_003.jpg)
"Âm thanh đó nghe thật hay," Franklin nói khi nghe tiếng chuông lần nữa. "Nó là tiếng đồng hồ hả?"
"Ô, không, đó là chuông cửa," Sabrina đứng lên, nói. "Có nghĩa là có ai ngoài cửa."
"Hay quá, chắc chắn tôi rất thích gặp thêm vài công dân Mỹ của năm 1997," Franklin nói với một nụ cười hăm hở.
"Phải, nhưng ông Franklin này, tôi không biết họ sẽ phản ứng ra sao khi gặp ông. Nghe nè, những người biết các cô tôi và tôi... họ không biết chúng tôi là những phù thuỷ," cô nói, chín từ cuối cùng này cô nói thì thào.
Franklin ngửa đầu ra sau khi chợt hiểu ra. "A, tôi hiểu. Họ sẽ không hiểu được sự hiện diện của một người từ năm 1776 trong nhà cô. Đúng không nào?"
"Vâng, đúng ạ."
Franklin kéo ghế ra và đứng lên. "Tôi sẽ vui lòng lánh mặt đi, nếu như điều đó có ích cho cô."
"Ồ, rất cám ơn ông Franklin. Nếu như ông ngồi yên ở đây và không nhúc nhích, cũng là rất tốt rồi."
"Sẵn lòng," ông nói, ngồi lại chiếc ghế cũ. Ông cúi nhìn dưới gầm bàn. "Có lẽ tôi sẽ nói chuyện với con mèo ... nếu như tôi tìm ra nó. Nó đâu mất rồi?"
Chuông cửa lại reo.
"Salem!" Sabrina gọi.
Con mèo đủng đỉnh bước vào nhà bếp, và tót lên bàn, nói với Sabrina. "Tôi hy vọng cô không gọi tôi trở lại đây chỉ để quở trách tôi thêm nữa."
"Không, Salem, mi sẽ làm bạn với ông Franklin chớ? Ta phải ra mở cửa."
"Được thôi," Salem nói, cuộn người trên bàn ngay trước mặt Franklin. "Vậy, mới đây có xem bộ phim nào hay không đó?"
Sabrina vội rời nhà bếp chạy ra cửa trước. Cô mở cửa và thấy Jenny đang đứng ngay dưới cổng vòm.
"Này, chi vậy?" Sabrina hỏi.
Jenny đứng bất động ngay cổng vòm, há hốc mồm nhìn Sabrina. Cô chớp mắt vài cái rồi nói, "Uh oh oh... Sabrina?
"Hnunm"
"Tôi có thể, uh... hỏi bạn một câu không?"
"Chắc rồi."
"Tại sao tôi lại đứng ngay cổng vòm nhà bạn vậy?"
Những nỗi sợ hãi biến khỏi đầu Sabrina. Jenny có vẻ sửng sốt và bối rối, như thể cô không biết tại sao mình lại đứng ngay cổng vòm nhà Sabrina, chắc chắn có điều gì sai quấy.
"Ô, cậu khỏe chứ?" Sabrina hỏi. "Vào nhà đi."
Jenny đi chầm chậm qua cửa và Sabrina đóng cửa lại.
"Mình không biết tại sao cậu lại ở đây.." Sabrina nói, quay sang Jenny. "Cậu từ đâu tới vậy?"
"Từ đâu tới hả" Jenny hỏi. "ơ ... từ The Slicery." "Sao?"
"Sao cái gì?"
"Sao cậu lại từ The Slicery đến đây?"
"Ô, ... tôi không biết. Mới phút trước tôi đang đứng tại The Slicery, chơi bóng tay, và rồi ... tôi lại đứng ngay cổng nhà cậu."
Sabrina bắt đầu thấy xốn xang. Chuyện này nghe có vẻ hệt như những điều quái dị khác đã xảy ra cả ngày nay. Nhưng tại sao một cú nấc cụt của Hilda lại chỉ đưa Jenny từ The Slicery đến trước cổng vòm? Cho tới nay, những cơn nấc cụt của Hilda đã làm cho nhiều thứ đổi chỗ ... chúng không dịch chuyển những đồ vật hoặc con người từ chỗ này sang chỗ khác mà không có một kiểu hoán vị nào đó.
