Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

❊ ❊ ❊

Image

"Vâng, cả ông nữa", Sabrina vỗ vào má con tuần lộc rồi thì thầm vào tai nó. "Chúng ta đi tìm Harvey nghe. Có thể cậu ấy sẽ vui lắm nếu được đi chiếc xe trượt cổ lỗ này về tới tận nhà".

Con tuần lộc khịt mũi đồng ý.

Nhưng khi Sabrina vội vã tiến lại chỗ sàn diễn, nơi dàn đồng ca vừa biểu diễn, cô nhận ra họ đã kết thúc từ rất lâu rồi. Sàn diễn trống trơn.

Harvey - cũng như tất cả những người khác trong siêu thị - đều đã ra về.

Siêu thị giờ là một nơi trống vắng và không có một bóng người. Chỉ là một nơi chất đầy đủ thứ hàng họ. "Chúc Giáng sinh vui vẻ", cô nói, và giọng của cô lẻ loi vọng lại suốt dọc hành lang.

Sabrina đã tính đảo ngược bùa phóng đại và gửi trả cỗ xe cùng bọn tuần lộc về cửa hàng đồ chơi. Nhưng rồi cô đổi ý.

Cô để lại đủ tiền trên quầy để thanh toán và leo lên xe trượt. Vung tay theo điệu "Vừng ơi, mở ra!", cô khiến những cánh cửa kính lớn của siêu thị trượt sang bên.

Rồi, giật nhẹ dây cương, cô điều khiển tám chú tuần lộc được đeo băng và cỗ xe trượt lấp lánh lao vào đêm đen giá lạnh.

Đêm thật lạnh.

Hmmm, cô nghĩ. Có khi mình hơi vội vã lúc từ bỏ Hawaii.

Nhầm to. Có thứ không khí giá lạnh này mới đúng điệu Giáng sinh.

Dù cô vẫn chưa nhận được trọn vẹn điều ước của mình - bởi trời vẫn chưa mưa tuyết - nhưng vẫn còn đủ tuyết trên đường, sót lại từ cơn bão tuyết tuần trước, để bạn có thể gọi đây là một Giáng sinh trắng.

Bãi đậu xe cũng gần như hoang vắng, chỉ có ánh đèn đường rọi sáng trên những mảng tuyết chỗ này chỗ khác, vẫn còn vài chiếc xe đang chạy trên phố, nhưng phần lớn mọi người đã yên ấm tại một nơi chốn nào đó - dự dạ tiệc, hay cùng chung vui với gia đình, hay đang đưa mấy đứa nhỏ vô giường.

"Giddyap!", cô hô lớn và giật dây cương. Đám tuần lộc chạy nước kiệu dọc dẫy phố tuyết phủ để về nhà. Không gian này vẫn chưa giống với những gì cô hình dung, nhưng vẫn quá đẹp cho một chuyến đi dạo trong xe trượt.

"Mẹ ơi, coi kìa!", Sabrina nghe một chú nhỏ la lớn.

Sabrina nhận ra là cô vẫn đang mặc bộ cánh tức cười của Pixie, trông chắc khá kỳ lạ khi cưỡi trên cỗ xe trượt cổ lỗ có thắng tám con tuần lộc, ngay giữa thị trấn Westbridge vào đêm Giáng sinh.

Những bà mẹ mua sắm đến khi không mang nổi của chú nhóc cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên. "ừ, thôi nào, bé ngoan vào xe đi. Muộn lắm rồi và chúng ta phải về nhà. Mẹ vẫn còn cả triệu món quà cần gói ghém".

Đúng là một kiểu tệ hại để tiêu phí cả đêm Giáng sinh. Sabrina nghĩ. Tặng quà đâu phải là chuyện nhỏ.

Khi vào đến bên trong chiếc xe mầu xanh đã hơi bạc màu, chú nhỏ dí mũi vào kính cửa và vẫy tay chào khi họ lái đi. Sabrina vẫy tay đáp lại cho tới lúc họ khuất dạng. Rồi, với một cú trỏ mau lẹ, cô biến mình trở lại trong bộ trang phục bình thường và đôi ủng đen ấm áp.

