_003.jpg)
"Ôi trời, vậy không hay đâu." Hilda huých vào sườn bà chị gái khi họ đứng trên ngưỡng cửa phòng của Sabrina.
"Cô nói vậy là sao chớ?" Sabrina lẩm bẩm, "Cháu đang đọc mấy chuyện kể Giáng sinh cho Salem nghe. Có cách nào hay hơn để có được tinh thần Giáng sinh không?"
Zelda giật cuốn sách khỏi tay của cô cháu gái - một cuốn "Grinch đã đánh cắp Giáng sinh ra sao" tơi tả. "Cô không nghĩ là cháu sẽ hân hoan khi con yêu Grinch đánh cắp mấy cây thông".
"Này, chờ chút", Salem phản đối. "Cô ấy vừa mới kể tới đoạn hấp dẫn- đoạn về món thịt yêu tinh nướng"
"Quên đi," Zelda nói khi bà dúi cuốn sách lên trên kệ của Sabrina.
Rồi bà cùng Hilda đứng sát cánh, nhìn hỉnh hỉnh qua sống mũi xuống cô cháu gái với vẻ mặt nghiêm trang và chờ đợi.
Uh-oh. Sabrina nghĩ. Một con nhóc phù - thuỷ -nửa - phàm - nhân đâu có chọi lại nổi hai chị em Spellman khi họ đã kết đảng với nhau.
"Uh, vậy mấy cô không có thứ gì để kéo nhau đi
tranh cãi hay sao", Sabrina trơ tráo hỏi.
“Sabrina...”, cô Zelda nói, một thoáng cảnh cáo xuất hiện trong giọng của bà. "Cháu không muốn nói với mấy cô là điều gì khiến cháu buồn sao?"
Sabrina cũng muốn nói ra, nhưng mấy bà cô đã nhiều lần nghiêm khắc cảnh cáo cô là chớ có can thiệp vào cuộc sống của những phàm nhân. Họ vẫn thường nói, trong thế giới siêu nhiên, là những điều "thật khủng khiiiiếp" có thể xẩy ra, khi mi muốn cợt nhả với cuộc sống của những con người.
Cô đã phải nghĩ kỹ hơn trước khi giúp cho Harvey sung sướng với mấy chiêu thức ma thuật đó.
Mà tệ hại nhất là gì? Cậu ấy thấy hạnh phúc thực sự - còn cô thì đang phải gánh chịu mọi hậu quả tai hại.
Harvey đột nhiên trở nên nổi tiếng tới mức cậu đã lập riêng một nhóm cổ động. Còn thầy Beasley cũng tổ chức thêm vài lần diễn tập đế lựa vài bài của Elvis cho buổi diễn cuối cùng trong siêu thị vào Đêm Giáng Sinh. Thầy thậm chí còn bổ sung vài cô gái múa minh hoạ, cho đúng điệu những năm năm mươi của mấy bài hát. Và một trong những cô gái đó phải là Libby Chessler.
Cho tới nay...cha cô bệnh nên không thể cùng dự lễ Giáng sinh.
Cô bạn gái thân thiết nhất bận bịu với công việc trong siêu thị và kế hoạch tổ chức cuộc đoàn tụ gia đình nên không thể góp mặt trong lễ Giáng sinh.
Còn Harvey tối mắt với vai trò của Elvis, nên không rảnh để lang thang cùng cô.
Thật không công bằng. Nếu không có Sabrina, người ta chắc đã cười Harvey thối mũi trên sàn diễn, chứ không phải thành lập câu lạc bộ những người ái mộ "Harvey- Một Elvis Mới".
Tất nhiên, phát khùng với Harvey là không phải, bởi cậu đâu có hay vai trò của Sabrina trong thành công của mình đâu.
Nhưng ngay điều đó cũng không giữ cho cô khỏi phát khùng vì bị bỏ rơi.
Râầ..m!
Một tia sét đánh xuyên qua đám mây u ám đã tụ lại trên đầu Sabrina.
"Ôi trời ơi!" Zelda thốt lên. "Chuyên nghiêm trọng rồi đây - đó là thứ mây ghen ăn tức ở!".
"Này, bà làm gì đó lẹ lên!", Salem tru tréo. "Trước khi cô ta còn mưa xuống đủ loại mèo" - hắn nhún vai - "và chó nữa".
