Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina nhai rau ráu thêm một miếng bánh xốp vị cam khi cô đi qua cánh cửa của lớp sinh vật. Cho tới giờ này cô vẫn giữ cho không bị hắt hơi ở trường, nhưng sự căng thẳng mà cô chịu đựng khiến người cô phải khòm khòm, lưng gù lên khi đi lại trong trường. Cô lê bước chậm chạp đến nỗi mấy học sinh khác phải lấn qua bên để vào lớp học."Xin lỗi nhé", cô bé lẩm bẩm mỗi khi có ai đó huých vào khuỷu tay mình.

Sabrina tới bên chỗ ngồi, buông rơi cặp sách và từ từ thư giãn. Lão bác sĩ phù thủy đã không nhắc tới một số triệu chứng khác của spellfluenze bao gồm cả những khớp xương đau nhức, kêu răng rắc mỗi khi cô di chuyển. Cô nghiêng người tới trước, đưa hai tay ôm lấy đầu, chỉ muốn được nằm xoài xuống sàn nhà và chợp mắt một hồi lâu.

"Này, tớ muốn có được sự tập trung như cậu đấy!" Jenny thình lình xuất hiện bên cạnh Sabrina và trườn vào chỗ của cô ta.

"Huh?" Sabrina càu nhàu.

"Chắc cậu chọn một vở xương lắm hả."Jenny cười. Cô bé ngó lại bạn của mình, như để ngầm đánh giá.

"Cậu biết không, mình không khi nào nghĩ cậu là một diễn viên theo phong cách methods đâu nghe"

"Cậu nói gì thế Jenny? Mình không diễn, mình đang bệnh." Sabrina rên rỉ

"Có điều luật nào ngăn cấm những kẻ đến trường với một căn bệnh truyền nhiễm không nhỉ?" một giọng nói xen vào. "Trong bộ luật Vệ sinh học đường có không đây?"

Sabrina cô nhấc đầu lên để nhìn cô thủ lĩnh nhóm hoạt náo đang vênh vang trong lớp học.

"Tôi không mắc bệnh truyền nhiễm Libby à. ít nhất là tại nơi đây." Với tất cả những khó chịu đang chồng chất trong đầu, điều cuối cùng mà Sabrina muốn là một cuộc tranh hoi với Libby.

Rõ là Libby chẳng có trò vui gì khác lúc này, ngoài việc chọc giận Sabrina. "Tôi nói rồi", cô ả cấm cảu, quẳng sầm chồng sách lên bàn. "Thật vô lý khi tôi phải ngồi cạnh một con bệnh quái gở như thế"

Sabrina cảm thấy tính kiên nhẫn của mình đang bị bào mòn. Cứ mỗi lần thế này, việc được dùng quyền năng của phù thủy để trả đũa lại nổi lên như một cám dỗ ma quái. Nhưng xỏ ngọt nhau cũng đem lại những khoái cảm riêng. Nghiêng mình về phía kẻ đang tra vấn, Sabrina nói:"Libby, tôi nói với bạn là tôi không..., này, trên cổ bạn có vết gì kỳ vậy?"

Đôi mắt Libby mở lớn trong khi cô ả chụp bàn tay

Phong cách method hay phong cách Stanislavsky. Gọi theo tên của đạo diễn bậc thầy người Nga K.Stanislavsky. Diễn viên phải thể hiện thật biểu cảm. lên cổ. "Cái gì? Đâu?". Cô ả cố cúi xuống để nhận ra vết dơ, nhưng dĩ nhiên là không sao nhìn thấy. Sabrina cố nín cười và nghe Jenny khịt mũi sảng khoái khi Libby nhảy cẫng lên. "Tôi phải đi tìm một cái gương!". Để một tay che cổ, cô ả chụp lấy cái ví và chạy bay ra khỏi lớp.

Jenny vỗ tay, oà ra khoái chí. "Cậu xấu chơi quá" cô bé rù rì với Sabrina.

"Đừng nói là Libby không đáng được xử như vậy nghe". Sabrina cười mệt mỏi và cúi đầu xuống bàn học.

Jenny hơi đu đưa trên chiếc ghế. "Cậu nói về vụ không lây nhiễm nghiêm túc đó chớ?"

"Huh?" Sabrina ngẩng đầu lên. "Ờ, phải. Chỉ sổ mũi sơ ở nhà thôi. Một loại cảm lạnh mang tính... gia đình ấy mà." Cô ấn miếng khăn giấy vào chiếc mũi đã ửng đỏ.

