Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

❊ ❊ ❊

Image

Bị choáng váng, Sabrinas há hốc mồm kinh ngạc.

Quentin quay sang. Kinh hoàng, hắn kêu lên, "Ai đó?" hắn chộp áo sơ mi và quàng lêri vai, phủ lưng lại. "Ai đó?" hắn hỏi lần nữa, to hơn. Rõ ràng là hắn sợ. Hắn cứ nhìn tới lui dãy tủ học cụ trong khi lúng túng cố gài nút áo sơ mi lại.

Sabrina đang quá ngạt thở. Nhưng khi cô búng ngón tay để hiện hình, đột nhiên, mọi thứ trở nên rõ ràng. Giọng nói cô nghe trong đầu là giọng của Drell. Những lời của ông ta ầm vang như thể ông ta đang đứng đó, rống vào tai cô. "Không có V. Pid, không có Z. Pid ...không có Q. Pid."

Những lọn tóc vàng óng ả xoăn tít. Nhà vô địch môn bắn cung. Những câu thần chú yêu! Và bây giờ một sự thật rõ rành rành: một đôi cánh vàng. Mà chiếc áo khoác da đã che giấu hết sức hiệu quả.

Trong đầu Sabrina vẫn còn vướng một câu hỏi duy nhất: Nếu bạn tra từ dense (ngốc đặc) trong từ điển, thì hình của tôi sẽ có ở đó phải không?

Đã hiện nguyên hình và vẫn còn thở hổn hển, Sabrina nhìn hắn đầy kinh ngạc. Hắn nhìn lại cô. Cuối cùng cô lắp bắp. "Cupid. Anh là ... anh là... Cupid."

Quentin bước một bước về phía cô. Đôi mắt hắn không còn vẻ kinh hoàng. Lẽ ra hắn phải chết lặng người, choáng váng, kinh hoảng trước khả năng hiện hình trước mặt hắn của Sabrina. Lẽ ra hắn cũng phải mất vía khi giờ đây cô đã biết bí mật của hắn.

Nhưng thật kỳ lạ, Quentin không hề có những cảm xúc đó. Thay vào đó là sự pha trộn giữa tình yêu và nhẹ nhõm tràn dâng trong hắn. Hắn buông một tiếng thở dài và ôm lấy mặt Sabrina. "Phải mất khá lâu cô mới nghĩ ra, Psyche tuyệt đẹp của ta ạ."

Lại cái tên đó! Hắn vẫn phát âm nó là "sy-kee," thay vì chỉ là "siki," như trong câu "Tôi biết mặt thật của anh rồi." Sabrina lùi lại một bước và lắc đầu. "Anh không thể làm tôi rối trí được đâu. Tôi biết. Tôi đã thấy những ...những...ơ ..." cô hầu như không thể nói được hết câu. "Tôi đã thấy những... món cánh của anh rồi."

Quentin cười tủm tỉm và nắm lấy hai bàn tay cô. "Tôi đâu muốn làm cô rối trí, Sabrina. Tôi muốn nói với cô rằng tôi biết cô là ai rồi."

"Anh biết à?"

"Dĩ nhiên là tôi biết," Quentin khẳng định. "Cô là lý do khiến tôi đến New England này. Trong thế kỷ này. Tôi và gia đình tôi đang tìm cô đây."

"Tìm tôi?" Lúc này Sabrina hết sức lo lắng. Cô rút tay cô khỏi tay hắn.

Quentin vỗ lên ghế đá, rồi ngồi xuống. "Ngồi xuống đi, em yêu."

Sabrina không nhúc nhích.

Quentin dỗ dành. "Ngồi đi, tôi sẽ giải thích mọi chuyện. Tôi biết cô rất muốn biết - đó là lý do cô lẻn vào phòng học cụ của nam sinh, đúng không?"

Hắn nói đúng, nhưng Sabrina thấy mâu thuẫn. Sự thật nằm ở đây - chỉ có cô là không chắc cô đã sẵn sàng chấp nhận nó chưa. Quentin nhẹ nhàng nắm lấy tay cô lần nữa. Ngập ngừng, cô thả người xuống băng ghế cạnh hắn.