Zelda đặt bàn tay mềm mại và giá lạnh lên đầu của Sabrina, và xẹt ... xẹt. Một giây sau, chiếc cặp nhiệt độ đã nhẩy ngay vô miệng của Sabrina.
"Này!", cô ấp úng khi chiếc ống thuỷ tinh lớn nẩy lên, không dám cử động. "Cái này là cái gì?"
Mấy bà cô vẫn phớt lờ, còn Hilda tóm lấy vai Sabrina, mắt nhìn đồng hồ. Bà chờ đủ sáu mươi giây và...
Ping! Chiếc cặp nhiệt độ reo lên như đồng hồ báo thức. Sabrina rút nó ra khỏi miệng và nhìn ngắm. "Aha, đúng như cô nghĩ".
“Cháu có sốt không?”, Sabrina lo lắng hỏi. "Cháu bị bệnh sao? Nó nói gì chứ?"
Hilda ngó qua vai bà chị và đọc: "Bệnh nhân mắc bệnh tự thương thân, xuất phát từ tình trạng chán nản trong ngày lễ, và gây nên tâm lý dễ phát khùng".
"Này, chiếc nhiệt kế đó thuộc loại gì vậy?", Sabrina lầu bầu.
"Cháu cần khám bác sĩ", Hilda nói.
"Một bác sĩ phù thuỷ", Zelda gật đầu tán đồng.
"Bác sĩ phù thuỷ sao?", Sabrina thốt ra. "Cô muốn nói chúng ta cần phải sang Phi châu chắc?".
Mấy bà cô cười ngặt nghẽo và lắc đầu.
"Không phải loại bác sĩ phù thuỷ đó", Hilda nói.
Họ cùng bật ngón tay lên trên đầu và đồng thanh nói: "Loại bác sĩ này cơ!".
Lập tức Sabrina nhận ra mình đang ngồi trong một chiếc ghế nhựa mầu da cam cũ mèm trong phòng chờ của bác sĩ. Tường nơi đây đều sơn toàn một mầu cần tây thối.
Thực ra thì nơi đây cũng giống một phòng khám thông thường, ngoại trừ thứ sương hồng đang vương vấn khắp mặt sàn.
Và thêm một quỷ lùn ngồi chễm chệ bên bàn tiếp tân.
"Bác sĩ sẽ khám cho quý vị ngay," gã quỷ lùn tuyên bố. Khi Sabrina và mấy bà cô bước vào trong cửa, cô nhận ra một biển hiệu ghi rõ: "Bác sĩ Fixit, chuyên khoa phù thuỷ và giải phẫu siêu nhiên".
"Cô cần cảnh báo trước với cháu," Zelda thì thầm, "bác sĩ Fixit rất tốt, nhưng hơi... lập dị. Đừng có để ý tới thói thô lỗ của ông ta".
Bác sĩ Fixit mời Sabrina nằm trên một bàn khám, trông hệt như mấy chiếc bàn trong quán ăn nhanh.
Ông ta huơ quanh cô bé một thanh kim loại phát ra tiếng bíp liên tục. "Mmm-hmmm. Mmm-hmmm. Umm- hmmml". Ông bác sĩ gãi cằm rồi lao lại bên bàn, viết nguệch ngoạc mấy dòng vào tờ giấy trắng và dúi vào tay Sabrina. "Tiếp theo!", ông ta la lớn trong khi đẩy phắt cả ba người nhà Spellman ra khỏi cửa.
Ra tới phòng chờ, Sabrina cau mày nhìn tấm giấy, rồi lật tới lật lui. "Cháu không thể đọc được mấy thứ chữ bác sĩ này," cô than phiền, "Trông hệt như mấy cây cọ chết. Nó viết gì thế nhỉ?".
Zelda cầm lấy tờ giấy và đeo kính lên. "Hừm, để xem nào. Ahhh. Tuyệt quá!".
Hilda giật phắt tờ giấy khỏi tay bà chị và cũng đọc. "Whopee!", bà la lên.
"Cái gì? Cái gì thế?", Sabrina cầu khẩn.
"Bệnh nhân mắc bệnh tự thương thân, xuất phát từ tình trạng chán nản trong ngày lễ, và gây nên tâm lý dễ phát khùng," Hilda đọc, " mà chúng ta..."