Sabrina thấy thích cái tiếng tuyết vỡ ra xào xạo, và suốt một hồi lâu chỉ có tiếng vó tuần lộc cùng tiếng chuông ngân vang vọng trong phố vắng.

Mình không biết Jenny có đang vui với gia đình không nhỉ, Sabrina nghĩ.

Không biết có phải Libby đang đón "Giáng sinh Hoàn hảo" với gia đình ?

Và rồi...

Mình không biết Harvey ở nơi đâu...

Thở dài, cô ngước lên những vì sao sáng, đang lấp lánh như kim cương trên bầu trời đen như nhung, và tự hỏi không biết cha mẹ mình - đang ở một nơi nào đó tại Peru và ho hắng dưới vần Q - liệu có nhớ tới cô chăng. "Chúc Giáng sinh vui vẻ, cha mẹ của con", cô nói nhỏ, " dù đang ở bất cứ nơi đâu".

Lẽ ra cô phải thấy buồn...nhưng dù che Harvey đã quên mất những dự định của họ sau buổi hòa nhạc, cô vẫn ra là sao đó mà cô không hề thấy buồn.

Cô bé mỉm cười. Thật vui khi đóng vai Pixie. Và cũng thật vui khi mang lại cho tụi nhóc tại siêu thị một điều gì đặc biệt trong Đêm Giáng sinh - một chút ngạc nhiên nho nhỏ, một chút tưởng tượng, một chút phép mầu của Lễ Giáng sinh.

Buồn cười thật, dù có tất cả mọi chuyện buồn, đây vẫn là Giáng sinh đáng nhớ nhất của cô.

Có lẽ là vì mi đã quên nghĩ tới mình trong vài phút. Cô bé tự trách mình. Gắng sức để giúp cho tụi trẻ, cô đã quên phắt mọi buồn bực trong lòng, mà thực ra cũng chẳng có bao nhiêu.

Thình lình chiếc xe trượt chợt rung lên. Con tuần lộc có vẻ như co rút lại. Và ...

Cỗ xe của cô đã biến trở lại thành chiếc xe đồ chơi cùng tám chú tuần lộc tí hon.

Còn Sabrina rơi tõm xuống đống bùn.

"Được đó, Lọ Lem, hết giờ khiêu vũ rồi", cô nói lúc nhổm được dậy. Cô bé nhặt cỗ xe tí hon lên và cho vào túi. Đó sẽ là một kỷ vật đẹp đẽ để nhắc lại cho cô buổi tối hôm nay. Cô sẽ đặt cỗ xe bên cạnh trái cầu tuyết trên giá sách.

Sabrina đi về nhà, đôi giầy đen nghiến xào xạo lên mặt tuyết.

Ngay góc phố, cô giật mình quay ngoắt lại khi nghe thấy một tiếng động.

"Meo-o! con mèo đen đang trườn qua trước mặt cô trong ánh trăng.

"Salem!", Sabrina thốt lên. "Mi làm gì ở đây vậy? Ta nghĩ mi ghét đi dạo chứ? Nhất là khi tuyết trắng đang bao phủ?".

"Ghé mấy siêu thị kiếm chút rượu trứng," con mèo nói giỡn.

Sabrina cười. "Giờ thì ta dám tin lắm".

"Thực ra thì Hilda và Zelda hơi lo cho cô tí đỉnh. Nói cô hay, tôi thì không đâu, tôi không khi nào lo lắng hết - trừ khi thị trường chứng khoán lên cơn. Dẫu sao tôi cũng nghĩ là tôi nên.... à, mà thực ra thì họ sai tôi đi đón cô về".

"Hay quá ta," cô nói và cúi xuống gãi sau tai con mèo.

"Yowl!" Salem than phiền. Tay cô lạnh như băng ấy.

"Phải, phải, ta biết rồi", Sabrina nói, dúi tay vào chiếc túi ấm áp của áo khoác. "Ta vẫn nhớ là phải mua găng".

