_003.jpg)
Sabrina dùng nguyên cả cuối tuần còn lại để bám theo Quentin Pid. Vì sao pháp thuật của cô lại không có hiệu lực với hắn ta? Cô bỏ hàng tiếng đồng hồ để lần giở "Khám phá Pháp thuật", cuốn sách ma thuật cô đã được tặng trong ngày sinh nhật thứ mười sáu. Cuốn sách đầy những mách nước, phù phép và chỉ dẫn hữu ích cho việc sử dụng quyền năng của cô. Nhưng cô chẳng tìm thấy lời đáp cho những gì cô đang tìm kiếm ở bất cứ đâu.
Mấy bà cô cũng chẳng có giải thích nào khác - nhưng Sabrina vẫn không khi nào biết chắc là liệu Hilda, Zelda và ngay cả Salem không biết chuyện này, hay họ tin cô sẽ tự tìm ra lời giải cho mình. Sau vài ngày, ý tưởng sáng sủa nhất Sabrina có thể đưa ra là sở dĩ ma thuật của cô chẳng có kết quả gì với Quentin là vì cô đã lơi tay khi phóng bùa vào hắn, và cô đã ngắm trượt tại sàn bắn cung. Cô cố dẹp sang bên một khả năng khác, một khả năng mà sự thực cứ thì thầm bên tai: Mình vẫn chưa rành vụ ma thuật này còn Harvey và Jenny thực sự yêu nhau.
Sabrina dập cuốn sách lại. Cô không thể chấp nhận tất cả chuyện này.
Ngoài ra, cô không thể lặp lại những trò ngu xuẩn trong tối Thứ Sáu. Cô cần nghỉ ngơi thoải mái trong ngày Thứ Năm, và cú ngắm đích của cô - thẳng vào cặp môi của Quentin - chẳng là gì khác, chỉ là một hồng tâm cần bắn trúng. Tập tru—ung!
Quentin dùng nguyên cả cuối tuần còn lại để nhìn ngắm chính mình. Hắn thực sự, thực sự thích trường trung học ở đây. Không phải vì hắn đã hoà đồng: còn hay hơn nữa, hắn đã tách biệt ra. Hắn đang đứng nổi bật, và xứng đáng với điều đó.
Ngoài ra, chẳng hề có chuyện hắn phải làm bài tại trường. Mấy giáo viên, bị thu hút bởi sự quyến rũ của hắn cũng như bị thu hút lẫn nhau trong những ngày này, đã để cho hắn lọt khe. Hắn chẳng khi nào làm bài tập về nhà, phát biểu tại lớp chỉ để chọc phá, phóng tàu bay giấy vòng quanh lớp học, và giở trò láu cá với mọi bài kiểm tra.
Trong quán ăn, vụ tử chiến bằng đồ ăn được khơi mào bởi Quentin diễn ra hàng ngày. Hắn chẳng hề quan tâm thấy mấy thằng thê thảm, bị quở mắng vì lỗi của hắn và phải ở lại để dọn sạch sẽ phòng ăn. Tụi nhóc này thật dễ điều khiển.
Tất cả chỉ có một mà thôi, vậy đó. Sabrina Spellman: người sẽ hẹn hò với hắn vào đêm thứ Sáu, và cả trong dịp dạ hội Valentine, và sau đó, sẽ về nhà cùng hắn. Tấ cả cái chu trình khó chịu này kéo dài hơn mong đợi. Cái cô gái đó, bằng cách nào không rõ, đã tìm được cách luồn tránh được những LÍU THẾ và kháng cự lại sự quyến rũ của hắn. Kể cả khi hắn đã xua được cái gã Harvey chạy tránh đường.
Nhưng thứ Sáu này hắn sẽ tới hẹn hò cùng cô ta.
Một buổi hẹn hò mà Quentin đã có những kế hoạch đặc biệt. Sabrina sẽ sụp đổ vì hắn trong ngày đó, hắn cần chắc chắn như vậy. Hắn sẽ ở sát bên cô, hắn không thể trượt được. Cú nhắm đích của hắn sẽ chuẩn xác.
