_003.jpg)
Quentin sướng tưng lên. Tuy đang ngồi sau tay lái, hắn lại cảm thấy như trôi bềnh bồng suốt đoạn đường về tới nhà. Cứ như là trên đôi cánh tình yêu vậy.
"Nó yêu mình! Yeah, yeah, yeah! Nó yêu mình! Yeah, yeah, yeah, yeah!" Quentin tiếp tục gân cổ gào hết cỡ như vậy khi nhảy nhót qua khung cửa nhà mình. Hắn om sòm và lạc điệu, hắn phá giác của mẹ hắn, người đang thiu thiu trên trường kỷ, và cả cha hắn, ông này đã đùng đùng từ phòng ngủ bước ra.
Martin Pid chả vui vẻ gì. "Không ưa nổi đám Beatles," ông ta gào lên, cáu kỉnh trước tâm trạng bồng bột của đứa con trai. "Tắt cái bài ‘All you need is love’ đó đi và nói cho có đầu có đũa nào."
Quentin thường phát tức với bố mình, nhưng tối nay thì không. Không một điều gì phá hỏng được giây phút này. Vì kế hoạch của hắn đã thành công, Sabrina đã là của hắn. Cô đã hôn hắn! Hắn cảm thấy cơn run rẩy chiến thắng đang chạy khắp các mạch máu khi hắn kể lại những chuyện trong vài giờ qua cho bố mẹ hắn nghe. Hắn chẳng buồn nhắc tới câu nhận xét lạc quẻ về sương mù của Sabrina.
Đúng như dự đoán, mẹ hắn sướng rên vì tự hào. Bà bước tới và ôm lấy hắn. "Mẹ biết con sẽ làm được mà, con trai. Con định chừng nào dẫn cô ấy tới đây chơi?""Càng sớm càng tốt," bố hắn phán. "Rồi nhà mình có thể cút khỏi cái chỗ khốn khổ chán ngắt này, với những người... tử tế thấy ớn."
Quentin biết bố hắn không ưa xứ Westbridge, Massachusetts. Nhiều chuyện lẩm cẩm làm ông bực bội: các tài xế gào thét đòi nhường đường, người ta xếp hàng quá lịch sự. Bố hắn rời khỏi chỗ nào thì nơi đó là bãi chiến trường! Và nếu có điều gì Martin Pid thích thú, thì đó là một cuộc chiến đấu ra trò. Rủi thay, ông ta thấy lối sống ở Westbridge là quá an phận. Sau cùng ông ta phải xả bực bội vào gia đình, vào phim ảnh - Quentin và mẹ phải quen chịu đựng điều đó. Nhưng ít nhất những trò ngớ ngẩn của họ cũng đã khiến Sabrina chú ý. Đó là tất cả lý do tại sao họ quyết định tới đây.
"Ngày và giờ, Quentin!" bố hắn sốt ruột đòi hỏi. "Quyết định liền khi nào mày mời cô ấy tới đây đi!"
Quentin chưa hình dung được cụ thể chuyện này ra sao. Nhưng vận may vẫn còn ở với hắn tối nay khi câu trả lời xuất hiện vài phút sau đó. ấy là khi chuông điện thoại reo và hắn bổ vào bếp để nghe. Chốc lát sau khi hắn trở lại thì khuôn mặt đã sáng rỡ. "Tối mai có là sớm quá không? Sabrina mới gọi lại... mời nhà mình ăn tối ở nhà cô ấy. Bố mẹ thấy sao?"
"Tuyệt đối không!" Martin gầm lên, nắm tay đập xuống bàn, "Nó tới nhà mình mới đúng phép chứ."
Veronica nhẹ nhàng nắm tay chồng. "Nhiều chuyện đã thay đổi từ khi mình tới đây, Martin ạ. Cứ làm theo kiểu của người ta. ít nhất mình cũng có dịp nhìn rõ cô... dâu tương lai nhà mình."