"...đã biết", Sabrina xen vào. "Thế thuốc chữa là gì?"
"Bác sĩ Fixit nói là thay vì mấy cây thông Giáng sinh, cháu cần mấy cây cọ," Zelda giải thích.
"Và đơn thuốc của ông ấy là", Hilda tuyên bố, miệng
cười rạng rỡ, lúm đồng tiền lộ rõ. "Hawaii và Nước Hạnh Phúc".
Chuyến bay tới Honolulu trên đảo Oahu thật nhanh chóng và không có biến cố gì đáng kể. Thông thường, một chuyến bay từ New England sẽ mất khoảng mười giờ, cộng thêm một giờ transit tại Los Angeles với đầy đủ thời tiết xáo trộn, đồ ăn dở, và đủ kiểu trễ giờ bay.
Nhưng Sabrina và mấy bà cô đã tới nơi trong vòng mười bẩy giây rưỡi - theo đường phòng chứa đồ trên gác.
Trong chốc lát Sabrina và mấy bà cô đã sưởi nắng trước mặt một bãi cát vàng ngay phía trước cái khách sạn mầu hồng được bao quanh bởi những cây cọ đang nghiêng ngả trong luồng gió biến. Bà cô Zelda đã cẩn thận chụp lên một chiếc mũ rộng vành, đeo thêm cặp kính đen đúng kiểu Hollywood và bôi rất cẩn thận thứ kem chống nắng SPF45 trước khi quay sang đọc tiếp tờ tạp chí Vật Lý Lượng Tử.
Hilda thì ngược lại. Bà chỉ bôi chút dầu nóng, xoa một chút kem dưỡng da khắp mặt.
"Em sẽ còn thấy hối trong hai trăm năm tới, khi da em đã bị mặt trời thiêu cháy cho coi", Zelda nhận xét trong khi lật tiếp trang tạp chí.
"Aw, ai để ý chớ? Em nói là hãy tận hưởng trong ngày hôm nay, " Hilda đáp. "Người ta chỉ trẻ có một thời".
Sabrina nhắm mắt lại và thở dài khi cô cuộn mình trên ghế. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tiếng nhạc Hawaii chập chờn trong làn gió nhẹ. Họ có thể nhìn ra khung cảnh kỳ vĩ của núi Diamond Head nơi chân trời. Cô bé đang mặc một bộ bikini kinh dị mà Hilda đã biến ra cho mình. Chiếc áo hai mảnh có màu rất hợp với màu mắt của cô.
Đến Libby cũng phải ghen tị.
Hilda xoay vòng ngón tay sơn mầu san hô, như thể khuấy đá trong ly nước, và một chiếc chuông nhỏ chợt reo vang.
Trong nháy mắt một người phục vụ cao ráo và cân đối, chẳng mặc gì khác ngoài một chiếc quần bơi kiểu Hawaii và một tràng hoa gardenia quấn quanh cổ xuất hiện. Nhe răng cười sáng loá, anh ta cúi mình để đổ đầy ly ba quý khách một thứ nước hồng nhạt. "Cocktail đu đủ, xoài và dưa bở", anh ta nói trơn tru, "đồ làm tại gia".
Zelda cười với người phục vụ trong khi bà nhấc ly nước lên và nhắp môi. "Chị thấy khoái cái kiểu em kêu đồ uống, cô em nhỏ ạ".
"Cám ơn nghe, chị hai". Hilda cười lộ lúm đồng tiền khi bà nhận ly đồ uống của mình từ người thanh niên, rồi nói thêm. "Một kỳ nghỉ đâu có gì thú vị, nếu mình không được tận hưởng những gì hoàn hảo nhất?". Bà hôn gió với người phục vụ khi anh này thả bước đi về.
Hoàn hảo, thứ gì cũng hoàn hảo. Sabrina lặp lại khi cô uống thử thứ nước mầu hồng lạnh buốt. Mắt cô nhăn tít lại khi thưởng thức mùi vị của thứ đồ uống tân kỳ. Mặt trời tuyệt đẹp, bãi cát vàng óng, khung cảnh tuyệt vời, dầu thơm hoàn hảo, và cả...
Tuyết.