Jenny đẩy chiếc ghế lại gần bàn, ở chỗ thường ngày của cô cạnh Sabrina:"Được rồi, nếu cậu chắc như vậy thì tốt. Mình không muốn có một chuyện gì làm hỏng buổi diễn thử chiều nay."

Sabrina ngồi phắt dậy. "Oh my god, mình quên béng mất vụ diễn thử! Mình vẫn chưa chọn cái gì để đọc hết!"

" Oh, Sabrina!" Jenny cười lớn. "Mình tin là họ đã có sẵn lời thoại để giao cho cậu. Nhưng cậu đọc cũng phát bệnh đó nghe", cô bé bổ sung.

Sabrina vừa kéo một miếng khăn giấy mới ra khỏi

hộp. Cô dừng tay lại và ngó Jenny. Jenny thình lình nhận ra câu nói hớ và phá ra cười. Sabrina cũng gập mình cười theo ngặt nghẽo.

Tiếng chuông của lớp reo lên, đám học sinh đang vạ vật vội lao đến chỗ ngồi bên sáu chiếc bàn thí nghiệm bọc formica. Lúc tập trung để nhìn lên phía trước lớp, họ nhận ra chiếc bàn của thầy Pool đã bị dời ra góc xa của căn phòng, thế vào đó là một chiếc bàn khác, thấp và rộng. Trên mặt bàn, hệt như một mô hình ba chiều của một hệ thống bơm hơi, những chiếc ống ngoằn ngoèo như hang chuột dẫn đi mọi hướng. Có vài đầu ống bị bịt, số khác lại nối vào nhau, vài chiếc khác lại đấu ra mấy chiếc điện cực sáng loáng.

Thầy Pool ngật ngưỡng tiến vào phòng, mang theo một cái lồng đựng sáu con chuột bạch. "Dành cho buổi học ngày mai về phản xạ có điều kiện và thử nghiệm shock điện đây", ông thầy nói và đặt lồng chuột xuống cạnh mô hình. Nghe Jenny và Sabrina vẫn còn cười khúc khích, ông thầy nở một nụ cười châm chọc với hai cô gái. "Tôi thật quá sức hài lòng, khi thấy các em thấy thoải mái đến thế ở lớp này. Có lẽ mấy em sẽ làm tôi vui hơn nữa khi là những người đầu tiên trình bày bài tập ở nhà".

Ruột Sabrina chợt co thắt lại. "Uh, thưa thầy Pool..." cô bắt đầu.

Thầy Pool ung dung đi tới bàn của cô, mặt thầy vẫn biểu lộ một vẻ ngán ngẩm sự đời rất đặc trưng.

"Đây có phải một phần món cocktail cô đang chuẩn bị cho lời xin lỗi khó tin nhưng tuyệt đối hợp lý về việc không làm bài tập ở nhà không, cô Spellman?". Ông đặt hai bàn tay to như hai chiếc quạt ra phía sau tai. "Nói đi nào, tôi đã sẵn sàng rồi đây"

"Bài làm ở nhà của em đã..." Giọng nói của Sabrina chợt rớt xuống thành một tiếng thì thào khó nghe. " ...đã bị con bò ăn mất rồi."

"Bị bò ăn à!". Thầy Pool xoa hai bàn tay như thể muốn nhào nặn lời cáo lỗi của Sabrina. "Lần đầu tiên tôi nghe có người nói thế. Em được điểm F cho ngày hôm nay, nhưng sẽ nhận điểm A cho tính độc đáo của câu trả lời." Ông quay nhìn quanh và bắt đầu đi trở lên đầu lớp học thì Libby đâm bổ vào trong lớp.

Nguýt dài về hướng Sabrina, Libby đi vội về chỗ và ngồi xuống. Mặt cô ả trông như thể vừa bị bóp nặn nặng tay, còn lớp trang điểm trông khá là hấp tấp. Thầy Pool quay ngoắt lại cô ta. "Tôi tưởng là cô cần có mặt trước lúc chuông reo chứ, cô Chessler". Ông nhìn lên trần nhà. "Chắc em muốn nói với tôi là em đi trễ vì một loài nhai lại đầy nguy hiểm."

