Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Image

Nhún vai nhìn chiếc xe bus quẹo vào phố Elm, Sabrina chỉ còn nước biến hình ngay tới trường Westbridge, vẫn còn sớm và nhà vệ sinh trống trơn. Hoá ra, việc lỡ chuyến xe bus thực ra là một may mắn ngẫu nhiên. Bây giờ cô có được nửa giờ để đọc lướt qua chương về trận Gettysburg trước khi vào tiết toán đầu tiên.

Bước vào đại sảnh, Sabrina tiến thẳng tới tủ học cụ của mình và ném vào đó mọi thứ, trừ sách toán, hoá, và lịch sử, một cuốn vở ghi chép, và ba lô. Khi cô quay ra đi về phía thư viện, cô đụng phải Jason Richards. Cuốn sách hóa của cô rơi xuống sàn.

“Ôi, khỉ thật. Xin lỗi!” Quỳ xuống lượm, Sabrina nhìn lên và nhận ra mũi cô chạm sát mũi cậu ta. Là một gã to, cao với mái tóc vàng nâu và đôi mắt nâu sắc sảo, Jason là người mới về học ở trường Westbridge này. Bảnh trai, to khỏe, và vui tính, cậu ta lập tức nổi tiếng. Cậu cũng kết ngay Sabrina, mà phần cô cũng thấy hãnh diện và xao xuyến. Mấy hoạt động trong trường cùng các nghiên cứu ma thuật cần thiết để được nhận bằng phù thuỷ đã buộc cô phải ngưng lang thang thường xuyên với Harvey. Dưới ảnh hưởng của một bùa không-đau-khổ được ém vào một miếng bánh ngọt phết bơ, cậu ta đã chấp nhận ý tưởng về một tình bạn không chiếm hữu.

Điều đó cũng gây thương tổn, nhưng dù trái tim cô đã thuộc về Harvey, việc tự dưng hò hẹn với những người khác cũng khiến cho cuộc sống thêm phần phấn khích hơn.

Mà Jason lại là một người khác đầy hấp dẫn.

“Không sao đâu, Sabrina.” Cười tươi, Jason trao cho cô cuốn sách. “Mình rất thích gặp cậu bất ngờ thế này.”

“Theo mình thì mình mới chính là người tạo ra cú gặp bất ngờ này,” Sabrina nói khi cô dợm đứng lên. Một cảm giác râm ran dưới da khi Jason nắm lấy tay đỡ cô đứng dậy. “Cám ơn.”

“Rất vui được giúp cậu.”

Mỉm cười, Sabrina tự cho phép mình nhìn sâu một lát vào đôi mắt tuyệt đẹp của Jason.

“Sabrina, mình có chuyện muốn ...”

“Sabrina!” giọng của Harvey vang lên từ cuối hành lang. “Ôi, mình rất mừng khi gặp ...”

Tim Sabrina chao đảo khi Harvey dừng lại, dò xét Jason.

“Xin lỗi,” Harvey ngượng nghịu vẫy tay và lúng túng bỏ đi. “Mình sẽ ... ơ ... gặp lại bạn sau.”

“Harvey! Đợi đã!” Vòng qua Jason, Sabrina đuổi theo Harvey khi cậu quẹo và đi khuất vào đại sảnh kế bên.

Tận dụng cơ hội, Jason bước đến bên cô. “Nếu bạn rảnh vào cuối tuần tới, mình rất muốn ...”

“Để sau đi, được không, Jason?” Sabrina nhún vai đầy hối tiếc khi cô bước đi thật nhanh. “Mình chỉ có hăm lăm phút để ôn lại bài lịch sử sắp kiểm tra, mà lẽ ra phải học cả đêm mới thuộc nổi. Tạm biệt!” Không chờ đáp lại, Sabrina chạy vòng qua chỗ ngoặt.

Chẳng thấy Harvey đâu cả, nhưng Libby đã xông vào cửa phía cuối hành lang. Không muốn đối đầu với cô nàng trưởng nhóm hoạt náo này, Sabrina quay ngoắt lại.

Và nhận ra mình lọt giữa Libby, cơn bão đang âm ỉ và Valerie, cô bạn mới ngờ nghệch, cả lo của cô. Khát khao khôn thỏa muốn được nổi tiếng của Valerie thật khó chịu, nhưng cô ta cùng Sabrina có chung vinh hạnh đáng ngờ là được nằm trong danh sách “bọn quái gở” của Libby. Dù cho những phút học ôn quý giá của Sabrina đang trôi qua, nhưng cô không thể bỏ mặc Valerie đơn độc đối đầu với cô nàng ngược ngạo nhất lớp. Thật may mắn, Libby lao vào mà không đếm xỉa tới sự hiện diện tầm thường của họ.

