_003.jpg)
Khi Hilda và Zelda Spellman mặc váy ngủ đi vào phòng khách, miệng họ há hốc khi nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn khủng khiếp.
Salem, con mèo đen, vòng tránh họ và nhảy tọt lên chiếc trường kỷ, nhìn quanh với vẻ thờ ơ.
"Chắc có động đất," Zelda nói. "Đêm qua có một trận động đất, nhưng bọn mình ngủ say nên không biết. Chỉ có động đất mới tạo ra một cảnh hỗn loạn như vầy."
"Tôi không biết à nghe," Salem nói, an vị thoải mái trên trường kỷ. "Tôi từng biết có một cặp mèo Xiêm bị bỏ quên trong một ngôi nhà vài giờ. Chúng quậy tưng, khiến chỗ đó trông hệt như nơi cư ngụ của Martha Stewart."
Dĩ nhiên là không phải động đất, mà chẳng phải do mấy chú mèo Xiêm. Thảm họa xảy ra trong ngôi nhà này chẳng là gì khác hơn dạ hội May Eve thường kỳ của mấy phù thuỷ. Bữa tiệc May Eve này vẫn được tổ chức vào đêm cuối cùng của tháng Tư, tưởng nhớ Beltane- "ngọn lửa Thánh thần", một lễ hội của mùa xuân và sự hồi sinh. Lần này tới lượt Hilda và Zelda làm chú tiệcvà mọi người đã tụ hội tại đây vào đêm trước.
"Ai sẽ dọn cái mớ rác rưởi này ha?" Zelda hỏi khi bà và em gái len được vào phòng.
"Mình là phù thuỷ mà," Hilda nói yếu xìu khi cả hai ngồi phịch xuống chiếc trường kỷ. "Chớp mắt là dọn xong thôi"
Zelda ngửa đầu ra sau và than thở, "Chị chẳng còn sức để chớp mắt nữa".
"Thấm vào đâu," Hilda lầu bầu. "Em còn chưa mở được mắt ra nữa nè"
"Chà, một dạ hội đã đời há, Hilda ... dù kết thúc hơi muộn."
"Muộn à? Chị muốn nói là sớm chớ. Tụi gà đã kịp làm nửa bữa khi tụi ta lên giường."
"Ờ, có vậy, nhưng tụi mình đã làm ngon," Zelda nói, mắt dán vào trần nhà trong khi bà sụm xuống trường kỷ. "Chị nghĩ đó là một dạ hội thành công. Một dạ hội mà ai cũng nhớ."
"Chị nói giỡn chắc? Em đâu có nhớ gì đâu."
"À, đó là vì em đã uống quá nhiều rượu mật ong sao Kim của chú Ruprecht. Ỷ chị nói là có đầy thứ rượu mật ong thường, nhưng ... chắc em đã dùng thứ của sao Kim.".
"Làm ơn đi," Hilda nói cợt nhả. "Thứ đó thật dễ sợ. Dân sao Kim muôn đời cũng không biết làm rượu mật thông thường. Rượu của họ luôn có màu vàng gớm ghiếc. Còn phô mai của họ nữa," bà cười nhếch mép. "Bốc mùi hệt như xà phòng mậu dịch".
"Này, Hilda, em gái à, tối hôm qua chắc em không nghĩ nó tệ đến thế đâu."
Hilda nhíu mày và từ từ quay sang bà chị. "Em...em ấy à?".
"Em giỡn chắc? Tối qua em uống nhiều tới mức bắt đầu lảm nhảm bằng tiếng sao Kim".
"Chị đùa," Hilda nói khe khẽ, vẻ gớm ghiếc lộ ra trên mặt.
"Chị nói nghiêm túc đấy. Nên nếu em cảm thấy mệt, chớ than phiền với chị nghe." Zelda thở dài và cúi tới trước, đưa tay phải lên chà xát cái cổ cứng dơ, miệng rên nhè nhẹ. "Chị đã nói trước với em là tụi mình dị ứng với thứ đó. Em phải tránh nó như tránh tà ấy, chị nói rồi, nhưng không ... em cứ làm tới và làm ừng ực như thể đó là Gatorade vậy".
Hilda nhăn mặt, mắt hấp háy. "Tôi qua em đã uống nhiều - ơ, một chút rượu mật ong sao Kim hả?"
