Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Image

"Giờ cô thấy rồi nghe!" Salem thì thào.

Sabrina ngập ngừng, giật mình vì tiếng nói vang lên trong góc xa của kho chứa. "Ta nghĩ mi ngủ trên đi văng chứ," cô gắt lên trong tiếng rít, giận dữ vì Tanya lại chơi khăm cô lần nữa, và khó chịu vì Salem đã là nhân chứng cho vụ truy sát mới nhất này.

"Kế hoạch của tôi đó." Con mèo thở dài. "Thật không may là Tanya lại lên phòng ngay khi tôi mới vớ được con chuột cây và đánh bóng nó lên. Tôi đã quyết định, náu mình trong kho chứa còn hơn sống trọn vài trăm năm tới dưới hình dạng con mèo đúc bằng gang trước cửa nhà."

"Một quyết định sáng suốt, tôi thấy rồi", xếp chân lại dưới mình, Sabrina cuộn tròn người lại và đặt đầu lên cánh tay.

"Cô làm trò gì vậy?"

"Làm một giấc".

"Cô không thể ngủ được! Cô cần đưa tôi ra khỏi đây" Salem meo meo than vãn. "Tôi đ..ói".

"Chúng ta ai cũng có chuyện hết, Salem, và lúc này ta nghĩ chuyện của ta tệ hơn chuyện của mi". Sabrina trở mình, muốn tìm một tư thế thoải mái hơn trong cái kho chật hẹp. "Tôi thấy, có một mình Libby đã quá đủ cho đời tôi khốn khổ. Giờ tôi còn có thêm cái cô Tanya dí mũi khắp nơi để chắc chắn là mọi chuyện tệ hại theo hướng đó!".

"Khóc chi cái chuyện sữa tràn," Salem lầu bầu, rồi rên rẩm. "Sữa!". Thở ra nặng nhọc. "Đừng để ý tới tôi, Sabrina. Tôi sẽ cuộn mình trong góc kia và lắng nghe cái bụng thét gào..."

Sabrina hít thật sâu. Đổ hết sự bực mình lên con mèo là không đúng, và thấy hối tiếc là cô vẫn chưa hoàn tất được việc gì. Salem và bà cô Hilda đều đã đánh liều trước sự giận dữ của Hội Đồng Phù Thuỷ để đưa ra những gợi ý hữu ích cho cô. ít nhất cô cũng phải hiểu được họ ngụ ý những gì.

"Có vài thứ cháu phải tự tìm ra..."

Lời nói của bà cô Hilda vẫn vọng lại trong tâm trí cô, và Sabrina ngồi dậy, tựa cằm lên tay. Đó là những từ gợi ý, dù đã được nói bằng một kiểu xa lạ và rối rắm, bởi chúng chỉ rõ là cô có thể tự tìm ra.

"Cô chưa từng bị biến thành ngựa trong vòng hai ngàn năm qua..."

Lại một tia sáng khác loé lên chỗ chân trời mờ mịt. Cô Hilda và cả cô Zelda nữa đã tìm ra cách để tự bảo vệ mình trước ông chú Jeffrey. Vậy chắc chắn cũng phải có cách để cô tự vệ trước Tanya. Giữ bình tĩnh, Sabrina điểm lại từng việc đã xẩy ra từ lúc cô em họ ác tâm kia xuất hiện.

Dù chưa dám khẳng định, nhưng hoàn toàn có thể là chính Tanya chịu trách nhiệm về vụ nói lắp kỳ quái cô phải hứng chịu tại Too Chic Boutiques. Chẳng có gì phải bàn về việc chính Tanya đã tưới ướt cô và biến cô thành một mụ phù thuỷ ghê tởm. Hay cấm khẩu cô để dụ lấy một lời mời đi xem phim của Harvey. Chưa chắc là Tanya đã quan tâm hay., thích Harvey. Hành động của Tanya chỉ được châm ngòi, bởi chính Sabrina đã quan tâm và thích cậu ta.

Nhưng mọi chuyện đã vô nghĩa như vẻ bề ngoài. Vững lòng hơn nhờ một tia hy vọng le lói, Sabrina tiếp tục cuộc rà soát của mình.

