Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

Image

Cổ phiếu? Trái phiếu? Hay một súc cây để mài vuốt cũng hay", Salem gừ gừ khi duỗi dài người trên vạt nắng trong bếp nhà Spellman. "Cá ngừ thì lúc nào cũng sẵn lòng. Hay là một cặp chuột đồ chơi nhồi bạc hà miêu nhỉ? Mấy thứ đó thì không lúc nào là dư hết".

"Ta đâu có hỏi mi muốn gì cho lễ Giáng sinh, Salem?" Sabrina nói và lắc đầu. "Ta đang tìm một món quà cho Harvey." Đã gần tới Giáng sinh rồi mà cô vẫn chưa tặng quà cho cậu. Cô muốn có một thứ gì đó thật đặc biệt, nhất là khi cô có cảm giác rằng tình cảm của cậu ấy đối với mình đang có mòi thay đổi.

Mua quà cho con trai khó hơn con gái nhiều, Sabrina đăm chiêu. Cô vừa tặng cho Jenny cái vòng bạc khảm thạch anh đó, và thêm cuốn sách châm ngôn trích của mấy nhà thơ nổi tiếng. Nhưng mấy món đồ tràn ngập quầy hàng nam giới trong siêu thị đều toàn một màu xanh bộ đội, hay liên quan gì đó tới xà bông cạo râu, hay mấy thứ vừa tẻ nhạt, vừa chán ngắt.

"Một cái bàn tính xinh xinh thì sao nhỉ?" Zelda đề xuất trong khi biến ra một bộ đồ cổ ngay trên bàn bếp. Bà nghịch nghịch mấy con tính, cho trượt trên thanh dóng, phát lên những tiếng vui tai. "Cô vẫn thích cái bàn tính cổ có hồi còn nhỏ- cho tới lúc ai đó mượn cô và làm hỏng mất", bà nói thêm, hướng đôi mắt kết tội về phía cô em gái. "Một chiếc bàn tính sẽ giúp Harvey nâng cao năng lực toán học của cậu ấy".

Hilda phớt lờ câu nói mỉa và lắc đầu. "Nah, kiểu đó ngán lắm". Bà gõ tay lên mặt bàn, nghĩ ngợi chút đỉnh, rồi vỗ tay. "Cô biết rồi! Một ván bóng rổ trên mặt trăng với Michael Jordan đúng giờ G thì sao nhỉ?"

Mắt Sabrina chút xíu nữa đã lọt tròng. "Cháu được phép sao?".

Zelda đảo mắt và dùng tay chống nạnh. "Hilda, em có rồ không đó? Đang lúc giữa mùa bóng rổ! Em cũng biết là hầu như không thể chơi một ván với Michael vào mùa này".

Đôi vai Hilda sụp xuống. "Vâng, em nghĩ chị nói phải. Xin lỗi nghe, Sabrina. Hẹn vào dịp sinh nhật cậu ấy vậy".

Sabrina gật đầu, thất vọng. Chuyện đó sẽ thật hết sức đặc biệt, bởi Harvey vẫn đang chơi cho đội Những Củ Hành Chiến Đấu.

Và cô thả cái nhìn vô định quanh phòng, hy vọng sẽ bất ngờ chộp được một ý tưởng nào đó. Cô ngưng lại chỗ bức chân dung trong khung tranh cổ trên tường. Người đàn bà trong tranh có vẻ ngoài nghiêm khắc, mớ tóc đen được cuộn trong lưới, còn bộ váy đen khô khan với cổ váy riềm đăng ten được đóng cứng bằng chiếc ghim vàng. Mình không rõ cô Luisa sẽ đề xuất những gì? Sabrina tự hỏi, Giầy khủng bố chăng? Hay là một năm dùng mỡ hải ly miễn phí?

"Cô nghĩ sao, cô Luisa?" Sabrina hỏi thành tiếng, "Cô có ý gì không?"

