_003.jpg)
Mọi chuyện ổn chứ?" Một nếp nhăn lo lắng hằn trên mặt Harvey khi cậu ta cho xe đậu lại trước nhà Sabrina chiều hôm sau.
"Ơ... hơ," Sabrina đáp lơ đãng, nhìn ra ngoài xe và kéo áo len sát vào người trước làn gió lạnh tháng mười. Bầu trời xám và gió thu se se phản ánh những ý nghĩ rối rắm của cô.
Vượt qua một ngày ở trường mà không hé lộ về chuyện cô định tổ chức một tối liên hoan kể cũng khó khăn như tìm ra cách tốt nhất để đặt vấn đề này với cô Zelda. Trên đường quá giang về nhà, cô chìm vào suy nghĩ, vẫn không biết tiến hành việc này thế nào. Đặt vấn đề thì dễ thôi, nhưng kiếm được câu trả lời đồng ý của cô Zelda mới là chuyện gay go. Cho dù trang bị bằng những lý lẽ mới sao lục được trong thư viện, Sabrina vẫn thấy cơ may thuyết phục được cô Zelda là rất mong manh - gần như là vô vọng. Nên cô chẳng nói về khả năng này với ai, kể cả Harvey. Vị trí của cô trong trường chưa đủ cao để đứng vững được trước một sự việc khiến mọi người hy vọng tràn trề, rồi sau cùng lại xịt như bóng xì hơi. Và chắc chắn Libby sẽ tính toán kỹ lưỡng để không bỏ lỡ việc chôn vùi một hành động sai lầm như thế của Sabrina.
"Bạn không giận tôi chứ?"
"Tớ?-Giận cậu hả?" Sabrina giật mình, quay đầu lại để thấy đôi mắt nâu ấm áp nhưng hoang mang của Harvey. Lọn tóc nâu rũ xuống trán khiến cậu trông hơi có vẻ bợm bãi nhưng cũng khiến cô xao xuyến. Cô vẫn còn ngạc nhiên chuyện một cậu trai mê thể thao và tuyệt vời như thế lại có thể nhẹ nhàng và ân cần thật tình như vậy. Cô sợ cậu ta hiểu lầm vẻ rầu rĩ của cô là sự giận dỗi. "Không, tớ chỉ hơi ưu tư thôi... chuyện học hành vậy mà."
"Ô. Hay quá. Ý tôi là, bạn không giận tôi thì hay quá." Đôi tay Harvey bồn chồn vặn vẹo trên tay lái. "Mấy bữa nay trông bạn có vẻ kỳ kỳ."
"Vậy hả?"
"Ừa." Giãn người ra, Harvey vắt tay ra sau lưng ghế. "Bạn im lặng quá. Làm như bạn rầu rĩ hay sao đó."
"Đúng vậy," Sabrina thừa nhận. "Nhưng nó qua rồi. Phải ăn tối với mấy người bà con thì chán lắm..." chưa kể tới chuyện bị quấy rầy, bêu riếu và đe dọa mất mạng, "mà tớ chẳng muốn chơi ngày Halloween với ai ngoài cậu."
"Tôi cũng cảm thấy như thế." Harvey cười bẽn lẽn. "Bạn chắc là không thấy chán khi làm chủ nhà đón tiếp một lũ nhóc hàng xóm đóng trò ma quỷ chứ?"
"Không! Tớ thích bọn đãi-hay-phá lắm."
"Tôi cũng vậy. Nói thật..." Harvey nghiêng người tới và hạ giọng. "Tôi cũng hơi nhớ trò đãi-hay- phá."
"Ơ. Tớ cũng vậy." Sabrina nói vội vàng, hít vào một hơi nhẹ khi Harvey chồm tới gần. Cô rùng mình, dự cảm tới một nụ hôn nhẹ nhàng, rồi giật mình khi cửa trước nhà mình đóng sầm lại và giây phút thơ mộng vỡ tả tơi.
Đỏ mặt, Harvey ngồi bật ra như vừa ăn một cú đấm.
Bực bội, Sabrina nhìn qua cửa xe và cứng người.