Dù Salem không nói rõ như vậy, nhưng hắn đã nhất quyết cho rằng quyền năng pháp thuật của cô cũng mạnh mẽ hệt như Tanya. Có một nửa phàm nhân hay dòng máu phù thuỷ thuần chủng không phải là chuyên gì to tát, ngoại trừ theo cách nghĩ của Tanya. Vậy mà cứ mỗi khi cô muốn phản đòn, bùa phép của cô lại quật ngược trở lại, chẳng hề hấn gì tới Tanya.

"Cứ như nó bật ngược lại khỏi một thứ gì"

"Gì cơ?" Salem ngái ngủ hỏi.

"Mấy bùa phép tôi thử dùng với Tanya. Khi tôi đẩy cô ta, chính tôi đã văng ngược lại. Còn cái bùa tóc xoắn tôi phóng vào cô ấy lại khiến tôi có cái đầu xù"

"Trả lại cho người gửi," Salem nói xa xôi.

Yeah. Cứ như cô ta có phủ một lớp bảo vệ chống mọi loại bùa...." Sabrina gìm ngay một tiếng la sung sướng. Cô không muốn đánh thức Tanya lúc này, khi cô đang đứng trên bờ của việc khám phá ra cách thức phòng vệ. "Một chiếc khiên! Chắc chắn phải có một bùa che chắn, phải không, Salem?".

"Làm sao tôi biết được?" Salem nói lảng. "Tôi là mèo!".

"Phải, Sabrina chắc chắn là cô đang đi đúng hướng, nhưng cô cần coi lại cuốn sách. Cuốn sách vẫn trong bếp, chỗ cô để lúc trước.

"Một con mèo đói tội nghiệp."

"Đừng có giỡn mặt nghe, Salem. Ta sẽ không thể ra thoát khỏi đây, nếu mi không để yên cho ta nghĩ".

Im lặng.

Hoá phép ra một tia sáng, Sabrina kiểm tra lại cái khe chỗ cửa. Cô không thể hoá giải cái bùa nấu chẩy của Tanya chỗ khoá tay, nhưng cô có thể gỡ bỏ bản lề ra khỏi cửa. Sau khi tra thêm chút dầu vào cái bản lề khô sét, cô gỡ luôn thanh chắn và đẩy nhẹ cửa ra.

Salem bám ngay theo cô gái, chạy ngang phòng và lao xuống sảnh tiến tới cửa phòng ngủ. Chưa tới một phút sau, cô đã xuất hiện trong nhà bếp. Sau khi dúi cho Salem ít sữa và cá hồi để mình được yên thân, cô ngồi xuống bàn bếp đọc sách.

Khiên chắn chỉ là một đề mục nhỏ, ngay dưới mục phù thuỷ chống phù thuỷ.

Và tất cả mấy trang đó đều trắng trơn khi cô coi lần trước.

Nín thở, Sabrina lật mau cuốn sách. Trang giấy vẫn trống trơn.

"Gian lận! Ăn gian!".

"Sao nào?" Salem ngước mặt lên khỏi cái tô, ria rung rinh khoan khoái.

"Cái bùa che chắn không có ở đây! Cái sách quỷ gì mà mỗi khi tôi muốn biết nó lại gạt phắt đi!".

"Cái cuốn sách đó vẫn ưa chớt nhả". Salem ngưng lại suy nghĩ. "Thử từ này xem. “Khiên ngược"

"Như trong StarTrek há? Chuyện ngớ ngẩn, Salem. Đang nói chuyện ma thuật, chớ ai bàn đến khoa học viễn tưởng đâu."

"À, cũng được đó". Con mèo xì ra phẫn nộ. "Nhưng chắc cô có ý hay hơn..."

"Thôi được!". Cúi mắt xuống, Sabrina nhìn vào cuốn sách và lẩm bẩm. "Khiên ngược".

"Không, không, không nói cho có cảm xúc chớ!". Salem nhẩy lên mặt bàn. "Một phi thuyền Chim săn mồi của Klingon chuẩn bị tấn công và Tanya chỉ huy phi thuyền đó. Các tên lửa photon của cô ta đã vào bệ phóng! Hệ thống phòng thủ của cô chưa khởi động. Con tàu của cô sắp vỡ tung thành muôn mảnh..."

