Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

❊ ❊ ❊

Image

Đêm Giáng sinh, ngày yêu thích nhất trong năm của Sabrina.

Cô luôn thích thú với nó hơn là Sáng Giáng Sinh, bởi lúc này nó vẫn còn đang chìm đắm trong những ước vọng, những món quà tặng bất ngờ.

Thật tệ hại là cô đã phải tiêu phí hầu hết buổi chiều này ngồi chơi bài xếp chữ với Salem Saberhagen, người đã có thể là bá chủ của thế giới. Hắn là một nhà ngôn ngữ học uyên thâm, và cũng là kẻ chơi gian khét tiếng. Mỗi khi cô bé kết tội hắn đã bịa ra một từ nào, hắn luôn tuyên bố là từ đó rất phổ thông - ít nhất là với tụi mèo.

Nhưng chút xíu nữa thôi là cô sẽ được chung vui với Harvey trong đêm Giáng sinh. Cô đã ướm hỏi mấy bà cô, không biết họ có muốn cùng đi nghe hòa nhạc tại siêu thị chăng; họ cám ơn cô, nhưng sẽ miễn tới dự, bận bịu việc gì không rõ.

Sabrina cười. Cô luôn yêu những điều bí mật- dù là trong nhà của mấy bà cô, bạn sẽ không bao giờ đoán chắc được một điều gì.

Cô bé xoa hai bàn tay lạnh giá vào nhau lúc vội vã lao vào cửa siêu thị. Có thể cô sẽ kịp tìm ra một cặp găng tay trong lúc ở đây.

Vào tới bên trong, Sabrina thấy choáng ngợp. Cả siêu thị đông nghẹt những người. Khắp từ Dickens Den, Mad Mike's Music, sang tới Too Chic Boutiques, đâu cũng đầy những khách mua hàng chun vô thụt ra những cửa hàng chật cứng.

Trông họ cũng chẳng vui vẻ gì cho lắm, Sabrina nghĩ khi len qua đám đông.

Khi tới được bên sân khấu, nơi dàn đồng ca của trường sẽ diễn đêm nay, Sabrina nhận ra một nhóm quay phim và một gã đàn ông ăn mặc bảnh bao đang đứng hất ngược mái tóc đã chải kỹ ra sau.

Mình biết gã này, Sabrina nhận ra. Đó là Hunter Chase, gã phóng viên chuyên mục "Tại hiện trường" của Kênh 5.

Chắc gã ta đang làm tin về buổi hòa nhạc và Cây Nguyện Ước cho mục tin địa phương, Sabrina nghĩ.

Tuyệt! Biết đâu Harvey lại chả được chiếu lên TV. Cậu ấy chắc chẳng ưa vụ này, dám lắm. Sabrina nghĩ. Nhưng biết đâu đấy, nếu cậu ta nhận ra là mình trông thật bảnh, và hát thật hay trên TV, có khi cậu lại có thêm một chút tự tin.

Sabrina cố thử len lên mấy hàng ghế phía trước, nhưng rồi nhận ra là cô chỉ có thể nhẩy lên nhẩy xuống sau lưng mấy người cao kều đứng chắn trước mặt.

Chắc có vụ bán bóng rổ trong Sports Palace, cô lầu bầu. Hoặc là thế, hoặc dãy chính là buổi đoàn tụ gia đình Của Michael Jordan và Larry Bird. Vì sao mấy người cao kều lại cứ chen lên hàng trước nhỉ, cô tự hỏi, trong khi họ có thể nhìn qua tất cả những người khác? Cô nhất định sẽ phải trao đổi với mấy bà cô về chuyện dùng ma thuật phù thuỷ để tăng chiều cao thêm vài inches.

Cô bé ngó quanh. Khi đã chắc chắn là không ai để ý tới mình, cô vẫy nhẹ ngón tay xuống dưới chân.

Đôi giày đen đế phẳng của cô chợt dày thêm khoảng tám phân. Nhưng thế vẫn chưa đù. Cô vẫn chưa nhìn thấy gì.

Sabrina tò mò không biết liệu có lời đồn đãi nào về buổi hòa nhạc mới đây chăng? Khi Libby tiến lại chỗ chiếc micro, đám đông ùa tới trước.

Không được!

cần nhìn thấy Harvey.

Và cô lẩm bẩm mấy lời thần chú:

"Mập hay ốm, cao hay thấp

Tránh ra mau, tránh ra mau, tất cả tránh ra!?"

Lập tức những người đứng trước mặt cô bị đẩy dạt sang một phía, và đám đông tách ra một lối nhỏ, chỉ vừa đủ cho Sabrina len vào tới hàng ghế đầu tiên.

Này, cô nhận xét. Chỉ vì Harvey thôi đó. Cậu ấy xứng đáng được nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc trên hàng ghế trước, để giúp cho cậu khỏi bồn chồn.

