_003.jpg)
Zelda ngồi ở bàn trong nhà bếp, đọc số mới nhất của tờ Tạp chí vật lý lý thuyết Mỹ trong khi Hilda lấy một cái bánh thơm lật ngửa từ trong lò nướng ra và đặt nó bên cạnh ba cái khác cho nguội.
"Ô, hay quá, có một buổi thuyết trình ở MIT về thuyết lượng tử của Heisenberg," Zelda nói. Rồi bà nhíu mày lại khi đọc đến chi tiết. "Lúc tám hoặc mười giờ."
Hilda không kịp có ý kiến, vì ngay lúc đó Sabrina đã lao từ cửa vào nhà bếp, tay ôm theo trái thơm - Libby. "Cháu ghét làm phù thủy quá!" cô gào lên, chìa trái thơm ra trước mặt các bà cô. "Cháu vừa biến con nhỏ nổi tiếng nhất trường thành một trái thơm!"
"Sao vậy?" Hilda hỏi, cứ như loại chuyện này xảy ra hàng ngày. Nếu xét theo bản tính ngẫu hứng của bà, thì có lẽ nó như vậy thật.
"Đó là chuyện duy nhất cô dạy cháu làm!" Sabrina kêu lên trong nỗi tức tối đầy nước mắt.
"Bình tĩnh," Hilda nói, đón lấy trái thơm trong tay cháu gái. "Cô thu xếp được mà."
Bà mang trái thơm lại bàn và rút một con dao lớn trên giá ra. Bà đặt lưỡi dao trên trái thơm và hỏi, "Xắt vuông hay khoanh?"
"Hilda," Zelda cảnh báo cô em, "còn có những cách khác."
"Xắt thành miếng hình tam giác hả?" Hilda hỏi lại với vẻ bối rối thiệt tình.
"Sabrina chưa biết cách khóa câu thần chú của nó, nên..." Zelda quơ hai tay theo một kiểu rối rắm. "Một cô bé nổi tiếng thì không phải trái cây!" bà trầm giọng. Những đốm sáng phóng từ những ngón tay của bà và lao về trái thơm. Nó sáng lên và bắt đầu đổi dạng. Giây lát sau là thấy Libby nằm thu lu trên bàn. "Đó. Tốt hơn rồi," Zelda tuyên bố.
Ánh mắt Libby nhận ra Sabrina và thấy toàn khung cảnh căn bếp nhà Spellman. Cô bé hỏi với giọng run run, "Tớ làm gì trong nhà cậu vậy?"
Sabrina phun liền điều đầu tiên cô bịa ra được. "Cậu ... ghé đây thăm mà?" cô dọa dẫm.
Sự bối rối của Libby biến ngay thành sự khinh thị kênh kiệu. Cho dù có bí ẩn gì quanh việc cô ta có mặt ở đây, cô ta luôn biết lập trường của mình trước một chuyện như thế. "Tôi không hề ghé thăm!" cô ta nhấn mạnh. Cô ta chuồi người xuống khỏi bàn và bắt đầu lui dần ra khỏi phòng, rúm mình khi thấy các bà cô của Sabrina. Có thể cô ta không biết làm sao mình đến chỗ này, nhưng cô ta lập tức tìm cách kiểm soát tình hình. "Cậu đã làm gì mình rồi," cô ta kết án Sabrina. "Cậu đã tống mình tới ... một nơi nào đó. Chỗ đó nhỏ và có mùi như Hawaii!"
"Coi kìa, Libby, mình rất tiếc ... " Sabrina lên tiếng.
"Rồi cậu sẽ còn hối tiếc hơn nhiều," Libby nạt lại với vẻ giận dữ ngày càng tăng. Cô ta hoảng hồn, và cô ta phản ứng bằng cách sử dụng thứ vũ khí cô ta rành nhất - hăm dọa. "Cậu là đứa quái dị hơn tớ nghĩ nhiều!" Cô ta băng qua những khung cửa kiểu Pháp và biến mất - lần này thì bằng sức lực của chính mình, không phải do pháp thuật.