"Khiên ngược!". Sabrina hô to mệnh lệnh, rồi nhìn thích thú khi những chỉ dẫn về chuyện chế tạo khiên chống lại bùa phép của một phù thuỷ khác hiện lên tức thời bằng chữ đậm trên trang sách. "Này! Ngon lành!".

"Được chế tạo cho bạn bằng ma thuật hiện đại." Salem lắc đầu. "Ngay cả những nghệ thuật cổ xưa giờ cũng phải cập nhật theo bảng điểm của Paramount Pictures".

"Siêu!".

Chuyện trang kế tiếp vẫn trống trơn quả thực là khó hiểu, nhưng Sabrina quá chú mục vào việc thêm bùa khiên vào danh mục những pháp thuật chọn lọc của mình nên cũng chẳng bận tâm.

"Chào cả nhà!" tiếng ngân trong giọng của Sabrina cũng hòa nhịp với nét mạnh mẽ trong bước chân cô bé.

Ngồi bên bàn bếp, Zelda ngước mặt lên khỏi tờ báo buổi sáng và cau mày khó hiểu. "Chào cháu".

"Trông cháu thế nào?" Sabrina xoay vòng để kiểm tra. Thứ dầu xả cũng làm được một việc đáng quý là trả lại vẻ óng ả cũng như mềm mại cho mái tóc của cô, giờ đã được bó sát lại với một khăn mỏng kẻ ô. Lấy cảm hứng, từ một mẫu đồ được giới thiệu trong tạp chí thời trang thiếu niên, cô mặc một chiếc váy ngắn màu nâu sáng lộng lẫy, xỏ thêm một đôi giầy nâu với gót cao tới năm phân, áo khoác ngoài màu xanh lợt phủ trên chiếc áo sơ mi thêu màu trắng. Đôi bông tai vàng đơn giản và chiếc dây chuyền vàng mỏng hoàn tất nốt cho bộ cánh.

"Nói thật lòng nhé?" Zelda nhướng mày. "Trông cháu hệt như con nhỏ Maria trong The Brady Bunch".

Sabrina cười tươi. "Tuyệt! Mọi thứ từ mấy chiếc quần thời năm mươi, cho đến giầy dép những năm bẩy mươi lại hợp mốt rồi!".

"Quay lại cùng lúc à?" Zelda lắc đầu. "Mốt hay không mốt thì cô cũng chịu, không thể mặc váy bố thêm lần nữa".

"Không sao, cô Zelda. Trừ khi ai đó lại quay về với món đó và gọi nó bằng dăm cái tên là lạ".

Hilda nhìn cả hai cô cháu với vẻ bao dung.

"Một cái váy bó thì có gọi thế nào..."

"...cũng vẫn là cái váy bố". Sabrina nhăn mũi và nhún vai. "Nghĩ thấy ghê".

"Trông cháu sáng nay thấy vui quá, Sabrina...nhất là với những ai đang sống dưới bóng đen của số mạng". Đặt một bao bột lên trên bệ bếp, Hilda liếc sang ngăn tủ bí mật chứa các dược phẩm ma thuật. "Cháu không có dùng trộm chút nước gừng nào đó chứ, Sabrina?".

"Hay một vài giọt răng heo hạnh phúc?" Zelda nhìn Sabrina ngờ vực.

"Không có." Lẩm bẩm khe khẽ vì khoan khoái, Sabrina trườn vào trong chiếc ghế dựa và vỗ hai tay lên bàn. Cả hai bà cô nhìn sững cô gái trong một thoáng, rồi quay lại nhìn nhau với vẻ quan tâm lo lắng.

"Tanya đâu rồi?" Hilda thình lình hỏi sắc nhọn.

Đầu cô Zelda quay ngoắt lại. "Cháu không dùng tới một thứ bùa kinh dị quái đản nào với con bé đó chứ, phải không?".

"Chẳng phải vì nó không đáng nhận đâu," Hilda nói nhỏ lúc bà cô nhặt một trái trứng lên và đập vào thành chiếc tô.

"Không đâu. Nó vẫn đang ngủ. Cháu muốn thử cái khiên pháp thuật của mình đã, trước khi cháu chơi với Tanya theo đúng kiểu." Sabrina phấn chấn giải thích. "Để chắc chắn là cái khiên làm việc tốt".