"Cậu có chắc là cậu không đi bộ đến đây đó chớ?" Sabrina hỏi.
"Đi bộ hả?" Jenny nhìn quanh như thể cô đang ở một nơi lạ hoắc. "Không, tôi không đi bộ, tôi đang ... tôi đang chơi banh mà!"
"Được rồi, Jenny, sao cậu không vào đây ngồi, và tớ sẽ làm cho cậu một ..."
"Cái gì, bạn gọi tôi là gì?" Jenny hỏi. Khuôn mặt cô bất ngờ trông như bị sốc và hoàn toàn ngơ ngác.
"ơ, ... tớ gọi cậu, ơ ... là Jenny. Đó là tên cậu, đúng không?"
Jenny chùn lại và bước lui khỏi Sabrina. "Đó có phải là một kiểu đùa không?"
"Cái gì?" Sabrina hỏi. Bất chợt cô cảm thấy bối rối hơn chính Jenny.
“Nghe nè, Sabrina, tôi rối trí đủ rồi. Đừng làm mọi chuyện rối tung thêm bằng cách gọi tôi là 'Jenny'. Ý tôi là, tôi biết cậu chỉ thử giỡn chơi thôi, nhưng tôi không thấy buồn cười, đúng không?"
"Ồ, ... vậy cậu thích tớ gọi cậu là gì nào?"
Jenny trỢn mắt, nói, "Tôi muốn cậu gọi tôi bằng tên của tôi, được không? Harvey."
"ơ ... Hơ-H-Harvey?"
"Phải, đúng vậy!" Jenny có vẻ bực bội. Nhưng sự bực bội đó nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi. "Sao cậu lại nhìn tôi như vậy, Sabrina?"
"Tớ không, ơ ... tớ không biết. Đúng ... cậu ... là Harvey à?" Sabrina bắt đầu cảm thấy bối rối đến choáng váng.
"Phải, tôi là Harvey!"
"Vậy theo tôi chắc cậu không, ưm ... vừa rồi cậu không hề nhìn vào chiếc gương nào cả."
"Cậu nói vậy là sao?" Jenny hỏi, trông hết sức bối rối.
"Harvey, cậu, hơ ... cậu là Harvey, đúng không?" Sabrina hỏi, để khẳng định.
"Sabrina, cậu bị cái gì vậy? Dĩ nhiên tôi chính là Harvey!"
Sabrina cứng người, trợn tròn mắt, không biết rồi cuộc nói chuyện này sẽ đi tới đâu đây. "Bộ cậu không hề nghe giọng nói của chính cậu à?"
"Cậu nói vậy là sao, bộ tôi không nghe giọng ..." Jenny bất ngờ im bặt, há hốc mồm và đưa tay lên bụm miệng.
Sabrina và Jenny nhìn nhau im lặng một hồi lâu. Suốt thời gian đó, Sabrina cứ tự hỏi, không biết có phải Jenny đã trải qua một cơn suy nhược nào đó ... hay thực sự rằng Harvey đang ở trong thân xác của Jenny.
"Đó là giọng của Jenny" Jenny thều thào, "Sabrina ... chuyện gì đã xảy ra với tôi vậy?"
Sabrina vẫn bối rối và không biết phải trả lời sao đây. Đề chắc ăn, cô hỏi một câu để kiểm tra.
"Cậu có nghĩ Libby là một cô gái tốt bị một số người khác hiểu lầm không?"
Jenny cau mày. "Dĩ nhiên bạn ấy là một cô gái tốt rồi. Jenny chỉ khó chịu với Libby bởi bạn ấy làm đổ nước nho lên mình cô ấy thôi."
"Ối chao ôi," Sabrina lẩm bẩm. "Cậu là Harvey thật
rồi!" Sabrina biết rằng trong tâm trạng hiện nay thì Jenny sẽ không bao giờ nói Libby là một cô gái tốt, không nói với bất kỳ ai, nói giỡn cũng không luôn. "Harvey, chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?"