"Họ tới rồi! Quỷ thần ơi, họ tới rồi!" Sabrina bối rối cực độ. Cô đã thay quần áo liên tục, ngón tay đã mỏi nhừ. Sau cùng thì bộ quần áo nào là thích hợp để xác định khách mời ăn tối của bạn có phải là một phù thủy hay không? Cứ đi mà tìm câu trả lời trên tờ YM số mới nhất đi! Còn tóc thì sao? Cô đã đổi. kiểu tóc biết bao lần - từ tóc xoăn kiểu Pháp, đuôi ngựa, nửa cuộn lên nửa thả xuống, kẹp lại sau gáy. Sau cùng cô để nó xõa xuống vai với đường ngôi lệch trên đầu.
"Thôi mà, cô định cứ đứng đó lúc lắc ngón tay rồi rên 'họ tới rồi! quỷ thần ơi, họ tới rồi!' hay là làm chuyện gì hay hơn và mời họ vào đi?" Kiểu Salem nhái giọng Sabrina luôn làm cô thấy mình đỏng đảnh kiểu cô bồ của chuột Mickey.
"Salem nói đúng đó, Sabrina, ra mở cửa coi bộ còn hay hơn đó," Zelda nhắc. Bà và Hilda đã từ nhà bếp bước ra khi nghe chuông kêu.
Sabrina hít một hơi dài và bước tới cửa. Cô hoàn toàn bất ngờ trước bộ ba đứng ở ngoài. Trái hẳn với hình ảnh của họ trên phim tối hôm đó, lúc này trông họ ăn mặc cứ như trong dịp lễ Halloween. Sabrina tưởng như họ sắp dúi vào tay cô một cái túi và nói, "đãi hay phá." Cô sững người, quên mất phải cư xử ra sao. Zelda và Hilda đã mau lẹ mời họ vào.
Nhìn gần, Veronica, mẹ của Quentin, Sabrina thấy là một phụ nữ đẹp chưa từng thấy. Bà ta rạng rỡ trong bộ váy trắng tinh. Tóc bà là một khối vàng dợn sóng thả qua vai, và nụ cười tươi tắn - rất giống Quentin- thật mê hồn. "Xin chào, tôi là Veronica," bà ta nói và chìa bàn tay đầy nhẫn ra với Zelda. "Các vị mời chúng tôi đến chơi thật là quý hóa." Và bà trao cho Zelda một hộp sôcôla.
Hilda chen ngay vào giữa và nhận hộp kẹo đó. "Bất cứ người bạn nào của Sabrina cũng là bạn của chúng tôi. Chúng tôi rất mong gặp được cả gia đình." Anh mắt bà xịu xuống khi thấy bố của Quentin.
Vì Martin trông cứ như bức hí họa vẽ một tay già ngố vận động viên xe đạp. Một người to lớn mặc áo sát nách lộ ra bắp tay xăm hình tùm lum. Một sợi dây chuyền to tướng lủng lẳng ở cổ ông ta. Mái tóc dày đen điểm bạc vuốt ngược ra sau; đôi mắt đen của ông ta nhìn Hilda soi mói. Ậm ừ câu gì nghe không rõ, ông ta bước vào nhà Spellman cứ như mình là chủ ở đây vậy.
"Tặng bạn, Sabrina," Quentin, bó mình trong áo khoác da nâu "may mắn" bước vào sau cùng. Hắn ta trông vẫn tuyệt như mọi khi, nhưng có vẻ bồn chồn kỳ cục khi dúi món quà vào tay Sabrina. "Một bộ dĩa CD của ban Violent Femmes," hắn giải thích, "tôi nghe nói bạn thích ban này."
Nghe nói? Ai nói vậy? Chỉ có Harvey biết Sabrina mê ban nhạc này cỡ nào. Xếp hàng xin chữ ký của họ là một trong những cú hẹn hò của cô với cậu ta. Sabrina xếp những kỷ niệm sang bên, gắn một nụ cười lên môi và cám ơn Quentin. Họ theo những người lớn vào phòng khách nơi mọi người bắt đầu câu chuyện làm quen với nhau.
Vừa ngồi xuống, Martin đã thượng hai chân lên bàn cà phê. Một ít đất bám ở đế giày rơi xuống sát bên món đồ nguội. Sabrina cảm thấy, chứ không nhìn thấy, Zelda trỏ cho một tấm khăn nhỏ hiện ra dưới chân ông ta, lau sạch bụi đất và dời khay bánh mỳ ra xa đôi bốt của ông ta. Martin trông tỉnh bơ. Ông ta bốc ít đồ nguội cho vào miệng, ợ um sùm và hỏi xem có phải Sabrina nấu bữa ăn này không.