"Một CD của Smashing Pumpkins thì sao nhỉ?" bà cô Luisa phát ra tiếng cười hinh hích, nhưng chỉ có đôi môi bà động đậy. "Họ khuấy đảo cả thế giới trong này"

Sabrina cười. Lần đầu nghe bức chân dung nói chuyện, khi cô mới chuyển tới sống với mấy bà cô, cô đã suýt chết giấc. Nhưng trong thời gian qua, cô đã thấy quá nhiều thứ quái dị hơn một bức chân dung với cặp môi mấp máy. "Tuyệt lắm, cô Luisa", cô nói với bức chân dung, "có điều... cháu nghĩ cậu ấy đã sưu tầm đủ bộ CD".

Zelda có thêm vài ý kiến chuyên môn, Hilda đề xuất vài ý tưởng kinh dị nữa, còn Salem tiếp tục gạ gẫm tới một chuyến dạo chơi trong siêu thị của thú nuôi, nhưng không có ý tưởng nào tỏ ra phù hợp với Sabrina.

"Có khi cháu nên ghé qua chỗ cậu đó, " cô Luisa gợi ý. "Chộp hắn thật bất ngờ. Thử quan sát hắn trong môi trường quen thuộc, và tìm xem liệu hắn thích gì. Cháu biết đó, nên do thám một chút? Thấy điểm yếu? Giải quyết liền. Cháu sẽ tìm được vô khối thông tin hữu ích," bức chân dung của bà mệnh phụ nói. "chỉ cần lảng vảng xung quanh, theo dõi, và lắng nghe".

thì chắc rồi, cô Luisa. Sabrina nghĩ - ước ao mình được làm một bức tranh treo trong phòng của Harvey.

"Cô không biết đâu nghe..." Zelda cảnh báo. "Cháu cần cẩn trọng khi dò xét những người khác..."

"Cứ làm đi, cô khuyên đó", Hilda gạt ngang.

Mấy bà cô có khi nào đồng ý với nhau không nhỉ? Chỉ mỗi lúc nhắc giờ ngủ và những khi ngăn cấm mình thôi. Sabrina nhủ thầm.

"Chà, do thám thì hơi quá lố," Sabrina đồng ý, "Nhưng chắc cháu sẽ ghé qua..."

Cô quơ lấy chiếc áo khoác và lao ra cửa.

Sabrina đứng trước mái hiên nhà của Harvey, tay cô cứng lại trước khi rờ tới cửa. Và không chỉ bởi cái lạnh bên ngoài.

Trong nhà, ai đó đang hát, nghe rất giống ...Elvis?

Sabrina giơ tay lên che mắt khi cô ngó nhìn qua ô kính bên cạnh cửa. Cô có thể thấy Harvey đứng trong phòng khách. Sabrina kịp lấy tay che đi một tiếng cười.

Nghĩ là chỉ có một mình, Harvey đang vui vẻ đóng vai Vua Rock'n'Roll, mồm nhép môi theo bản "Giáng sinh buồn". Cậu ấy trông thật tuyệt! Sabrina nghĩ. Cô có thể đứng đó ngắm cậu bạn suốt hàng giờ.

Thật tệ là trời bên ngoài quá lạnh.

Với một tiếng thở dài, Sabrina gõ vào ô kính khiến Harvey đứng sững, mắt cậu liếc ngay ra cửa. Sabrina ló

1 Elvis Presley : ông vua của nhạc Rock'n'Roll. Người đầu tiên đã hoà trộn nhạc đồng quê và những âm hưởng rhythm-and-blues của người Mỹ da đen để tạo ra rock'n'roll sau này. Nổi tiếng từ những năm năm mươi.

ra qua ô cửa kính với một nụ cười tươi và vẫy tay gọi.

Nhưng thay vì mừng vui khi thấy mặt cô, Harvey trông có vẻ hoảng loạn. Cậu quơ ngay lấy một thứ gì đó trên sàn phòng khách và dúi vào trong chiếc bao đựng thực phẩm. Cái đó là thứ gì vậy nhỉ? Rồi cậu chạy lái chỗ chiếc máy hát của cha mẹ, và nhấc đầu kim ra khỏi chiếc đĩa nhựa.

Chỉ sau đó cậu mới ra mở cửa. "Chào cậu, Sabrina." Cậu nói, giờ đã cười thoải mái, nhưng vẫn còn một chút ửng hồng trên gò má.

"Chào Harvey."

"Uh, cậu thế nào?"