Sabrina đớ người. Tuy nhiên, Hilda chen ngay vào để biện hộ cho giải pháp ban đầu của mình. "Thấy chưa?" bà nói, chỉ theo hướng Libby bỏ đi. "Theo cách của em thì cô bé được gắn trên que ghim rồi."
Toàn bộ gánh nặng của một ngày bị nguyền rủa đè lên Sabrina như một trái núi. Biến động trong cuộc sống, những bà cô kỳ quái, nỗi khổ trong giao tế ... thật không công bằng! "Hết rồi," cô rên rỉ và sụm xuống một cái ghế. "Đời mình thế là hết. Mà không chỉ là hết, mà là hết sạch trơn rồi!"
Zelda đặt một bàn tay trấn an lên vai cháu gái. "Ổ, nín đi, Sabrina. Libby đâu làm hại gì được cháu. Nó chỉ là một người gặp một chuyên kỳ quái. Chẳng ai tin nó đâu."
"Nó là trưởng nhóm hoạt náo viên," Sabrina ca cẩm. "Không ai chiếm được nhiều niềm tin hơn nó. Cách duy nhất để thay đổi tình hình là quay ngược thời gian, mà cô nói một phù thủy không làm được chuyện đó."
Một phút im lặng nặng nề trôi qua trước khi Zelda nói chậm rãi, "Một phù thủy thì không thể. Nhưng hợp lại thì chúng ta có đủ những quyền lực mà một phù thủy lẻ loi không có." Bà xoay xở tìm một cách giải thích phù hợp. "Đó là chuyện liên kết."
Sabrina thấy le lói hi vọng. "Vậy là có thể được?"
"Cháu có thể kêu cầu Hội đồng phù thủy," Zelda nói. Rồi bà vội vàng thêm, "Nhưng họ chỉ chuẩn y yêu cầu quay ngược thời gian trong những trường hợp cực đoan."
"Như vụ một con thỏ cai trị toàn nước Anh trong hai tháng," Hilda chen vào.
"Khi nào?" Sabrina hỏi, bối rối. Quả tình, cô đã thua cái bài trắc nghiệm lịch sử, nhưng cô biết mình sẽ ghi nhớ một chuyện quái gở như thế.
"Thấy chưa?" Hilda phản bác một cách tự hào. "Phải mãi đến khi y đổi Ấn Độ lấy một cây rau diếp thì Hội đồng mới quyết định loại bỏ y."
Sabrina bấu lấy sợi dây hi vọng. "Làm sao cháu gặp được Hội đồng Phù thủy này?"
"Cách xa đây mười triệu năm ánh sáng," Zelda giải thích.
Sabrina xụ mặt xuống. Cái vụ pháp thuật này coi bộ tiến triển theo kiểu tiến một bước, lùi hai bước. Cháu có thể làm bất cứ cái gì - ngoại trừ cái này, cái nọ, cái kia, và -ô, phải rồi - cả cái đó nữa. Hình như qui tắc nào cũng có ngoại lệ. Lỡ số ngoại lệ nhiều hơn qui tắc thì sao?
Sự im lặng đột nhiên của Sabrina làm Zelda lo âu. Rồi bà nhớ ra mấy điều đã quên không nói với cháu gái. "Nhưng ... có một lối đi tắt qua căn phòng xép đựng chăn gối của nhà mình."
Ngoại lệ nhiều hơn qui tắc củng có thể là điều tốt đấy.
Lát sau Zelda và Hilda đã dẫn Sabrina lên gác tới phòng xép nhỏ đối diện phòng ngủ của cô. Zelda tiếp tục chỉ bảo như điên suốt thời gian leo cầu thang, cố nhồi nhét cho Sabrina càng nhiều càng tốt. "Chủ tịch Hội đồng Phù thủy tên là Drell. Hắn là tay độc tài mê quyền lực, bần tiện và ngoan cố."
"Hắn với cô đã từng hẹn hò," Hilda thừa nhận, cứ như thú nhận một kém cỏi nhất thời trong khiếu thẩm mỹ vậy. "Mấy thế kỷ rồi chưa gặp lại."