"Không, không phải một chút, mà là vô số kể."
"Oh, vậy hả ... Oh... chết thật,... oh, quỷ thần ơi."
"Oh...chết thật, nhưng qủy thần của em chẳng dính gì tới chuyện này," Zelda nói đầy châm chọc. "Còn nhớ chuyện xảy ra vào lần trước, khi bác Ruprecht ghé thăm và mang theo chút rượu sao Kim không?"
Hilda nhăn nhó.
"Em đã đổi màu tới mấy lần trong tháng sau đó?
Tụi mình đã gần như phá sản khi chạy theo mấy nhu cầu ăn mặc của em!"
"Phải, em nhớ rồi," Hilda nói, tay dụi mắt. "Em nổi sọc rằn luôn ... không ra khỏi nhà suốt bốn ngày."
"Phải, kiểu sọc rằn đó hợp với cái váy Scotland và bộ kèn túi lắm," Zelda nói bực tức. "Nhưng em lại đổi sang màu cánh gián suốt một tuần, và chúng ta đành phải chịu sầu".
Hilda chồm tới, chống khuỷu tay vào đầu gối, hai tay ôm lấy mặt thở nặng nề.
"Oohh, em yêu, đủ rồi nghe" Zelda đứng dậy, tay vẫn liên tục chà xát cổ. "Đừng có thở dài, gieo gì thì gặt nấy. Cố mà cười đi, và cấm kêu ca, bởi tụi mình còn phải đến dự lễ Beltane*. Một giờ nữa là bắt đầu rồi." Zelda nhíu mày khi bà nhìn xuống sàn nhà. "Làm thế nào mà cái đồ khui hộp lại lăn lóc ở đây thế nhỉ?"
"Nghe này, chị Zelda, thực lòng em không biết mình có làm được hay không." Hilda nói, giọng bà nghẹt lại sau hai bàn tay.
"Đừng giở trò với chị, Hilda. Đó là lễ Beltane Cây nêu ngày một tháng năm! Những dải ruy băng tượng trưng cho những ước muốn của tụi mình, tất cả sẽ được quấn quanh cây nêu đó."
"Thì đầu óc em cũng đang bị quấn chặt quanh một cây nêu đây," Hilda rên rỉ.
"Em phải đi! Em biết mà, không tới sẽ bị phạt tiền. Vậy nên mình sẽ tập trung tại đây, được chớ? Tụi mình có thể dùng chút cà phê, và ..." - Zelda chống hai tay lên hông, nhìn quanh căn phòng bừa bộn - "phải dọn cho sạch cái đống rác rến này đi trước khi Sabrina xuống lầu. Trông kinh tởm quá đi mất"
"Chị dọn đi," Hilda nói. "Còn em lo vụ cà phê."
"À, được," Zelda thờ dài. Bà vẫy tay trong không khí và lẩm bẩm một bùa phép.
Đống rác biến đi trong chớp mắt. Phòng khách bất ngờ lại sạch như lau.
Hai tay vẫn ôm lấy mặt, Hilda ngúc ngoắc ngón trỏ và lầm bầm trong cổ họng. "Xong rồi," bà em rền rĩ. "Cà phê đã sẵn sàng."
Lúc Sabrina bước vào bếp trong bộ váy ngủ, Zelda và Hilda đang ngồi bên bàn với mấy tách cà phê. Một khi ngồi xuống, đầu Hilda cúi gục còn mắt thì hầu như nhắm chặt. Nhưng Zelda thì vẫn thẳng người và mỉm cười với cô cháu gái.
"Chào buổi sáng," Sabrina nói vui vẻ.
"Chào buổi sáng, Sabrina," Zelda nói, cố mỉm cười dù trông bà yếu xìu. "Cháu thích ăn sáng món gì đây?"
"Ô, không cần dùng pháp thuật đâu, cô Zelda," Sabrina nói. "Cháu sẽ làm một tô bột ngũ cốc cổ điển."
Cô đi đến tủ, lấy một cái hộp, một cái tô, và trút bột ra.
"Chào buổi sáng, Sabrina," Hilda lầm bầm, mặt cách ly cà phê có vài phân.
Sabrina cứng người trong thoáng chốc, nhìn Hilda, rồi hơi cau mày, cô nhìn sang Zelda dò xét.
