_003.jpg)
Sabrina nhẹ cả người khi kỳ cuối tuần ấy trôi qua mà không xảy ra chuyện kỳ quái nào ngoài việc Harvey thầy cô Hilda thắp đèn bí ngô vào tối thứ Sáu. Lúc đó, sự cố có vẻ như một điềm xấu, báo trước một tai họa khủng khiếp hơn sẽ tới. Lúc này, trong giờ lịch sử Mỹ ờ tiết đầu buổi sáng thứ Hai, nghĩ lại chuyện ấy cô còn phải mỉm cười.
Nhìn qua cửa sổ, Sabrina thấy Harvey quẹo xe vào sân, và cô mở cửa khi cậu ta tiến tới trước thềm. Họ đã hẹn nhau cùng đi xem bộ phim kinh dị mới nhất, mà cậu ta lại trễ vài phút.
"Oh, Sabrina! Mình suýt nữa thì quên." vẫy cô tay khi đi qua tiền sành, bà Hilda ra lệnh cho cây nến bên trong trái bí đặt trên bậc thềm từ chiều hôm đó bùng cháy. "Cháy lên!"
Sabrina nghẹn thờ.
La oái một tiếng, Harvey nhảy lùi khói bậc thềm để tránh những lưỡi lửa khè ra từ những lỗ đục trên trái bí. Lớp ruột mềm bên trong trái bí kêu lèo xèo rồi cháy thành lớp than mỏng trong tích tắc. "Ghê quá!"
Núp sau cánh cửa, bà Hilda nhún vai phân trần. "Lẽ ra cô chỉ nên cho lửa nhỏ thôi, phải không?"
"Nếu cô không phiền," Sabrina rít lên.
Nhìn ngọn lửa qua cái miệng khoét phía trên trái bí của bà Hilda, Harvey mỉm cười khi đống lửa đột nhiên tụ lại thành một ngọn lửa nhỏ xíu chập chờn ờ đầu cây nến. Phần nắp trái bí vạt ngang bị cháy đen rơi tụt vào trong.
“Hi, Harvey."
"Hi, Sabrina!" Harvey nhảy lên những bậc thềm mà vẫn liếc lại nhìn cái đèn bí ngô. "Bạn làm trò này sao hay vậy?"
"ơ..."
"Điều khiển từ xa đó." Bà Hilda bước ra, tay này cầm một vật đen nhỏ, tay kia thú sẵn bình chữa lửa mini. "Tôi đang thử tìm hiểu kỹ thuật cháy nổ, nhưng chưa được nhuần nhuyễn lắm. Xin lỗi cháu."
"Không sao," Harvey nói. "Trông thật ấn tượng."
"Thôi mà. Đừng xúi cô minh làm tiếp." Hất túi xách lên vai, Sabrina kéo Harvey xuống mấy bậc thềm trước khi bà Hilda quyết định thí nghiệm thêm mấy kiểu đặc biệt mà bà không thể giải thích dễ dàng như thế. "Đi thôi, kẻo trễ đoạn đầu phim đó."
"Mấy bà cô của bạn quyết định sao về vụ liên hoan?" Harvey hỏi khi mở cửa xe.
Sabrina ngần ngừ. Cô còn đắn đo chưa rõ liệu tổ chức một buổi đàn đúm huy hoàng có đáng với nguy cơ bị lộ mặt là thứ quái gở mà Libby cứ liên tục rêu rao hay không, mà vụ đó lại vĩnh viễn không hóa giải được. Các bà cô có hảo ý thật và sẽ cố gắng đè nén những ngẫu hứng siêu nhiên của họ. Cho dù vậy, họ vẫn là phù thủy và sử dụng ma thuật đã là một thứ phản xạ tự nhiên. Trò hóa phép đốt lứa của cô Hilda là thí dụ rõ ràng cho những gì cô có thể sẽ gặp. Tiếp tục ở trong bóng tối của đời sống giao tế coi bộ còn tốt hơn là rơi vĩnh viễn vào sự lãng quên của mọi người.
"Họ vẫn còn đang bàn bạc." Sabrina chui vào ghế trước. "Nên cậu đừng nói gì với ai nhé, được không?"
"Chắc rồi." Ngồi vào tay lái, Harvey khởi động máy, rồi nhíu mày suy nghĩ. "Bạn biết thế nào mới thực sự ngon lành không?"