"Um, hơi lạnh một chút".

"Ôi, xin lỗi nghe! Cậu vào nhà đi!", Harvey để cửa mở và Sabrina vội vã bước vào trong căn phòng khách ấm cúng, xoa hai bàn tay giá lạnh vào nhau.

"Thế ... có phải mình vừa nghe Elvis phút trước đây không?"

"Ờ, một cái đĩa nhựa của ba mình đấy mà," Harvey giải thích với vẻ hối lỗi. "Họ có cả một bộ sưu tập những album của Elvis. Mình biết nó là thứ cổ rồi, nhưng chẳng biết tại sao mình vẫn thích nghe."

"Có sao đâu? Mình cũng khoái mấy thứ cổ cổ đó" Sabrina nói nhanh. "Huh, lẽ ra cậu phải coi qua bộ sưu tập của mấy bà cô mình. Toàn một thứ hồi xưa." Cô quyết định không tiết lộ là họ còn có những bản ghi của vài buổi trình diễn đầu tiên của Mozart. Giới phù thuỷ đã có công nghệ đó từ rất lâu trước khi Edison sáng chế ra chiếc máy thu âm đầu tiên. "Mình nghĩ Elvis cũng tuyệt lắm".

"Cậu cũng thích à?" Harvey thốt lên kinh ngạc.

"Tất nhiên. Ông ấy là ngôi sao rock'n'roll đầu tiên, người đã thay đổi hoàn toàn cha mẹ tụi mình," Sabrina nói. "Ông ấy là người tiên phong".

Nụ cười của Harvey suýt làm trái tim Sabrina tan chảy. "Mình đã biết là cậu hiểu mà." Rồi cậu ta thở dài. "Ước chi mình cũng hát được như Elvis".

"Kiểu hát của cậu cũng được đó chứ", Sabrina nói. Đôi khi, cậu ta vẫn hát lặp theo radio trên xe, khi họ phải đi đường xa.

Harvey đỏ mặt. "Thế cậu đến làm chi vậy?", cậu ta hỏi. "Ý mình là mình rất vui được cậu ghé chơi. Nhưng cậu có việc gì không?"

Sabrina chợt có một ý tưởng tuyệt vời - một cách tuyệt nhất để khám phá xem liệu Harvey sẽ thích thứ gì trong dịp Giáng sinh. "Mình có chuyện cần nhờ cậu giúp".

Đôi mắt Harvey lộ vẻ lo lắng trong khi cậu nắm lấy tay Sabrina. "Được mà, chuyên gì cũng được. Mọi chuyện ổn đó chứ?".

"Không, không có chuyện gì như thế", Sabrina đáp nhanh. "Chỉ là chuyện mình thấy khó chọn quà Giáng sinh cho người em họ. Cậu ấy là con trai. Cùng tuổi với cậu. Mình nghĩ biết đâu cậu sẽ cùng đi mua sắm Giáng cô

sinh trong ngày mai, và giúp mình lựa ra thứ gì đó thật ưng ý".

Harvey liếc nhìn chiếc bao giấy trong góc như thể cân nhắc một điều gì. Nhưng rồi cậu quay lại với Sabrina và gật đầu. "Yeah, chắc rồi, mình đi được mà. Nhưng không biết mình có giúp được gì không," cậu nói thêm. "Mình còn chưa biết em họ cậu, và trông cậu ấy ra sao nữa".

"Sẽ Ổn mà" Sabrina đoan chắc, "Cậu ấy rất giống cậu. Thực ra, cậu ấy đã có thể là anh em sinh đôi với cậu".

Sau giờ học hôm sau, Sabrina chờ Harvey tại Phòng đồng ca của nhà trường. Harvey hơi cả thẹn để có thể tham dự vào dàn đồng ca - cậu rơi vào lớp học này là do ngẫu nhiên. Khi lên lịch học năm nay, máy tính nhà trường đã lầm lẫn khi xếp cậu vào lớp đồng ca, thay vì vào lớp khoa học. Cậu đã thử giải thích chuyện đó trong buổi đầu dự lớp đồng ca, nhưng do thầy Beasley quá phấn khích khi gặp cậu - có quá ít con trai đăng ký vào lớp học này - và Harvey không thể ép mình nói với thầy đó chỉ là một sự lầm lẫn tai hại. Harvey luôn khó khăn khi từ chối bất kỳ ai. Ngay cả với chiếc máy tính của nhà trường.