"Cô Hilda của cháu không được khỏe," Zelda nói. "Tụi cô không ngủ được là mấy nên hơi khó định vị, cháu hiểu ý cô chứ?".
"Buổi dạ hội thế nào?" Sabrina.hỏi khi mở tủ lạnh ra. Cô lấy một hộp sữa và đổ vào tô bột ngũ cốc.
"Ngon lành," Zelda nói. "Thành công lớn đó. Chắc nhờ cái bùa câm lặng tụi cô đặt bên giường cháu mà cháu mới được ngủ yên." Bà nâng cốc mình lên, nhấm nháp. "Eww," bà buột mồm, cả khuôn mặt nhăn nhó như tỏ vẻ bất đồng. "Em gọi thứ này là cà phê hả?" Bà hỏi nhìn sang cô em gái ngồi đối diện. "Nhạt còn hơn nước lã!"
"Hơ," giọng Hilda thật mệt mỏi, "em chỉ đủ sức để dùng một ngón tay thôi ...chị cứ luận tội đi nghe?". Bà chống tay lên bàn và lại dùng tay che mặt.
Zelda cau mày khó chịu, giơ một bàn tay lên trên tách cà phê, môi bà lẩm nhẩm một bùa phép khó nghe rõ. Bà nhấp một hớp cà phê và gật đầu hài lòng. "Khá hơn rồi," bà nói. Rồi quay sang Sabrina, "cô rất tiếc vì cháu không thể đến dự lễ hội Beltane."
Sabrina tự rót cho mình một ly nước cam và bước lại bàn. "Cháu hiểu mà, cô Zelda," Sabrina nói, ngồi xuống. "ước gì cháu cũng được đi. Nhưng cháu phải đến trường."
"Phải, đó là lý do duy nhất mà Hội đồng Phù thủy chấp nhận được," rồi bà quay sang Hilda, hơi cao giọng, "Em nghe rõ chứ, Nữ chúa Rượu mật ong? Đi học là lý do duy nhất họ chấp nhận." Rồi bà lại quay-sang Sabrina, mỉm cười. "Nhưng đừng lo, cưng. Năm tới ngày Beltane sẽ nhằm ngày thứ Sáu. Cháu sẽ khỏi lo đến trường, và có thể tham dự cả hai tiệc May Eve và lễ hội Beltane."
Sabrina mỉm cười với Zelda, rồi ngó lại Hilda. "Vâng ... nhưng bây giờ ... cháu lo cho cô ấy."
"Ờ, đừng lo cho cô ấy," Zelda nói nhanh. "Sẽ khỏe ngay thôi. Thiệt mà. cần một chút thời gian cho giã rượu, vậy đó."
Salem nhảy phóc lên bàn.
"Chào buổi sáng, Salem." Sabrina nói.
Con mèo không đáp. Thay vào đó nó bò tới tô của Sabrina, và chồm tới hít ngửi tô bột.
"Này, dẹp cái mặt ông khỏi tô bột của tôi coi!" cô la to, huých nó khỏi tô. "Đi chỗ khác chơi, đồ tò mò."
Salem bước lui và ngồi chồm hổm. "Nhưng chẳng ai mua dùm mấy món tôi ưng."
"Ta đã nói với mi, Salem," Zelda nói, "Ta sẽ không kiếm Thịt Thằn Lằn đóng hộp cho mi đâu"
Cái thìa đầy bột bắp sắp đang đưa lên miệng Sabrina bỗng đứng sựng, cô bé nhăn nhó. "Eewww!"
"Đừng có lãng phí chớ," Zelda nói tiếp, "Trong tủ thức ăn có đầy bọn thạch sùng tuyệt hảo đó thôi."
"Nhưng bà đâu có làm cho tôi miếng nào," Salem nói nghe não nuột.
Cặp chân mày của Zelda nhướng lên thành hình chữ V khi bà nhìn Salem ngạc nhiên, "mi giỡn chắc? Salem, mi có biết xắt lát một con thạch sùng mất bao lâu không?"
Tuyệt vọng, Salem quay đầu bỏ đi về cuối bàn. "Với lại," nó nói khi quay nhìn lại Zelda, "mấy chiếc hộp lúc nào cũng có đồ khuyến mãi." Rồi nó nhảy phóc khỏi bàn. Giọng hắn nghe nhỏ dần khi rời xa nhà bếp. "Tôi đã từng tìm thấy một miếng gan gà gói giấy bóng trong một chiếc hộp đó."