Cả lớp phá ra cười, Libby đỏ bừng từ ngón chân đến tận đỉnh đầu. Cô ả không rõ vì sao mọi người cười mình, nhưng vẫn tin chắc là Sabrina Spellman đứng đằng sau vụ này. Cô ta ném về phía Sabrina một cái nhìn thiêu đốt, nhưng Sabrina phớt lờ cơn giận của cô ả hoạt náo bằng cách chú mục vào vào việc tìm một chương trong sách giáo khoa. Libby miễn cưỡng quay nhìn đi nơi khác, trong khi thầy Pool bắt đầu giảng về tính hiện tượng thẩm thấu và các dưỡng chất, còn cả thế giới bỗng thu nhỏ lại trong cơn đau thắt trong đầu của Sabrina.

Cơn ngứa trong mũi chợt dâng lên mà không hề báo trước. Cô ngẩng phắt mặt dậy, mồm hơi há ra, còn tay vơ lấy miếng khăn giấy.

Thầy Pool vừa cắm một điện cực vào củ khoai tây, ngó Sabrina. "Không cần xúc cảm quá như vậy, cô Spellman... Cái củ khoai tây này chẳng cảm thấy gì đâu."

Sabrina không trả lời, cơn ngứa mũi đang như một mũi dao đỏ lửa chọc vào khoảng giữa đôi mắt đẫm nước của cô, và tất cả sự tập trung của cô đều thu hút hết về cái điểm này, chờ đón một cú nhẩy mũi kinh thiên động địa.

Thầy Pool xuyên thùng củ khoai tây bằng một điện cực thứ hai, rồi cắm hai đầu dây của hai điện cực vào trong một cái hộp nhỏ màu đen, bên trên có gắn một bóng đèn 75 watt.

"Củ khoai tây nhỏ bé và khiêm tốn này sẽ chứng minh cho các em thấy khả năng dẫn điện của các cơ thể sống - nguyên lý Galvani, đặt theo tên của nhà sinh lý học xuất sắc người Ý là Luigi Galvani."

Sabrina cố bóp chặt hai cánh mũi, hi vọng cái đau bên ngoài làm ngừng hay giúp cho cô quên đi cái ngứa ngáy bên trong. Cô không nghe tiếng lầm bầm của thầy Pool khi thấy cái bóng đèn vẫn đen thui.

"Oh, cái đồ chết tiệt! Chưa bao giờ ta thành công với cái thí nghiệm này!" Do cú hắt hơi bùng phát ngay lúc đó làm cô tối tăm mặt mũi, Sabrina không thể nghe thấy tiếng lầu bầu của ông thầy tự nhiên, hay nhìn thấy ngón tay của ông dứ dứ đe dọa về cái thí nghiệm bất thành. "Ta cầu cho lần này phải thành công!".

Đôi tai Sabrina bị ù, nhưng đôi mắt cô nhìn vẫn không sai chạy chút nào. Cô, cũng như đám học sinh trong lớp, chợt thấy chiếc bóng đèn gắn trên chiếc hộp đen bùng cháy sáng. Họ cũng thấy củ khoai tây bắt đầu rung nhẹ, khói bốc ra từ các điện cực mùi khoai tây nướng chín lan tỏa khắp căn phòng.

Nhưng chỉ có Sabrina biết tại sao chuyện đó xảy ra. Khi cô hắt hơi, quyền năng pháp thuật của cô đã nhập vào thầy Pool và ông thầy đã phù phép cho thí nghiệm ấy thành công! Năng lượng siêu nhiên đã tạo nên ánh sáng đó, làm cho nó mỗi lúc một sáng hơn lên. Bỗng nhiên Sabrina biết rõ điều gì xảy ra kế tiếp. "Nằm xuống!", cô gào lên. /

Ai nấy đều bồn chồn với cái thí nghiệm họ đang theo dõi. Khi nghe tiếng thét của Sabrina, họ cùng chúi xuống gầm bàn, thầy Pool cũng vậy. Nên khi cái bóng đèn nổ tung trong khoảnh khắc, không có ai trúng miểng thuỷ tinh.

Jenny rú lên kinh ngạc, ôm chầm lấy Sabrina rồi cả hai cùng lăn chiêng dưới ghế ngồi. Những lọn tóc nâu đỏ của cô lòa xòa quanh khuôn mặt của Sabrina, đánh thức cơn ngứa mũi. Sabrina lập tức hắt hơi lần nữa.

Lần này, Sabrina có thể thấy quyền năng quay trở lại với CÔ như thể một chiếc áo mềm quen thuộc được khoác lại lên người. Cô thở ra nhẹ nhõm khi chuông lớp học reo vang. Cái vụ hoán đổi quyền năng này có thê thật đáng sợ!

