Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina theo Arthur và Jill vào Nhà chính, và đối mặt với một con gấu khổng lồ, đang chồm lên trước mặt cô. Cô rùng mình và nhảy lui.

Jill cười ầm trước phản ứng của cô. “Đó là Henry, biểu tượng của chúng ta,” cô ta giải thích. “Nó được nhồi bông, không phải gấu thiệt.”

“Nó cũng đầy bụi và bị gián cắn,” Arthur nói với vẻ ghê tởm. “Tôi chỉ muốn tống khứ con gấu này đi, nhưng các trại viên lại khoái nó.”

Sabrina nhìn kỹ con gấu nhồi bông và thấy nó khá cũ. Hẳn nó đã đứng canh trong Nhà chính này từ ngày khu cắm trại này mới khai trương. “Có phải đây là lý do kiến trại Bearclaw có tên này?”

“Không, tên của trại này lấy từ Bearclaw Rock,” Arthur nói. “Đó là chỗ chúng ta đốt vòng tròn lửa trại - nơi chúng ta sinh hoạt hát hò và tổ chức những buổi lễ bế mạc. Cô có thể để hành lý trong hành lang này.” Tay giám đốc trại thấy những người phụ trách trại khác và vội bước ra chào mừng họ.

Jill hạ giọng. “Bearclaw Rock cũng là một chỗ rất hay khi bạn muốn ở một mình. Nó nằm ở cuối con đường chạy việt dã.”

“Chắc có lúc tôi sẽ đến đó.” Sabrina nói.

“Ô, chắc chắn là bạn sẽ đến đó thôi,” Jill thêm.

Sabrina bỏ cái túi da xuống trước con gấu và theo những người khác vào phòng ban chỉ huy. Trong đó có cỡ hai mươi lăm người phụ trách trại, và không đủ ghế cho mọi người ngồi. Vài người phụ trách là những thanh niên đã lớn, nhưng đa số khoảng trên dưới hai mươi.

Arthur bước ra đứng trước mọi người, và Sabrina cứ lo rằng ông ta sẽ thổi cái còi rùng rợn đó. Thay vì thế ông ta xòe hai tay ra và tươi cười. “Chào mừng những người phụ trách trại và ban chỉ huy đã đến Bearclaw!”

“Tôi thấy nhiều khuôn mặt quen thuộc ở đây, và cũng một vài khuôn mặt mới nữa. Các bạn biết đấy, còn không đầy một giờ nữa là các trại viên sẽ đến, vậy chúng ta không có thời gian để lãng phí đâu. Nếu các bạn muốn biết nhau, hãy để lúc nào rảnh.”

Ông ta cầm một bìa kẹp hồ sơ lên và nghiên cứu. “Đợt đầu tiên của chúng ta kéo dài một tuần, gồm những tất cả những đứa bé độ tuổi mười-mười một. Gần hết các giường đều đã kín, vì vậy mọi người phải trổ hết nàng lực. Hết năng lực. Phòng của bạn là trách nhiệm hàng đầu của bạn, và các bạn cũng sẽ được phân làm giáo viên thủ công, huấn luyện viên, người hướng dẫn về thiên nhiên, và người phụ trách bàn ăn.”

Sabrina quay sang Jill định hỏi xem “người phụ trách bàn ăn” là gì, rồi cô sực nhớ rằng cô phải biết nó rồi. Xét cho cùng thì cô là một siêu phụ trách trại mà. Ồ, được thôi, mình sẽ tìm ra ngay thôi. Cô nhìn kỹ đám người lô nhô này cho đến khi cô thấy Mitch đang tập trung lắng nghe tay giám đốc. Anh chàng đang nhìn cô.

Arthur tiếp tục nói một hồi nữa. Ông ta nói rằng họ phải làm gương cho các trại viên, và rằng các phụ trách trại có thể bị sa thải vì vi phạm các nội qui. Còn về tội nộp bảng tóm tắt ma thì sao?

Cuối cùng tay giám đốc cầm lên một cái hộp chứa đầy bao thư giấy cứng. “Đây là số phòng và nhiệm vụ phân công của quý vị, cùng danh sách các trại viên. Khi tôi gọi tên ai, người đó làm ơn lên nhận bao thư của mình. Có cả một mớ cẩm nang nữa, ai cần cứ lấy.”