Zelda nhấp một ngụm cà phê nữa, rồi đứng lên. "Này, Sabrina, ăn cho xong bữa điểm tâm đi."
"Nghe hai người nói chuyện kiểu đó," cô lẩm bẩm, "chắc cháu ăn hết nổi."
"Cô Hilda và ta phải chuẩn bị cho lễ Beltane." Với một cú vẫy tay và một ánh chớp lóe lên, áo choàng và đôi dép của Zelda biến mất. Thay vào đó là chiếc áo choàng đỏ với những nếp gấp lấp lánh ánh vàng.
Vẫn ngồi tại bàn, mặt úp vào tay, Hilda mặc chiếc áo choàng giống của Zelda, nhưng màu trắng.
"Áo đẹp ghê há!" Sabrina nói và đứng dậy. Cô mang tô bột đến kệ bếp và uống vài hớp cạn ly nước cam.
"Cám ơn Sabrina," Zelda nói. "Cô tự tạo mẫu đấy."
"Cháu lên lầu chuẩn bị đi học đây," Sabrina nói. "Cháu vẫn chưa quyết định sẽ mặc cái gì."
"Chúc cháu một ngày tốt lành," Zelda nói.
Hilda lầm bầm cái gì đó vào lòng bàn tay.
Lúc bước ra, Sabrina nói, "Mong cô chóng khỏe, cô
Hilda." í
Ngay khi Sabrina vừa ra khỏi, Hilda ngẩng đầu lên. "Này, dẹp cái áo này khỏi người em giùm coi. Em đi không nổi."
"Nhưng đó là lễ Beltane, Hilda, em phải đi! Nếu không em sẽ bị phạt tiền."
Hilda ngước nhìn bà chị với đôi mắt nặng nề. "Thà nộp phạt còn hơn. sẵn lòng mà. Làm ơn trả lại cho em bộ áo ngủ và đôi dép, để em còn lê bước vô giường"
Zelda trút ra một thở dài ngán ngẩm. “Hilda, chị biết nói sao với mọi người đây? Chị sẽ nói gì với Drell”
Hilda lảo đảo bởi một cú nấc cụt dữ dội. Cú nấc bất ngờ khiến bà ta suýt văng khỏi ghế ngồi. "Đó, kể hắn nghe chuyện này. Nói với hắn là em sẽ nấc cụt quanh cây nêu và cho dân tình cụt hứng luôn." Bà từ từ đứng lên, hơi lảo đảo, với tay qua vai để gãi lưng. "Giờ em trút cái đống áo xống này ra được chưa? Cái nhãn áo làm em thấy ngứa."
"Có một điều kiện," Zelda nói, giơ một ngón tay nghiêm khắc lên. "Đi thẳng vào giường nằm nghỉ, hai tiếng nữa chị sẽ trở lại kiểm tra. Nếu em thấy khỏe hơn, thì mặc đồ vào và theo chị sang Cảnh Giới Khác."
"Okay," Hilda đáp, đánh mắt một vòng. "Nhưng chỉ khi em thấy khỏe hơn thôi nghe".
"Vậy thì được" Zelda vẫy tay và trong ánh lấp lánh Hilda lại hiện ra trong chiếc váy ngú và đôi dép lê. "Đi vô giường, Hilda. Nhưng nếu chị trúng thưởng, và đó là món ăn được, chị sẽ không chia cho em đâu."
Nửa giờ sau, Sabrina xuống nhà, ăn mặc gọn gàng và đeo ba lô. Cô quyết định làm thêm một ly nước cam nữa trước khi đi, và bước vào trong bếp. Lôi chiếc hộp cạc tông ra khỏi tủ lạnh, cô rót nước cam, đặt hộp lên kệ bếp và uống một hơi, thây kệ chiếc tủ lạnh đang mở toang. Cô nhắm mắt khi dốc ly cạn sạch. Đặt ly xuống với một tiếng thở dài khoan khoái, Sabrina cầm hộp nước cam lên, quay lại cất vào trong tủ. Cô đứng sững, mồm gào lên kinh dị và đứng đó ngó trừng trừng.