Cô Hilda kẹp một trái bí trong nách bước thình thịch xuống bậc thềm, môi mím lại với vẻ cương quyết. Cô Zelda theo sau, đóng sầm cửa một phát nữa. Một cơn gió thôi qua lùa đám lá khô trong sân, trên thềm và trên lối đi trước cửa, làm tăng thêm cơn giận dỗi đang sục sôi giữa hai phụ nữ.
"Hilda! Đừng có mà bó cái thứ đó ngoài đây đấy!"
Hất mặt lên, Hilda quay lại và đặt trái bí xuống bậc thềm. Trên đó, một khuôn mặt giận dữ được tạc rất nghệ thuật và sắc sảo đến nói Sabrina nghi bà cô Hilda đã dùng pháp thuật thay vì con dao.
Bước xuống hết các bậc thềm, Zelda trợn mắt nhìn Hilda, rồi chỉ ngón tay giận dữ vào trái bí đó.
Sabrina không biết bà cô mình định cho trái bí biến mất, bốc cháy hay nổ tung đây. Nhưng dù thế nào, cô cũng không thể’ giải thích chuyện đó với Harvey được.
"Ây!" Sabrina mở tung cửa xe và kêu lên.
Zelda rụt tay lại rồi đưa lên vuốt tóc.
"Ô, kìa. Sabrina." Hilda mím. cười đắc thắng với Zelda. "Cả Harvey nữa."
"Chị thấy rồi." Trấn tĩnh lại, Zelda mỉm cười cứng ngắc và bước theo Hilda về phía chiếc xe.
Tim đập loạn xạ vì hú vía, Sabrina bước ra khói xe, sập cửa lại và vẫy tay. "Thôi chào, Harvey!"
Hilda bước tới mờ cửa nhìn vào. "Chào Harvey."
"Ơ, chào cô." Harvey bồn chốn tằng háng. "Trái bí đẹp quá."
Bắt chéo hai ngón tay, Sabrina hy vọng vụ cãi cọ của hai bà sẽ không bóp chết óc nhận xét của họ. Họ làm Harvey bối rối. Cậu ta nghĩ chắc đây chỉ là phản ứng bình thường khi mình bị những người bảo hộ kỳ lạ nhưng tận tình của bạn gái săm soi dò xét. Tới lúc này thì chưa có gì khiến cậu nhận ra họ kỳ lạ tới mức nào. Nhưng có thể một trong hai bà sẽ hớ hênh phạm sai lầm nào đó, và sẽ có quá nhiều căng thẳng xảy ra cho mối quan hệ của tuổi mới lớn, cho dù quan hệ đó đã được chứng nhận là tình yêu thực sự.
"Cám ơn," Hilda hào hứng. "Cô đang tập làm đấy." "Bà ấy nói giỡn đó,"
Zelda nói, hơi cau có.
"Ô." Gật đầu bối rối trong khi hai bà cô cùng nhìn mình, một người mỉm cười còn người kia rõ ràng là không hài lòng, Harvey cố làm bớt sự căng thẳng mà cậu ta tưởng do mình gây ra. "Nó coi đẹp chứ. Mà thực tình, cả ngôi nhà của hai cô cũng rất tuyệt cho lễ Halloween."
"Nó có một nét hấp dẫn kiểu xưa, phải không?" Hilda liếc Zelda một cú sắc lẻm. "Không biết tận dụng nó cho những ngày lễ thì thiệt dở."
"Cháu cũng nghĩ y như vậy!" Tóm ngay lấy cơ hội mà Harvey và Hilda tình cờ tạo ra, Sabrina phun ngay ra lời yêu cầu. "Cháu muốn tổ chức một bữa liên hoan Halloween. Năm nay chẳng ai có tiết mục gì hết."
Zelda tái mặt.
"Một ý quá tuyệt!" Hilda kêu lên.
"Cực kỳ ngon lành!" Harvey nhe răng cười.
"Cực kỳ," Hilda tán thành.
"Cô không nghĩ thế," Zelda ngắt lời.