Chớp mắt, cố ý nhắm vào Veronica hơn, bà Zelda đáp, "Thực ra, ở đây chúng tôi không nấu nướng gì nhiều, ông bà hiểu ý tôi đấy."
Veronica hăng hái gật đầu. "Tôi thấy rồi! Thời buổi này có nhiều tiện nghi mà. Thức ăn làm sẵn, đồ đông lạnh. Tôi còn hiểu tại sao các vị không cần người làm nữa kìa."
"Ở xứ tôi," Martin lầm bầm. "Đầy tớ lo bữa ăn, từ đầu tới cuối." Ông ta nhìn Sabrina với ánh mắt quái lạ.
Hilda ngoẹo đầu và cong ngón tay. "À, chúng tôi có những tiểu pháp sư trong nhà bếp luôn... sẵn sàng phục vụ. Quý vị hiểu ý tôi mà."
Coi bộ không ai hiểu cả. Sabrina liếc nhìn Quentin, hắn đang bối rồi dòm xuống chân mình.
Sabrina có cảm tưởng đang ở trong một cảnh giới mới và lạ lẫm, vì khung cảnh trước mặt có vẻ siêu thực quá. Dù nói về đề tài gì, Veronica cũng hào hứng còn Martin luôn cáu kỉnh, chỉ ngoại trừ lúc nhìn sang bà vợ. Và chỉ những lúc đó mới thấy ông ta như dịu lại. Trong khi đó, Quentin như thu nhỏ lại, mỗi giây phút lại càng thêm bối rối.
Không khí cũng chẳng thoái mái hơn khi họ qua phòng ăn. Zelda và Hilda đã làm một bữa ăn đúng kiểu Hy Lạp, từ món phô mai trộn rau, súp trứng chanh, cho đến thịt bò bóp dấm và thịt cừu xỏ lụi ăn với cơm. Veronica coi bộ không hề biết những món này và cứ hỏi han Hilda và Zelda về cách chế biến để về chỉ lại cho bọn gia nhân. Nhưng khi Hilda và Zelda hàm ý rằng họ chỉ trỏ ngón tay cho mọi thứ hiện ra, Veronica có vẻ không hiểu ra đầu đuôi gì cả. Sau cùng Hilda quyết định làm huỵch toẹt ra. Bà trỏ vào món thịt cừu xỏ lụi và tự nhiên hiện ra một phần cơm thêm. "Thấy chưa? Bà làm thử coi."
Veronica có vẻ ngạc nhiên. "Mọi chuyện tiến bộ quá, so với lần trước chúng tôi đến đây!" rồi bà ta nhún vai rồi trỏ ngón tay vào đúng chỗ Hilda vừa chỉ. Chẳng có gì hiện ra hoặc biến mất cả.
Veronica cười rinh rích. "Chắc tôi chưa quen lắm."
Zelda chen vào, "Có lẽ bà phải thực hành ít lâu."
Khi Veronica nhìn từ Zelda sang Hilda, bà ta thốt ra, "Hai chị thật dễ thương và giỏi giang. Chắc có nhiều người theo đuổi hai chị lắm."
Trong bối cảnh khác chắc Sabrina và hai bà cô đã nghĩ đó là một nhận xét thô lỗ, nhưng tiếp xúc với gia đình Pids chút đỉnh họ đã hiểu ra gia đình này khá là kỳ cục. Nên bà Zelda đã thừa nhận rằng bà đã có những quan hệ nghiêm túc đáng kể trong nhiều năm - bà nhấn mạnh thêm là trong rất nhiều năm.
"Nhưng chị vẫn chưa có được mối tình thực sự à?" Veronica đột nhiên tỏ ra quan tâm và gặng hỏi. Zelda chưa kịp trả lời thì Veronica đã chỉ Quentin và Sabrina và nói với vẻ kín đáo, "Một mối tình như của chúng nó là rất đặc biệt. Mà đâu phải không thể tìm ra nếu mình biết phải tìm ở đâu và phải nhờ ai giúp đỡ."
