp. "Nhưng chúng ta có một vấn đề thực sự cần giải quyết, ngay đây này, rõ rồi chớ?"

Hilda nấc cụt.

Thanh giường của Hilda biến mất, thay vào đó là một hàm răng giả.

"Oh, không, cô Hilda!" Sabrina tru tréo. "Cháu mong là bộ răng này không nằm trong miệng ai đó!"

Hai vai Hilda khom xuống khi bà nhăn mặt. "Cô rất tiếc!"

"Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?" Sabrina kêu lên. "Ý cháu là ... chúng ta đang có Benjamin Franklin trong bếp ... còn năm cuốn sách cháu mượn của thư viện lại chất đống tại Continental Congress ở Philadelphia năm 1776!"

"Phải, có một điều," Hilda nói, "chúng ta không được hoảng sợ."

Zelda ném cho bà em một cái nhìn dữ tợn rồi buông ra một tiếng sắc gọn, "Hazz…" Bà vẫn tiếp tục rảo bước trong phòng. "Em nói giỡn? Chúng ta có đủ thứ lý do để hoảng sợ!"

"Phải," Hilda nói, " nhưng ích gì."

"Ai quan tâm?" Zelda quát. "Trước tiên là chị cần nói chuyện với Drell. Điều này vượt quá xa khả năng của chúng ta. Chị tin là ông ta sẽ có vài lời khuyên giá trị."

"Ô, Drell luôn luôn có sẵn lời khuyên," Hilda lầm bầm cạnh khóe.

Zelda quay sang đối mặt với cô em gái. "Ông ta là người đứng đầu Hội đồng Phù thủy và chúng ta cần ông ta. Nhờ mấy cơn nấc cụt của em, chúng ta đang có khả năng làm đảo lộn lịch sử Hoa Kỳ. Tất cả chúng ta có thể biến mất bất kỳ phút giây nào, nếu lịch sử bị thay đổi do mấy cuốn sách của Sabrina đang hiện diện tại Continental Congress . Nếu một người trong số họ đọc một trong những cuốn sách đó, ông ta có thể thay đổi tư tưởng của mình! Có thể ông ta sẽ không ký Tuyên ngôn Độc lập! Cả đất nước này có thể tan biến như một luồng khói, tất cả chỉ do mấy minh hoạ mầu mè trong sách đó !"

Hilda nhìn bà chị và nói thầm thì. "Oh, nếu ... nếu vậy ... có lẽ chị nên nói chuyện với Drell."

Cô Zelda trọn mắt. "Đó là những gì chị sẽ làm. Nhưng..." - bà quay sang Sabrina - "trong lúc này, cháu phải để mắt đến Benjie."

Miệng Sabrina mở lớn khi cô trố mắt nhìn bà cô. "Cái gì? Cháu à?"

"Phải, cháu. Cháu là người duy nhất ở đây" Zelda kêu lên. "Cháu không mong đợi cô giao Benjie cho Salem trông chứ?"

"Ô, không, nhưng ... nhưng ..."

"Không nhưng nhị gì hết, Sabrina. Cô biết cháu còn có bài tập về nhà, nhưng cô vẫn phải trông chờ vào cháu. Đây không phải là trường hợp khẩn cấp thông thường ... mà là một tình huống khẩn cấp mang tính gia đình."

Một giây sau Sabrina gật đầu. "Được rồi, cháu sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì".

"Cô gái ngoan," Zelda nói kèm một nụ cười. "Cám ơn cháu."

"Nhưng ... cô muốn cháu làm gì với ông ta đây?" Sabrina hỏi.

"Ô, ta không biết," Zelda nói, nhìn lên trần ngẫm nghĩ, gãi gãi đầu. "Ông ta thích chơi bài lắm. Chúng ta có rất nhiều bàn cờ trong tủ phòng khách. Và có một cỗ bài trong ngăn kéo bàn, cạnh chiếc trường kỷ."

"Nhà mình đâu còn chiếc trường kỷ nữa," Sabrina nói.

Zelda trợn mắt. "Phải rồi, đúng đó ... có một bộ bài trong ngăn kéo bàn cạnh cái xích đu."

"Nhưng ... cháu biết nói gì với ông ta đây?" Sabrina hỏi. "Ý cháu là, nếu ông ta cứ xoắn vào hỏi chuyện, xem bằng cách nào ông ta lại có mặt ở đây, thì cháu sẽ nói sao ?"

Zelda ậm ừ. "Oh, uh..."

"Nói với ông ta là ông ấy đang mơ," Hilda xen vào.

Cả Sabrina và Zelda đều do dự khi họ quay sang Hilda.