"Cái gì?"
"Nếu đứa nào cũng hóa trang thành nhân vật phim kinh dị mình thích nhất." Mặt Harvey sáng rỡ lên với vẻ hào hứng không kém gì ngọn lửa trong trái bí của bà Hilda. "Mình có thể mướn tất cả những cuộn phim kinh điển rồi chiếu lại. Thậm chí có thể tổ chức thi coi ai hóa trang giống nhất."
"Để tớ nghĩ coi."
"Bạn phải nghĩ nghe," Harvey nói, đột nhiên có vẻ nghiêm trọng. "Tôi biết chắc bữa liên hoan Halloween của tôi năm ngoái hoàn toàn thất bại là vì ngoài vụ hóa trang thì chẳng có gì đặc biệt so với những buổi liên hoan khác trong năm."
"Dứt khoát tớ sẽ suy nghĩ về vụ đó."
Thực tình, Sabrina nghĩ, đặt ra một chủ đề là một ý kiến rất hay. Tuy nhiên, có tiến hành được hay không thì vẫn chưa có câu trả lời.
"Cô Spellman, bất cứ khi nào cô sẵn sàng", ông Dunkirk, giáo viên dạy sử, nóng nấy nhìn Sabrina qua phía trên tròng kính.
"ơ..." Lúng túng khi bất ngờ bị lôi về thực tại, Sabrina đành cười gượng. "Thầy lập lại câu hỏi giùm em."
"Vụ Tiệc trà Boston là ..." Cái nhìn của thầy
Dunkirk xoáy vào cô khi ông dừng lại, chờ cô phát biểu nốt câu văn mơ hồ đó.
Quá bất ngờ, Sabrina phun đại điều vừa nảy ra trong trí. "Phải có giấy mời mới được dự, đúng không ạ?"
Thầy Dunkirk dớ người trong khi tiếng cười hự hự vì bị nghẹn lại lan khắp phòng học.
Chuông reo vang.
Thoát chết, Sabrina nghĩ, hy vọng không ai thấy mình đỏ mặt tía tai.
"Yêu cầu hóa trang thành người da đỏ." Jenny cười rúc rích khi thu xếp sách vở và phóng ra cửa với Sabrina theo sát đằng sau.
"Nói chuyện trang phục mới nhớ," Harvey nói khi đuổi kịp họ trong khu sánh. "Mấy cô của bạn quyết định về vụ liên hoan Halloween chưa?"
"Cậu định tổ chức liên hoan hả?" Jenny la lên. Đôi mắt xanh của cô ta mở to với vẻ hài lòng, rồi nheo lại hồ nghi. "Sao cậu không nói với tớ?"
"Bởi vì..."
"Liên hoan hả?" Libby từ phía sau nhảy tới chận đầu họ, đôi mắt đen lóe lên vé giận dữ. Rất hài hòa trong một chiếc váy ngắn và áo khoác cùng màu, bên trong là áo thun cổ lọ màu mật ong, cô ta trợn mắt nhìn từng người. "Ai định tổ chức liên hoan? Ở đâu? Chừng nào? Sao tôi không được biết?"
Cee Cee và Jill, hai cái bóng cố hữu của Libby, đột nhiên xuất hiện để yểm hộ hai bên kẻ thủ lãnh hung hăng và nóng giận của chúng.
Tim Sabrina đập loạn xạ khi nhận ra rằng đã tới giây phút quyết định. Đối mặt với người bạn gái chí cốt và người bạn trai, cả hai sẵn sàng đi dự liên hoan hơn là phân phát kẹo cho trẻ con và xem phim, cùng với cô gái thế lực nhất trong trường, kẻ thù ghét cô nhưng lại có khả năng quyết định những ai sẽ tới dự liên hoan của cô, Sabrina thấy không còn lối thoát nào khác.
Mà cũng không có buổi liên hoàn nào khác được lên kế hoạch.
Nếu không vượt qua vụ này, thì lễ Halloween tại Westbridge sẽ là thất bại thê thảm cho khối mười một.
Và bây giờ Libby đã biết. Cô trường nhóm hoạt náo này sẽ lập tức loan báo cho cả trường biết Sabrina lẽ ra có thể cứu được cả khối khỏi một lễ Halloween buồn tẻ vì chẳng có nơi nào để tới chơi và chẳng có việc gì để làm - và rồi Sabrina đã không làm. Dấu vết tồi tệ đó sẽ hằn sâu không xóa được trên tên tuổi của cô.