Sabrina thường không che dấu mọi chuyện với gia đình, nhưng cô bé đã tảng lờ không kể với Hilda, Zelda và ngay cả Salem về kế hoạch biến Quentin thành một loài lưỡng cư. Cô biết là họ sẽ không chấp thuận. Cô Zelda chắc sẽ nói, "Chuyện cháu giận nó không phải là lý do để biến người ta thành ếch". Còn sáu đó thì cô Hilda chắc sẽ hăng hái thuật lại những kế hoạch của cô ấy để biến Napoleon hay Vua Arthur hay Christopher Columbus thành ếch và những kế hoạch đó đã quật ngược trở lại ra sao. Còn Salem thì...
"Sabrina! Tụi cô vào được không?"
Hai bà cô của cô bé và Salem đứng ngay trước cửa phòng ngủ. Sabrina ngó lại đồng hồ. Quentin sẽ tới đây trong chốc lát. Cô đã cố thủ trong phòng suốt mấy tiếng qua, thử đến vài tá trang phục cho cuộc hẹn. Cuối cùng cô dừng lại với bộ đồ xanh lá - cũng hợp với gã bạn trai đó chớ, cô nghĩ cay độc - và mặc nguyên chiếc váy xanh lợt, đi đôi với chiếc áo sơ mi xanh lá sẫm. Mầu sơn móng tay của cô có thể được gọi là "Xanh quái gở".
"Nguy hiểm ráng chịu nghe," Sabrina gọi với ra cho họ. Nhưng khi Zelda và Hilda bước vào phòng, họ không để ý tới bộ cánh mới này. Theo nét mặt mấy bà cô, Sabrina biết ngay là họ đang nghi ngờ chuyện khác.
"Không phải là tụi cô muốn đổ xô vào xét đoán cháu đâu, Sabrina, nhưng lời chấp thuận hẹn hò với Quentin có vẻ bất ngờ quá, nhất là sau cả mấy tuần cháu giận dữ với cậu ta, tụi cô đã phải xây cả đường hào quanh nhà".
"Mà cháu còn đợi cho tới phút chót mới thông báo với tụi cô nữa chớ," Hilda tiếp tục.
"Chưa nhắc tới chuyện cô không hề tin cậy nơi tôi. Mà nói chuyện báo thù thì phải nhắc đến tôi", Salem giễu cợt, sợ sẽ bị rớt khỏi cuộc chơi.
"Báo thù? Ai nói tới chuyện báo thù vậy?", Sabrina cố giữ cho giọng nói thản nhiên như thường lệ trong khi cô bịa tạc. "Cháu chỉ muốn thử chút coi. Cũng có thể là mấy cô nói đúng, và Quentin là OK. Sau tôi nay cháu sẽ biết rõ".
Ba cặp mắt chòng chọc ngó sang cô - hai cặp phù thủy, một cặp mắt mèo- không tin tưởng. Tiếng chuông cửa đã cứu cho Sabrina khỏi phải luyên thuyên thêm nữa. Trong khi phóng ngang qua mấy bà cô, cô bé nàn nỉ: "Các cô làm ơn giúp cháu và ở lại trên này có được không? Cháu thấy không thoải mái lắm khi các cô gặp cậu ấy. Được chứ".
Sabrina không nhận được lời đáp, chỉ là một lời khuyên giờ chót. "Đừng có làm điều gì mà cô cũng sẽ không làm nghe," Hilda nhắc nhở cô bé, "Đừng để hắn phát hiện ra cháu không hoàn toàn là một phàm nhân".
Sabrina đứng lại bên cạnh cửa, và ngoái lại để ngước lên nhìn mấy bà cô đang đứng rất cha chú trên đỉnh cầu thang. Cô bé cười với họ. "Đừng lo mà. Cháu dâu có đeo huy hiệu "Tôi Là Phù Thủy. Thoải Mái Thắc Mắc" đâu?"
Đầy tự tin, cô phù thủy nhỏ mở tung cánh cửa. Đó là lúc cô suýt té ngửa: Quentin trông thật đáng kinh ngạc. Kinh ngạc xấp đôi. Kinh ngạc hơn bao giờ hết. Cái mũ bóng chầy đã biến mất, và những lọn tóc vàng của hắn rạng ngời dưới ánh trăng, cũng chói chang y như nụ cười 1000 oát của hắn.
Hắn đã đổi từ quần jeans sang kaki, áo denim bỏ gon trong quần. Bên ngoài, và ấn tượng nhất, là một chiếc áo khoác thể thao bằng vải tuýt. Đó là lần đầu tiên Sabrina thấy hắn không đóng chiếc áo da quen thuộc. Hắn còn đi kèm với một phụ tùng khác nữa: một bó hoa đẹp đẽ toàn thứ hồng tươi. "Cho cậu đấy, Sab. Mình vào được không?".