Bữa ăn trưa là lúc để Sabrina thư giãn và hồi sức, nhưng bệnh cúm phù thuỷ khiến mọi chuyện hỏng bét. Những viên vitamin c làm cho lưỡi của cô chua loét. Còn mấy món ăn trong quầy, vốn dĩ ngày thường cũng chỉ để dùng cho qua bữa, giờ khiến thắt lưng của cô nhẩy điệu Macarena mỗi khi ngó tới. Có khi ở nhà con hay hơn là tới trường với chứng bệnh spellfluenza quái ác này.

Sabrina nhận ra mình luôn hối hả đếm số người ở trong bất kỳ phòng nào, mỗi khi mũi của cô bị ngứa ngáy trở lại. Có biết bao nhiêu người có thể bị quyền năng của cô nhập vào, nếu cô hắt hơi. Và liệu có cách nào để cô biết ai là người tiếp nhận quyền năng, trừ khi người ấy làm một cái gì đó bất bình thường trong lúc Sabrina vẫn còn tại chỗ.

Cô muốn ngồi một mình, nhưng ở VVestbridge High chỉ có một quán ăn nhỏ, và mỗi nhóm đều có lãnh thổ riêng, cũng như sẵn lòng ra sức bảo vệ lãnh thổ của mình.

Libby ngự trị cái Đệ nhẵt bàn ăn, bao quanh cô ta là đám thuộc hạ và những chàng trai mà họ đã chòng ghẹo trong tuần. Tiếng huýt sáo điểm xuyết bằng những tiếng cười rúc rích vang lên từ đám mây nồng nặc mùi nước hoa và mỹ phẩm. Sự hiện diện của Sabrina chẳng khiến bất kỳ ai nơi đây thấy ấm lòng.

Đám dân quậy ngồi quanh chiếc bàn tít trong góc, để có thể náu mình, hệt như mấy gã vẫn làm khi cư ngụ trên mấy chiếc bàn cuối lớp. Bàn này nghe huyên náo, đầy chuyện tiếu lâm ngoại cỡ và thi thoảng có đồ ăn bay lượn. Sabrina có thể ngồi đây, nhưng chắc chắn cô sẽ phải cười rinh rích cá buổi.

Chiếc bàn của dân học gạo thuần đàn ông, và thứ ngôn ngữ của mấy gã quả không có ai phiên dịch nổi. Luôn có chỗ trống quanh bàn này, nhưng mọi cô gái đều lo né cho xa, như thể học gạo là một căn bệnh truyền nhiễm. Thêm nữa, các cô gái thường khiến mấy gã này thấy bồn chồn.

Chẳng ai muốn ngồi cùng bọn học sinh năm đầu.

Vậy chỉ còn chiếc-bàn-vắng-người ở chính giữa phòng. Chỉ có những kẻ lạc loài và không nhập hội nào ngồi ở nơi đây. Harvey, Jenny và Sabrina vẫn luôn ngồi ở bàn này. Bởi chưa ai có mặt, Sabrina miễn cưỡng ngồi vào chỗ thường nhật của mình. Biết đâu, nếu cô may mắn, mấy chiến hữu của cô sẽ không ló dạng.

Cô không gặp may. Jenny vừa lượn ngang cô để tới xếp hàng lấy đồ ăn. Cô bạn đang cầm một cuốn lời thoại mở rộng, và lẩm bẩm đọc thầm. Như để chứng tỏ là vận may không hiện diện cùng Sabrina Spellman trong ngày này, cô hắt hơi nhiều lần liên tiếp.

Cô có thể cảm thấy quyền năng của mình bay đi rồi trở về, hệt như những cú va chạm nhẹ vào thân thể. Cô há miệng ngạc nhiên vì những cảm giác thay đổi đột ngột này. Rồi cơn hắt hơi cũng ngưng, còn mũi của cô lại bắt đầu chảy nước.

Một ý nghĩ khủng khiếp đến với cô. "Liệu mình sẽ hắt hơi một số lần chẵn hay lẻ nhỉ? Liệu mình có còn quyền năng không đây?"

Cô trỏ ngón tay vào tách sữa, muốn nó biến thành sữa sô cô la. Không có gì xảy ra. Ngón tay Sabrina rũ xuống và cô nhìn quanh quán ăn. Có biết bao nhiêu người xung quanh! "Ai đã chiếm hữu quyền năng của mình?" cô bé hoảng loạn nghĩ. "Libby chăng? Jill Cee Cee , Gordie, Sasha chăng? Nhanh lên, ai đó hãy làm một điều kỳ diệu..."