"Em không đùa đâu," Hilda nói. "Cứ nói với ông ta là ông ta đang mơ. Nói là ông ta, ơ ... bị đụng vào đầu. Một thứ gì đó rơi trúng đầu ông ta và ông ta đang mơ. Những chuyện này không có thực, đó là những gì cháu cần nói. Rồi, sau khi Zelda nói chuyện với Drell, biết đâu chúng ta có thể thu xếp để ông ta không nhớ được bất cứ điều gì".

"Này, nói hay lắm," Zelda nhận xét. "Em nấc cụt khiến cả nước này rơi vào một cú sốc thời gian, điều có thê khiến cả nước Mỹ biến mất... Vậy mà em còn dám cã gan đặt tâ't cả chuyện đó lên vai chị sao?"

"Chính chị muốn đi gặp Drell đó nghe!" Hilda kêu lên.

"Nhưng chị không phải là người nốc rượu mật ong ừng ực, tới độ biến mấy cơn nấc cụt thành thứ vũ khí chết người!" Zelda la lớn.

Sabrina ngửa cổ ra sau và trợn mắt.

"Này," Sabrina càu nhàu. "Bộ các cô nghĩ là hiện giờ chúng ta lo lắng còn chưa đủ sao. Cháu nghĩ tất cả nên tập trung vào giải quyết vấn đề trước mắt... chẳng có dư thời gian để tranh cãi đâu."

Cả hai bà cô quay sang Sabrina, giật mình.

"Cháu nói đủng," cô Hilda nói. "Càng giải quyết sớm chuyện này càng tốt. Cám ơn Sabrina. ơn Chúa là ít nhất trong gia đình này cũng có một người có đầu óc tỉnh táo," bà nói thêm với một cú khịt mũi tự mãn.

“Riêng tôi cho rằng tất cả quý vị đều tàng tàng," Salem nói. Nó ngáp khi cuộn người lại và đặt đầu lên chân trước. “Tôi chưa bao giờ thấy quá ư sung sướng, vì mình chỉ là một con mèo nhà như lúc này đây."

"Được rồi," cô Zelda nói, "Cô sẽ sang phòng chứa đồ. Cô sẽ tới Thế Giới Bên Kia để gặp Drell giải quyết tình trạng khẩn cấp này."

Sabrina thở dài. "Vậy có nghĩa là cháu phải xuống nhà để chắc rằng một trong những nhà lập quốc của nước Mỹ vẫn còn ở đó cho đến khi cô quay về."

Cô Zelda mỉm cười. “Đại loại là như vậy. Chỉ đừng chơi trò truy hỏi tầm phào, được chứ? Hầu hết những câu hỏi đó đều không tốt cho Benjie tội nghiệp."

"Ô ... cám ơn nhiều," Sabrina lầm bầm. "Cháu đi đây."

Cô Zelda rời khỏi phòng với cái vẫy tay thân mật.

Sabrina quay sang cô Hilda, "Cháu nghĩ mình phải xuống nhà để tiếp vị khách của chúng ta."

"Ông ta thực sự là một con người rất thú vị," cô Hilda nói. "Cô chắc cháu sẽ không có bất kỳ khúc mắc gì với ông ta."

Sabrina mỉm cười. "Cám ơn cô Hilda." Cô nói và rời phòng ngủ.

"Cháu biết không, chắc chắn là Zelda ghen đó," Hilda nói.

Sabrina ngừng ngay tại ngưỡng cửa phòng ngủ, quay sang nhìn Hilda. "Cô nói vậy nghĩa là sao?"

"Ta nghĩ Zelda ghen bởi vì Benjie quá chú ý đến ta," cô Hilda nói. "Có thể trông ông ta không hay lắm, nhưng trí tuệ của ông ấy thật phi thường ... và ông ta hôn cũng không mấy tệ." Cô Hilda mỉm cười.

"Cháu cũng đã nghe nói vậy," Sabrina vừa cười vừa lẩm bẩm. Cô không thể ngăn được tiếng cười hinh hích khi rời khỏi phòng, xuống nhà. Dù nhiều lúc họ khá kỳ cục, nhưng Sabrina cũng rất sung sướng vì các bà cô của cô không bao giờ tẻ nhạt.

Chờ cô ở dưới nhà là một trong những nhà lập quốc của nước Mỹ ... và công việc của cô là phải tiếp đón ông ta.

Khi đi xuống nhà, bụng cô thắt lại, ngực cô như bị bóp chặt, và tim cô gõ trống trong lồng ngực. Cô sẽ nói cái gì đây? Cô sẽ phải làm gì bây giờ?

Sabrina không biết

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.