Sabrina cuối cùng cũng đã lấy lại được hơi. "Mấy bông hoa này... trông cậu kìa... Ý mình là... wow" , cô bé lắp bắp, bước sang bên để tránh lối cho Quentin. "Uh, mình sẽ cắm cậu, ý mình là, mấy bông hoa, vậy đó, vào lọ. Chờ nghe. Mình nói là vô nhà đi. A, cậu vô nhà rồi. Mình sẽ trở lại ngay".
Sabrina đỏ mặt. Cô hoàn toàn rối trí. Cô không mong đợi Quentin lại trông... ấn tượng đến thế. Sabrina cố bình tĩnh lại và lao vào bếp, nơi cô trỏ ra một chiếc bình, vẫn chính cái bình cô cắm hoa của Harvey mấy tuần lễ trước- và quay lại phòng khách.
Mấy bà cô, như cô hài lòng nhận ra, đã tôn trọng lời thỉnh cầu của cô cháu gái và không bước xuống nhà. Nhưng Salem thì có. Hắn đang giao đấu với Quentin trong một cuộc đọ mắt. Và Sabrina biết sẽ chẳng có giao đấu gì hết: con mèo sẽ thắng, dễ hiểu.
"Con mèo đẹp quá," Quentin nói khi Sabrina vội vã đẩy hắn ra khỏi cửa. "Xin lỗi là mình chưa có dịp gặp mấy người trong gia đình cậu. Có lẽ để dịp khác".
Làm như còn có dịp khác chắc? Trừ khi tao phải vào vai Cô Heo! Sabrina hình dung ra cảnh cái gã Quentin Thuốc Nổ mà cô sẽ thu xếp cho trong vài giờ nữa. Hắn nói ngon lắm. Ớ, được, vậy hắn sẽ là một con ếch ngon lành. Chấm hết!.
Quentin đưa cô ra xe của hắn, đang đậu sau xe của Zelda bên đường. Đó là cú sốc thứ hai của Sabrina trong buổi tối này: cái gã hẹn hò nóng tính của cô đang lái một chiếc... Volkswagen Beetle màu hồng? "Mình không thấy chiếc xe loại này cả mấy kiếp rồi!", cô bé thốt lên, "Mà nhất là mầu này nữa".
Quentin cười rạng rỡ, vẻ rât tự hào. "Mình chuyển từ Hy Lạp sang đó". Rồi, giống hệt như một quí ông lịch lãm, hắn mở cửa xe cho cô. Lúc Sabrina trườn vào ghế, cô nhận ra chiếc hộp đựng cung của hắn để nằm phía sau. "hông khi nào ra khỏi nhà mà thiếu nó, huh?" cô châm biếm khi Quentin ngồi vào ghế lái và mở máy xe.
"Ngày của cung thủ không khi nào chấm dứt, cậu biết mà, Sab. Và cậu cũng không biết khi nào lại xuất hiện một mục tiêu đáng để ra tay."
Lời đáp kỳ cục. Trừ khi hắn dự tính lôi cô đến sàn bắn cung trong buổi hẹn này. Nhưng khi xe rời khỏi lề đường, hắn đề nghị, "Mình nghĩ tụi mình đi coi phim nghe. Cậu thấy được đó chớ?".
Sabrina gật đầu và cài dây an toàn. Sabrina ướm thử, "Nghe này, Quentin, mình hỏi cậu một câu có được không?"
"Gì cũng được, Sab! Bắn đi. Mình là của cậu mà".
Là của ta ư? Khi nào mà ếch biết bay ấy, Quentin, Sabrina nghĩ. Tất cả những gì ta muốn là trờ lại với Harvey, có nghĩa là tống mi biến khỏi mặt đường.
"Ừm, được rồi, mình biết chuyện- này nghe thật kỳ dị, nhưng có chuyện gì với chiếc áo da của cậu vậy? Ý mình là cái áo cậu vẫn mặc hàng ngày đó, ngay cả khi bắn cung. Có phải cậu... mình không biết... nóng hay sao đó?".
Quentin có vẻ giật mình và phanh hơi gấp khi đèn đỏ. "Cái áo khoác của mình? Đó là điều cậu muốn biết à? Thôi được, à, mình nghĩ cậu có thể gọi đó là chiếc áo may mắn".