Thật không may, cô lên tới hàng ghế đầu tiên cũng là để coi màn trình diễn khó ưa của Libby về mấy vụ từ thiện giả dối.

"Xin lưu ý, tất cả mọi người, xin chúc quý vị một Giáng sinh vui vẻ”, cô hoạt náo viên nói vào micro, phóng một nụ cười chớp nhoáng về phía Hunter Chase và gã quay phim của chương trình "Tại hiện trường". "Rất hân hạnh được đón tiếp quý khách tại buổi hòa nhạc Giáng sinh hàng năm của trường trung học Westbridge!"

Có tiếng vỗ tay lác đác, và Libby trông rạng rỡ, cúi chào như thể họ đang hoan hô chính mình. Phần lớn những người trong dàn đồng ca đều mặc áo đỏ hay xanh lá, quần soọc mầu đen. Nhưng riêng Libby cùng tất cả các cô gái khác trong đội hoạt náo đều mặc bộ đồng phục xanh lá và trắng của Những Củ Hành Chiến Đấu.

Uh-oh. Sabrina nghĩ, Tín hiệu xấu đây.

"Năm nay, bên cạnh chương trình hòa nhạc hàng năm của Dàn Đồng Ca Westbridge, những Hoạt náo viên Westbridge đã dành rất nhiều thời gian cho hoạt động từ thiện. Cây Nguyện ước của chúng tôi đặt ngay cạnh Santa Land với chủ đề "Cảm Nhận Tình Thương". Chúng tôi, những hoạt náo viên, mong mỏi rằng tất cả các quý vị" - cô ta nhấn mạnh bằng một cú trỏ tay - "Cảm Nhận Tình Thương" bằng cách nhìn sâu vào trái tim mình, vào ví tiền của quý vị, và hãy mua một món đồ chơi tặng cho những trẻ em nghèo, cơ nhỡ. Cứ thử tưởng tượng xem quý vị và gia đình sẽ thấy hài lòng ra sao vào buổi tối Giáng sinh này, khi biết là mình đã chia sẻ một phần nhỏ bé trong bữa tiệc Giáng sinh hoàn hảo của mình với một đứa trẻ bất hạnh hơn".

Sabrina vặn vọ trên ghế. Libby đã biến một hoạt động từ thiện vì trẻ nhỏ thành một hành động vị kỷ. Hãy tặng quà cho Cây Nguyện ước để mình được mãn nguyện? Thế còn việc mấy đứa trẻ có thầy mãn nguyện hay không thì sao?

"Và bây giờ", Libby tiếp tục, "trước khi Buổi trình diễn Giáng sinh của Dàn Đồng Ca Trung học Westbridge bắt đầu, chúng tôi có một bất ngờ dành cho quý vị". Cô ta cười khoái trá và vẫy tay gọi mấy cô gái khác trong nhóm hoạt náo lên sân khấu. "Những hoạt náo viên của Trường trung học Westbridge muốn gửi tặng quý vị Lời Chúc Giáng Sinh".

Mấy cô gái xếp thành hàng trong bộ đồng phục trắng- xanh và vẫy trái bông xù, Libby đứng chính giữa.

"Lắc qua bên trái,

Lắc qua bên phải,

Đứng lên, ngồi xuống ngay.

Chúc quý vị một đêm thật hay"

Sabrina rên lên. Libby đã biết tất cả chuyện này thành một vụ tự lăng xê ầm ĩ - dành riêng cho Libby Chessler. Còn lời chúc thì thật vớ vẩn.

"Tiến lên, đội banh!", mấy cô hoạt náo cuối cùng cũng kết thúc. "Yay, Những Củ Hành Chiến Đấu".

Công chúng vỗ tay lịch sự, Libby vẫn tiếp tục nhô lên thụp xuống, lắc mãi mấy túm bông xù trắng-xanh, và cúi chào. Thầy Beasley hầu như đã phải buộc cô ta rời khỏi sân khấu. "Cám ơn rất nhiều, Libby. Xin hãy chúc mừng những hoạt náo viên của chúng tôi về những hoạt động từ thiện họ đã làm trong dịp lễ này".

Sau một giây vỗ tay, thầy Beasley mỉm cười. "Và bây giờ, Dàn Đồng Ca Trung học Westbridge sẽ trình diễn với quý vị một chút âm nhạc Giáng sinh vui vẻ. Ngoài ra còn có một tiết mục đặc biệt..."

Mấy cô gái ngồi hàng ghế trên cùng gào lên.

Thầy Beasley cười. "Nếu quý vị tham dự cho đến tận cuối chương trình, chúng tôi xin hứa là sẽ có một tiết mục solo rất đặc sắc".

Thầy Beasley ngó lại dàn đồng ca - tất cả đang kiên nhẫn đứng đợi, chờ biểu diễn. Thầy thoáng nhíu mày, nhưng rồi lại mỉm cười khi nhận ra Harvey trong hàng cuối.