Sabrina hy vọng cô sẽ là một giáo viên dạy thủ công, bởi vì đó thực sự là công việc duy nhất cô còn nhớ từ những lần đi cắm trại hồi nhỏ. Cô lo lắng theo dõi các phụ trách khác nhận nhiệm vụ của họ, cho đến khi cuối cùng Arthur gọi tên cô.

Khi Arthur trao cho Sabrina bao thư, ông ta cũng đưa cô một cuốn cẩm nang. Nó dầy khoảng năm phân. “Cô phải thuộc nó vào ngày mai,” ông ta nhắc cô.

“Vâng, thưa ông,” Sabrina đáp với nụ cười vững tin.

Có nhiều tiếng lao xao khi các người phụ trách trại thảo luận nhiệm vụ của mình.

“Phòng bảy!” một phụ trách trại vui vẻ nói. “Ôn rồi!”

“Phòng mười chín,” Jill lẩm bẩm. “Đó là một trong những phòng xa nhất. Còn bạn nhận cái nào vậy, Sabrina?”Để tôi xem.” Cô mở bao thư của mình, lấy ra một xấp giấy, và nhìn tờ đầu. “Phòng Mười Ba.”

Có một sự im lặng vây quanh cô, và Jill mỉm cười.

“Đưa tôi xem nào,” Mitch nói, nhìn qua vai. “Phải, đúng phòng mười ba.”

“Có chuyện gì với phòng mười ba vậy?”Sabrina hỏi. “Phòng này bị ma ám hả?”

“Không phải vậy,” Mitch nói với vẻ vui gượng. “Nó là một trong những phòng mới.”

“Sabrina có đủ kinh nghiệm để xử lý bất cứ chuyện gì,” Arthur nói, đi ngang cô và ra khỏi phòng. “Nào, quý vị! Bắt tay vào công việc đi!”

“Ô, không!” một nam phụ trách rên rỉ. “Phòng bốn.”

“Rất tiếc, anh bạn,” một phụ trách trại khác lên tiếng, vỗ lưng anh ta.

Trước khi Sabrina có thể nghe thêm gì nữa, thì Mitch đã đặt bàn tay êm ái của anh ta lên vai Sabrina và đẩy cô về phía cửa. “Đi nào, tôi sẽ chỉ đường cho cô.”

Trong hành lang Sabrina cầm cái túi bằng vải len của cô lên, nó thực sự bắt đầu thấy nặng, và theo Mitch ra cửa. Họ đi bộ xuống một con đường mòn trong rừng. Sabrina thấy bồn chồn lo lắng.

“Có chuyện gì. với phòng mười ba vậy?” cô hỏi.

Mitch hắng giọng. “Ô, đó là một kiểu truyền thống của trại ấy mà. Với kinh nghiệm của cô, cô sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì đâu. Trong cẩm nang của cô có một bản đồ khu này.”

Sabrina lật cuốn sổ dày cui đó ra và rất vui khi tìm thấy cái bản đồ màu. Mitch chỉ vào Phòng ăn. “Các phòng từ số một đến số mười nằm ở phía nam, còn những phòng kia ở phía bắc. Cô chỉ cần tìm con đường mòn này và đi lên đồi.”

“Bạn theo cái mũi của bạn để đến phòng phụ,” Sabrina nói.

. Mitch cười to. “Đó là những gì họ nói. Chỗ này chắc giống nơi khỉ ho cò gáy khi so với những nơi cô làm việc trước đây.”

Sabrina mỉm cười lo lắng. “Ô, tôi luôn cảm thấy giống như mình mới bắt đầu lại với một trại mới.”

“Điều đó thật hay.” Mitch cười bẽn lẽn và nhìn chỗ khác. “Cô biết không, hầu hết những người có kinh nghiệm như cô đều làm tàng lắm. Thật tuyệt khi cô quá tự nhiên và thân thiện.”

“Nghe nè, Mitch, tôi không biết người ta nói gì về tôi, nhưng anh nên cư xử với tôi giống như những người khác. Tôi chẳng có gì đặc biệt cả.” Sabrina nhíu mày. “Ý tôi là, chừng nào tôi còn là một người phụ trách trại, thì tôi chẳng có gì đặc biệt cả.”