Sabrina thận trọng. "Vậy là cậu không cần may mắn đêm nay".
Quentin không rời mắt khỏi con đường. "May mắn của mình là đưa được cậu ra khỏi nhà và đi chơi". Đèn đường bật sáng và họ cùng đi xe im lặng trong một lát. Sabrina nghĩ Quentin sẽ hỏi cô về bản thân cô, nhưng khi hắn mở miệng, đó lại là một lời đề nghị. "Thế em còn muốn hỏi gì anh nữa nào, Sab dễ thương?"
Cô bé bùng ra. "Anh có thể thôi gọi tôi bằng cái tên đó được không, Quentin? tôi đã nói với anh rồi. Đó là cái tên riêng mà bạn trai của tôi vẫn hay dùng".
Khi Quentin dừng xe ở giao lộ kế tiếp, hắn ngó nhìn Sabrina. Hắn nói nhẹ nhàng, "Mình hy vọng cậu đã quên hắn ta rồi chứ, và mình sẽ có thể là bạn trai củacậu".
Sabrina thở dài. Hắn vẫn chưa đầu hàng. Mà cả cô cũng vậy.
Trong sáu lựa chọn hiện hữu tại tổ hợp giải trí Westbridge, Quentin đã đề nghị một thứ mà Harvey chắc chắn không khi nào chọn: một bộ phim tình cảm hài. Sabrina cũng có thể thích thú coi phim này. Thực ra đây đã có thể là một buổi tối hoàn hảo. Trông cô thật tuyệt; và cô đi chơi với một anh hùng sân cỏ, nổi danh và đẹp trai. Và hay hơn hết là cô đang làm những việc thật bình thường, một buổi hẹn hò coi phim đêm thứ Sáu. Chỉ thiếu có Harvey? Tất cả những thứ này đều lầm lạc.
Sabrina hỉnh mũi lên và lựa một bộ phim Harvey chắc đã chọn: một phim hành động của Thành Long.
Quentin không hề phản ứng lựa chọn của cô, và chỉ lộ vẻ ngạc nhiên. "Thường thì mấy cô gái vẫn chọn phim tình cảm".
"Biết nói gì nhỉ? Chắc mình là một cô gái không bình thường".
Với vẻ nghiêm trang tuyệt đối Quentin tán đồng. "Đúng vậy đó, Sab."
Tại quầy bánh kẹo, bắn làm cô ngạc nhiên khi không chất đầy cả tấn đồ ngọt, như cái lần đầu tiên ấy tại rạp hát. Sau khi mời Sabrina một bịch lớn Milk Duds, hắn chỉ đặt thêm một chút bỏng ngô không bơ và một lon Coke cho mình. Chỉ để chắc chắn, Sabrina lựa chọn mang theo chiếc áo khoác, đề phòng trường hợp Quentin đột nhiên muốn khởi sự một cuộc chiến đồ ăn.
Cái tính trẻ con của hắn đã bắt đầu ló dạng trong trường khúc sau này .
Nhưng cái khía cạnh thô lỗ của Quentin đã được chôn kỹ trong đêm nay. Hắn chỉ làm cô khó chịu có một lần, khi thử vòng tay ôm cô. Sabrina vùng ra, cho hắn biết là vụ đó chẳng hay hớm gì, hắn hiểu.
Sau buổi chiếu phim Quentin hỏi cô xem muốn đi đâu. Sabrina thấy đói, và nếu hắn là Harvey, cô đã đề xuất ngay một quán kem, một deli, hay lại The Slicery. Nhưng hắn không phải là người ấy, và cô cũng chẳng mời.
"Về nhà thôi, mình nghĩ thế", cô đáp. Kéo dài cái đêm này làm gì nhỉ? Hắn chắc chắn sẽ thử hôn cô trước khi cô rời xe. Còn cô chắc chắn sẽ cho phép hắn. Thực ra, nếu hắn không can đảm làm chuyện đó, cô sẽ làm.
"Vậy chúng ta về", Quentin nói. Giọng hắn chẳng hề lộ vẻ thất vọng.
Hai mươi phút sau bộ đôi đã ló dạng trên con đường gần nhà Sabrina. Chiếc xe của Zelda vẫn ở đây. Sabrina hy vọng là Quentin sẽ không đòi vào nhà và gặp gỡ cả gia đình. Nhưng hắn không nhắc gì tới chuyện đó sau khi tắt máy và ra khỏi xe. Hay là hắn đang vội việc gì? Mà thật, việc đầu tiên hắn làm là tháo dây an toàn để có thể trườn ra phía sau và với lấy hộp đựng cung và bó tên.