"Sáng nay mấy bà cô của tôi đã nhượng bộ. Tám giờ tối Halloween tại nhà tôi."
Hết đường thoái lui. Sabrina thở dài sau nụ cười gượng. Số phận của cô - dù nó ra sao đi nữa - cũng đã an bài.
"Yeah!" Jenny ré lên, rồi liền xìu xuống khi thấy cú liếc khinh thị của Libby.
"Quá ngon lành!" Harvey cười. "Cứ chờ mà coi cái đèn bí của bà cô Sabrina!"
"Vậy tụi tôi cũng được mời chứ?" Libby hỏi, nhướng đôi lông mày tỉa tót kỹ lường lên.
"Dĩ nhiên." Nụ cười của Sabrina càng thêm cứng ngắc. "Chủ đề là phim kinh dị."
Harvey tươi mặt. "Yeah! Cứ hóa trang làm nhân vật nào mình thích. Ác quỷ hay người đẹp cũng được."
Nhà khoa học điên, Sabrina nghĩ, nhận rõ vẻ mặt lạnh lùng và thủ thế của Libby. Nó luôn luôn bịa ra được một âm mưu quái qúy nào đó để giành ưu thế cho mình. Tuy nhiên, dù không ưa nhau và khó chịu khi nghĩ tới cái mặt ưa chỉ trích và đốp chát của Libby tại nhà mình, Sabrina hiếu rằng không mời con nhỏ này sẽ là một sai lầm tai hại. Cô thủ lĩnh nhóm hoạt náo quay bước đi và mấy đứa kia cũng bước theo. Sabrina hy vọng nó sẽ dẫn cả lũ tới cửa nhà Spellman vào tối thứ Sáu.
"Ý kiến này hấp dẫn đây," Libby thừa nhận nhưng không tỏ rõ thái độ gì.
"Cậu nghĩ chuyên đi dự sao?" Cee Cee hỏi với vẻ ngạc nhiên ra mặt.
Jill tái người.
"Tớ sẽ suy nghĩ kỹ vụ này." Khi bước đi, Libby còn ngoảnh lại với một nụ cười bí hiểm. "Gặp lại sau, Sabrina."
"Gặp sau." Sabrina ngọ nguậy khó chịu.
"Cậu có nghĩ tụi nó sẽ dự không?" Jenny hỏi, có vẻ hơi ngạc nhiên vì Libby đã không thẳng thừng từ chối lời mời.
"Mấy bạn đó sẽ tới," Harvey nói với vẻ chắc chắn. "Buổi tiệc của Sabrina là cuộc chơi duy nhất trong thị trấn. Không cách gì Libby chịu bỏ qua đâu."
"Có lẽ cậu nói đúng." Jenny thở dài và liếc nhìn Sabrina thông cảm. "Cậu biết là nó sẽ bỏ cả đêm vạch lá tìm sâu trong bữa tiệc, phái không?"
Sabrina gật đầu. Trong một thế giới lý tưởng thì giờ chót Libby sẽ lăn ra cúm. Tình huống khó xảy ra nhưng vẫn tốt như thường là con nhỏ đó sẽ vui chơi nhưng không quên tuyên bố rằng, theo ý kiến nó, nhạc bữa nay lạt như nước ốc. Tuy nhiên, Sabrina thấy cách hay nhất chống lại tác động của Libby là làm sao cho mọi người đều có rất nhiều chuyện vui để nghe và chú ý.
"Quá ngon lành!" Libby nhếch mép khi dẫn đoàn tùy tùng rẽ khúc quanh ra khỏi tầm nghe và nhìn thấy của Sabrina.
"Ngon lành sao?" Cee Cee nhắc lại một cách chua chát. "Bữa tiệc nhà Sabrina mà ngon lành à?"
"Sao cậu lại nghĩ là sẽ tới tham dự, Libby?" Jill bực bội nói. "Nếu cậu đi thì bọn tớ cũng phải đi!"
"Rủi thay đó là sự thực." Những lọn tóc đen của Cee Cee tưng tưng khi cô ta rùng mình ghê tởm. "Cái nhà cổ của nó làm tớ nổi gai ốc. Với lại, tớ ghét ló mặt tới đó vì làm thế hóa ra mình chấp nhận nó à?"