"Kể từ khi hắn bỏ em lại ngay trước bàn thờ," Zelda nói rõ hơn. "Bố mất toi một khoản ký quỹ khổng lồ ở đền Panthenon."
Hilda nhìn qua bà chị. "Chị bỏ qua giùm được không? Chuyên xưa quá trời rồi mà."
Rõ ràng đây là một đề tài cãi cọ từ xưa, và Zelda không định buông tha chuyện này dễ dàng. "Chị đã biết Drell là chuyện không ổn ..." bà thuyết giảng.
"Ý em là em không hề muốn một đám cưới linh đình..." Hilda gằn giọng.
" ... nhưng em muốn làm bà vợ thứ chín mươi ba của hắn."
" ... với cái váy trắng dài lê thê ..."
"Xin lỗi" Sabrina chen vào. "Cháu đang cố quay ngược thời gian ở đây. Mình đi được chưa?" Cô mở cửa căn buồng xép và ra hiệu cho hai bà cô dẫn đường.
Hilda tái mặt và giật lui lại. "Ô, không. Cô không thể. Cô đã thề không bao giờ nói chuyện với Drell nữa chừng nào hắn ta còn sống."
"Vả lại, Sabrina này, Hội đồng sẽ đánh giá cháu cao hơn nếu cháu đi một mình," Zelda nói. Bà chỉ vào sâu trong càn buồng. "Rẽ trái chỗ để mấy cái khăn rồi đi theo các bảng chỉ đường."
Cảm thấy hơi buồn cười, Sabrina bước vào buồng, mùi hăng hăng của xà bông giặt và chất làm mềm vải khiến mũi cô chun lại. Hai bà cô tiếp tục chỉ dẫn vói theo.
"Cẩn thận với Drell đó!" Hilda cảnh báo.
"Có làm gì cũng đừng nhìn vào con chuột của hắn!" Zeỉda la lên.
Cánh cửa đóng lại sau lưng Sabrina, bỏ lại cô một mình. Cô nhìn săm soi những xấp khăn trải giường và khăn tắm chất ngay ngắn trên các kệ ở cuối phòng. Đây là lối đi vượt qua mười triệu năm ánh sáng à? Mấy bà cô có đùa giỡn mình không đấy? Nhưng rồi cô nhớ lại Libby trái thơm và viễn tưởng u ám đang đợi cô ở trường ngày mai. Cô hít một hơi dài và xông tới trước. Nhưng cô vẫn chìa tay ra - đề phòng bức tường nằm ngay đó.
Không có tường. Mà chỉ thấy bùng lên một quầng sáng lóa mắt và tiếng ầm ỳ ớn lạnh...
Rồi đột nhiên Sabrina thấy mình chúi tới trước, rơi vào một căn buồng xép khác. Hai tay cô đụng vào cánh cửa làm nó bật mở. Ra khỏi buồng xép cô mới lại được thăng bằng, ngay khi cánh cửa đóng sầm lại ở sau lưng. Cảm thấy có gì trong tay mình, Sabrina nhận ra là một lúc nào đó trong cuộc hành trình cô đã nhặt lấy một cái khăn mặt, màu hồng.
Nơi được gọi là chỗ ở của Hội đồng Phù thủy trông không giống bất cứ cái gì Sabrina từng thấy. Quanh cô là một không gian màu xanh mênh mông, lác đác những cụm mây, cứ như cô đang ở rất cao trên trời. Một tấm thảm khổ rộng có hoa văn trải từ cửa buồng xép tới một cái bàn dài bằng gỗ sẫm màu.
Sabrina nhìn tấm thảm hồi lâu. Những sợi vải trong hoa văn dường như co giật và phập phồng theo một nhịp chậm rãi. Sự thực, trông chúng giống những rễ cây hơn là sợi vải. Rồi cô thấy những chân bàn thực sự mọc từ tấm thảm như những cây sồi cổ thụ. Dây leo và tầm gửi cũng mọc từ thảm lên, tạo thành một tấm khăn trải bàn tươi xanh điểm xuyết những chiếc lá. Một cột đá hoa lớn lơ lửng giữa không trung phía sau cái bàn, làm cái bệ cho một trái táo xanh khổng lồ.
