_003.jpg)
Đó là một trái cầu tuyết.
Nhưng không phải là một trái cầu tuyết bình thường.
Đó là trái cầu tuyết của cô. Trái cầu mẹ đã tặng cho cô. Với cái cabin ấm cúng và ba cây thông.
Làm sao ông Santa của siêu thị lại có được vật này?
Và quan trọng nhất là vì sao?
Rồi cô nhận ra một mẩu giấy nhỏ bên trong. Cô mở nhanh mẩu giấy để xem cái ông khùng đó nói những gì.
"Sabrina yêu quý,
Cám ơn cháu về một đêm Giáng sinh tuyệt diệu. Cháu đúng là trợ tá xuất sắc nhất của Santa! Ta tin là tụi trẻ trong Nhà trẻ mồ côi Westbridge sẽ không khi nào quên được đêm nay - cám ơn cháu.
Và ta cũng muốn tạ ơn cháu bằng một món quà đặc biệt.
Phải, ta biết đây là trái cầu tuyết của cháu, và chắc cháu nghĩ ta đã điên rồi, nhưng cứ tin ta đi. Hãy nghe theo những chỉ dẫn của ta".
Nhắm mắt lại và lắc nhẹ trái cầu tuyết ba lần - thật nhanh vào- và đừng ngó vào trong.
Rồi chờ cho tuyết lắng xuống.
Rồi nhìn coi xem thấy điều gì.
Lắc lần nữa, và nhìn lại xem coi
Bao lần cũng được.
Nhưng chỉ mình cháu trông rõ những gì cháu thấy.
Chúc Giáng sinh vui vẻ!
Yêu cháu!
Kris".
Nhưng chỉ mình cháu trông rõ những gì cháu thấy. Lắc ba lần?
Ôi, ông ơi, đúng là trò giỡn, Sabrina nghĩ.
Nhưng rồi...
Cô không thể cưỡng lại.
Cô phải thử.
Cô nhắm mắt và lắc trái cầu tuyết ba lần. Cô nhắm mắt chờ cho tới khi cảm thấy tuyết đã lắng xuống hết.
Được rồi, vậy là xong. Mở mắt ra và mi sẽ vẫn thấy cái cabin quen thuộc cùng ba cây thông như thường lệ.
Cô mở mắt ra và há miệng kinh ngạc.
Một bức tranh sống động- như thể một cuộn phim tí xíu - đang được chiếu trong chính giữa trái cầu. Một bức tranh có ba người...
Và khi bông tuyết cuối cùng lắng xuống, cô không thể tin nổi vào mắt mình.
Đó là cô, mẹ cô và cha cô nữa, trong một lễ Giáng sinh đã qua, đang mở những món quà Giáng sinh trong buổi sáng.
Nhưng làm sao lại có được như vậy chứ?
Cô thử lần nữa, nhắm mắt lại rồi lắc nhẹ trái cầu, như bức thư chỉ dẫn.
Và khi mở mắt ra, cô lại thấy một khung cảnh khác, của một ngày lễ khác - cái năm gia đình cô đã chuyển tới New York và đi xem đoàn diễu hành Lễ Giáng sinh...
Lần nữa, lại thêm lần nữa cô thử lại, và mỗi lần trái cầu tuyết lại tiết lộ những kỷ niệm trong những ngày hạnh phúc của cô. Đôi khi chỉ có Sabrina cùng mẹ. Còn đôi khi chỉ có cha và cô.
Cô ôm trái cầu vào ngực. Nó thật tuyệt diệu.
Còn hình ảnh cuối cùng cô thấy đã làm cô hạnh phúc. Đó là một lễ Giáng sinh trong tương lai - cô dám nói vậy vì trông mình đã lớn hơn, và cả cha cùng mẹ của cô cũng vậy. Nhưng họ đã lại ở bên nhau, trong dịp Giáng sinh, vào một thời khắc nào đó của tương lai.
Cô biết cha mẹ mình sẽ không khi nào có thể chung sống cùng nhau. Họ có những cuộc sống riêng và rất hạnh phúc. Đó là điều cô vẫn nguyện cầu cho họ.
Nhưng một ngày kia, vào lúc nào đó trong một tương lai không xa, cô có thể lại chia sẻ điều kỳ diệu Giáng sinh cùng họ.
"Này, cậu có thứ gì đó?" Harvey hỏi và nhảy bổ xuống trường kỷ cạnh Sabrina.
