Ngoại Quải Bàng Thân Đích Tạp Thảo

Lượt đọc: 5151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngoại truyện 3

❊ ❊ ❊

Mười năm thời gian, chớp mắt đã qua.

Viện dưỡng lão Thanh Hư Sơn.

"(*^▽^*) Ta sắp được làm chị rồi."

Mộc Mộc nhảy nhót trước cửa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ phấn khích.

Kim Tam Thập Lục vỗ vỗ vai Chu Diệp, tò mò hỏi: "Sao không chọn sinh mổ? Đối với đệ chắc cũng không có vấn đề gì chứ?"

Vừa nhắc đến chuyện này, Chu Diệp thở dài một tiếng.

Tiếng thở dài này khiến mọi người chấn động tinh thần.

Chuyện này tuyệt đối có điều gì đó rất hấp dẫn.

"Đừng lề mề, mau nói đi." Thanh Đế thúc giục.

Ông ta tò mò vô cùng, không biết giữa hai đồ đệ của mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

"Nếu ngươi không nói nữa, chúng ta đều phải cho rằng ngươi là kẻ cặn bã rồi đấy nhé." Kim Ô Vương cười hì hì.

"Thiên địa lương tâm, ta thật sự đã khuyên rồi mà."

Chu Diệp mặt đầy u sầu.

Suy nghĩ một lát, lại thở dài một tiếng.

"Trước khi lâm bồn, Lộc Tiểu Nguyên bảo với ta muốn trải nghiệm nỗi đau sinh con. Lúc đó ta đã thấy lạ lắm rồi, dù nàng ấy tu vi cao, cũng không thể tùy hứng như vậy được, đúng không?"

"Ta hỏi đi hỏi lại mãi mới biết nàng ấy nghĩ gì..."

"Nàng ấy bảo, sau này khi ta bắt nạt nàng ấy, nàng ấy có thể lý lẽ hùng hồn mà nói rằng: 'Lão nương năm đó vì sinh con cho ngươi mà chịu bao đau đớn, vậy mà bây giờ ngươi lại đối xử với lão nương như thế này, có phải tình yêu đã không còn nữa rồi không?!'"

Dưới sự mô tả sống động của Chu Diệp, mọi người vỡ lẽ ra.

"Sư huynh, khổ cho huynh rồi."

Mộc Trường Thọ vỗ vỗ vai Chu Diệp an ủi.

Bao nhiêu năm qua, sư huynh chịu khổ là không hề ít chút nào.

Trời mới biết sư huynh đã vượt qua như thế nào.

"Không hổ danh là nó." Khóe miệng Thanh Đế co giật.

Kiểu suy nghĩ thanh kỳ này rốt cuộc phải có mạch não thần kỳ đến mức nào mới nghĩ ra được?

Đúng lúc này.

Trong phòng truyền ra tiếng khóc của trẻ con.

Trong chớp mắt.

Chu Diệp đẩy cửa xông vào.

"Mẹ tròn con vuông." Hải Tiên thấy Chu Diệp bước vào, mỉm cười nói.

Chu Diệp gật đầu, bước về phía giường.

Lộc Tiểu Nguyên sắc mặt hơi tái nhợt, trên khuôn mặt xinh đẹp còn vương vài giọt mồ hôi.

Chu Diệp ngồi xổm bên cạnh Lộc Tiểu Nguyên, lau mồ hôi cho nàng.

"Không sao chứ, có chỗ nào khó chịu không?" Chu Diệp hỏi.

"Ta không sao."

Lộc Tiểu Nguyên lắc đầu.

"Không sao là tốt rồi." Chu Diệp thở phào một tiếng.

"Có thể đừng như vậy không? Còn xem con nữa không đấy? Không xem thì ta bế ra ngoài đây." Hải Tiên bĩu môi.

Đây là hạng người gì chứ, bắt mình làm bà đỡ đã đành, còn phải ở đây ăn cơm chó (cẩu lương).