Zelda rạng rỡ. "Cháu đã buộc cuốn sách tiết lộ về cái khiên! Hay tuyệt!".

"Cuốn sách ngu xuẩn. Em thực sự ước là Drell đừng có làm cái trò xử lý song song ấy với nó." Trỏ cho cái vỏ trứng bay vào sọt rác, Hilda nâng chiếc cốc đong lên và tống gọn vào bồn rửa. "Toàn một thứ mumbo-jumbo sặc mùi viễn tưởng, nghe thấy là nhức đầu."

"Cháu nghĩ bây giờ người ta kêu là ngôn từ kỹ thuật".

"Gì cũng được". Đổ nước đầy cốc, Hilda kéo cốc lại và dốc nước vào tô. "Cô thì sẽ xài mấy cái câu thần chú cô’ lỗ sai chính tả nhưng hiệu dụng, xin giả ơn nhiều." Bà ta bắt đầu trộn bột với vẻ nóng nẩy.

"Cô làm gì thế, cô Hilda?" Sabrina hỏi.

"Làm bánh xèo".

"Nhưng cô dùng thìa kìa, với mấy món thông thường nữa".

"Chỉ để chứng minh cho Zelda thấy là cháu không phân biệt nổi đâu là bánh phù phép, còn đâu là bánh làm bằng tay".

"Có khác biệt đấy," Zelda khẳng định.

"Nói về chuyện nhào bánh", Salem đứng lại trên ngưỡng cửa ngáp dài, rồi nhẩy lên váy của Zelda. "Tôi cũng sẵn lòng để cho ai đó nhào nặn đôi chút giữa hai tai".

"Mà cháu cũng cần giúp đỡ", Sabrina nói. "Ai đó thử phóng bùa vào cháu để thử chiếc khiên mới này coi".

"Cô xin đủ." Hilda trỏ vào chiếc thìa để nó tự trộn bột, rồi xoa xuýt hai cánh tay đau nhức.

Bà cô Zelda thở dài. "Tụi cô không làm được, Sabrina. Nếu bùa khiên của cháu hoạt động, mà cô chắc là có đấy, bất cứ bùa gì các cô phóng ra đều quật ngược lại chính tụi cô".

"Mà cũng đừng quên là bùa khiên không kéo dài vĩnh viễn đâu," Hilda bổ sung. "Trong vài tình huống thì nó hoàn toàn vô dụng"’.

Sabrina xanh mắt. "Cô giải thích đi. Trong trường hợp nào?".

"Giữ cho khiên kín và hoạt động hiệu quả đòi hỏi kinh nghiệm và năng lượng," Hilda giải thích., "Khiên bền được bao lâu còn tuỳ vào quá nhiều dữ kiện, khá phức tạp để có thể giải thích ngay lúc này. Nhưng nếu phải đoán thì cô dám nói khiên của cháu sẽ hiệu dụng trong khoảng nửa giờ. Bốn lăm phút là tối đa-trong điều kiện lý tưởng".

"Sau đó thì sao?" Sabrina ngán ngẩm. Tất cả những dữ kiện này chắc chắn là nằm trong mấy trang sách vẫn trống trơn. May sao, cô Hilda chẳng hề lo lắng về việc phải bổ sung nốt những thông tin còn sót.

"Sau đó thì cháu phải chờ cho tới lúc cơ thể cháu lại nạp đầy năng lượng lại, trước khi tạo ra một khiên mới," Zelda nói. "Mất bao lâu thì còn tuỳ, khoảng từ năm phút tới một giờ".

"Cũng có khi lâu hơn", Hilda thêm vào.

Sabrina gật đầu. "Vậy khi nào thì khiên không hiệu quả?".

"Thường khi phù thuỷ bị tấn công bất ngờ," Zelda nói. "và dù cô không muốn thừa nhận chuyện này, nhưng một số phù thuỷ có mạnh mẽ hơn những người khác".

"Hai hay vài phù thuỷ cùng hiệp lực chống lại một phù thuỷ sẽ rất hiệu quả trong việc công phá bùa khiên. Nhiều lần cô và Zelda đã thủ thắng theo kiểu đó".