“Cô rất tự tin,” Mitch nói. “Tôi thích điều đó trong một cô gái, Đó là phòng mười một, phòng đầu tiên của những phòng trên cao.”

Khi họ đi, anh ta chỉ cho cô vào phòng vuông nhỏ, tất cả chúng đều sơn màu đỏ và có bốn cửa sổ che rèm. Họ dừng lại tại một điểm cao trên con đường mòn, và Mitch chỉ những tòa nhà bên dưới - Trung tâm. giải trí, Phòng ăn, và Nhà chính. Từ xa họ có thể thấy dòng sông lấp lánh, uốn lượn giữa các hàngcây.

Họ tới một căn màu đỏ đề PHÒNG 13. Anh ta dừng lại và nhìn cô với đôi mắt xanh sâu thẳm.

“Còn nhiều thứ nữa để chỉ cho cô,” Mitch nói. “Cô có muốn đi dạo sau bữa tối không?”

“Chắc chắn rồi!” Sabrina reo lên. Rồi cô nhíu mày, cảm thấy sức nặng của cuốn sổ dày cộp trên tay. “Nhưng tôi phải thuộc hết cuốn sổ tay này vào ngày mai. Hẹn anh dịp khác, được không?”

“Vâng. Cô sẽ bận túi bụi, phải biết hết tên các trại viên của cô.” Anh ta vẫy cô và bỏ đi. “Hẹn gặp lại sau.”

“Gặp lại sau!” cô lặp lại.

Cô nhíu Phòng 13 và tự hỏi tại sao mọi người hành động quá kỳ cục khi nó được phân cho cô. Nó trông giống như mọi phòng khác thôi. Họ nói nó không bị ma ám, vậy tại sao lại có vấn đề? Có lẽ là một trò đùa gì đó dành cho những người phụ trách mới...

Cô bước thiểu não qua lớp lá khô vương khắp lối đi và lê lên tới cửa phòng. Hít một hơi sâu, Sabrina đẩy mở cánh cửa gỗ. Bản lề kêu kèn kẹt như thể từ lâu chẳng ai bôi dầu, nhưng chẳng có con ma nào nhảy xổ ra cả.

Bên trong phòng rất ít đồ đạc. Chính xác là có năm giường đôi - tất cả mười giường - và không có chỗ để ngồi trừ khi bạn ngồi trên cái giường dưới cùng. Nệm trơn, và cô thấy mừng vì đã mang theo khăn trải giường, chăn và gối cho riêng mình, Sabrina bấm công tắc đèn, và một bóng đèn tròn trụi lủi lóe lên trên đầu cô.

Lập tức cô thấy ngay một điểm trong nội quy đã bị vi phạm. Chữ đầu và tên được khắc và viết khắp các xà gỗ và bức tường. Cô nhìn ra cửa sổ phía sau và thấy một phòng phụ nhỏ. Một lỗ hình trăng lưỡi liềm được khoét trên cửa, để người ta biết chỗ đó là gì nếu mũi họ không thính lắm.

Cô tuột cái túi khỏi vai và ném nó vào một góc. Lập tức có tiếng gào to và một giọng quen thuộc la lên. “Hê! cẩn thận chứ!”

Sabrina bò đến gần hơn và tháo dây thắt miệng túi, một con mèo đen bò ra. “Salem!”

“Tôi tưởng cô không bao giờ mở túi chứ!” Salem lầm bầm.

“Mi làm gì ở đây vậy?” Sabrina giận dữ hỏi.

Con mèo nhìn quanh khung cảnh buồn thảm này. “Lẽ ra tôi phải hỏi cô câu đó mới đúng. Chỗ này còn tệ hơn thời Trung cổ.”

“Phải. Nhưng ít nhất ta cũng có nhiệm vụ ở đây. Còn mi thì không!”

“Cô có nói với tôi là trại hè rất thú vị mà - tôi muốn tận mắt thấy. Vậy ... chừng nào mình về nhà đây?”

“Chúng ta sẽ không về nhà. Ta ở lại đây - đừng có hỏi tại sao - nhưng mi sẽ ở nhà ngay sau khi ta niệm chú.” Sabrina xắn tay áo lên, chuẩn bị đọc một câu thần chú chuyển phân tử.