“Chào Sabrina.” Một nụ cười lạnh nhạt phớt qua trên mặt Valerie khi cô ta vén lọn tóc nâu lên.

“Có chuyện gì vậy?” Sabrina hỏi với vẻ quan tâm thật sự. Các vấn đề của Valerie thường hời hợt trong mọi sự vụ, nhưng luôn có tầm quan trọng cực kỳ với cô ta.

“Cậu có tin là Libby đã quên sắp xếp cho mình tham gia buổi bán từ thiện của trường không?” Tức tối vì bị cho ra rìa một cách cố ý, Valerie ỉu xìu. “Làm sao tớ ngoi lên được ở Westbridge này, nếu như Libby không cho tớ bán quần áo cũ.”

“Đừng lo!” Sabrina cười tươi, ngạc nhiên trước việc bùa may của cô đã biến số phận rõ ràng là bi thảm thành một sự kiện may mắn. “Tớ đang tìm một người để làm thay...”

Khuôn mặt Valerie sáng bừng khi cái nhìn của cô ta lướt qua hành lang. “Hình như Libby sắp có chuyện bất ưng. Có lẽ tớ giúp được! Biết đâu cô ta sẽ nhận ra tớ không phải là kẻ hậu đậu như cô ta nghĩ. Cho dù tớ có là như thế đi nữa.”

“Đừng, Valerie. Tớ nghĩ vậy không hay ...”

“Này! Libby!” Valerie vẫy. “Công việc ra sao rồi?”

Sabrina nhăn nhó, tự hỏi không biết dòng chú thích nhỏ xíu mà cô chưa đọc đó có phải là lời cảnh báo về giới hạn của chiếc bùa may này không. Khi Libby đột ngột dừng lại cạnh họ, thì cô biết rằng cơ may của cô đã hết.

“Tệ hại, nếu cậu muốn biết!”

Không quan tâm đến cái nhìn giận dữ của cô nàng trưởng nhóm hoạt náo, Valerie tiếp tục. “Có rắc rối gì sao?”

Sabrina nhìn đồng hồ phía trên tấm bảng, cô vẫn còn đến hai mươi phút, nhưng vì một lý do khó đoán nào đó, Libby quyết định không gạt phắt Valerie bằng một câu nhận xét cay độc và bỏ đi như thường lệ.

“Benjamin Heller bị bệnh nghỉ học bữa nay, cho nên tôi thiếu một người đứng bán.”

Valerie lên tiếng trước khi Sabrina có thể ngăn cô ta lại. “Để tôi thế cho, Libby. Tôi đã đăng ký, nhưng chắc bạn đã bỏ sót tên tôi khi lên kế hoạch.”

“Tôi chẳng quên thứ gì cả,” Libby gắt lên. “Tuy nhiên vì tôi gặp rắc rối, nên lần này tôi sẽ đồng ý cho cô. Vậy phải có mặt ở phòng thể dục đúng ba giờ. Nếu không thì tôi bảo đảm rằng từ đây về sau cô sẽ không bao giờ được làm công việc từ thiện ở trường này nữa.”

“Tôi sẽ có mặt đúng giờ!” Tươi cười, Valerie siết chặt mấy cuốn sách vào ngực.

Sabrina thầm rên lên khi ứng viên duy nhất cô vừa tìm được để bán thế cho mình sau giờ học đã bị chộp lôi đi mất, lôi theo cả cái hy vọng nhận được hai chiếc vé xem buổi hoà nhạc Leopard Spots của cô.

“Giờ thì xin lỗi,” Libby nói. “Tôi đang lo sốt vó về bài kiểm tra lái xe tiết thứ sáu. Nó là lần thử thứ hai của tôi, và nếu như không đậu, tôi sẽ không lấy được bằng lái.”

“Tôi có thể giúp bạn vào bữa ăn trưa.” Hứng chí, Valerie đã ngu ngốc tự đút đầu vào con đường khinh miệt của Libby. “Bố tôi đã lắp đặt một hết thống tập lái mà không cần xe...”

“Thà thi rớt còn hơn.” cắt ngang Valerie với vẻ xấc xược, Libby oai vệ bỏ đi.