Đây là chuyện con người có thể làm ra được sao?

"Ngươi bế ra ngoài trước đi, ta ở lại với vợ ta."

---❊ ❖ ❊---

"Oa, em trai em gái đáng yêu quá (*?▽?*)"

Mộc Mộc vui sướng vô cùng.

Sau này mình cũng là người có em trai em gái rồi.

"Đã bàn xong rồi, mỗi người một đứa." Thanh Đế nhìn chằm chằm Thiên Tinh.

Lão già Thiên Tinh này, tham lam quá, thế mà đòi cả hai đứa.

"Ta trông giống loại người nuốt lời lắm sao?" Thiên Tinh bĩu môi.

Sau này đánh cờ có trò vui rồi, đánh xong một ván còn có thể trêu đùa con trai của Chu Diệp, đây là chuyện vui vẻ biết bao.

"Trường Thọ à."

Kim Tam Thập Lục vỗ vai Mộc Trường Thọ, thâm ý sâu xa.

"Sao vậy, sư tôn?"

Mộc Trường Thọ hơi nghi hoặc.

"Cố gắng lên một chút, trong tay vi sư vẫn còn thiếu một đứa đấy." Kim Tam Thập Lục tràn đầy kỳ vọng.

"Vậy sư tôn tự mình và sư nương đi mà sinh."

Mộc Trường Thọ nhún nhún vai.

Chuyện này thì bảo ta làm gì.

Ta không còn là Mộc Trường Thọ hay bị bắt nạt như ngày xưa nữa rồi.

Ta đã đứng lên được rồi!

"Ừm?"

Ánh mắt Thanh Đế ngưng lại.

"Ta ra ngoài đây, ta nghĩ ta cũng thiếu một đạo lữ, phải đi tìm thôi."

Mộc Trường Thọ ho nhẹ hai tiếng, quay đầu bước đi.

"Chú Trường Thọ thật đáng thương."

Mộc Mộc gãi gãi đầu.

Người lớn đều nói cha nuôi chịu nhiều khổ cực, nhưng bây giờ nhìn lại thì chú Trường Thọ cũng chịu không ít khổ đâu nhé.

Tiểu Thánh Tượng ngồi ở đó.

Vắt chéo chân, trên mặt mang nụ cười bí ẩn.

"Ngươi cười cái gì đấy?"

Bạch Đế sa sầm mặt hỏi.

"Không cười gì cả, đây là ta đang tràn đầy kỳ vọng vào cuộc sống tương lai, tưởng tượng cảnh mình cũng có đạo lữ, cũng có những ngày tháng hạnh phúc bên con cái."

Tiểu Thánh Tượng xua xua tay.

Hắn ta là kẻ hướng tới cuộc sống độc thân.

Tìm đạo lữ ư? Ta phi, ai thích thì đi mà tìm.

Dù sao ta Tiểu Thánh Tượng đánh chết cũng không theo.

"Ừm, thái độ tốt lắm, nhớ sớm tìm một đạo lữ mang về cho lão tử xem mắt nhé." Bạch Đế hài lòng gật đầu.

Trong lòng thề.

Năm nay nếu còn không mang được đứa nào về, thì đừng trách lão hổ dữ ăn thịt con.

Chẳng bao lâu sau.

Chu Diệp đỡ Lộc Tiểu Nguyên từ trong phòng đi ra.

"Chúc mừng nhé."

"Chúc mừng Thảo gia, nhân sinh đã viên mãn rồi nha."

Mọi người lần lượt chúc mừng.

Đằng xa, con trai của Ma Đế trầm tư một chút.

Sau đó, hắn cầm bút viết xuống một đoạn: Mùa xuân năm thứ mười một kỷ nguyên mới của Lục Giới, Lộc Tiên Tử sinh cho Chu công tử một trai một gái hai đứa trẻ...

Gập sách lại, tên sách hiện rõ là "Cuộc đời huyền thoại của Chu công tử".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:683
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.