Sabrina nhướng mày. "Cậu mới nhận ra một mục tiêu mới xuất hiện, Quentin?"
Quentin vội vã mở tung dây đai và giở nắp hộp lên. "Mình nghĩ cậu sẽ muốn coi kỹ cây cung này. Cả tên nữa. Một loại hàng đặt riêng".
Sabrina không thấy tò mò gì cho lắm, mà trước đây cũng chưa hề, nhưng cô muốn tỏ ra hết sức quan tâm trong đêm nay. Cô liếc vào chiếc hộp khi hắn lôi chiếc cung ra. Hắn nói phải, mấy đồ bắn cung này chẳng hề giống với tất cả những chiếc cô từng thấy. Chiếc cung kích cỡ chỉ phân nửa mấy chiếc trong đội tuyển vẫn dùng, và được trang trí rất lạ lùng. "Đẹp thật đó", cô thăm dò, lướt ngón tay trên mấy vết khắc đẹp mắt. "Mình đoán nó cũng là vật cầu may của cậu, như chiếc áo khoác hả?"
"Nó là một phần của mình thì đúng hơn", hắn đáp khi giả bộ lôi một chiếc tên trong bao ra và lắp vào cung. Sabrina nhìn chăm chú khi Quentin nhắm một mắt, kéo căng dây cung và - chỉ cách mặt cô có vài inches - giả cách phóng tên vào cô.
Bởi đó là mũi tên ảo nên cô gái cũng chẳng hề e sợ. Nhưng nét chăm chú trên mặt hắn vẫn giữ nguyên.
Đó là lúc Quentin đột nhiên thoái bộ. Thình lình hắn có vẻ như vừa mất phương hướng, vừa bối rối. Hắn lắp bắp, hệt như chính cô vài giờ trước. "Mình không hiểu," hắn lẩm bẩm, "Sabrina- cậu ...không...cảm thấy...gì sao?"
Hắn đúng là quái dị! Sabrina, dẫu sao đi nữa, vẫn quyết tâm thực hiện kế hoạch của mình. Trong khi gã Quentin bối rối kia sụp mắt xuống và xếp lại cây cung cùng bó tên vào hộp, Sabrina hắng giọng và thì thào hối hả, "Cậu biết mà, mình thực sự cảm thấy điều đó, Quentin. Mình thấy muốn..."
Có thực là cô đang làm chuyện này không? Cô hình dung tới Harvey.
"...Uh, hôn cậu".
Quentin rạng rỡ. "Em ư? Tuyệt diệu! Thành công rồi! Ý anh là, theo dáng vẻ của em, chắc anh không biết quá".
Quentin rõ là đang sung sướng, nhưng hắn không tiến lại phía cô mới thật lạ lùng. Tới lượt Sabrina. Lắc đầu, cô gỡ chiếc cung và ống tên khỏi tay hắn rồi bỏ xuống sàn. Nghiêng người về phía Quentin, cô dịu dàng đặt tay lên vai hắn. Rồi cô nhắm mắt lại và chìa môi ra. Ngay khi cô cảm thấy đôi môi của hắn, cô thầm lặng niệm câu thần chú, "Với nụ hôn này, mi sẽ hoá thân thành cóc một trăm năm mới hay!".
Khi Sabrina hôn Quentin, cô cảm thấy hai điều: sự mềm mại của cặp môi hắn, trộn lẫn với thực tế đáng ghét đó không phải là Harvey. Bất chấp mục đích của cô là gì, và bất chấp chuyện Harvey đang ở cùng ai tối nay, đối với cô, chạm môi với Quentin có vẻ như trò lừa đảo.
Quentin, ngược lại, đang phát cuồng. Thay vì rên rỉ kiểu "Ồm ộp" gì đó, hay là hân hoan một điệp khúc "It's Not Easy Being Greens," mắt hắn vẫn nhắm nghiền, và hắn đang lẩm bẩm một điều gì thực quái dị. Nghe giống như "Cuối cùng thì, em Psyche yêu dấu của ta..."