“Tôi không thể để cô ở đây một mình,” Salem khẳng định. “Tôi sẽ phải trông chừng cô - cho đến khi cô tỉnh trí lại và quyết định rời chỗ này.”

“Nhưng thú vật không được phép ở trong phòng.”

“Nghiêm túc mà nói thì tôi đâu phải là thú vật,” con mèo lầm bầm, liếm móng và vuốt râu. “Nên nhớ, tôi là một phù thuỷ bậc thầy. Chỉ hơi xui chút thôi.”

“Tin ta đi, tay giám đốc trại này sẽ khẳng định mi là một con vật. Mi sẽ khiến ta bị sa thải đấy!”

“Chuyện đó không chắc xảy ra đâu,” con mèo càu nhàu.

Trước khi Sabrina có thể bỏ con mèo trở lại cái hộp nhỏ của nó, thì cánh cửa mở toang ra, và một bé gái chắc nịch ào vào. Nó quăng phịch hành lý xuống, và Salem lẻn ra cửa, chạy băng qua mặt con bé.

“Ô, ngộ thiệt,” con bé cau có. “Tôi vừa đến đây mới có năm giây là có một con mèo đen chạy ngang đường tôi!”

Một con bé khác, đeo cặp kính dày cộp loạng choạng bước vào phòng. “Con mèo của chị hả?” nó phấn kích hỏi. “Em khoái mèo lắm!”

“Ô, không, nó không phải của chị,” Sabrina đáp liền. “Chắc là mèo hoang ... có lẽ nó sống trong rừng.”

“Con vật tội nghiệp,” con bé ngốc nghếch đó nói.

“Tớ hy vọng một con gấu sẽ xơi tái nó,” con bé kia nói.

“Chị cũng vậy,” Sabrina lẩm bẩm. Cô lóng ngóng tìm trong bì thư danh sách các trại viên, và nói. “Xin chào, chị là Sabrina, người phụ trách của các em.”

“Ngon,” con bé đầu tiên nói. Nó ném túi ngủ lên cái giường trên cùng gần cửa ra vào nhất. “Đó là giường của em. Chắc không có ai phản đối.”

“Và em sẽ là Trại viên bạo chúa,” Sabrina nhận xét.

“À, máu khôi hài,” con bé nói. “Đó là một điều hay của phòng này. Em là Rhonda Garwicz.”

“Ư,” Sabrina nói, kiểm tra danh sách, “Em được phân về phòng mười ba.”

“Vậy chứ ở đâu nữa?”

“Em cũng muốn ở giường trên cùng hà,” con bé kia nói, ném đồ đạc của nó lên giường gần nhất.

“Nhớ giữ đồ đạc của chị xa khỏi con nhỏ táy máy đó,” Rhonda cảnh báo.

“Con nhỏ táy máy?” Sabrina ngạc nhiên. “Em biết từ đó có nghĩa là gì không?”

“Biết chứ, một kẻ lấy cắp đồ của chị.”

Con bé đeo kính nhăn mặt. “Tớ chỉ bị bắt có một lần. Hoặc là hai lần.”

Bụng Sabrina như thắt lại. “Em tên gì?”

“Karen Litton. Có hai chữ T.”

Sabrina đánh dấu tên con bé, ngay khi đó một con rắn to đùng bò vào qua cửa sổ và rớt xuống chân cô. “Aaggh!” cô phù thuỷ nhỏ rú lên, kinh hoàng nhảy lùi lại. Hai con bé kia cũng rú theo.

Một tràng cười dậy lên ngoài cửa sổ, và Sabrina nhìn kỹ con rắn. Nó không nhúc nhích. Nó được làm bằng cao su.

Rhonda chạy ra cửa, giơ nắm đấm lên. “Patty, dẹp trò đó đi, nếu không tao sẽ nện vỡ mặt mày!”

Sabrina nắm lấy và kéo con bé lại. “Ở yên đó! Ai làm trò này vậy?”

Một con bé tóc đỏ mặt đầy tàn nhang thò đầu qua khung cửa sổ, nhăn nhở cười. “Trúng rồi!”

“Patty Henderson,”Karen nói. “Con bé rắn mắt tệ nhất Bearclaw.”