Jenny đang lượn lại từ chỗ tính tiền, một tay đỡ khay ăn, tay kia cầm quyển lời thoại. Cô đi xuyên qua căn phòng, mắt vẫn không rời quyển sách, đôi môi mấp máy đọc một mình. Khi quay lại bàn ăn, cô dùng chân kéo một chiếc ghế và ghé ngồi xuống, cái khay và quyển sách cử động cùng một nhịp.

Rồi bỗng cô phóng vọt lên như một trái hoả tiễn tóc đỏ, tay chùi phía sau quần và hét lên giận dữ. "Eww! Kinh tởm! Ai để cái thứ rác rưởi lên ghế thế này?"

"Chỉ là một miếng giấy ăn thôi," Sabrina nói. "Nó khô mà. Cậu không bị nhớp quần đâu".

"Không phải chuyện đó," Jenny nói nóng nẩy trong khi đẩy chiếc ghế sang bên, và kéo một chiếc khác thế vào. "Xả rác là biểu hiện của thiếu văn minh và khiếm nhã. Nếu chúng ta không thể đồng ý với nhau về những chuyện nhỏ nhặt như xả rác, thì còn khuya mới giải quyết được những vấn đề lớn lao của thế giới". Cô nhấc cái khăn ăn lên, kẹp giữa móng tay. "Nó có thể chí là một miếng giấy ăn với cậu, nhưng với mình, nó là hồi chuông báo tử của văn minh nhân loại".

Jenny giơ miếng giấy ra càng xa người càng tốt và diễu hành tới chỗ sọt rác. Như thường lệ, cái lỗ đổ rác trên tường là cá một mớ hỗn độn, ly giấy và mấy khay ăn chất đống, đồ ăn dư, giấy ăn trộn lại thành một đống nhớp nhúa.

Jenny cúi tới trước, cô tìm một khe hở để len chiếc khăn ăn của mình vào mà không làm trái núi rác rưởi này đổ sụp. Jenny bước lui và vẫy tay tức tối. "Chẳng có lý do gì mà tôi phải làm chuyện này", cô bé than phiền. "Phải có ai đó lo vụ dọn rác này đi chới".

"Có chuyện gì đó, cô Kelly?". Một giọng nói vang lên phía sau Jenny.

"Th.. ầy H..iệu trưởng La Rue," Jenny lắp bắp. Em xin lỗi. Em không có ý làm ầm ỹ việc này."

Người đứng đầu trường trung học VVestbridge ăn mặc bóng bẩy, trông lừng lững trước cô học trò mảnh mai, cái thân hình đồ sộ của ông ta trông đe dọa như muốn ụp xuống.

"Vụ rác rưởi này à?", ông ta ra dáng ngạc nhiên. "Không có chi, cô gái trẻ ạ. Sự sạch sẽ ngăn nắp và tính lịch sự thường đi đôi với nhau. Sao, lượm rác có lẽ là hành vi xa xưa nhất của nhân loại". Ông ta rút một chùm chìa khoá bự chảng trong túi quần ra, những chiếc chìa khóa kêu leng keng vui nhộn khi ông hiệu trưởng lựa tìm một chiếc. Ông ta chọn ra một chiếc và mở cánh cửa bên cạnh lỗ đổ rác.

Những hành vi của ông hiệu trưởng không thoát khỏi mắt của những ké trong phòng. Mọi con mắt trong quán dán chặt vào cái lưng của ông thầy cao lớn, khi ông ta cởi áo khoác và mắc vô phía trong cửa. Ông thầy bước hẳn vào trong, đóng cánh cửa lại.

Giờ thì ai nấy trong phòng đều công khai dò xét, không rõ chuyện gì sẽ diễn ra. Thình lình, những cánh tay được chăm sóc kỹ lưỡng chợt thò ra và thọc vào đống khay ăn, lựa chúng khỏi đống rác và xếp lên băng tải. Sabrina há hốc mồm, kinh ngạc như tất thảy đám bạn đồng học. Có phải ông thầy này chợt hoá ngộ chăng? Cái quái gì lại khiến ông ta ưa dọn rác chớ? Rồi cô chợt hiểu ra. "Bởi vì Jenny muốn ông ta làm thế. Jenny đã hấp thụ quyền năng của mình". Đôi mắt của Sabrina đảo quanh quán ăn, nhưng cái mái đầu đỏ yểu điệu ấy đã chẳng còn tăm tích.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.