"Đừng lo," Libby nói nhanh, bực bội vì Cee Cee với Jill thiếu óc thông minh sáng tạo. "Không, không hề có ý định tham dự."
"Ô, hay quá, thật nhẹ cả người." Nụ cười hớn hở của Cee Cee từ từ biến thành cái nhíu mày hoang mang. "Vậy thì tụi mình phải làm sao? Ngồi nhà một mình à?"
Libby nhìn cô bạn tóc đen đỏm dáng cứ như bạn ấy đột nhiên hóa điên, và cong môi lên. "Có thể lắm."
"Nhưng chẳng ai có kế hoạch gì," Jill rên rỉ. "Mọi đứa đều sẽ tới nhà Sabrina."
"Tin tớ đi, Jill...-" Đứng lại trước cửa phòng học, Libby mỉm cười với vẻ quái ác. "Sẽ không có đứa nào tới nhà Sabrina tối Halloween hết."
Đi dọc hành lang về phía tủ đựng học cụ, Sabrina chặn Lauren Wentworth và Casey Hill lại. Tuy không nổi bật như băng hoạt náo viên, hai cô bạn này vẫn nằm trong ban đại diện học sinh, tích cực trong các môn điền kinh và bóng chuyền, và được cảm tình của nhiều người. Quan trọng hơn, họ luôn thân thiện và thoải mái với cô, ngay cả khi Libby cố sức làm cho những ngày đầu của cô ở trường Westbridge trở nên cực kỳ tồi tệ. Đó là lần đầu tiên cô tìm họ và cô mau lẹ đưa ra lời mời.
"Liên hoan Halloween hà?" Casey gật đầu, vẻ lơ đãng của cô ta cho thầy cô chỉ hơi tò mò chút xíu.
"Tối thứ Sáu hả? À, tôi, ơ..." Lauren ấp úng cứ như không biết mình phải nói gì.
"Chủ đề là phim kinh dị," Sabrina vội vàng thêm, nản chí vì kiểu ngập ngừng của họ. Lauren và Casey không phải là nhóm duy nhất phản ứng trước vụ liên hoan của cô bằng một thái độ nằm trong khoảng từ lạnh lùng tới lạnh nhạt. Với cảm giác ngày càng khó chịu, cô vội vàng đưa ra thêm những yếu tố kích thích. "Mấy bà cô của tôi đi vắng hết. Chúng tôi sẽ có những đĩa CD mới nhất và phần thưởng cho bộ hóa trang giống nhất, thức ăn thì do nhà hàng Orlando cung cấp."
"Orlando hả?" Casey tiếp tục gật gù.
Lauren nhăn nhó với vẻ khó chịu. "Chúng tôi phải ăn mặc như những quái nhân hả?"
"Không, không cần," Sabrina trấn an. "Có rất nhiều thời trang ngon lành cho nhân vật nữ..."
"Xin lỗi, Sabrina, nhưng chúng tôi phải đi đây." Nắm cánh tay Lauren, Casey lôi bạn ra cửa. "Cám ơn về lời mời."
Xua mình đi hay là cái gì vậy? Sabrina tiếp tục đi tới tủ học cụ của mình, ngẫm nghĩ về thái độ thiếu hào hứng của mọi người đối với buổi liên hoan của cô. Có thế nào nỗ lực của Libby muốn dây cô vào chỗ không được ai chấp nhận lại hiệu quả hơn cô tường? Và cô không thể gạt bỏ được nhận định rằng đa số học sinh được cô mời đều sẵn sàng nằm suông ờ nhà còn hơn đi dự liên hoan ở nhà cô.
"Ê, Sabrina!" Ned Wallace, chủ biên tờ báo học sinh và là thành viên đội bóng chày, vẫy tay khi chạy ngang qua. "Khỏe không?"
"Khỏe!" Sabrina bước vội cho kịp cậu ta. "Tôi có một buổi liên hoan Halloween tối thứ Sáu..."
"Vậy sao?" Mặt Ned tươi lên. "Mấy giờ?"
"Nhà tôi. Tám giờ."
"Cám ơn đã cho hay. Tình hình Halloween năm nay coi bộ hơi chán." Ngoác miệng cười, Ned tốc chạy. "Gặp sau!"