“Ý mày muốn nói là rắn mắt giỏi nhất chứ gì!” con bé tóc đỏ vòng lại cửa chính và bước vào. Lập tức nó ném túi đồ của mình lên một giường tầng trên khác. “Em có thể lấy con rắn lại được chứ?”

“Không/ Sabrina nói, lượm con rắn cao su lên. “Chị sẽ giữ nó.”

“Được thôi, thiếu gì chỗ mua.” Nụ cười của Patty thật đáng ngại.

Lát sau một con bé tóc vàng gầy nhom bước vào. Chẳng nói chẳng rằng, nó chiếm một chiếc giường tầng trên. Rồi nó mở va ly, lấy ra máy chơi video cầm tay và bắt đầu chơi. Khuôn mặt nó đầy phấn kích.

Khi phòng đầy những tiếng bip bip, lóp bóp, Sabrina bước tới kẻ mới đến. “Chào, tên chị là Sabrina. Còn em?”

Con bé hoàn toàn không nói gì. Nó chẳng rời mắt khỏi trò chơi. Sabrina nhìn những con bé kia, tất cả bọn chúng đều nhún vai, như thể không biết con bé đó.

Từ cửa vang lên giọng nói: “Tên nó là Alicia, và nó đã bị tống khỏi phòng khác và được đưa vào phòng này. Cách giải quyết nhanh nhất”

Một con bé tóc đen nhỏ thó bước vào phòng, nó chỉ Karen. “Con nhỏ này luôn tìm cách ăn cắp đồ của chị. Còn Rhonda thì lúc nào cũng đánh nhau và bắt nạt người khác.”

“Đúng, nếu người đó không phải là Sylvia mách lẻo,” Rhonda phản kích. “Phòng mười ba này sẽ ra sao nếu không có con nhỏ nhiều chuyên ốc tiêu của chúng ta? Nếu mày mách lẻo về tao, tao sẽ cho mày câm mõm đấy!”

“Chào, Sylvia,” Sabrina rầu rĩ nói. “Mời vào.”

“Và em đã nghe về chị,” con bé lắm mồm khẳng định, nhìn Sabrina qua mớ tóc rủ trước trán. “Họ nói chị là một người phụ trách cứng cựa, nhưng hẳn chị đã làm điều gì sai trái nên mới phải phụ trách phòng này.”

Sabrina trợn mắt. “Đừng đùa. Chắc em sẽ ngủ cái giường tầng trên cuối cùng chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.” Sylvia lẹ làng ném túi ngủ của nó lên chiếc giường tầng trên cuối cùng. “Em đáng được có nó.”

Patty, con bé quậy nhất, bắt đầu cười rúc rích. “Đứa kế tiếp chui qua cái cửa đó sẽ không phải là một trại viên hạnh phúc.”

Cửa lại mở, một con bé xanh tái tết đuôi sam bước vào. Dù nhỏ con, nhưng nó tiềm ẩn một sức mạnh âm ỉ. Nó nhìn khắp những đứa ngồi ở giường trên, và nó không phải là một trại viên hạnh phúc. Những đứa kia đều lảng tránh cái nhìn mạnh mẽ của nó. Cả Rhonda, lớn gấp đôi con bé này, cũng có vẻ ớn càng.

“Tao muốn một cái giường ở tầng trên,” kẻ mới đến tuyên bố, thảy cái túi của nó cái phịch.

“Chào Jenny,” Sylvia nói đầy lo lắng. “Tao tưởng mày đang ở trong trại cải huấn chứ.”

“Thay vào đó họ gửi tao đến trại này đây. Bây giờ đứa nào xuống đây?”

“Chờ một chút,” Sabrina nói, thử liều làm chủ tình thế. “Có năm giường trên và năm giường dưới. Nếu chúng ta không thể thống nhất ai ngủ ở đâu, chúng ta sẽ mất vui đi. Sao ai cũng muốn ngủ giường trên hết vậy?”

“Tại vì,” Jenny nói nghiêm trang. Con bé nhìn quanh phòng, và mắt nó dán một cách đáng ngại vào Karen. “Mày - mày ở trên giường tao.”

“Tao không đi đâu.”

“Vậy không tốt,” Sylvia nói với vẻ lo lắng. “Tụi bây biết là Jenny ngắt cánh lũ ruồi, rồi ăn chúng luôn.”