Giây phút kỳ diệu của Valerie tan biến, cô ta thở dài với vẻ cam chịu đầy khắc kỷ, rồi lại tươi tỉnh lên. “Dù gì thì chiều nay tụi mình cũng được làm việc chung với nhau, hén Sabrina.”

“Ừ. Chắc vậy. Nghe nè, giờ tớ phải đến thư viện. Hẹn tiết hai gặp lại.”

“O.K” Bị ám ảnh bởi thái độ thù ghét của Libby, Valerie bối rối bỏ đi. “Mình phải làm điều gì đó để cô ta thích mình mới được.”

Sabrina xông về phía cầu thang.

“Không được chạy trong đại sảnh, em Spellman!”

Giọng nghiêm khắc của thầy hiệu phó Kraft khiến cho đôi giày da của Sabrina dính cứng lại tại chỗ. Cô dừng lại và ngoái nhìn với nụ cười hối lỗi. “Xin lỗi,

em đang vội đến thư viện.”

“Đó không phải là lý do để chạy xồng xộc như vậy.” Trán ông Kraft cau lại và hàm râu ông giật giật khi ông khoanh tay trước ngực. “Lần cuối tôi kiểm tra thì sách vẫn nằm yên trên kệ. Nó vẫn còn ở nguyên đó nếu như em chịu khó bỏ thêm ba mươi giây nữa để ... đi từ tốn!”

“Vâng, thưa thầy.” Sabrina gật đầu tán đồng. Thời gian ôn bài của cô đang cạn nhanh và cô không muốn kích động thêm một bài thuyết giáo dài ngoằng về đi đứng đúng cách trong hành lang trường trung học Westbridge.

“Nhớ lại thì, em Spellman, tôi đã hơn một lần phải nhắc nhở em rằng phải đi đứng từ tốn. Nếu em cần nhiều hơn là mấy lời nhắc nhở thì...”

Đánh nước liều, Sabrina chỉ qua vai ông ta và há hốc mồm, “Nhìn kìa!”

“Cái gì?” ông Kraft ngoái lại ngay khi một bình chữa lửa rớt ầm xuống sàn nhà.

Bọt carbon-dioxide phun ra tùm lum khi Sabrina khiến nó hoạt động với một cú trỏ tay khéo léo. Khi ông hiệu phó bỏ xuống đại sảnh để kiểm tra, Sabrina quay gót chạy thẳng lên lầu. Mười phút học ôn với sự trợ giúp của câu thần chú đọc tốc hành có lẽ cũng vừa đủ để cô vượt qua bài thi môn lịch sử Mỹ với một thứ hạng thấp.

Đi chậm lại khi bước vào bên trong thư viện, Sabrina lặng lẽ chọn một góc xa, trước khi ai đó coi đây là giây phút lý tưởng cho một cuộc nói chuyện tình cờ. Thầy Pool, giáo viên sinh vật của cô hồi năm ngoái, đang ngồi tại chiếc bàn dài ở khu tham khảo. Ông nhìn lên khi cô hiện ra từ hai hàng kệ sách cao ngất. Dựa vào vẻ cau có ngượng nghịu trên khuôn mặt của ông, Sabrina biết ngay ông không vui.

“Xin lỗi,” Sabrina thì thầm. “Em không muốn cắt ngang. Em chỉ đi ngang qua đây và ...”

“Cuộc sống quá ngắn ngủi, Sabrina.”

“Sao ạ?”

“Để lãng phí thời gian theo đuổi những giấc mơ danh lợi văn chương ngu ngốc. Hay bất cứ thứ gì khác mang hơi hướm của thành tưụ nghệ thuật.” Thở dài, ông thầy giơ lên một bao thư khổ hai tấc - ba tấc và bắt đầu xé nó làm hai. Những tờ giấy bên trong không chịu rách dù ông đã cố hết sức.

“Ư-ơ. Đúng vậy!” Sabrina lùi lại.

“Em biết đây là cái gì không?” Ông Pool giơ lên một lá thư lấy ra từ bao thư.

Sa bẫy, Sabrina nhún vai. “Dạ không. Gì vậy thầy?”

“Trang cuối cùng của một sự nghiệp viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng lừng lẫy không bao giờ thành sự thực, nó đó.” Ông lắc đầu với vẻ tuyệt vọng khi nhìn lướt qua tờ giấy. “Thậm chí nó cũng không phải thư từ chối của ban biên tập về câu chuyện của tôi một cách rõ ràng nữa. Nó chỉ là một lá thư in sẵn!”