"Thế thì mua đi", Salem nhún vai.

Sabrina hấp háy mắt rồi cười phá ra. "Được, có đây rồi". Cô kéo tay ở trong túi ra và dí lên sát tận mặt. "Ôi, màu bã đậu? Không phải là mầu của ta đêm nay!". Cô nháy mắt và lập tức chúng đổi sang mầu đen sẫm, có viền lông thú ở cổ tay."Ah, đúng là mầu ưa thích của tôi", Salem nói rồi ngáp. "Nhưng này, thư lông gì vậy?"

"Đừng lo, Salem. Ta chỉ dùng lông giả thôi".

"Con bé ngoan", Salem gừ gừ.

Trên đường về nhà, Sabrina kể cho Salem nghe tất cả những chuyện đã xẩy ra trong siêu thị. Kể cả việc ai đó đã đánh cắp hết đồ chơi.

"Đúng là tụi chó!", Salem gầm gừ. "Ngay cả tôi, trong giấc mơ thống trị thế giới của mình, cũng chưa khi nào muốn lợi dụng lũ trẻ đáng thương đó".

"Ờ, chuyện đó thật quá tệ".

"Nè, vậy chớ Harvey đâu?"

Sabrina nhìn quanh. "Um, cậu ta có kế hoạch riêng".

"Tôi biết. Nhưng tôi nghĩ mấy kế hoạch đó có liên quan tới cô mà?", Salem dai dẳng.

"Được, được rồi, tụi ta đã từng có kế hoạch chung, nhưng giờ thì đổ bể hết rồi," Sabrina nói. "Mình chấm dứt vụ này được chưa?"

"Xin lỗi", Salem nói. "Không muốn chọc cô đâu. Thế còn mấy thằng trộm thì sao?"

"Có chuyện gì với chúng?"

"Cô đã làm gì chúng chứ?"

"Chẳng làm gì hết," Sabrina thừa nhận. "Ta đoán là chúng đã chạy xa rồi".

"Chạy xa rồi?" Salem thốt ra. "Thoát khỏi một phù thuỷ ư?"

"Hừm. Nói phải lắm", Sabrina bước qua bước lại trên đám tuyết. "Chắc chắn phải một cách đơn giản để đóng gói cái đôi trộm cắp này và xếp trước cây thông của Sở cảnh sát".

"Giờ cô nói đó nghe!", Salem lẽo đẽo bám theo Sabrina, đuôi hắn quật qua quật lại đầy phấn khích.

Trước tiên Sabrina biến ra một bản đồ thành phố. Rồi cô biến ra thêm một máy dò, đẩy cần gạt về mức "trộm cắp". Cô rà máy lên trên bản đồ, cho tới lúc nó bíp bíp liên tục.

"Đường Bywood", Salem nói. "Không xa đây lắm. Đi thôi".

Họ chạy vội qua mấy khối nhà để đến đường Bywood và dừng lại ngay góc phố để thở lấy hơi.

"Nhìn coi, Salem!", Sabrina thì thào, trỏ tay vào chiếc xe tải hỏng. "Đó là hai gã đã tính bán cho ta một cây Giáng sinh chết dở. Wow, mấy gã này đúng là vua bịp. Nhưng có cách nào để kiểm tra xem liệu chúng có đúng là kẻ cắp đồ chơi?"

Gã cao mở cửa sau chiếc xe như để lục tìm gì đó. Giận dữ, gã quăng cả một bao đồ xuống đất.

Vài chiếc ví và mấy thứ đồ chơi rớt ra.

Những đồ chơi của Cây Nguyện Ước.

"Bằng chứng của cô đó", Salem nói.

"Tôi sẽ gọi cảnh sát!", Sabrina thì thầm. Cô bật ngón tay và chiếc máy di động đã nằm gọn trong tay cô bé.

"Đừng, chờ chút đã." Salem đặt một chân mềm mại lên bàn tay quay số. "Tôi có ý này hay lắm".