"Nhưng..." Sabrina chặn lời phản đối của mình lại khi thấy hai bà cô gườm nhau "Tạm biệt, Harvey!" sập mạnh cửa xe lại, Hilda kéo tay Zelda và bước trở lại nhà. "Nào. Tới giờ nhà mình họp."
Lại mở cửa xe ra, Sabrina phân trần. "Xin lỗi, Harvey. Mấy bà cô của tớ cư xử hơi kỳ lạ, nhưng họ vô hại."
Thường là thế.
"Đâu hề gì. Có điều tôi không đoán nổi họ có ưa tôi hay không thôi." Harvey nhún vai vô vọng.
"Tớ chắc chắn là họ thích cậu," Sabrina trấn an. "Gọi lại nhé."
"Đương nhiên," Sang số de, Harvey thò tay ra đóng cửa. "Chúc may mắn khi thuyết phục bà cô cho bạn tổ chức liên hoan. Ngôi nhà cổ này của bạn đúng là nơi hết ý để chơi ngày Halloween."
Có lẽ là quá mức hết ý. Sabrine thầm nghĩ khi Harvey vẫy tay hôn gió rồi lui xe ra. Khi chạy theo hai bà cô, cô tự hỏi tổ chức liên hoan ở đây có phải là một ý kiến hay ho lắm không. Cô quá tập trung vào việc nâng cao uy thế với bạn bè nên đã không để ý xem xét mọi hậu quả phức tạp có thể xảy ra. Các bà cô chắc sẽ cố kiểm soát được cái bản chất phù thủy kỳ quái của họ trước mặt bạn bè cô, nhưng chính cái nhà đã là một kho những chuyện lạ lùng và bất trắc, và không thể lường trước những hậu quả tai hại mà nó có thể gây ra cho cô.
Khi Sabrina lao qua cửa trước, Zelda đã giằng tay mình ra khỏi tay Hilda và đi thẳng lên cầu thang.
"Chị đi đâu vậy?" Hilda gọi giật lại.
"Tắm nước nóng thư giãn trước khi chị có thể làm chuyện gì đáng tiếc," Zelda gắt. Bà giơ một ngón tay lên với vẻ đe dọa.
"Không. Chị phải vào bếp thảo luận nghiêm túc vấn đề của Sabrina với đầu óc cởi mở." Cũng giơ ngón tay lên, Hilda nhìn chị mình thách thức.
"Không có gì phải thảo luận hết."
Đứng chen vào giữa, Sabrina cố hóa giải nguy cơ bùng nổ. "Tổ chức liên hoan chỉ là đề nghị ngẫu hứng của cháu thôi. Chắc mình bỏ qua đi."
"Vô lý." Thuyết phục Zelda hợp tác bằng một ngón tay hăm he trỏ vào chiếc bình cổ yêu thích của bà chị (nhưng mình thì coi như đồ bó), Hilda tiếp tục đi qua phòng khách với một bà chị cau có và một cô cháu gái bối rối lẽo đẽo theo đuôi.
"Chị làm thế này là vì Sabrina." Đá văng một trái bí càn lối đi, Zelda ngồi xuống ghế ở bàn ăn trong bếp.
"Ai thắng cuộc chiến đèn bí ngô vậy?" vươn người ra trên quầy bếp, Salem ngáp. "Không phải là tôi thiếu quan tâm nhé."
"Chúng tôi tạm thời tuyên bố đình chiến," Hilda thông báo. "Đúng không, Zelda?"
"Đúng trong lúc này."
"Cám ơn." Chỉ một phát cho trái bí trên ghế của mình bay về đống của nó, Sabrina ngồi xuống. Kẹt giữa hai lằn đạn của các bà cô thì thật mệt mỏi và rối óc.
"Tuyệt lắm." Hilda ngồi xuống, ngoáy ngoáy ngón tay, bày ra một đĩa bánh vòng nhân táo và ba cốc sôcôla nóng có rưới kem. "Chỉ là mấy món để xua cái lạnh ra khỏi mọi sự."
"Mọi sự nào?" Zelda hỏi với vẻ nghi ngờ.
"Ra khỏi ngày hôm nay, khỏi tâm trạng của ta... và khỏi cả chị nữa, Zelda. Chị không công bằng với Sabrina chút nào."