Tính rụt rè chính là một điểm mà Sabrina yêu mến ở

Harvey. Cô không ưa mây gã lớn lối và năng nổ, kiểu dân bán hàng, quá tự tin vì tiếng họ bảnh, và quá hăng hái khiến cha tụi con gái phát rồ.

Sabrina nhìn vào Phòng đồng ca. Khoảng năm chục nhóc đang đứng trên bệ sân khấu, xếp hàng lớp theo chất giọng- soprano, alto, tenor, bass. Nhưng Sabrina không thấy bóng dáng của Harvey. Cậu ấy có quên mất dự tính của họ không đây?

Không - cậu ấy cũng ở đây. Tít dưới hàng cuối, che mặt bằng tờ giấy xướng âm. Cô dám nhận ra mái tóc của cậu bất cứ nơi đâu.

Còn Libby Chessler đứng cánh đó có vài phân. Một giọng soprano cắc cớ gì mà đứng sát bên giọng bass chớ? Sabrina căm phẫn muốn làm cho rõ.

"Libby," thầy Beasley gọi. "Em có thể lại đây, chỗ mấy giọng soprano này không?"

Libby cau mặt, đủ để làm cái giá kim loại trước mặt tan chảy, nhưng vẫn đi lại chỗ được chỉ định.

Chuông tan học đã reo, nhưng dàn đồng ca vẫn ở lại, tập dợt cho buổi hoà nhạc lớn Chiều Giáng Sinh tại siêu thị. Sabrina lẳng lặng chuồn vào lớp, trong khi dàn đồng ca vẫn lặp lại mấy bài hát Giáng sinh và cả mấy bản Hanukkah mà họ vẫn hát hàng năm. Năm nay, họ đã bổ sung thêm vài bản nhạc về Kwanzaa, một lễ hội của người Mỹ đen vẫn được tổ chức vào dịp cuối năm.

Dàn đồng ca hát cũng hay - những buổi hòa nhạc thì tẻ nhạt. Nó cũng như bất kỳ buổi hòa nhạc Giáng sinh nào khác, như ở bất kỳ đâu trong nước Mỹ.

Họ cần gì để tỉnh ngủ đây, Sabrina nghĩ. Một chút gì khác lạ. Một chút gì vui nhộn.

Cô chợt nhận ra thứ gì đó đang nằm trên nắp chiếc piano trong góc. Đó là bản xướng âm của "Giáng sinh buồn". Hừm... liếc nhìn quanh, Sabrina giơ tay phải lên và thổi nhẹ vào lòng bàn tay.

Một luồng gió chợt cuốn về chiếc piano và thổi tung tờ giấy xướng âm bay khỏi chiếc đàn.

Sabrina giữ cho luồng gió cuốn tờ giấy về hướng thầy Beasley, người đang đứng chỗ bục điều khiển phía trước dàn đồng ca. Với một cú đảo tay nhẹ nhàng của cô bé, tờ giấy đã đáp xuống ngay chân của ông thầy.

"Ai đó làm ơn đóng cửa lại giúp cho", ông thầy nói khi cúi xuống nhặt tờ giấy. "Bản nháp đây mà".

Sabrina đóng cửa lại, rồi thầm lặng chui vào chiếc ghế chỗ cuối phòng.

Thầy Beasley xếp bản nhạc lên trên bục điều khiển và chuẩn bị điều xướng bài hát kế tiếp.

Sabrina nhăn mặt. Không lẽ ông thầy không nhận ra lời gợi ý hay sao?

Cô đập nhanh mấy ngón tay vào lòng bàn tay, và một con muỗi tí hon chợt xuất hiện - cũng tốn khối năng lượng ma thuật để triệu hồi một con muỗi giữa tháng Mười hai lạnh giá này. Rồi cô xua con muỗi bay thẳng tới vo ve bên tai thầy Beasley - nhưng cô đã biến đổi tiếng vo ve của loài côn trùng đó thành một bản "Giángsinh buồn" tỉ tê.