Vì lý do nào đó, cô nhớ lại trái cầu tuyết trên kệ của mình, và cả về cái cabin ấm cúng bên trong trái cầu đó nữa.
Sabrina không thể tin nổi. Lúc này cô đang trong kỳ nghỉ tại thiên đường Hawaii, mà cô lại nghĩ tới thứ gì? Tới những cơn mưa tuyết.
Hawaii thật tuyệt. Chắc rồi. Và cô nhất định sẽ quay lại đây khi có dịp - có thể đi vài tháng, như một kỳ nghỉ mùa xuân chẳng hạn.
Nhưng nó hoàn toàn không có dáng vẻ của Lễ hội Giáng sinh.
Giáng sinh là tuyết và găng tay len, là cây thông và chocolate nóng, là ánh đèn đầy mầu sắc , là những ngạc nhiên, là mong mỏi trông chờ những điều bất ngờ nhất.
Và lạnh nữa. ít nhất là với Sabrina, Giáng sinh cần phải lạnh.
Ườn ài trong bộ bikini nhỏ xíu này nhất định chẳng giống gì với lễ Giáng sinh.
Chìm đắm trong suy nghĩ, cô hình dung thấy Harvey đã về nhà, đi dọc đường phố đầy tuyết phủ với chiếc áo jacket xanh lá kéo lên tới tận cằm, má cậu đỏ hồng lên trong gió lạnh, những bài ca Giáng sinh văng vẳng, và tuyết rơi đầy trên tóc của cậu bạn trai.
Mà biết đâu còn có mấy đứa ái mộ trong câu lạc bộ đang vây quanh cậu ấy. Sabrina nhăn mặt.
"Này, cháu thấy thế nào, Sabrina?", Hilda hỏi, ngắt ngang những suy nghĩ của cô. "Nơi này đã xoá tan hết mấy u uẩn mùa đông chưa đây?"
"Gì ạ?"
"Sao chứ?"
Sabrina thở dài. "Cháu xin lỗi, cô Hilda và cô Zelda. Ở đây thật tuyệt diệu, và mọi thứ khác nữa... cháu mong sẽ sớm được quay lại nơi này, nhưng..."
"Cháu nhớ Harvey." Mấy bà cô đồng thanh nói.
Sabrina nhún vai ngượng ngùng. "Làm sao mấy cô biết được?"
"Điều đó ghi rõ trên mặt cháu," Zelda nói và cười thông cảm.
"Và cả trên trời nữa", Hilda nói và chỉ tay.
Sabrina ngước nhìn lên và há miệng kinh ngạc. Một vòng mây trắng trên bầu trời xanh trong vắt đã cuộn lại thành những chữ cái cao hai mươi bộ.
Sabrina hét lên. "Ôi chúa ơi - chính cháu đã làm ra đó sao?". Đỏ mặt thẹn thùng, cô quơ tay lên như thể dùng giẻ lau lau bảng, và xua đuổi cả đám mây tan biến vào góc xa của bầu trời.
Mấy bà cô đã nhiều lần cảnh báo Sabrina là đừng có mơ ngủ giữa ban ngày. Nhất là đối với một phù thuỷ!
"Ôi, đừng lo lắng quá, Sabrina," cô Zelda nói. "Không có ai ở đây biết cháu và Harvey đâu."
"Này, cô có thể biến cho anh chàng phục vụ hồi nãy trông giống hệt Harvey." Hilda hào hứng đề nghị. "Có ích gì không?"
Sabrina nghĩ một phút rồi lắc đầu. Cô rất ưng được thấy dáng vẻ của Harvey, nhưng điều quan trọng không phải là bề ngoài của cậu ấy. Chính nội tâm của cậu mới làm cô nhớ. "Nah, nhưng cháu cảm ơn cô nhiều". Cô với lấy chiếc tô bác sĩ Fixit đã kê đơn và bỏ một miếng vô miệng. "Mấy Giọt Hạnh Phúc này cũng giúp được ít nhiều", Sabrina thừa nhận. "Nó là thứ gì vậy nhỉ?".
"Chocolate", Hilda phì ra.
Sabrina cười- lẽ ra cô phải biết chứ nhỉ.