Giật mình, Sabrina quay ngoắt đi. "Psyche là phải đó! Anh không bị biến thành ếch!" Đôi mắt lớn và xanh biếc của Quentin chậm rãi mở ra, mơ màng. Sau hàng mi dài, óng ả, hắn ngắm nhìn cô. "Nhưng vì sao chứ, tình yêu của anh? Đó là định mệnh sao?".
Đột nhiên đầu Sabrina thấy nặng trĩu. Cô thấy thật nhục nhã, chết người đi được. "Tôi bị đau đầu, Quentin. Tôi phải vào nhà". Cô phóng ra khỏi xe và bước lên hè. Thậm chí còn chẳng buồn cám ơn hắn về buổi tối... thơ mộng và ước muốn biến thành ếch này nữa.
Sabrina bay vọt vào nhà, tông cửa trước mạnh tới mực suýt long khỏi bản lề. Và đó là khi ý tưởng này vụt tới với cô như ánh chớp cô đang phóng ra từ bàn tay giận dữ xiết chặt.
Cô bé gào lên. "Hắn là một pháp sư! Vậy đó! Cháu không tin là mình không nghĩ trước tới chuyện này! Cháu đúng là đồ ngu!" tiếng gào của cô còn vọt lên trên cả những tiếng sét và lôi tuột Zelda, Hilda và Salem xuống dưới nhà.
Họ đã phải biến ra cả một vạc lớn thứ súp Bình Tĩnh mới buộc được Sabrina thả lỏng và ngồi xuống ghế bành. Nhưng chỉ sau vài giây yên ổn, cô lại chồm lên và tuôn ra mọi thứ, điên cuồng và hỗn loạn.
"Các cô không hiểu à? Hắn đã làm tan nát cuộc đời cháu, nên cháu đã thử mọi cách với hắn, mà chẳng ích gì! Hắn chắc chắn phải là..."
Hilda, đang mặc bộ áo ngủ quen thuộc của thế kỷ hai mươi, chẳng hề ngạc nhiên. "Cô đoán là cháu vẫn chưa dùng phép báo thù đó chứ. Cô đã thử vụ đó thời Thánh Chiến, nhưng chỉ khiến cho Richard Sư Tử phải chịu một ngày trầy da sơ sơ thôi. Và cũng chỉ khiến cho hắn ta thêm hăng hái khi xuyên phá qua vùng Greenland..."
"Bùa phép không hiệu nghiệm!", Sabrina rít lên. "Cháu không đông cứng hắn được, còn bùa thú nhận chỉ khiến hắn cười hinh hích- hinh hích! Nghe như mấy con linh cẩu!". Sabrina đi điên cuồng dọc trong phòng. "Mà tệ nhất là," cô bé rên rỉ, "Cháu đã buộc mình phải hôn hắn...mà hắn cùng chẳng hề Ồm ộp gì hết. Mà cháu đã có đủ mấy trò bùa phép phù thủy này rồi- quyền năng của cháu có hiệu lực với tất cả mọi người. Trừ có hắn. Ngẫu nhiên ư? Cháu nghĩ là không".
Nếu tất cả những chuyện này đều quá rõ ràng với Sabrina, thì chúng vẫn rối tinh beng với mấy bà cô. Zelda, dang mặc chiếc áo ngủ viền dây, thử cân nhắc. "Rất ít khả năng là Quentin cùng gia đình của nó tới viếng thăm nơi này từ một Cảnh Giới Khác. Nếu họ tới từ đó, chắc chúng ta đã phải biết tiếng rồi. Chúng ta là một cộng đồng nhỏ. Sẽ phải có lời đồn..."
"Cô ấy nói đúng đó," Hilda tán đồng, "Chẳng có ai mà tụi cô không biết cả, hay bất kỳ ai có can hệ đôi chút. Nó cũng là trò chơi thôi mà, họ mới gửi trò Sáu Mặt của Samantha cho tụi cô nè..."
Sabrina chẳng có tâm chí nào để bàn tới mấy trò chơi. Cô chỉ muốn mấy bà cô tắt đài dùm. Cô bé vẫn tiếp tục nhẩy chồm chồm trên ghế, rồi phóng quanh phòng, lắc đầu điên cuồng. Cô không thể tin là mình đã mù như vậy. Tất nhiên là bùa phép của cô chẳng hiệu lực gì với hắn: Quentin có bùa riêng để chống lại quyền năng của cô.Tất cả khung cảnh này làm cô nhớ lại lần cô em họ Tanya ghé thăm. Tanya đã loại bỏ pháp thuật của cô bằng một chiếc khiên vô hình. Tất cả những bùa chú cô quăng vào Tanya đều quật ngược lại chính cô. Sabrina đã phải học cách triệu hồi bùa khiên để tự vệ.