Thầy Beasley vung tay xua quanh tai vài lần, rồi bắt đầu lẩm nhẩm hát theo trong khi ông nhìn xuống bản nhạc.

Hay! Xong rồi! Sabrina nghĩ, khá là tự hào với trò quỷ thuật của mình.

Ông thầy dạy nhạc đang hát theo bản "Giáng sinh buồn".

Thình lình, ông thầy ngừng phắt lại và liếc nhìn xuống dàn đồng ca, chỗ tụi nhóc đang ngóng đợi, và một nụ cười chậm rãi nở bừng trên mặt. "Tôi biết rồi!", thầy nói đầy phấn khích. Ông lật nhanh mấy bản nhạc trên bục, cho tới khi tìm ra bản Sabrina đã gửi cho ổng theo đường chuyển phát nhanh. Ông đưa bản nhạc cho cô Pennyíeather, người chơi đàn đệm, rồi quay lại ngó quanh đám đông bên dưới.

"Tôi cần một Elvis", thầy nói. "Một ai đó giọng bass".

Chỉ có bốn chú nhóc trong dàn đồng ca Westbridge, những đứa đã vỡ giọng để có thể hát giọng bass. Walter Curry, một gã nặng cả tạ, trông như đang mơ ngủ. Hai chú nữa trông hệt như giảng viên khoa học.

Và Harvey.

Với đầy đủ áo quần bụi bặm, tóc nâu dày, trông thật bảnh.

"Harvey Kinkle!", thầy Beasley gọi to, "Thầy có một ý rất hay! Em chuẩn bị để hát solo"

Harvey ngó đầu ra khỏi tờ xướng âm. "Em ạ?", câu la lên, "Uh, em khung biết là..."

"Ôi, lại đây, lại đây nào, em sẽ rất hợp đó!" thầy Beasley tuyên bố, chen qua hàng người để nắm lấy tay cậu và kéo ra phía trước. " Giọng em tốt lắm. Sẽ thật tuyệt. Và vui nữa chứ!".

Harvey trông thật thảm hại, còn Sabrina bắt đầu thấy cồn cào. Cô muốn tặng cho người bạn trai thân mến một cơ hội tỏa sáng, chứ không phải muốn hạ nhục cậu ta. Cô có sai lầm không nhỉ?

"Uh, thầy Beasley..." Harvey bắt đầu.

"Bắt đầu dạo đi, cô Penny," thầy Beasley yêu cầu cô giáo chơi đàn. "Harvey, em có tình cờ biết bài "Giáng sinh buồn" không?"

"Vâng, nói cho đúng thì, em có biết, thưa thầy, nhưng..."

"Hay lắm!", thầy Beasley phấn khởi vỗ tay. "Bắt đầu nào".

Sabrina cắn ngón tay. Harvey đã bị bẫy trúng ngay yếu điểm của cậu - cậu không biết cách chối từ.

Sẽ ổn thôi, Sabrina tự nhủ, Cậu ấy hát hay mà. Mình dám cuộc, cứ bắt đầu hát là cậu ấy sẽ thấy khoái cho coi.

Người đệm đàn đã dạo qua mấy nốt nhạc đầu tiên. Harvey đứng chéo chân và hắng giọng.

"Bắt đầu đi, Harvey." Thầy Beasley ra lệnh. "Đừng có xấu hổ".

Harvey nhăn nhó và bắt đầu hát, câu hát nhỏ tới mức ai nấy căng tay ra mới nghe thấy. "Anh đang có một Giáng sinh buồn khi vắng em...". Nhưng tính cả thẹn đã khiến giọng cậu vỡ ra. Và khi cậu lo lắng ngó quanh phòng, nhận ra Sabrina ngồi trong hàng ghế cuối, cậu bừng đỏ đến tận chân tóc, và giọng cậu tắt ngấm.

Vài nhóc phá ra cười.

Sabrina ngồi thụt xuống.

Có phải câu ngạn ngữ đó là sự thực chăng? Mi sẽ luôn làm tổn thương người mi yêu mến...

Harvey sắp sửa tự làm nhục mình trước mắt mọi người - và đó là lỗi của cô.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.