"Uh, một trái cầu tuyết", Sabrina nói nhanh.
"Ôi, mình cũng thích mấy thứ này lắm", Harvey nói. "Mình coi được không?" cậu đã cầm lấy trái cầu, trước khi Sabrina kịp nghĩ ra lời từ chối, và giơ nó lên.
Khi tuyết lắng xuống, Harvey trông ngạc nhiên. "Whoa!".
"Sao? Cậu thấy những gì?" Sabrina lo lắng hỏi. Cậu ấy có thấy những hình ảnh từ quá khứ của cô không nhỉ? Làm sao cô có thể giải thích với cậu là bằng cách nào họ lại xuất hiện trong trái cầu này?
Cậu ngó lại cô với vẻ mặt tức cười. "Chắc cũng vẫn mấy thứ cậu thấy thôi. Một cái cabin ấm cúng và ba cây thông xanh? Có điều nó trông giống hệt cái cabin mình đã từng mơ được xây trong vùng núi. Cậu biết đó, một chốn yên tĩnh, để nghỉ ngơi và đọc sách"
"Ô, vậy sao", Sabrina thấy nhẹ nhõm. "Nghe tuyệt quá".
Nhưng chỉ mình cháu trông rõ những gì cháu thấy.
Sabrina ngồi xuống và cố tập trung suy nghĩ.
Ông già chỗ siêu thị đó, trông ông ấy quá giống với Santa thực ... ông ấy không thể là... hay chính là ông ấy?
Nhưng liệu còn có lời giải thích nào khác hay không?
Đột nhiên Zelda, người vốn không khoái gì TV cho lắm, mở máy thu hình lên. "Cô mong là tụi cháu không phiền. Cô nghĩ sẽ có một buổi hòa nhạc với Ba giọng Tenor"
"hay quá," Harvey nói, “Đó là một ban nhạc mới sao?”
Zelda cười. "Cô đoán là cháu sẽ nói vậy. Đó là ba ca sĩ opera Jose Carreras, Placido Domingo và Luciano Pavarotti sẽ hát những khúc ca Giáng sinh".
"À, vâng, mấy ông đó", Harvey gật đầu.
Nhưng khi lướt qua các kênh, Sabrina nhận ra một khuôn mặt quen thuộc. "Chờ chút đã! Đó là Hunter Chase, chương trình "Tại hiện trường" của Kênh 5. Hắn đã có mặt tại siêu thị".
Họ cùng theo dõi những khuôn hình về buổi hòa nhạc Giáng sinh:
Ba giây dành cho Libby diễn lời chào Hoạt náo viên.
Bốn giây dành cho dàn đồng ca đang hát "We Wish You A Merry..."
Và năm giây cho Harvey đang hát "Dreidel, Dreidel, Dreidel".
Harvey che mặt bằng chiếc gối của Santa.
"Được rồi, Harvey, cậu có thế mở mắt ra rồi", Sabrina thì thầm. "Hết rồi"
"Và đây, một tin mới", Chuck Dahl, gã biên tập nói. "Trong một vụ có liên quan, đã có những tiến triển lạ thường trong vụ đánh cắp đồ chơi tại Cây Nguyện Ước...."
Sabrina nuốt xuống. Cô và Salem ngó nhìn nhau.
"Tụi trộm đã tự nộp mình vô sở cảnh sát", giờ tới lượt Heather McKenzie độc chiếm màn hình. "Và chúng làm vụ này vì bị một người tuyết giận dữ truy đuổi!" Heather cười. "Tôi đoán là ai đó đã uống quá nhiều rượu trứng đêm nay. Chuck?"
"Kế tiếp là dự báo thời tiết ngày mai của Skip Nelson".
Sabrina cười và ôm Salem vào tay.
"Có vẻ như tụi mình tóm được chúng rồi", cô thì thầm vào tai của con mèo.
"Tiếc là mình không kịp thâu lại trên băng", Salem cười vào vai cô bé. "Sẽ là một bộ phim Giáng sinh kinh điển".
Rồi họ nghe tiếng hát. Không phải từ TV mà từ trước sân nhà.
Sabrina cùng mấy bà cô chạy lẹ tới bên cửa sổ và nhìn thấy một đám ca công đội nón và quần áo đủ màu. Jenny đang vẫy tay sung sướng giữa đám đông.
Sabrina, Harvey và mấy bà cô mở cửa trước trong lúc mấy ca công hát thêm vài bài nữa.