Một cây nến duy nhất trên cái giá bằng bạc tỏa ánhsáng chập chờn trên những chồng da thú và giấy phủ kín bàn. Nó cũng soi sáng ba nhân vật ăn mặc kỳ dị đang ngồi nói chuyện sau bàn.
"Nghe này, các người, Cheri tiếp tục kêu cầu tôi về việc tìm cho một vai đoạt giải Oscar khác. Có ai khác xử lý được vụ này không?" Đó là tiếng của người ngồi giữa bàn, nghiên cứu một tấm da màu hồng có viết chữ trên đó. Ông ta là người bự con nhất mà Sabrina từng thấy; cô nghĩ có lẽ ông ta là một người khổng lồ cỡ nhỏ. Ông ta mặc áo chùng dài thêu hoa bên ngoài một chiếc áo ngắn kỳ lạ có tay áo viền ren rộng thùng thình và một khăn quàng cổ cài những cây trâm hổ phách to tướng. Tóc ông ta còn quăn hơn của Jenny, và ông ta nhìn vào những tờ giấy qua đôi mắt kính tròn gọng đen. Bàn tay trái của ông ta cầm một con chuột chũi lớn màu nâu, ông ta lơ đãng lấy tay kia vỗ về và vuốt ve nó mỗi khi không bận lật trang giấy.
Bên trái ông ta là một tay người lùn mặc bộ đồ sậm, đội một cái mũ đen có lẽ từng là mốt mới nhất ở Anh - khoảng năm mươi năm trước khi Sabrina ra đời. Ông ta gật gù và mỉm cười tinh nghịch với ông to lớn, nhưng chẳng nói gì.
Ở cuối bàn gần chỗ Sabrina đứng nhất là một phụ nữ trông quý phái với mái tóc vàng quăn búi cao trên đầu. Bà mặc một áo choàng đen với cổ áo loe rộng vươn cao quá đầu và ôm lấy khuôn mặt bà, làm nổi bật màu da sáng, đôi môi đỏ và đôi mắt sắc bén. Trong ba người, bà ta trông giống phù thủy theo kiểu cổ truyền nhất, nếu bà đó cũng là một công nương trong triều đình Elizabeth.
Sabrina cảm thấy thôi thúc muốn teo nhỏ lại khi bọn họ cùng quay lại nhìn cô. "Hội... đồng Phù thủy phải không ạ?" cô lắp bắp.
"Phải. Tôi không tin cô đã có hẹn trước," bà tóc vàng nói. Bà cúi xuống nghiên cứu một tập sách lớn trước mặt. Ánh nến chập chờn, thân sáp khẽ cong và run rẩy khiến bà phù thủy nheo mắt lại. "Không, cô không có trong sổ. Drell, ông có nhớ cho cây nến ăn không đó?"
Ông to lớn ngồi giữa tỏ vẻ khó chịu. Ông ta nâng tấm da có ghi yêu cầu của Cher lên và chạm nó vào ngọn lửa nến. Có ánh lóe sáng lòa, cây nến sáng hơn và đứng thẳng lại. "Đó," Drell nói với giọng cau có. "Hài lòng chứ, Cassandra?"
Sabrina tự hỏi phải chăng mọi phù thủy đều bị phân tâm vì những sự vụ lặt vặt. Cô cố dẫn hướng cuộc trao đổi. "Tôi biết mình không có hẹn trước, nhưng" - cô xoay xở tìm một câu kết - "tôi có mang theo khăn mặt?"
Điều này có vẻ làm hài lòng ông phù thủy lùn cuối bàn. Ông ta búng tay cho Sabrina, ra hiệu bảo cô đưa cho ông ta cái khăn mặt. Nhận được nó từ tay cô, ông ta liền cắn đứt một miếng và bắt đầu nhai với vẻ hăng hái.