Một mối tình như của chúng nó! Sabrina suýt nghẹt thở. Cô đỏ mặt tía tai, bực bội nhiều hơn là bối rối. Ngay chính Quentin cũng quê với mẹ hắn. Chỉ còn lại Hilda, người không bao giờ lúng túng trong câu chuyện, là có khả năng cứu vãn tình thế. Bà bắt đầu hào hứng kể lể về mối quan hệ lúc tốt đẹp lúc cắt đứt giữa bà với Drell. Hilda cũng cố dò xem Veronica có biết Drell không. Dĩ nhiên là phù thủy nào cũng phải biết ông ấy.
Nếu Veronica biết thì bà ấy cũng không hề lộ ra. Thay vì thế, bà ta có vẻ rất chú ý tới chuyện tình của Hilda. Ăn tối xong, hai bà đã rù nhau lên lầu để xem những ảnh chụp Hilda với Drell. Khi họ lên thang, Sabrina nghe Veronica tuyên bố rằng mối tình đó còn cứu vãn được.
Sabrina nhún vai và bắt đầu thu dọn chén dĩa. Quentin đề nghị giúp một tay nhưng bố hắn nắm tay và bắt hắn ngồi xuống. "Đàn ông không có thu dọn bàn ăn, ngốc ạ," ông ta nói lớn. "Cứ để cô ấy làm. Dù sao tập quen với việc này vẫn tốt cho cô ấy hơn."
Cái gì? Sabrina nghĩ chắc mình nghe nhầm lời phát biểu đó. Không ai lại khó ưa như bố của Quentin - đúng là kiểu phù thủy giống đực trọng nam khinh nữ. Suốt cả bữa ăn, nếu không nhai nhồm nhoàm ‘hay Ợ hơi, thì ông ta ba hoa về thắng lợi của Quentin trong các cuộc thi bắn cung. Ông ta nói cứ như đó là cuộc chiến giữa các quốc gia chứ không phải những giải thể thao học sinh.
Hilda và Veronica vẫn ở trên lầu cho đến khi Zelda gọi họ xuống ăn tráng miệng và uống cà phê. Vẫn bám sát chủ đề Hy Lạp, nên món tráng miệng là bánh ngọt và baklava (bánh nướng hạnh nhân phết bơ rưới si rô và mật ong) hiện đã bày đầy bàn. Zelda lịch sự khui hộp sôcôla của nhà Pid đem tới.
Phù thủy luôn ưa sôcôla: không như ý kiến của Forrest Gump 'bạn chẳng bao giờ biết mình sẽ có được cái gì', các phù thủy luôn biết chắc mình sẽ được gì vì họ có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc kẹo.
Salem cả buổi tối chỉ ngồi trên bệ lò sưởi, nhưng các món bánh kẹo trên bàn là nỗi cám dỗ quá lớn. Nó nhảy xuống ngồi cạnh Sabrina, thèm khát nhìn món baklava. Sabrina vỗ lưng con mèo và bẻ một miếng vụn cho nó.
Martin có vẻ khó chịu trước hành vi đó. "Kỳ quái chưa," ông ta nói với giọng châm biếm, "Coi Sabby với con mimi của cô ấy kìa."
Sabrina sôi máu. Cả cái nhà này thích kêu người khác bằng tên chế riễu như thế sao? Sự im lặng của cô cho phép Martin tiếp tục. "Ở xứ tôi, các sinh vật hạ đẳng phải tránh xa bàn ăn."
Sinh vật hạ đẳng! Lươn ngắn mà chê trạch ư! Salem cũng không rõ nó ghét thứ nào hơn. Nó cong lưng, nhảy tới trước mặt Martin và rít lên. "Mimi à! Tôi là giống mèo Mỹ lông ngắn thuần chủng. Không như ông đâu, thứ phù thủy xoàng ạ."
Lạ thay, Martin không dính mồi. Ông ta chỉ ngáp dài rồi bốc một miếng baklava nữa. Điều này có hai nghĩa: Salem chẳng đáng tranh chấp, và ông ta chẳng lạ gì thứ mèo biết nói. Nếu Martin là một phù thủy, hẳn ông ta đã nhân ra Salem là một đồng chủng của mình ngay lập tức.