“Thầy viết truyện hả, thầy Pool?” Sabrina ngạc nhiên hỏi. “Về những người ngoài hành tinh, những vật thể bay không xác định và các thứ kiểu đó hả?”

“Nó thiên về tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hơn là về những người ngoài hành tinh, những vật thể UFO, Sabrina. Nhưng, phải. Tôi đã viết và sửa truyện

Nỗi kinh hoàng Tachyon trong nhiều năm.” Gấp lá thư từ chối lại, ông Pool liệng nó đi. “Tôi chỉ không bán được nó thôi!”

“Khỉ thật, em rất tiếc. Em ...”

Thầy Pool cười gượng, đứng lên. “Chẳng có gì đáng tiếc cả, Sabrina. Có lẽ đã đến lúc tôi phải thừa nhận rằng tôi không phải là một tiểu thuyết gia. Một tác giả học đòi, kẻ sẽ không bao giờ có cơ hội trở thành một người từng có lúc lừng danh. Rốt cuộc, có những số phận còn tồi tệ hơn một nhà văn dở không có ý niệm về văn phong, tính cách, hoặc cốt truyện và bị buộc phải dạy sinh vật cho một lũ nhóc ít quan tâm đến sự phân bào trong phần đời còn lại của mình. Dù lúc này tôi không thể nghĩ về những thứ đó. Nhưng rất cám ơn vì đã lắng nghe.”

Kinh ngạc, Sabrina nhìn theo ông thầy tuyệt vọng khi ông thất thểu đi cho kịp giờ lên lớp đầu tiên. Thầy Pool, cũng như Libby và hầu hết những người bạn của cô, dường như tất cả đều cần một chút may mắn trong ngày hôm nay. Thật xui là cô chỉ làm có một chiếc bùa may và cô cần nó để giữ cho điểm trung bình không xuống thấp quá mức chấp nhận mà các bà cô đã đề ra. Thở dài, Sabrina kéo một chiếc ghế và sắp sửa niệm thần chú đọc tốc hành gấp đôi cho chính mình thì một giọng phá bĩnh nữa cắt ngang.

“Ở đây có thùng rác, Sabrina!”

Quay đầu lại, Sabrina bắt gặp cái nhìn thất vọng của cô thủ thư. Là một phụ nữ vui tính, dễ mến, hấp dẫn ở độ tuổi ba mươi, cô Whitman giơ lá thư từ chối mà thầy Pool đã vứt bừa ở đó. “Không phải của em, cô Whitman.”

Bực bội cô thủ thư mở tờ giấy ra. Vẻ mặt cô từ từ thay đổi từ bực bội sang tò mò khi cô đọc lớn lá thư từ chối đó. '“Chúng tôi lấy làm tiếc báo với ông rằng vào thời điểm này tác phẩm của ông không phù hợp với những yêu cầu của chúng tôi. Chủ bút, Burt Casidy. Tales Of Time And Space.” Cô nhìn Sabrina với cái nhíu mày bối rối. “Của ai vậy?”

“Của thầy Pool.”

“Thầy Pool viết truyện khoa học viễn tưởng hả?”

“Hình như vậy.” Nhận ra cái bì thư ông thầy dạy sinh vật bỏ lại trên bàn, Sabrina cầm lên và đưa cho cô thủ thư. “Đây là câu chuyên mà tạp chí đó đã trả lại.”

Cô Whitman hăm hở cầm lấy và lôi bản thảo ra. “Tachyon Terror. Hưmmmm.” Một vẻ tinh nghịch ánh lên trong đôi mắt nâu đen của cô. “Có lẽ nên có một người nào khác đọc nó. Một ý kiến thứ hai không thể gây tổn thương và tôi thích thứ này.”

“Thầy Pool đã dẹp bỏ nó rồi,” Sabrina gật đầu, nói. Có được sự tán đồng của cô thủ thư cũng không giúp được thầy Pool bán được truyện này, nhưng nó có thể truyền cảm hứng để ông tiếp tục cố gắng.

Sau khi kẹp nách bao thư, cô Whitman nhìn lá thư từ chối lần nữa khi cô quay lại bàn giấy của mình. “Burt Cassidy ...”

Cuối cùng còn lại một mình, Sabrina để mấy cuốn sách lên bàn.

Và chuông tiết một đã vang lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.