"Oh, yeah? Ý gì?", cô bé chọc. "Tính cào mặt tụi đó hả? Hay cho tụi nó đo ván với hơi thở sặc mùi cá ngừ của mi?".

"Nói bậy", râu Salem hỉnh lên. "Coi nè".

Với một tiếng gào điếc óc, con mèo đen phóng ngang qua phố lại gần lũ trộm, rồi dừng lại và làm điều hay nhất mà mấy chú mèo đen vẫn quen làm.

Hắn đi ngang mặt lũ trộm.

"Yikes!", gã lùn lẩm bẩm. "Này, Vinnie, tao mới thấy xong. Một con mèo đen".

"Ờ, ờ, Merle, vậy thì sao chớ?" gã Vinnie cao và ròm ròm đáp.

"Sao nữa à, điềm xui chứ sao", Merle kinh hãi.

"Làm như tụi mình chưa đen tận số hả", Vinnie quát. "Quên con mèo đi, Merle, và giúp tao tìm chiếc đinh coi. Tao còn phải vá xe."

"Tao không biết, Vinnie, có lẽ ta nên..."

"Merle!", Vinnie gào lên. "Đi lại đây ngay"

"Cứ làm theo lời hắn," Salem nói bằng một giọng rất trầm, chỉ đủ cho Merle nghe tiếng.

Mắt Merle lồi ra trong lúc hắn nhìn chòng chọc vào con mèo. Rú lên khiếp đảm, hắn phóng ra sau lưng Vinnie ẩn nấp. Hắn bám chặt vào tay gã khi, người run như cầy sấy khi ngó lại Salem. "C-oon me-èo kia..."

"Chuyện gì nữa đây?" Vinnie quát.

"C-oon me-èo kia! ... nó nói chuyện với tao." Merle rên lên.

Vinnie nhướng mắt và dẫy cho nới lỏng cánh tay. "mèo chỉ biết nói chuyện trong hoạt hình thói, thằng ngốc. Giờ thì buông ra. Tao không có thời gian đâu. Lang thang ở đây sẽ bị tóm đó".

Merle nuốt nước miếng và làm theo lời Vinnie.

Sabrina gọi nhỏ Salem và thì thầm với hắn một kế hoạch.

Cười hinh hích, cô ngó Salem chạy tới chỗ một người tuyết đặt trong vườn, sáng lóa dưới ánh trăng cạnh một đống những trái cầu bằng tuyết.

Salem bắt đầu chạy quanh người tuyết. Hơi thở của Sabrina toả ra những luồng khói trắng xóa khi cô niệm câu thần chú.

"Khi mèo đen đã chạy đủ ba vòng...

Hãy biến người tuyết trở thành sống động"

Ngay lúc Salem chạy xong vòng thứ ba, gã người tuyết bỗng cử động.

"Uh, Vin-nin-nin..." Merle lắp bắp.

"Lại có chuyên gì?" Vinnie mắng.

Nhưng Merle đã hoảng loạn, hắn chỉ còn biết chỉ tay.

Tức giận, Vinnie quay lại tính bịt mồm gã đồng sự, nhưng đứng cứng người khi nhìn thấy người tuyết.

Sabrina quyết định cho người tuyết thư giãn đôi chút. Cô vẫy tay và người tuyết bắt đầu quăng những trái cầu băng giá về phía hai thằng trộm.

Hai gã trộm run sợ và tính bài chuồn. Cảnh cuối cùng Sabrina và Salem còn thấy là người tuyết rượt theo lũ trộm vào đêm tối.

Sabrina và Salem đập tay vào nhau mừng chiến thắng.

"Thiệt là vui!", Salem nói, "nhưng chân tôi đông cứng hết rồi. Cô có thể bồng tôi một quãng được không? cười lớn, Sabrina ôm con mèo lên tay và đi nhanh về nhà.

Nhưng khi họ về tới 133 đường Collins, Sabrina đứng phắt lại sững sờ. Cô không tin nổi vào mắt mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.