"Okay. Nhưng chẳng có gì liên quan tới chuyện lúc này của cháu hết, và cháu chỉ muốn kiểm tra xem khiên có hoạt động không thôi". Tuyệt vọng, Sabrina thử giở bài năn nỉ. "Các cô đâu cần một bùa nào nặng tay hay khủng khiếp quá. Chỉ cần một bùa vô hại nho nhỏ nào đó là được rồi. Làm ơn đi. Sự tự tin của cháu đã tụt tới đáy sau mấy chuyện này. Nếu cháu không chắc chắn là..."

"À, thôi được." Giơ cao tay lên, Hilda thở sâu và vung ngón tay ra.

"Cẩn thận, Hilda." Zelda cảnh cáo.

Gật đầu, Hilda nhìn quanh bếp, rồi dừng mắt trên bao bột đang mở tung. "Bột mỳ bay, trắng và hay, tống vô mặt Sabrina ngay!"

Bà vung tay.

"Bắn!" Salem chúi xuống.

Một luồng bột trắng vụt bùng ra khỏi bao và nhằm thẳng hướng Sabrina.

Zelda nhăn mặt.

Sabrina giơ một cánh tay lên che mặt.

Luồng bột đột nhiên đổi hướng một trăm tám mươi độ và đâm thẳng vào khuôn mặt Hilda với một tiếng bộp nhỏ khiến bụi trắng văng tung toé. Hấp háy mắt để chùi đi đám bột, Hilda cười sung sướng. "Khiên đang hoạt động".

"Yeah" nhẩy vụt ra khỏi ghế, Sabrina vồ lấy túi chéo khoác vai và lao ra cửa. "Tới giờ đi làm rồi! Chuyện này thật cực kỳ!" Cô dừng bước chỗ cửa và ngó lại. "Nếu Tanya muốn biết cháu ở đâu, các cô nói cho nó hay. Món yêu thích của nó đã được dọn sẵn rồi. Cháu sốt ruột chờ cân bằng tỷ số!".

"Sabrina ..." Salem rớt khỏi váy của Zelda khi bà đứng dậy.

"Có gì không?"

"Không có gì" cười yếu ớt, Zelda lại ngồi xuống.

Gừ gừ, Salem cuộn tròn người lại.

"Chúc vui vẻ" Hilda ngắm chiếc thìa vẫn đang tự đảo. "Sót mất một cục nè". Chiếc thìa quay ngược lại, nghiền nát cục bột cứng đầu vào thành của chiếc tô.

"Bye", hơi bất ngờ vì sự lãnh đạm bất thần của mọi người, Sabrina bước ra khỏi cửa. Hiển nhiên là vẫn còn một thứ gì đó bí ẩn và tuyệt mật tới mức không ai muốn đưa ra tranh luận. Trái bóng hơi vẫn nâng đỡ tinh thần cô bay bổng từ khi phát hiện ra bùa khiên chợt xì hơi. Đôi lúc, có vẻ như mỗi bùa chú cô sử dụng đều có một hiệu bí ẩn nào đó mà cô chưa hề nghĩ tới.

Mình sẽ phải đối đầu với thứ hiểm họa chết người nào đây?

Cho chiếc thìa ngưng lại, Hilda ngồi xuống cạnh Zelda. "Chuyện này ngoài khả năng tụi mình, chị biết mà".

Zelda gật. "Chị biết. Sẽ không phải là một trắc nghiệm đúng đắn, nếu Sabrina biết trước lời đáp. Nhưng điều đó cũng chẳng khiến chị thấy dễ chịu hơn".

Thở dài, Hilda vẫy tay. Lập tức được rửa sạch và chùi khô ráo, cả. chiếc tô và chiếc thìa gỗ bay ngược Lại lên ngăn xếp. Một dĩa đầy bánh xèo đang bốc hơi, với bơ nổi váng và mứt dâu hiên ra ngay trước mặt bà ta. "Em lúc nào cũng thấy đói khi lo lắng, và em lo quá nên cũng chịu chẳng nấu nướng gì được hết".

"Chị thì quá lo để có thể ăn một miếng" Zelda nói.