Rồi Jenny chạy lên trước mái hiên.
"Tất cả là họ hàng của bạn sao?"
"À, phần lớn thôi," Jenny nói. "Vài người bị tuyết cản đường ở Canada. Nhưng họ sẽ tới đây vào ngày mai". Cô ôm nhanh lấy Sabrina. "Mình vui quá. Cảm ơn là đã thế chỗ cho mình trong siêu thị. Mình mong là không có gì rắc rối đó chứ?"
“Rắc rối à?” Sabrina lắc đầu và mỉm cười. "Nah, dễ như ăn kẹo".
Sau đó Jenny chạy lại nhập hội với gia đình, đám ca công vẫy chào từ biệt, miệng hát vang "Chúng tôi chúc quý vị một Giáng sinh vui vẻ", và đi sang nhà bên.
Cô Hilda và Zelda quay lại trang trí nốt cây thông, nhưng Harvey lại nắm chặt lấy tay áo Sabrina. “Đêm nay thật tuyệt. Cậu có muốn ngồi lại đây một chút không?”
"Trời lạnh mà?"
Harvey nhún vai. "Tụi mình có thể thử đôi găng mới"
"Hay lắm," Sabrina cười. "Để mình lấy áo khoác".
Khi đã mặc áo xong, họ cùng cười khi tìm cách đút được tay vào mấy ngón tay bị khâu chéo. Nhưng khi làm xong, họ thấy thật dễ chịu.
Rồi họ ngồi trên bậc thềm, ngắm nhìn mặt tràng và bầu trời sao.
Harvey im lặng trong chốc lát.
"Cậu nghĩ gì vậy?" Sabrina hỏi.
Harvey gãi cằm. "Mình nghĩ tại sao chỉ mình nhà cậu có tuyết rơi thôi? Thật kỳ lạ?"
"Ờ , phải", Sabrina vội vã đáp. "Tụi mình sẽ phải hỏi thầy Pool sau đợt nghỉ đông". Rồi đánh trống lảng, cô hỏi. "Buổi hòa nhạc sao rồi?"
"Mình đã quyết định là xin nghỉ hát", Harvey khẳng định. "Mình sẽ quay lại trong dàn đồng ca. Như thế thì chỉ có thưởng thức âm nhạc thôi, khỏi âu lo về chuyện những người khác chòng chọc nhìn mình".
Rồi họ nhận ra một thứ gì đó...đang bay ngang mặt trăng, một đám mây?
"Này, nhìn đám mây đó coi", Harvey nói và chỉ tay. "Trông hệt như Santa và bầy tuần lộc".
Sabrina giật mình. "Có thể đúng là vậy đó", cô nói nhẹ nhàng.
Harvey cười, "ừ, có thể".
Sabrina nghĩ về một năm sắp sửa trôi qua, và một năm nữa sẽ bắt đầu. Ai biết điều gì sẽ tới?
Nhưng cô tin chắc một điều. Năm mới vẫn sẽ tràn đầy những phép mầu - cả những phép siêu nhiên lẫn những phép mầu của các phàm nhân.
Rồi cô kể cho Harvey nghe về tụi nhỏ trong siêu thị. "Mình nghĩ sẽ gọi cho bà Simmons sau lễ Giáng sinh. Không biết anh ấy có cần những người tình nguyện hay không? Cậu biết đó, mình muốn làm chị hai của tụi nhỏ."
"Biết đâu tụi nó còn cần thêm một anh hai", Harvey nói.
Sabrina cười với cậu. "Yeah, mình cuộc là có đó".
Khi Harvey nắm lấy tay cô trong đôi găng tay kỳ cục, Sabrina nhận ra cảm giác trống rỗng trong cô đã biến mất từ lâu rồi.
Và đột nhiên... cô thấy ngập tràn không khí Giáng sinh.
Về tác giả.
Cathy East Dubovsky đã viết rất nhiều sách cho thiếu nhi, trong đó còn có các cuốn Fortune Cokiie Fox và A Dog's Life trong series "Sabrina, cô phù thuỷ nhỏ". Chồng cô, Mark, cũng là một nhà văn và họ đã cùng hợp tác viết chung trong nhiều cuốn.
Cathy viết văn tại văn phòng của mình tại Bắc Carolina, nori cô sống chung với Mark và hai con gái Lauren và Megan.
Gia đình họ còn có hai thành viên nữa - những chú chó săn đuổi Macdougal và Morgan.
_001__1_.jpg)