Drell nhìn ông ta chăm chăm. "Lần tới, Skippy, nhớ kiếm một cái khăn tay," ông ta nạt. Rồi ông ta khô khan nói với Sabrina. "Khai họ tên và yêu cầu. Chúng ta sẽ xem có thu xếp được không."
"Tôi là Sabrina, mười sáu tuổi, và tôi muốn quay ngược thời gian."
"Bác bỏ! Ha-ha-ha-hee!" Drell rung lên với tiếng cười mỉa mai. "Ô, chúng ta đã thu xếp xong cho cô. Vụ kế tiếp?" Ồng ta ra hiệu cho Sabrina lui ra bằng cái vẫy của một bàn tay đeo nhẫn. Khi thấy cô không nhúc nhích, vẻ mặt Drell sa sầm. "Ngươi nhìn con chuột của ta đó hả?" ông ta gừ lên nghi ngờ.
"K-không!" Sabrina đáp. "Tôi chưa có cơ hội giải thích tại sao tôi muốn quay ngược thời gian."
Cassandra, người trông có vẻ cực kỳ chán đời, nghe tới đây bèn ngẩng lên. "Làm vui cô ấy chút đi," bà ta nói.
Drell nhún vai. "Thôi được. Nói đi! Nhưng nhanh lên."
"Tôi bắt đầu từ đâu đây?" Sabrina nói, nửa như tự hỏi. "Được rồi, từ lúc tôi đến học ở trường mới, tôi không hòa nhập được. Tôi đi giày sai kiểu - chuyện đó có lẽ chẳng giống cái gì, nhưng tuổi trẻ thì rất ưa phê phán ..."
"Ta nói là nhanh lên!" Drell nạt. Ông ta ngoáy ngoáy bàn tay về phía Sabrina ra hiệu nhanh lên.
Sabrina đột nhiên nói như một cuộn băng chạy tốc độ gấp đôi. "NênlúctôibướcvàonhàănvàLibbyđánh đổnước nhovàongườitôi,tôiđãhơicăngthẳng.Dođótôibiếncôtathànhtráithơm. Ýtôimuốnnóiđólàlỗitạitôi.Ôngđâubiếtcônày.Côtakhôngphảiphùthủynhưngcókhảnănglôikéocảtrườngchốnglạitôi.Vànóithẳng ..."
Bàn tay của Drell ngưng lại, và giọng Sabrina trở lại bình thường: "Tôi chưa bao giờ xin làm phù thủy, và cuộc sống đã đủ khó khăn khi tôi biết mình quái dị, dù là chưa ai khác hay biết về vấn đề này".
Drell chà mũi bằng con chuột của mình. "Ô, các vấn đề của bọn choai choai là hấp dẫn thế," ông ta nói dịu dàng với nó. Con chuột nhỏ chỉ nhìn lại ông ta, bất động. Sự thực, Sabrina không thể nhớ ra mình có thấy con chuột nhúc nhích gì không. Nó còn sống không nhỉ? Hay nó là con chuột nhồi bông? Cô lảng mắt ra chỗ khác khi Drell ngẩng đầu lên.
"Chúng ta sẽ xem xét trường hợp của ngươi và liên lạc lại sau," Drell nói với giọng kết thúc sự vụ.
"Nhưng tôi cần biết ..." Sabrina mở miệng.
"Và sẽ biết," Drell nạt lại. "Bây giờ lui đi! Và đừng để khối liên tục không-thời gian tông vào người trên đường trở về."
Skippy tạm quên cái khăn mặt nhai dở để động đậy mấy ngón tay ra dấu tạm biệt.
Sabrina tuôn về phía cửa. Cô còn nghe đàng sau Drell rì rầm thân ái với con thú cưng. "Mày yêu tao mà, phải không, Moley?" Rồi nghe sấm giật chớp lóe, và cô đã về đến nhà.
Đêm đó Sabrina nằm rầu rĩ trên giường trong chiếc váy ngủ. Con mèo đang ngáy nhè nhẹ trên bậu cửa sổ. "Suỵt, Salem, ta không ngủ được."