Nhà Pid ra về ngay sau khi dùng tráng miệng, nhưng họ còn nhớ mời riêng Sabrina. "Cô phải tới chơi chỗ chúng tôi nhé," Veronica nài nỉ. "Quentin sẽ dẫn cô tới."
"Bữa tối nay phải xếp hạng cao nhất trong Top Ten những buổi tối kỳ cục trong đời cháu," Sabrina tuyên bố, sau khi đóng cửa tiễn họ ra và trở vào bếp tiếp tục thu dọn.
Zelda có vẻ rât hoang mang. "Nếu họ cũng là phù thủy thì họ đã rất giỏi trong việc khuynh đảo các bằng chứng."
"Và rất đáng khen cho việc họ giấu nhẹm bằng chứng," Salem tiếp lời khi nhày lên bàn vơ vét mớ đồ ăn còn thừa.
"Khuynh đảo là cố tình làm rối t.ung mọi chuyện chứ không phải giấu nhẹm mọi chuyện," Sabrina sửa lưng con mèo. "Bộ thời Trung cổ người ta không dạy ông từ vựng hả?"
Zelda lắc đầu. Bà ta đã xác định. "Cô không muốn làm cháu thất vọng, Sabrina ạ, nhưng dựa vào các dữ kiện tối nay thì nhà Pid là người phàm. Điều chắc chắn là họ kỳ lạ thật. Martin có lẽ là thứ đàn ông khó ưa nhất mà ta từng gặp. Còn Veronica thì xinh đẹp nhưng cũng là thứ rỗng tuếch. Làm như cả nhà chỉ có mình Quentin là bình thường thôi."
Salem ngưng liếm bánh để tán đồng. "Tôi bỏ phiếu nhất trí họ là khó ưa, kỳ cục, quái đản, óc bã đậu... và là người phàm."
Sabrina quay nhìn chân dung Dì Louisa trên tường nhà bếp. Chân dung này có góc nhìn quan sát được mọi kẻ ra người vào trong nhà. Nhưng bà ta cũng nghiêng về giả thuyết "không phải phù thủy."
Chỉ có Hilda là im lặng kỳ lạ. Thực sự là bà cô ưa nói này của Sabrina đã im lặng khác thường kể từ khi cùng Veronica trên lầu xuống để ăn tráng miệng. Bà không tiễn nhà Pid ra về mà ngồi trong bếp, có vẻ rẩt trầm tư.
"Cô nghĩ gì đấy, cô Hilda?" Sabrina hỏi. Giọng nóicủa Sabrina làm như khiến bà tỉnh giác mộng, và bà trả lời rất rõ ràng, không không giống Hilda mọi khi chút nào. "Không, họ không phải."
"Cô nói gì con không hiểu? Họ không phải... là không phải cái gì?
"Không phải người phàm."
Zelda, Sabrina và Salem giật minh lắng nghe.
"Dẹp đi," Salem lên tiếng. "Sao bà biết thế, và biết thế nào?"
Hilda hít một hơi dài. Một hơi nữa. Rồi hơi thứ ba. Sau cùng, bà ta phun ra. "Ngay từ lúc Veronica bước vào cửa, cô đã thấy có gì quen quen mà không xác định được. Nên khi bà ta lên lầu xem ảnh chụp của cô, cô hỏi họ hồi con gái của bả là gì. Bà ta nói là De Milo. Cô mới nghĩ, 'Kỳ lạ à nghe. Hồi đó tôi học chung với một cô bé cũng mang họ De Milo, nhưng không chắc nó có tên là Veronica. Nên khi bà ta lo xem ảnh, cô bèn lật kỷ yếu tiểu học, lật vần D - a, biết có gì không? Té ra cô bạn đó tên là V. De Milo - hồi đó kỷ yếu tiểu học không ghi tên riêng - cùng học lớp hai chung với cô! Chính là bà ta đó!"
"Kỳ lạ quá!" Sabrina không tin vào sự trùng hợp đó.
Hilda buộc cô phải đối diện với thực tế.
"Hồi cô học lớp hai là cách nay sáu trăm năm, Sabrina à. Cả hai đứa bọn cô."