Harvey cúi đầu rất, rất từ từ và nhìn xuống thân mình ... mà rõ ràng đó là thân xác của Jenny, trong chiếc quần jean, chiếc áo T-shirt xanh và một áo khoác denim.
"Aaack!" cậu ta buột mồm, lùi lại dựa lưng vào cửa. "Tôi là con gái" cậu hét lên. Trong cơn kinh hoàng, cậu trai bắt đầu thở hổn hển, còn đôi mắt giống hệt như mắt của một con ngựa bị rắn chuông bao vây.
"Bình tĩnh nào, Harvey, được không? Bình tĩnh lại đi!" Sabrina chạy đến bên cậu, đặt hai tay lên vai và vỗ nhẹ nhàng.
Đầu óc Sabrina rối tung tìm kiếm lý do giải thích sự kiện kỳ quặc này. Cô thực sự tin rằng cô đang nói chuyện với Harvey chứ không phải Jenny. Nhưng nếu một trong những cơn nấc cụt của cô Hilda đã gây ra chuyện này, thì điều đó có nghĩa là Jenny đang ở trong thân xác của Harvey! Sabrina cố nghĩ ra lý do khiến cô Hilda nghĩ đến Jenny và Harvey - như bà đã từng nghĩ đến bữa ăn trưa của cô và con bò mà bà đã mơ thấy - và chẳng nảy ra ý gì. Và rồi ...
... cô nhớ lại đã kể với cô Hilda về trận cãi vã giữa Harvey và Jenny. Sabrina đã phàn nàn mọi chuyện với Hilda ... và hiển nhiên, toàn bộ câu chuyện đã chập chờn trong đầu cô Hilda ... ngay đúng thời điểm một cơn nấc cụt khác đến, không còn nghi ngờ gì nữa.
Điều đó có nghĩa là Jenny đang đứng trong The Slicery, cảm thấy rất, rất bối rối bên trong thân xác của Harvey. Biết đâu lúc này cô nàng đã ngất xỉu mất rồi!
Sabrina nắm lấy tay Jenny ... mà, lúc này, thực ra là tay của Harvey ... rồi nói, "Thôi nào, Harvey, mình vào phòng khách đi."
"Sabrina," Harvey rên rỉ bằng giọng của Jenny, "chuyện gì đã xảy ra với tôi vậy? Chuyện gì đang xảy ra đây?"
Sabrina dẫn Harvey sang phòng khách đến bên chiếc xích đu.
"Ngồi đây đi, Harvey."
"Nhưng Sabrina này, tớ đang ở trong thân xác của Jenny! Ê ... trong phòng khách nhà cậu có một cái xích đu hả? Dễ chịu thật.
"Phải, ghế xích đu, ngồi xuống đó đi, được không?" Cô ấn cậu xuống chỗ ngồi trên ghế xích đu, rồi bước ra sau cậu, đẩy nó. "Cậu hãy chơi xích đu một lát. Chỉ thư giãn và xích đu," cô lại đẩy cậu thêm lần nữa.
Những dây xích tạo âm thanh cọt kẹt khi cậu đu tới đu lui trong thân xác Jenny.
"Cậu cứ thư giãn và ở đó, Harvey," Sabrina nói, vòng ra đàng trước Harvey. "Mình sẽ quay lại ngay, được không? Cậu hiểu ý mình chớ? Mình sẽ quay lại ngay. Đừng rời khỏi ghế xích đu."
Sabrina vội rời khỏi phòng khách, bước vào nhà bếp, ở đó Salem vẫn đang ngồi trên bàn đối diện với Franklin.
"Ông đùa đấy phỏng!" Salem đang nói. "Ông thực sự thích vani hơn sôcôla à?"
"Nhưng va ni có mùi vị tinh tế dễ chịu," Franklin đáp. "Mùi vị của nó khơi gợi hơn là khẳng định. Mặt khác sôcôla áp đảo, và hơi ..."
"Quay lại ngay, không ai được đi đâu hết!" Sabrina nói với lại khi cô vội vã rời nhà .bếp và lên lầu, đến phòng của Hilda.
Khi Sabrina bước vào phòng ngủ, Hilda đang nằm im trên giường, mắt nhắm lại, ngáy se sẽ. Cô nhớ lại giả thuyết, rằng một cơn hốt hoảng dữ dội có thể khiến cơn nấc cụt tạm ngưng, và quyết định thử nó thêm lần nữa.