"Nói bậy." Bị động lòng, Zelda quay sang nhìn cô cháu gái. "Đúng không?
"Ô, có lẽ." Sabrina tránh né.
Cô tôn trọng tình cảm của Zelda và không muốn xúc phạm bà cô, nhưng cô không thể quên các nhu cầu của mình. Ngay những lúc may mắn nhất, việc giữ được ảo tưởng rằng mình bảnh cũng là khó kiềm chế đối với tuổi mới lớn. cố gắng chống lại chiến dịch liên tục và quái ác của Libby muốn bôi bẩn hình ảnh của cô vốn chỉ nằm trong khoảng từ "quái gở" đến "tạm được", khiến mọi nỗ lực của cô trở nên vô vọng, cô sẽ cần làm một điều gì đó cực kỳ ngon lành, nếu còn muốn vượt lên trên những lực lượng rộng khắp và vững chãi đang chống lại mình. Một cuộc vui xả láng trong dịp Halloween mà ai cũng có thể tham gia sẽ tạo những điều kỳ diệu theo hướng đó. Giờ đây, khi việc tổ chức liên hoan được đặt ra cho Zelda và coi bộ bà đã chịu lắng nghe, mọi lo lắng bồn chồn trước đó của Sabrina liền bốc hơi sạch.
"Làm sao chị lại bất công được?" Zelda hỏi với vẻ quan tâm thật tình.
Hilda trả lời. "Chị quên rằng Sabrina là đứa con gái mới lớn đang phải đối phó với một tập thể học sinh trung học ưa chỉ trích, xấu chơi và không biết nương tay."
"Độc tài nắm quyền tối thượng." Salem thờ dài và nhìn vào khoảng không đầy hoài niệm. "Xin lỗi khi tôi thả mình vào một phút lặng lẽ tưởng niệm cơ hội thống trị thế giới đã bị lờ của tôi."
"Cô Hilda hiểu chính xác đó," Sabrina nói, phớt lờ con mèo vốn từng là một phù thủy quá nhiều tham vọng. "Libby Chessler khinh bỉ cháu lắm."
"Tổ chức liên hoan cũng không thay đổi được chuyện đó." Zelda nói.
"Cháu biết. Nhưng nếu các bạn trong lớp được một phen vui chơi thỏa thích thì mọi người sẽ không tin nó nữa."
"Nó nói có lý đó, Zelda."
Gật gù, Zelda nhấp một miếng sôcôla nóng và cố tình tạo ra vẻ mặt không cho thấy bà đang ngả về phía nào.
Khát khao của Sabrina về một buổi liên hoan có vẻ tăng lên theo tỉ lệ thuận với từng phút trôi qua. Cô chồm tới trước mong ngóng khi bà cô sau cùng cũng đặt cái tách xuống.
"Được rồi. Cháu có thể tổ chức một bữa liên hoan..."
"Yaa!" Sabrina gần như bật ra khỏi ghế để nổ tung nỗi vui mừng trước khi Zelda kịp nói hết câu.
"... nhưng không phải trong ngày Halloween."
"Tại sao không!" Mắt Hilda lóe lên ánh giận dữ. "Và chị đừng có nói vì chuyện đó là bất kính. Hầu hết các tổ tiên của chúng ta đều có tai tiếng là đùa giỡn quá mức trên đầu người phàm trong dịp Halloween."
"Cái đó đâu biện minh cho vụ này được," Zelda ngoan cố phản đối. "Đây là trò mô phỏng bôi bác khiến ý nghĩa của ngày Halloween bị méo mó đi như vậy qua bao thế kỷ."
"Cô sai rồi!" Sabrina chen vào với mớ kiến thức lịch sử trong một nỗ lực tuyệt vọng nhằm làm bà cô thay đổi ý kiến. "Ban đầu Halloween là một ngày lễ cổ truyền của dân Celt được gọi là Lễ hội Samhain. Và theo từ điển, lễ hội là một dịp ăn mừng."
"Vui chơi đi!" toét miệng cười, Hilda nâng cốc sôcôla lên ra hiệu chào mừng.
