Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬP ĐỀ

❊ ❊ ❊

Image

Ngôi nhà cổ kiểu Victoria của chị em nhà Spellman tọa lạc giữa khu phố, trông hơi khác những ngôi nhà chung quanh ở thị trấn nhỏ bé vùng New England. Ánh trăng tỏa xuống ngọn tháp của ngôi nhà, hắt bóng xuộng những đầu hồi và những hình trang trí rối rắm của nó. Dây thường xuân bò khắp bức tường hông, che khuất một phần các cửa sổ của những tầng trên. Một ống khói bằng gạch đồ sộ, lạnh lẽo và không được sử dụng trong đêm mùa thu ấm áp này, nhô lên bên trên đỉnh mái nhà. Nhưng chuyện đời thường không giống vẻ bề ngoài, và bên trong ngôi nhà này, cuộc sống của những người cư ngụ nơi đây sắp thay đổi mãi mãi.

Một phòng làm việc chất đầy sách nằm một bên chiếc cầu thang rất rộng đối diện với cửa trước. Trong phòng làm việc này, chiếc đồng hồ cổ bắt đầu gõ chuông, báo hiệu thời khắc sắp sang một ngày mới. Âm thanh rền vang, vọng khắp ngôi nhà tối.

Đong...Đong...Đong......

Hai người đàn bà nhón chân đi lên cầu thang, đôi giày vải của họ không gây tiếng động nào trên tấm thảm hoa màu xanh da trời. Bà chị cả nhà Spellman dẫn đường, chiếc khăn choàng thêu ren khoác hờ trên chiếc áo ngủ màu ô liu. Bà ta có mái tóc vàng nhạt, bới cao lên, và có dáng vẻ quý phái của thời Phục Hưng khi bước lên những bậc thang. Tên bà là Zelda, và đôi mắt bà ánh lên vẻ dự đoán thích thú. Bà thì thầm với cô em, "Giây phút chúng ta chờ đợi không còn lâu nữa đâu - nửa đêm rồi!"

Đong......Đong Đong...

Bà em leo lên thang ít nhẹ nhàng hơn bà chị. Dáng bà này chắc đậm hơn, và mái tóc vàng ôm lấy một khuôn mặt với đôi má tròn và đôi mắt tinh nghịch gây ấn tượng sai lầm về tuổi sáu trăm có lẻ của bà. Bà mặc bộ đồ ngủ lụa xanh và đi lại với vẻ nôn nóng của một đứa trẻ. Tên bà là Hilda.

ĐONG. . .ĐONG .. .TING!

Hilda suỵt một lời cảnh cáo xuống dưới nhà. "Salem! Đừng nghịch cái đồng hồ đó!"

"Meo-rrr!" một tiếng rít từ dưới vọng lên. Những chiếc vuốt quờ quạng qua mặt gỗ bóng nhẫy cho đến khi chúng chộp được tấm thảm, và một vệt đen tuyền phóng vụt lên theo những bậc thang đến đầu cầu thang. Kẻ thức đêm thứ ba, một con mèo Xiêm đen khổng lồ, ngừng lại để làm một màn liếm láp khắp người trong khi chờ đợi những con người chậm chạp hơn theo kịp.

ĐONG...ĐONG...ĐONG...

Hai người phụ nữ dừng lại ngay cửa phòng ngủ trên đầu cầu thang. Hilda bước về phía cửa, nhưng Zelda đưa tay ngăn lại. "Sinh nhật thứ mười sáu của con bé vừa mới bắt đầu." Bà bước tới đứng trước Hilda và nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ.

Trước mặt bà là một căn phòng có cửa sổ rộng kết hợp giữa phong cách Victoria với những sắc màu và tiện nghi hiện đại. Miếng đồng thau tròn ghim tấm màn xếp nếp vào tường phía trên chiếc giường trông giống như một cây trâm. Nó phản chiếu những màu đỏ và vàng của màn vũ ballet câm lặng đang diễn ra trên chiếc đèn ngủ nham thạch chỗ chiếc bàn nhỏ bên giường. Dây thường xuân phủ hết nửa cửa sổ rộng phủ kính màu. Những vệt sáng trăng xuyên qua dây thường xuân lung linh trên chiếc giường đơn với phần đầu giường cao chạm trổ. Một chiếc bàn làm việc bừa bộn dụng cụ học tập nằm xéo góc với chiếc giường, và quần áo tràn ra khỏi chiếc tủ nằm cạnh cửa phòng. Salem ngửi ngửi những thứ này và chiếm lấy chỗ quen thuộc của nó bên bậu cửa sổ.

Giữa phòng ngủ một cô gái trẻ đang lơ lửng trong không trung mà không hề thức giấc, mái tóc vàng của cô rũ xuống đong đưa cũng như chiếc áo ngủ bằng vải trắng cô đang mặc, cách mặt giường khoảng vài tấc.

Zelda xoắn hai tay vào nhau, run rẩy. "Ô, Hilda, nhìn kìa," bà ta thì thầm với em. "Con bé đang bay lơ lửng! Đúng y như dự kiến!"

Nụ cười lúm đồng tiền của Hilda biến thành một nụ cười chế giễu. "Tụi mình đánh thức con bé và nói cho nó biết nó là một phù thủy đi," bà buột mồm, bước tới giường.

Zelda ngăn bà ta lại. "Đừng," bà nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Cứ để nó ngủ. Ngày mai nó bắt đầu năm học mới. Với lại..." - vẻ cương quyết của Zelda biến thành sự mềm yếu - "chuyến bay đầu tiên thật đặc biệt."

"Phải," Hilda đồng ý, nhớ lại một cách đầy hối tiếc chuyện bà đụng đầu vào tường thế nào khi đang ngủ, "nhưng nó cũng trôi qua quá nhanh!"

Hai chị em, bị cuốn hút vào những hồi ức của riêng họ, trìu mến nhìn cô gái đang ngủ. Zelda thở dài. "Chị không thể tin cháu gái của mình lớn nhanh như thế. Chờ coi Sabrina sẽ nhận ra những cánh cửa nào đã rộng mở với nó đây."

"Cứ chờ cho đến khi nó nhận ra chị vẫn có mụn trứng cá khi đã sáu trăm tuổi!" Hilda phản công.

Sabrina lại di chuyển chút đỉnh, vẫn không tỉnh giấc. Zelda kéo cánh tay áo của Hilda. "Thôi, mình nên đi trước khi con bé thức giấc."

Họ lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ. Zelda nhìn lần cuối vào cô gái trẻ đang ngủ trôi bềnh bồng bên trên chiếc giường của cô và nhìn vào con mèo đen đang chăm chú quan sát từ chiếc nệm của nó trong ô cửa sổ lồi. "Quá dễ thương, quá ngây thơ," Zelda lẩm bẩm. "Đúng là một cô phù thủy nhỏ hoàn hảo."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.