“Eo ui!” mấy con bé đồng thanh rên lên.

“Hê, tao có ý này - sao tụi mình không dùng bộ bài để rút thăm xem đứa nào được ở giường trên nhỉ?” Mọi người quay sang và thấy một con bé đang đứng ngay ngưỡng cửa. Con bé cao, gầy và đội cái mũ bóng chày. “Hay mình gieo xúc xắc đi. Tao thó được mấy thanh kẹo - có ai muốn chơi xúc xắc ăn kẹo không? Đứa nào có tiền?”

“Thôi đi!” Sabrina nạt. “Em là ai?”

“Đó là Jasmine,” Sylvia nói. “Nó bị đuổi ra khỏi các phòng khác hồi năm ngoái vì tội cờ bạc. Nó luôn tìm cách lấy tiền của người khác.”

“Thắng tiền chứ,” Jasmine sửa lại. “Tao chỉ hên thôi.” Nó thò tay vào túi lôi ra một cỗ bài. “Đứa nào muốn rút trước?”

“Dep, dẹp, dẹp!” Sabrina rên lên. “Không được đánh bài để giành giường, và cũng không đánh nhau để giành nữa. Chúng ta sẽ nhường nhịn nhau và sẽ có những ngày VUI nhộn!”

Bất ngờ Alicia khóc òa lên và kéo túi ngủ trùm qua đầu. Rồi Rhonda và Jenny bắt đầu quát tháo nhau, và Patty hét “Đánh khắp phòng!” Ngay sau đó bọn con gái gào thét và quát tháo nhau. Gối và túi ngủ bay tứ tung.

“Tao muốn cái giường đó!”

“Dẹp, nó là của tao!”

“Ai nói?”

Sabrina nghĩ thật nhanh chuyện biến lũ này thành cóc, nhưng điều đó không thể được. Bây giờ cô hiểu ra tại sao Arthur luôn mang theo mình một cái còi lớn. Vì không đứa nào chú ý đến cô, nên cô búng ngón tay, và một cái còi ma thuật xuất hiện trong tay cô. Cô thổi còi, nó rít lên quá lớn và ngân vang đến độ mấy thanh rui nhà run lên. Cuộc chiến dừng lại, và bọn con gái nhìn cô ỉu xìu.

“Bảnh thiệt!” Patty nói, “Cho em thử cái đi.”

“Không!” Sabrina nạt. Bây giờ cô nhớ lại những gì Jill đã nói trên xe, về chuyện Arthur dồn tất cả những trại viên có vấn đề vào một phòng. Nó đây - Phòng mười ba! Đó là lý do những người phụ trách khác cảm thấy ái ngại cho cô khi cô nhận nhiệm vụ này. Bọn này không phải là những trại viên bình thường - chúng là những kẻ gây rối, những kẻ bị loại trừ!

“Còn chuyện gì nữa nào?” Sabrina lẩm bẩm.

Có tiếng gõ cửa phòng, và qua bức màn cô thấy Jill, đứng cạnh một con bé lừ đừ đang giận dữ nhìn mọi người.

“Đây là trại viên cuối cùng của bạn,” Jill nói.

“Linda Harrison.”

“Sao con bé lại có người hộ tống riêng vậy?” Sabrina hỏi.

“Tại vì nó nhảy khỏi xe bus và tìm cách quá giang về nhà,” Jill đáp.

“Wow!” Rhonda nói, rõ ràng là bị ấn tượng. “Houdini Harrison.”

“Chẳng có phòng nào có thể giữ tôi được cả,” Linda kêu lên, hất mặt lên với vẻ khinh khỉnh.

“Chờ chút,” Sabrina nói. “Đừng nói với tôi là con bé này luôn tìm cách trốn. Bộ chị tưởng là tôi chưa có đủ những trường hợp gay go hả?”

“Bạn là siêu phụ trách - giải quyết những chuyện này.” Jill nhún vai quay đi, và Sabrina thấy cuộc sống của cô đang loáng qua trước mắt. Cô nhìn quanh những đứa bé đang rúc rích cười, và cô nhận ra sự thật:

Mùa hè này sẽ không vui nhộn gì nó sẽ rất khủng khiếp!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.