"Liên hoan!" Salem ngóc lên nhìn. "Không biết tôi thuyết phục các bà làm món ba tê cá ngừ có được không?"
Nhận thấy cô Zelda đột nhiên ngồi thẳng dậy và có vẻ chú ý, Sabrina hăng hái làm một cuộc thuyết trình về nhiệt tình sôi nổi của dân Ai Nhĩ Lan trong ngày lễ này. "Người ta còn truy nguyên được thời điểm phát sinh các trò như quần áo hóa trang, đèn bí ngô và trò đãi-hay-phá."
"Có người đang làm bài tập ở nhà à nghe," Hilda nhận xét với vẻ tán đồng.
"Dạ, đúng thế." sẵn trớn, Sabrina làm tiếp. "Dân Celt tin rằng con đường nối thế giới này với thế giới khác được mở toang ra trong ngày Halloween để các linh hồn có thể lang thang bên cạnh những người sống. Họ bèn đeo mặt nạ và hóa trang để các hồn ma nghĩ họ cũng là ma luôn."
"Có lý lắm." Hilda đáo mắt. "Trong vụ quậy phá con người vào dịp Halloween thì bọn ma tệ hơn bọn phù thủy."
"Đúng vậy." Zelda tán đồng.
"Do đó chẳng ai muốn các hồn ma luẩn quẩn mãi trong thế giới con người," Hilda nói.
"Đúng đó!" Sabrina tươi mặt. "Họ treo đèn ngoài cửa sổ để giúp các hồn ma thấy đường trở về thế giới bên kia."
"Đèn bí ngô," Hilda nói, phòng hờ Zelda có thể không nhận ra chi tiết này. "Đèn của em là theo truyền thống đó."
"Cháu thấy rằng," Sabrina kết luận, "không tổ chức liên hoan mới là đi ngược truyền thống."
"Lý luận quá xuất sắc, Sabrina." Hilda thò tay nhón một cái bánh vòng. "Nên nếu Zelda không cho cháu tổ chức liên hoan, có lẽ ta sẽ mời mấy người bạn tới chơi. Bạn phù thủy đấy."
"Không được!" Zelda nói liền.
"Đừng nghĩ em không dám làm." cắn một miếng, Hilda nhai với vẻ thách thức cố ý.
"Em để chị đó sao?" Zelda nóng mũi lên.
"Ừa đó." Nuốt miếng bánh xuống, Hilda nghiêm nét mặt. "Nhưng em sẽ bỏ qua chuyện đó vì Sabrina."
"Làm ơn đi mà, cô Zelda."
"Chuyện này quan trọng với cháu thật sao?" Zelda hỏi, vẻ cương quyết của bà đã dịu lại.
Sabrina nhún vai. "Dạ, quan trọng. Nhất là khi chẳng có tiết mục vui chơi nào ngoài vũ hội cho bọn lớp chín, mà học sinh các lớp trên sẽ bị phạt chết ngắc nếu..."
Hilda suýt sặc với ngụm sôcôla, Salem rên lên và Zelda cứng người.
"Cháu xin lỗi." Sabrina nói tiếp bất kể chuyện lỡ lời thiếu tế nhị vừa rồi. "Cháu muốn nói là... đứa nào cũng mong có dịp vui chơi trong lễ Halloween hết. Nếu con tổ chức được một buổi liên hoan, chắc chắn nó sẽ là một thành công vĩ đại."
Thở dài, Zelda gật đầu. "Thôi được."
Sabrina lại dợm đứng lên, nhưng sựng lại khi Zelda giơ lên một ngón tay cảnh cáo.
"Nhưng không được hé một lời về vụ này cho bất kỳ ai trong Thế Giới Bên Kia." Zelda nhìn thắng và Hilda. "Không một lời, nghe chưa?"
"Miệng em hàn kín rồi," Hilda long trong hứa. "Em ghét chuyển nhà lắm."
"Chuyên nhà?" Sabrina chớp chớp mắt. "Có gì dính tới việc chuyển nhà?"