Chiếc tủ lạnh đã biến mất. Thế chỗ đó là một con bò giống Holstein.
Con bò chậm rãi ngẩng đầu lên và nhai nhai ơ hờ, giương đôi mắt to đần độn nhìn Sabrina. Sabrina thối lui khi con bò rống lên om sòm. Rồi nó tiếp tục nhai, mắt ngắm nghía chiếc lò vi ba.
Để chiếc hộp nước cam lên kệ bếp, Sabrina lấy hơi hét gọi mấy bà cô, nhưng chợt nhớ ra là họ đã đi dự lễ hội Beltane. Vì vậy cô gào lên. "Saaa-lem."
Như thể hiện ra từ chốn thinh không, con mèo nhảy tót lên kệ bếp và giương mắt ngó con bò.
"À, " Salem nói, "Giờ thì khỏi lo trong nhà hết sữa nghe".
"Phải, nh-nhưng," Sabrina lắp bắp, "bây giờ đâu có thứ gì để giữ cho sữa lạnh?"
"Khỏi lo," Salem đưa lưỡi liếm mép đầy thèm thuồng. "Tôi sẽ uống sạch, trước khi sữa kịp hư".
"Salem... tủ lạnh đã biến thành con bò Mi có liên can gì không đó?".
"Tôi à? Ha ha… Nếu tôi có thể làm chuyện đó," con mèo đáp, hất đầu về phía con bò, "thì từ lâu cái tủ trong nhà bếp này đã đầy nhóc hộp Thịt thằn lằn rồi. Dĩ nhiên là mỗi hộp đều có đồ khuyến mại bên trong."
Sabrina tròn mắt. "Mi không biết tại sao có chuyện này hả?"
Salem quay sang cô và động đậy bộ ria. "Này, cô đã sống đủ lâu trong cái nhà này, và sẽ sớm ngưng hỏi mấy câu "trăng sao"đó."
"Vậy ta sẽ phải làm gì?" cô hỏi, vẫy tay về phía con bò đang đứng bàng quan. "Ta phải đến trường, còn Zelda và Hilda đang ở Cảnh Giới Khác..."
"Hilda đang ngủ trên lầu kia kìa."
"Thế à? Vậy mi làm ơn lên nói với cô ấy là cái tú lạnh đã biến thành con bò, được chớ?"
"Chẳng có cơ hội để nói gì với bà ấy đâu. Bà ấy chế ra cả kho bột ngủ, rồi nằm ngáy um trên đó nấc cụt um sùm. Không biết nấc cụt như vầy thì làm sao mà ngủ. Cái giường của bà ấy lắc... y như chiếc giường của con bé trong phim The Exorcist vậy."
"À, ít nhất thì đầu của bả cũng không quay tròn," Sabrina nói. "Lễ Halloween trước, bả đã làm vậy để chọc giận ta đó."
"
Cô tính làm gì với con bò, Sabrina?"
"Mi muốn nói gì?"
"À... nếu cô tính giữ nó trong nhà, tôi chắc khỏi nghe mấy câu bóng gió về cái thùng cát của tôi."
"Phải đó," Sabrina lẩm bẩm, tay gãi đầu.
"Sao cô không thử dùng pháp thuật coi?"
Sabrina nghĩ chớp nhoáng, lẩm bẩm một bùa chú, rồi trỏ vào con bò. Một quầng sáng hiện quanh con bò, nhưng chỉ nổ lốp bốp rồi tan biến. Cô thử cú nữa, nhưng mọi chuyện vẫn vậy.
"Chẳng rõ chuyện gì," Sabrina nói, "nhưng ta không cứu vãn nỗi đâu. Dắt nó ra vườn sau thôi"
Quơ tay mau mắn, Sabrina đã biến ra một nắm cỏ và cô giơ ra trước mũi con bò. Nó ngửi ngửi, rồi quơ lưỡi liếm một ít. Khi con bò chuẩn bị nhai một miếng, Sabrina thu tay lại và lui dần về phía cửa sau. Con bò đi theo cô gái, chậm rãi nhưng ngoan ngoãn, cố nhai bằng được một miếng có.
Salem ngồi trên kệ bếp nhìn con bò khoang đi qua
căn bếp. "Mình cũng từng có một tấm màn che cùng màu đó," hắn nói. Rồi hắn bắt đầu liếm láp