Sabrina bước tới cạnh giường Hilda, cúi xuống lắc bà một cái, rồi bước lùi lại và vẫy tay khi cô Hilda thức dậy với một cái giật mình và quay về phía cô.
Đúng ngay lúc cô Hilda thức giấc, Sabrina đã tự biến mình thành Richard Simmons, mặc chiếc quần soóc và một cái áo đính những miếng kim loại tròn lấp lánh.
"Chuyển chiến lợi phẩm đó đi!" Richard Simmons la to. "Thôi nào! Ra khỏi giường! Mau làm đi! Hãy vươn ra, gập mình lại, vươn ra và gập lại, hãy vươn ra, gập mình lại..."
Cô Hilda giấu mặt vào lòng bàn tay và thốt ra một tiếng thét rợn người.
"Thôi nào, ra khỏi giường ngay!" Richard Simmons la to. "Chúng ta hãy làm cho mấy bà già đó đổ mồ hôi chơi!" ■
Hilda tiếp tục thét và thét ... cho đến khi bà nấc cụt.
Sabrina vẫy một cánh tay và biến lại thành chính cô, rồi ngồi xuống ngay mép giường của bà cô.
"Xin lỗi cô Hilda," cô nói. "Cháu chỉ nghĩ đến việc thử làm cô khiếp hãi lần nữa."
"Ờ, hiệu quả đấy," Hilda nói, ngã phịch xuống gối và thở ra nhẹ nhõm. "Cháu làm ta sợ toát mồ hôi! Nhưng rõ ràng" - bà lại nấc cụt - "nó không chặn được những cơn nấc cụt."
"Cô Hilda này, những vấn đề của chúng ta bất ngờ trở nên nghiêm trọng hơn rồi."
"Cái gì? Cháu nói gì vậy?"
Sabrina giải thích cho bà rằng hình như Harvey và Jenny đã đổi xác cho nhau chỉ vì những cơn nấc cụt của bà.
"Ôi, cháu cưng," bà thì thầm. "Ta đã làm chuyện ấy à?"
"Vâng. Và cháu chắc là thậm chí cô cũng không nhận ra điều đó nữa. Cháu đã kê cho cô nghe là họ đã cãi nhau, và có lẽ cô đã nghĩ đến chuyện đó ngay
lúc ... lúc cô nấc cụt."
"Ta rất lấy làm tiếc, Sabrina!"
"Nghe nè, đừng bận tâm chuyện đó nữa!" Sabrina nói. "Cháu biết cô không cố tình làm vậy. Nhưng bây giờ ... cháu không biết mình phải làm gì nữa!"
Hilda ngẫm nghĩ một lát.
"Ta có thể thử đảo ngược nó lại!"
"Cái gì? Bằng cách nào?"
"Ta có thể nghĩ về Harvey và Jenny cho đến khi ta nấc cụt lại!" Bà giơ một bàn tay lên và nói, "Hơ, cháu cưng." Bà nhắm mắt và vẫn bất động hồi lâu, cho đến khi ... bà nấc cụt dữ dội đến độ mấy lò xo giường run lên bần bật và khung giường kêu lắc rắc. Bà bất thần mở mắt và nhe răng cười, nói, "Đó! Ta đang nghĩ về Harvey và Jenny khi ta nấc cụt lúc đó, vậy chúng hẳn đã chuyển ngược lại rồi!"
Jenny xuất hiện ngay cửa phòng ngủ còn mở và nói, "Sabrina ... tôi không thể chịu đựng được chuyện này. Tôi phải trở lại thân xác của chính tôi. Ỳ tôi là ... chuyện này làm tôi phát điên"
Mặt Hilda xụi xuống thảm hại. Sabrina nhìn xuống bà cô và hỏi.
"Cô Hilda này, cháu sẽ làm gì bây giờ?"
"Này," Hilda nói, "việc trước tiên cháu phải làm là ra ngoài tìm thân xác của Harvey! Đưa cả hai trở về đây và cứ để mắt canh chừng họ cho đến khi Zelda trở về cùng ai đó có thể chữa được vụ này!"