"Nhưng em không nói là sẽ giận Sabrina vì nó muốn báo thù chút đỉnh sau vụ Tanya xử tệ với nó". Tự nhiên mất hứng, Hilda đẩy cái dĩa ra xa và ngước mắt nhìn lên phòng trên, nơi Tanya đang ngủ. "Sau thời Chiến Tranh Phù Thủy năm 7620 OR, tất cả các phù thuỷ và những pháp sư trẻ đều buộc phải trải qua cuộc trắc nghiệm cá tính không hẹn trước, cần thiết phải phân loại và dạy cho những kẻ thực sự không hối cải một bài học, trước khi chúng gây ra quá nhiều tai hoạ. "

"Hừm," Zelda tán đồng, "thứ duy nhất còn cứu mạng cho Tanya tới lúc này là Sabrina không biết gì về bùa khiên".

"Nhưng giờ thì nó biết rồi. Có khi thấy phòng vệ được trước Tanya đã đủ cho con bé thoả mãn rồi," Hilda giả định đầy hy vọng. "Em cũng chẳng thấy xấu hổ khi bùa phép của lão anh họ Jeffrey văng ngược lại khỏi tụi ta và lão bị biến thành ngựa suốt cả trăm năm nữa chớ. Nhớ không?".

"Không hề." Zelda cười. "Nhất là khi cha đó còn làm ngựa cái nữa".

"Thấy chưa? Đó là công lý!". Hilda rạng rỡ.

Tia sáng lấp lánh thoáng qua mắt Zelda chợt mờ đi. "Nhưng có một vấn đề, hả, phải vậy không? Công lý. Sabrina không biết là khiên phép của nó không thể chống lại bùa phép của chính nó. Dĩ nhiên, chắc Tanya cũng không biết chuyện này đâu".

"Cả hai đều cùng bại", Hilda nhận định. "Chuyện này đã từng xẩy ra rồi".

"Ờ, nhưng trước nay Sabrina chưa bao giờ tung ra bùa phép nào gây hậu quả kéo dài và không thể sửa được. Nhưng nếu như..." Zelda lắc đầu nhanh. "Không. Hình dung ra chuyện đó thật khủng khiếp".

"Mấy bà định bán đứng Sabrina đây à? Salem hỏi. "Các bà cho là ,cô ấy sẽ lại bại trận nữa hả".

"Không nhất thiết". Kéo chiếc đĩa lại gần, Hilda hâm nóng mấy chiếc bánh bằng một cú trỏ khéo léo. "Nếu như con bé qua được thử nghiệm, thì chẳng có chuyện gì. Nhưng nếu nó thất bại..."

"Sẽ có vấn đề nghiêm trọng đó...chắc vậy." Tự vũ trang bằng một chiếc nĩa, Zelda trợ hứng bằng một miếng bánh của Hilda.

"Có khả năng." Hilda ngó Salem với một cái nhìn cảnh cáo nghiêm khắc. "Cho tới khi chúng ta biết toàn bộ vụ này xuôi ngược ra sao, đừng có làm nhộn và ăn hết mấy thứ con con vẫn chạy khắp nhà, được chứ?"

"Tôi hứa mà" con mèo nói trang nghiêm. "Nhưng không dễ đâu nghe".

"Chị mong là Sabrina không về nhà trong lốt rắn", Zelda thì thầm căm ghét. "Chị chịu không thể đi thả chuột sống cho mấy con bò sát đó ăn được".

"Em thấy không sao", Hilda nói thản nhiên. "Nhưng nếu con bé bị biến thành cóc, chị sẽ phải chịu trách nhiệm chăm nom. Bao gồm cả việc bắt ruồi cho nó. Em chưa hề có mụn cóc suốt năm trăm năm qua, và cũng phải mất mấy thập niên mới chùi cho sạch được".

"Xong!".

"Được, nếu chuyện tồi tệ nhất xẩy ra, tôi hy vọng đó sẽ là con rắn". Salem gãi râu suy nghĩ. "Một nguồn cung cấp chuột tươi đều đặn, nghe đã thấy thèm".

Hilda quắc mắt..trìu mến. Cái tính ngang bướng của con mèo thật quyến rũ. Trái tim bà chợt ngưng nhịp khi có tiếng sột soạt khiến bà nhìn ra cửa. "Chào Tanya. Cháu đứng đó lâu chưa?"

"Lâu lắm rồi ạ". Tanya mỉm cười

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.