Salem ngáp và liếm mép. "Vậy thì tôi đoán đâu có lý do nào ngăn cản tôi ngủ đâu."
Sabrina phớt lờ giọng châm chọc của hắn. Bản chất mèo vốn khinh khỉnh mà. "Mi có nghĩ Hội đồng Phù thủy sẽ chuẩn y yêu cầu quay ngươc thời gian của ta không?" cô hỏi.
"Cô hỏi tôi là nhầm chỗ rồi," Salem nói. "Họ không nhân nhượng lắm với tôi đâu. Tôi bị kết án làm kiếp mèo một trăm năm. Mà vì sao chứ ?"
"Tôi không biết. Vì sao vậy?" Sabrina bỗng thấy quan tâm.
"Ô, như tất cả những đứa trẻ khác, tôi mơ chuyện thống trị thế giới." Salem giương các móng vuốt ra. "Dĩ nhiên họ ngăn chặn quyết liệt khi bạn hành động như thế."
"Wow. Hèn chi mi lúc nào cũng như làm chủ cái trường kỷ."
"Ưmmm." Đôi mắt Salem nheo lại khi hồi tưởng. "Chuyện sẽ rất vinh quang. Tôi giữ vai chúa tể công minh nhưng bền vững trên trái đất này." Cái đuôi hắn ta ngọ nguậy với vẻ bực bội. "Tin tôi đi, làm thú cưng trong nhà thì không có trong Kế hoạch B nữa kìa."
"Thôi nào. Cuộc đời mi đâu tệ đến thế. Mi ngủ có đến năm ngàn lần mỗi ngày."
"Ta không thể đi khiêu vũ. Ta không thể chơi bóng. Âm thanh của cái khui hộp là thứ duy nhất khiến ta cảm thấy mình đang sống thực sự." Hắn nhìn mông lung ra không gian. Thật khó xác định, nhưng hắn ta trông khá rầu rĩ.
"Salem," Sabrina nói dịu dàng, "mi có muốn ta mang con chuột cao su lên cho mi không?"
Salem cố sức để giữ gìn sự cao ngạo của loài mèo. Nỗ lực ấy kéo dài được mười giây. "Làm ơn đi," gã ta nói.
Trời sáng, Sabrina trôi lơ lửng trên mặt giường. Chuông đồng hồ reo vang, và cô tự động trở mình dập cho nó nín. Động tác này khiến cô thức giấc và do đó tình trạng bay lơ lửng cũng chấm dứt đột ngột. Việc rơi phịch xuống giường khiến cô mất hết khí thế.
Có những bất lợi rõ ràng khi bốc lên lơ lửng trong giấc ngủ.
Lát sau cô đã ngồi trong nhà bếp, giết thời giờ cùng cô Zelda. Hilda bước sầm sập xuống cầu thang, hoạt động của bà cắt vào bầu khí rầu rĩ như một lưỡi dao. "Có tin gì từ Hội đồng Phù thủy không?"
"Chưa," Sabrina nói rầu rĩ. "Và nếu cháu đi học, cháu sẽ phải rời khỏi trường bất cứ lúc nào."
Có tiếng lộp cộp vang khắp nhà bếp, và một phong thư trắng bắn lên từ lò nướng bánh mì.
"Thư tới đói" Zelda kêu lên.
"Nó đó sao?" Sabrina nói với vẻ hồ nghi. Cô nhón lấy bức thư ra khỏi khe của lò nướng.
"Cẩn thận, coi chừng phỏng tay."
"Làm ơn, làm ơn, làm ơn ..." Sabrina hát khi cầm phong bì và mở ra. Bên trong chẳng có gì - không giấy tờ, không có chữ viết theo bất cứ kiểu nàơ.
"Yêu cầu bị bác!" Giọng của Drell vang thẳng từ phong thư ra. Tiếng cười khinh thị cùa ông ta rền khắp nhà bếp. "Heh-heh-heh-heh-heh!"