"Nhưng cháu đã phải coi chừng ông Franklin rồi mà," Sabrina kêu lên. "Cháu không thể làm quá nhiều thứ được!"
"Nào ..." Hilda ngẫm nghĩ một lát. "Cháu có thể cho ông ta ăn mặc tươm tất vào và dẫn ông ta theo. Nhưng ta cuộc là cháu có thể cho ông ta ngồi trước T.v, rồi mặc sức đi mà khỏi lo ông ta đi lạc. Ông ta rất quan tâm đến mấy món mới lạ. Còn tò mò hơn cả con mèo"
"Được rồi, dù sao thì...," cô nói và đi về phía Harvey. "Cháu sẽ làm từng việc một. Cô chỉ việc ở trên giường và chờ cho đến khi cô Zelda trở về."
Hilda nói, "Đó là những gì ta đã làm, cho đến khi cháu đánh thức ta với trò lừa Richard Simmons ngớ ngẩn!
Sabrina phớt lờ bà cô, nắm lấy cánh tay Harvey và dẫn cậu đi xuống phòng khách, "Thôi nào, Harvey, tụi mình xuống nhà đi. Đừng lo, cô cháu tớ sẽ gỡ chuyện này ra."
Họ đi xuống, vào nhà bếp. Nhưng nhà bếp trống trơn. Salem và Franklin đã đi mất.
Sabrina nhìn chiếc bàn trống với một cảm giác kinh hoàng ngày càng lớn trong lòng ... cho đến khi cô nghe tiếng cười khàn khàn vang lên từ phòng khách, vẫn nắm lấy khuỷu tay thân xác Jenny đang chứa đựng con người thật của Harvey, cô rời khỏi nhà bếp, đi vào phòng khách.
Franklin ngồi trên ghế dựa, cười nghiêng ngả trước T.v, nhịp chân và vỗ đầu gối. Salem nằm dưới sàn trước mặt ông ta, cuộn người quanh cái bộ điều khiển từ xa của T.v. Sabrina nhìn vào T.v và thấy logo trên góc dưới bên phải màn hình ... Franklin đang nhìn và cười nghiêng ngả.
"Này," Sabrina hỏi, "chuyện gì xảy ra vậy?"
Salem đứng lên, quay sang đối diện với cô, nói, "Này, tôi chỉ là một con mèo! Có một giới hạn về những khả năng nói chuyện của tôi với một trong những người sáng lập đất nước của chúng ta, vì vậy ... tôi nghĩ ông ta sẽ thích xem T.V!"
"Ông có thể để mắt đến ông ta giùm tôi không, Salem?" Sabrina hỏi. "Tôi phải đi một lát."
"Được. Ông ta có vẻ tự hài lòng."
Franklin bật lên một tràng cười dữ dội. "Ô, cái này thật thú vị" ông kêu lên, cười tươi với Sabrina. "Cái này tức cười quá sức!"
"Con mèo này biết nói hả?" Câu hỏi của Jenny nhắc Sabrina về tình hình khẩn cấp hiện thời.
Bước đến cửa, Sabrina nói, "Thôi nào, Jenny, chúng ta ..."
"Ỷ cậu muốn nói là Harvey," Jenny nói.
"Harvey, phải, Harvey. Chúng ta phải đến Slicery tìm Harvey."
"Ý cậu muốn nói là Jenny,” Jenny nói.
"Phải, Jenny, Jenny. Điên loạn thật" Cô nhìn qua vai,
nói, "Nếu cô Zelda có hỏi, thì nói tôi mượn xe cô ấy nghen." Rồi cô dẫn Jenny/Harvey rời khỏi nhà, khi đó Jenny/Harvey mới mở miệng, "Này, cái tay ăn mặc buồn cười ây là ai ..."
Salem đã khoanh người bên cạnh cái điều khiển từ xa của T.v.
"Này, kiểm tra cái này xem, Benjie," nó nói, dùng vuốt ân vào hai nút. C-SPAN được thay thế bởi kênh Lịch sử. "Bây giờ các ông còn có kênh cáp riêng cho mình nữa."