Dàn đồng ca lại bắt đầu vui "It's Look a Lot Like Christmas", rồi tiếp tục với những bài hát truyền thống như "Deck on The Hall" và "Joy To The World".

Sabrina liếc nhìn Hunter Chase và nhóm kênh 5 "Tại hiện trường" của gã xem họ có quay phim không. Họ có quay, nhưng trông tất cả đều khá ngán ngẩm.

Này, cô muốn thét vô mặt mấy gã. Nghe coi! Nhạc hay đó chớ! Cô chợt nhận ra là mình thực sự thích loại nhạc Giáng sinh truyền thống này.

Rồi cũng đã đến giờ diễn của Harvey. Sabrina cười khi cô ngó tìm cậu bạn, nhưng trái tim cô chợt co thắt khi nhìn thấy khuôn mặt cậu ta. Bất chấp thành công của buổi công diễn bữa trước, trông cậu như đang mang trọng bệnh do hãi sợ ánh đèn sân khấu. Và tất cả là lỗi của cô. Cậu đã không hiện diện nơi đây, hát trong dàn đồng ca này, nếu như đó không phải là vì cô.

Cô vẫy tay với Harvey và cậu đã nhận ra bạn mình. Có phải là cái bùa phép bữa trước vẫn còn hiệu lực không nhỉ? Hay chỉ vì cậu hài lòng khi được thấy cô trong đám đông công chúng? Cô không biết, nhưng giờ cậu ấy đã cười rạng rỡ và bước ra sàn diễn, cầm lấy micro. Một quầng sáng xanh chợt thoáng trùm lên cậu khi cậu bắt đầu hát “Giáng sinh buồn".

Vài cô gái ré lên. Hunter Chase nhổm phắt dậy. Cô đoán là vì một người hát nhái Elvis trông sẽ mầu mè hơn nhiều so với dàn đồng ca của một trường trung học.

Khi Harvey kết thúc và cúi chào, công chúng như phát cuồng.

"Hát nữa! Nữa đi!", cô nghe thấy vài cô gái sau lưng gào to.

Thầy Beasley thì thầm vào tai Harvey và cậu trai cười ngượng nghịu. Lắc mông hệt như Elvis, cậu bắt đầu lao vào mấy phiên bản rock của "Cùng nhẩy quanh cây Giáng sinh", tiếp tục là "Jingle Bells Rock", và rồi "Rudolph - chú Tuần Lộc mũi đỏ".

Có lẽ đó là lần đầu tiên giọng ca của Elvis hát lên điệp khúc. "Dreidel, Dreidel, Dreidel." Nhưng đây vẫn là một thành công lớn.

Và rốt cục dàn đồng ca cũng hát bài hát cuối cùng, "Silent Night" - với Harvey là người lĩnh xướng bằng chất giọng mượt như nhung của Elvis.

Khi họ kết thúc, đám đông bùng ra trong tiếng vỗ tay. Thầy Beasley trông rạng rỡ, còn Harvey cúi chào ngượng ngập.

Ngay Libby cũng đang cười tươi khi thấy vài người trong số khán giả tiến lại Cây Nguyên Ước để hiến tặng tiền và đồ chơi. Cả cái dự án hòa nhạc Cây Nguyện Ước này đã thành công rực rỡ.

Rồi ông Humbert, người quản lý siêu thị, bước tới trước micro. "Siêu thị Westbridge xin đa tạ Trường trung học Westbridge vì buổi diễn tuyệt vời này. Thực ra, " ông ta nói tiếp, "chúng tôi muốn mời các bạn nhỏ trình diễn thêm một buổi nữa vào lúc năm giờ. Vậy có được chăng?".

Thầy Beasley quay lại với các học sinh. "Các em thấy thế nào?" Phần lớn đều gật đầu phấn khởi, nên thầy Beasley quay lại và mỉm cười. "Chúng tôi rất hân hạnh!"

"Tuyệt!", ông Humbert thốt ra, không hề cười với thầy Beasley hay bất kỳ một đứa nào trong dàn đồng ca, mà cười thẳng vào chiếc máy quay của Kênh 5. "Vậy xin mời tất cả những khách mua hàng giờ chót hãy ghé lại để nghe ban nhạc tuyệt vời này - và xin lưu ý chúng tôi sẽ mở cửa tới tận bẩy giờ để phục vụ quý vị tất cả những quà tặng Giáng sinh và các món đồ giải

trí khác".

Sabrina cố chen qua đám đông để lại gần chỗ Harvey. Cực kỳ! Chắc họ sẽ cùng đi kiếm chút gì ăn tại Food Court trước buổi diễn cuối cùng. "Harvey!", cô gọi. "Lại đây!".

Nhưng Harvey không nghe thấy cô. Hoặc là cậu đã không thể nghe thấy.

Cậu ta đang tíu tít với một đám đông những cô gái ái mộ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.