Tới giờ ăn tối, mấy người phụ nữ nhà Spellman đã sẵn sàng cho chuyến bay về. Buổi dạy nhẩy hula miễn phí của khách sạn cũng đã làm cho Zelda thấy ngán ngẩm. Sabrina chủ yếu là nhớ nhà. Còn Hilda đã kịp có một chiếc .mũi cháy nắng.
"May ghê đó," Hilda lầu bầu khi họ chui từ phòng chứa đồ ra. "Mình bay sang Hawaii để kiếm chỗ tắm nắng giữa mùa đông, nhưng kết cục lại biến ra Rudolph, con Tuần Lộc mũi đỏ".
Sabrina vội vã đi qua hành lang để về phòng và nhận ra Salem đang nằm trên giường của cô, uống rượu trứng và khịt mũi khi coi cảnh cuối cùng trong "Cuộc đời tươi đẹp" .
"Tôi... tôi đâu có khóc", hắn khăng khăng, đầu chúi vào giữa hai chân. "Chỉ là có chút bụi bay vô mắt thôi".
"Thôi nào, Salem, vui vẻ lên đi", Sabrina nói. "Ta mang thứ gì về cho mi nè". Cô đặt một cô gái vận hula tí hon bằng chất dẻo xuống trước mũi con mèo. Con mèo dùng chân đập khẽ và cô vũ công bé nhỏ lắc nhẹ chiếc váy cỏ cùng chiếc vòng hoa.
"Lúc tôi nhờ cô mang về một vũ công hula", Sabrina lè nhè, "tôi không nghĩ tới cái thứ này đâu nghe".
Sabrina gãi nhẹ chỗ lồi sau tai con mèo. "Xin lỗi Salem, nhưng ta chỉ có thể làm thế thôi". Cô quăng ví lên bàn rồi đổ vật xuống giường, gối đầu lên chiếc thành giường gỗ chạm trổ. "Um, có ai gọi tới không?" cô hỏi, cố làm vẻ bàng quan.
Salem hỉnh râu lên. "Không có".
Vai của Sabrina sụm xuống.
"À, chờ chút! Có một người gọi tới..."
"Thế hả?", Sabrina nhổm dậy. "Ai đó?"
"Để coi", Salem nói, kéo rê câu chuyện. "Tên gã là gì nhỉ?"
"Salem ..."
"Có thể là ... Harry?" hắn nói. "Không phải, nghe không giống. Harvey? Cô có biết ai tên Harvey không?"
"A, mi dám giỡn mặt ta?" Sabrina hét lên, ôm vòng lấy con mèo. "Ta sẽ cù cho tới khi mi rên rỉ mới thôi".
"Cô không biết sao? Họ nhà mèo không có máu buồn".
"Ôi, vậy sao?" Sabrina vẫn cù con mèo cho tới khi cô tìm thấy một nốt bé tí phía dưới bụng. Nó khiến con mèo phải van lơn. "Cậu ấy nói gì? Cậu ấy có nhắn lại gì không?"
"Tôi sẽ nói cô hay - ha, ha, ha! Nếu cô thả tôi xuống!", Salem gào lên.
"Xong", Sabrina thả con mèo xuống giường. Hắn nằm vật ra thở lấy hơi.
"Cô phải hứa với tôi là sẽ không kể với bất kỳ ai chuyện cô đã cù léc một con mèo", Salem năn nỉ, "Đó là một bí mật tuyệt đối của loài mèo. Nếu có lời đồn là tội đã từng cười ngặt nghẽo, tôi sẽ gặp rắc rối to với tụi mèo khác."
"Đừng lo," Sabrina an ủi. "Ta sẽ cất giữ bí mật đó, cho tới khi cần tra tấn mi lần nữa. Sao, Harvey đã nhắn những gì?"
Salem lấy lại tư thế thường nhật của mình, trông thật vương giả, rồi đáp lại. "Cậu ấy nói nhớ cô và cậu ta xin lỗi là lúc này bận quá. Nhưng cậu ấy sẽ tới tìm cô sau buổi hòa nhạc chiều Giáng sinh tại siêu thị trong ngày mai".
Oh, pooh! Sabrina nghĩ, ngã vật xuống chồng gối. Cô đã hy vọng là họ sẽ được cùng vui trong đêm Giáng sinh.
Đành phải chờ tới đêm mai.