Vậy nữa, coi bộ cô quá nhạy cảm hay cô bị chứng bách hại cuồng. Mọi người không tỏ ra hào hứng lộ liễu như Jenny, chưa chắc là họ không quan tâm. Có thể họ quá giữ thể diện nên không biểu lộ ra.
Vất mấy cuốn sách không dùng trong ngày vào tú, Sabrina ngước lên khi Jenny chạy ào tới rồi thắng lại muốn hụt hơi.
"Xin lỗi vì tới trễ, Sabrina. Tớ muốn bắt chuyện Brad Shearer khi có cơ hội."
Hơi lui lại, Sabrina nhìn cô bạn đang đỏ mặt và kích động với vẻ ngạc nhiên. "Cô nào trong trường này cũng muốn bắt chuyện với Brad Shearer hết, dĩ nhiên là ngoại trừ tớ."
"Tớ không nói chuyện đó. Thứ con trai mồ hôi mồ kê tìm kiếm vinh quang không phải mẫu tớ thích. Tớ chỉ muốn cho anh ta hay vụ liên hoan Halloween cùa cậu."
Sabrina lại giật mình. "Vậy sao?" Được tay hậu vệ đội trưởng của đội bóng bầu dục tới dự liên hoan thì cũng nặng ký y như sự ủng hộ của Libby vậy. Cả đội bóng rập theo khuôn của Brad, mù quáng và không thắc mắc.
"Ừa!" Jenny hăng hái gật đầu.
"Cậu làm thế nào?" Lấy áo khoác ra, sập cửa tủ lại, Sabrina tiến ra cửa. Cô còn nhiều việc phải làm cho tối thứ Sáu, và chỉ còn bốn ngày bốn đêm nữa thôi.
Hào hứng vì thành tích của mình, Jenny hấp tấp nói. "Thực ra cũng đâu khó gì. Tớ thơ thấy ngoài khu tủ học cụ nam sinh, chờ đến khi anh chàng xuất hiện để ra sân bóng. Thế là tớ nói cho anh ta hay."
Sabrina nhìn bạn hồ nghi.
"Đừng lo. Tớ không năn nỉ hay nói gì hết. Chỉ làm như tình cờ nhắc tới chuyện cậu sắp tổ chức liên hoan và anh ta cũng như bạn bè, ai cũng hoan hỷ hết."
"Rồi anh ta nói sao? Có đến không?"
"Anh ta nói dứt khoát sẽ nhớ." Kích động, Jenny đẩy cửa ngoài và bật cười khi cơn gió se lạnh thổi tung mớ tóc của cô ta ra sau.
"Vậy là anh ta đâu có nói là sẽ tới."
"Nhưng cũng đâu có nói là không tới." Jenny nhún vai.
"Tớ nghĩ, cũng đáng kể đó. Cám ơn nghe, jenny."
"Đâu có gì!" Jenny bước sóng đôi với bạn. "Tớ có cảm giác kỳ lạ rằng buổi liên hoan của cậu sẽ nổi đình nổi đám dữ lắm."
"Tớ cũng hy vọng vậy."Ngước nhìn những đám mây đen quần tụ ở phía đông, Sabrina thở dài. Tuy tinh thần của cô không bị u ám vì buổi chiều tháng Mười ảm đạm và lạnh lẽo, Sabrina cũng không xua được cảm giác bất an ngày càng tăng và không ngăn được nỗi lo âu. Dù cho cô nỗ lực đê sống bình thường giữa những điều phi lý, tai họa vẫn đeo đẳng như một thứ chó săn mồi, lại được tiếp sức bởi hai bà cô tuyệt vời nhưng kỳ quái của cô nữa.
Tuy đã hứa hẹn và có thiện ý, hai bà cô vẫn có thể làm hỏng toẹt mọi sự với một cú búng ngón trỏ vô thức nào đó. Là tay thích đùa, Salem sẽ khó mà câm như hến suốt buổi tối hay tự kiềm chế không đùa dai chút đỉnh với khách khứa của cô. Bị khung trong bức chân dung, Dì Louisa ít có thể gây chuyện tai hại, nhưng có gì ngăn bà ta làm thứ đâu.
Tuy nhiên, tất cả những điều đó sẽ không thành vấn đề nếu chẳng có ai tới tham dự.