Quentin không hề làm như thế. Nhưng hắn còn làm những thứ tệ hại hơn: phóng bùa yêu lầm lẫn khắp trong trường. Hắn có biết là những chuyện tệ hại sẽ xẩy ra nếu hắn can thiệp vào đời sống của những phàm nhân? Ngoài ra hắn cũng phải biết rằng bùa yêu hiếm khi có hiệu lực với phàm nhân, và chắc chẳng có cách nào để có hiệu lực với cô. Hắn đã biết cô là phù thủy. Chính hắn đã từng nói: "Sabrina Spellman, cô đã bỏ bùa tôi".
Salem bám lắc lẻo trên thành ghế, ngó Sabrina phóng vụt qua như viên đạn, trong khi Hilda và Zelda muốn nói phải trái với cô. Con mèo vẫy ria mép. "Tôi không biết làm sao cô lại phát khùng lên như thế, Sabrina? là một pháp sư còn khiến Quentin thêm hấp dẫn hơn nhiều so với cái gã Harvey, pháp sư xứ 'À'."
Hilda thừa nhận với một cái cười hinh hích, "cô có hé mắt qua cửa sổ phòng ngủ khi hai đứa cháu lên xe - Quentin quả là đẹp trai đó".
Sabrina đứng sựng giữa đường và buông ra một tiếng thở dài khốn khổ. Mấy bà cô kiên quyết không chịu hiểu. Bằng một giọng cố gắng bình tĩnh nhát mà cô còn giữ nổi, cô bé nói, "Không chỉ là chuyện Quentin tung ra một bùa phép khiến Harvey yêu Jenny, hắn còn đảo lộn cả ngôi trường. Mấy giáo viên yêu đương lung tung đến nỗi chẳng buồn dậy học. Mà cháu còn biết hắn dùng ma thuật để giành thắng lợi trong cuộc thi bắn cung giữa các trường. Có phải chính mấy cô là người đã dậy cháu không nên sử dụng ma thuật bừa bãi với những phàm nhân vô tội- hay cháu sẽ lãnh đủ".
Mấy bà cô Sabrina không thể phản bác điều này. Nhưng họ vẫn có thể nghi ngờ những kết luận của cô.
Zelda vẫn khăng khăng," Được rồi, ma thuật của cháu không có hiệu lực. Và nếu cậu ta là phàm nhân, một nụ hôn của cháu sẽ biến cậu ta thành ếch. Nhưng cô vẫn không nghĩ là có một gia đình phù thủy mới chuyển tới đây sinh sống, Hilda và cô chắc sẽ phải hay tin."
Đó là Hilda, người đưa ra một kế hoạch khác. "Em nói chúng ta cứ để cho Sabrina nghi ngờ. Nếu Quentin là một pháp sư, có nghĩa là chắc chắn cha mẹ cậu ta cũng vậy. Vậy tụi ta sẽ xét kỹ lại coi. Hai phù thủy kinh nghiệm sẽ điều tra ra vụ đó ngay..."
"Hai phù thủy kinh nghiệm? Thế tôi là ai đây, gà quay Kentucky chắc?" Salem khịt mũi.
Hilda xin lỗi. "Được rồi, hai phù thủy kinh nghiệm và pháp sư trước đây nổi tiếng dưới cái tên Salem Saberhagen. Sabrina, gọi cho Quentin đi và mời cả gia đình họ tới ăn tối mai. Một khi chúng ta có nhà Pid đó ghé lại, chúng ta sẽ có ngay lời đáp".
Sabrina tự cho phép mình hy vọng, cô vòng tay quanh Hilda. "Tuyệt lắm! Chúng ta tìm hiểu càng nhanh, cháu càng chóng có Harvey trở lại."
Khi cô nhấc máy và quay số gọi Quentin,.cô cố phớt lờ bài ca thối hoắc của Salem đang lải nhải. "Harvey yêu Jenny, Quentin yêu Sabrina".
Sau khi cô bé nói chuyện với Quentin, cô vội hối hả quay số của Harvey. Cậu trai không có nhà, nên cô đành để lại một tin nhắn trên máy thu âm. Cậu ấy có thể đã quên cô, nhưng cô sẽ không khi nào quên được cậu.