"Sống gần những hàng xóm luôn nghĩ chúng ta hơi quái đản là một chuyện." uống cạn tách, Hilda khè cười. "Sống gần những hàng xóm luôn tin ngôi nhà mình có ma và mình phải chịu trách nhiệm về mọi tai họa, dù tự nhiên hay siêu nhiên, lại là chuyện không thể chịu nối. Hai cô phái tức tốc rời khỏi Hampton Beach năm 1893 sau khi Dì Vesta cho tốc mái tất cả những căn nhà cùng phố."
Sabrina hoàng hồn trợn mắt nhìn họ. "Không lẽ thế."
"Như thế thật đấy." Zelda thờ dài mệt mỏi. "Lại còn trồng ngược tất cả hàng rào gỗ của họ nữa chứ. về cái vụ phá phách trong dịp Halloween thì đám phù thủy hơi bị quá lố."
"Đi tới đâu cũng gây náo loạn dễ sợ." Mặt Hilda lộ vẻ khao khát xa xôi. "Dì Louisa hồi ở khu Salem thường cắm lũ bù nhìn vào các thân cây rồi cho bí ngô chạy rầm rầm theo đường Main nữa."
Bức chân dung trên tường cười khùng khục trong cổ họng.
Hilda thở dài. "Khối phù thủy đâu có nhồi nhét mấy ý nghĩ cổ hủ như cô Zelda về chuyện tôn trọng lễ Halloween."
"Nhưng ai trách được họ?" Salem cười rư rứ và phóng từ quầy sang bàn. "Con người cứ hoảng sợ vô lý trong dịp Halloween."
"Sự thực là, người ta thích khi có điều gì bí hiểm hay khác thường xảy ra," Hilda nói. "Càng rợn tóc gáy, càng ly kỳ càng tốt."
"Có thể lắm, nhưng bữa liên hoan của Sabrina chỉ dành cho một số người." Zelda nhìn từ Hilda sang Sabrina, rồi trở lại Hilda. "Chịu không?"
Mất vía vì những tiết lộ tình cờ về những trò quái ác của dân phù thủy trong dịp Halloween, Sabrina chỉ còn biết trợn mắt nhìn họ với nỗi kinh hoàng.
"Thôi được." Salem vẩy đuôi kích động. "Tôi sẽ câm như hến và không trò chuyện vớ vẩn với bất cứ bạn bè nào của Sabrina. Vả lại, ai mà thèm nghe một con mèo."
"Không nói gì hết." Hilda giơ tay phải lên, rồi thấy vẻ hoảng vía của Sabrina, bà tiếp. "Đừng lo, Sabrina. Bữa liên hoan của con sẽ là đề tài bàn tán của thị trấn trong nhiều tháng. Hay có thể là nhiều năm!"
"Thế cháu mới hãi chứ," Sabrina lầm bầm, nhưng chẳng ai nghe thấy.
"Nếu chúng ta làm chuyện này, thì phải làm cho đàng hoàng." Một khi đã chấp thuận, bà Zelda liền hàng hái bắt tay lên kế hoạch cho một ngày lễ ra trò. Những trang vàng trong niên giám điện thoại hiện ngay ra trước mắt bà sau một cái búng tay. "Mình có biết ai có thể giới thiệu một nhà cung cấp tử tế không?"
"Một tay chuyên về bánh pizza kèm trứng cá hồi và cá trích thì có được không?" Salem gừ gừ trong cổ họng.
Hilda đã nhảy sang làm chuyện khác, lo phân loại mớ bí theo hình dạng và kích thước, nên không trả lời.
Sabrina chợt nhớ lại tối Jenny ghé chơi và ngủ lại đây. Nếu không nhờ nhanh trí và sự nhượng bộ hiếm hoi của Drell, chắc Jenny đã phải chịu sống kiếp cào cào sau khi lỡ chân bước vào Thế Giới Bên Kia qua ngả phòng chứa đồ.
Sabrina lại rùng mình với một nỗi sợ hãi khác. Nuôi nấng một niềm hy vọng rằng mình có thể mời hơn ba chục mạng tới liên hoan mà không gặp chuyện gì trục trặc quả là một ý tưởng vô cùng ngớ ngẩn.