Sabrina sụm xuống bàn. Zelda đặt tay lên người cô cháu gái. "Cô rất tiếc, cháu yêu."
"Thôi được rồi," Sabrina nói, ngồi thẳng dậy. Rồi cồ cố ép chút vui nhộn vào giọng nói của mình. "Vậy là ... mình dọn nhà đi đâu đây? Cháu nghe nói ở Greenland có một khu rừng thưa."
Hilda chọn một hướng nghiêm khắc hơn. "Lấy sách đi. Cháu sẽ bị trễ đấy."
"Cô không hiểu rồi, cô Hilda. Cháu không đi học nữa."
"Ồ, có chứ!" Hilda cương quyết. "Cháu có thể làm được. Cháu không thể sống một đời mà cứ sợ hãi chuyện này chuyện kia. Cứng cỏi lên!"
"Nhưng mọi người sẽ cười nhạo cháu," Sabrina rên rỉ.
"Cứng cỏi lên!" Hilda ra lệnh lần nữa.
"Đó là lựa chọn cho cháu sao? Cứng cỏi lên ... hay cứng cỏi lên?" Sabrina nói với vẻ không tin. "Cô Zelda, giúp cháu với chứ?"
Zelda đứng lên kế cô em gái, hai người trở thành một mặt trận liên kết đối với cháu gái của họ. "Cháu biết cô ghét nói điều này, nhưng cô Hilda của cháu nói đúng." Hilda mỉm cười khoái chí. "Ý cô là, ai thèm quan tâm những đứa nhóc khác nói cái gì chứ?"
Sabrina thở dài. "Thực ra, Libby đã nghĩ cháu là đứa quái quỷ từ lâu trước khi chuyện này xảy ra."
"Thấy chưa?" hai bà cô đồng thanh.
"Thôi được. Cháu chịu thua." Sabrina bước tới giá treo áo khoác bên cửa ra vào để lấy ba lô đi học. "Cháu nghĩ trường nào cũng cần một đứa kỳ cục. Có thể đó là cháu."
"Cô hồi đó cũng là đứa kỳ cục!" Hilda nói bừa, cố giúp đỡ đứa cháu. Sabrina nhún vai và lê bước ra lối sau.
Zelda rầu rĩ nhìn theo cô cháu gái. "Bây giờ người ta đâu còn chơi trò đổ hắc ín và rắc lông vịt nữa phải không?" bà hỏi nhỏ. "Chị ghét cái trò đó lắm."
Hilda hất mặt lên bực bội. "Chị biết lỗi tại ai không? Drell. Thật là một thằng cha ngốc. Em không tin rằng mình từng hẹn hò đi chơi với hắn." Bà bước đến chỗ quầy bếp và chộp lấy một ổ bánh mì trong hộp đựng.
Zelda đảo mắt nhìn quanh và chúm miệng lại. "Chỉ là một ý nghĩ, nhưng chị tin em có thể thuyết phục hắn thay đổi quyết định," bà gợi ý với cô em.
"Em hả? Em không nghĩ thế." Hilda nhét vài lát bánh mì vào lò nướng. "Vả lại, Sabrina sẽ ổn thôi. Phải, nó sẽ bị xa lánh và bị công kích. Nhưng trường trung học là thế. Những vết thương sẽ lành, những vết sẹo sẽ mờ đi ..." Bà nhăn mặt thất vọng. "Chị biết là em không thể đối mặt với Drell mà!"
Zelda nhìn cô em theo chiều sống mũi của mình. Bà khoanh tay và nói chắc nịch, "Cứng cỏi lên."
Hilda ngần ngừ một lát, rồi so vai và đi lên lầu về phía buồng xép. "Đã tới lúc trả giá, Drell! Tôi sẽ vào đây!" Bà xông vào buồng và đóng cửa sập lại sau lưng.
Tia chớp lóa lên và sấm rền vang trong buồng xép. Rồi có giọng ngạc nhiên của Drell vang lên, "Hilda! Bà làm cái gì ở đây? Whoa! Bỏ tay ra khỏi con chuột của tôi!"