"Được rồi, Quen ... ơ, Cupid. Anh đúng là Cupid, phải không? Ý tôi là, đôi cánh, cung và tên, toàn bộ, ơ, cái túi..." cô cảm thấy hết sức kỳ quặc khi nói câu đó. .

Hắn cảm thấy hết sức dễ chịu khi cô đã nói ra. Mắt hắn long lanh. "Đúng vậy. Đích thực là vậy. và tôi đến đây vì cô. Chúng tôi đến tìm cô. Tôi và cô đã được sắp đặt sống với nhau mãi mãi..."

Điên lên, Sabrina bật dậy. "Khôô…ông, đó là chỗ sai lầm của anh, Cupid. Chúng ta không hề được sắp đặt như thế. Dù theo cách nào, hình dáng nào, hoặc ..."

Quentin chồm tới và vỗ về cô bình tĩnh lại. "Nghe này. Tôi sống trên đỉnh Olympus. Đừng kiếm trên bản đồ, nó thuộc một chiều kích khác. Chúng tôi đã sống ở đó, trong nhiều thế kỷ. Nhưng thỉnh thoảng chúng tôi được mời đến trái đất ..."

"Chúng tôi?" Sabrina cắt lời. "Còn có người khác ở đây với anh hả?"

"Dĩ nhiên rồi, bố mẹ tôi. Cô đã gặp họ. Mẹ tôi, Veronica. Tên thật của bà là Venus. Bà là nữ thần Tình yêu. Bố tôi - ở nhà gọi ông là Mars - là thần Chiến tranh."

"Điều đó giải thích nhiều chuyện lắm nghe!" Sabrina kêu lên. Không có gì ngạc nhiên khi Veronica - tên con gái là Venus - lại đẹp một cách khác thường như vậy. Và Martin ... Mars, lại dễ nổi cáu như vậy Thật hết sức rõ ràng - mặc dù, sẽ không ai tin chuyện này. Giống như chuyện là một phù thủy vào năm 1998 vậy.

Nhưng điều đó không giải thích được lý do khiến họ gắn họ vào cuộc sống cúa cô. Sabrina hỏi lại. "Anh đang làm gì ở đây vậy? Công việc của Cupid không phải là cứu vãn cơn khùng hoảng tình yêu nào đó hay cái gì đại loại như vậy sao? Ý tôi là, ở Westbridge này mọi chuyện đều ổn - cho đến khi anh đến và làm nó rối tung lên."

Hắn phản đối. "Tôi không hề làm nó rối lên. Tôi còn gỡ rối nữa kìa. Nghe nè, cô có số phận là thuộc về tôi, chứ không phải tên Harvey khỉ gió đó. Tôi đến để bắt cô."

Sabrina kinh hoảng. "Tôi có số phận thuộc về anh hả? Thiệt là lố bịch! Anh nhặt cái ý tưởng đó ở đâu vậy?"

Quentin ngang bướng vặn lại. "Thần thoại. Trong đó đấy! Tôi là Cupid. Cô là Psyche. Tôi tìm thấy cô, chúng ta yêu nhau, cô đến với tôi, chúng ta sống hạnh phúc mãi mãi ..."

"Còn lâu!" Sabrina ré lên, đứng bật dậy.

"Không lâu đâu!" Quentin phản đối, sôi nổi lên. "Coi kìa, Psyche, tôi đâu có bịa ra thần thoại, tôi chỉ tuân theo nó thôi. Và cô cũng phải như thế."

Sabrina sững sờ. Cái... tên này... tay... thần Hy Lạp trước mặt cô đang rất thành thật. Đây không phải trò đùa qúái đản mà Libby hoặc con em họ Tanya vẫn bịa ra, mà cũng không phải một thử nghiệm của hai bà cô. Chính họ hẳn cũng phải ngạc nhiên trước chuyện này! ;

"Với lại," Quentin méo miệng cười và nói tiếp, "khi cô về với tôi thì được nhiều quà tặng lắm..."

Sabrina giơ tay lên. "Dẹp đi. Mấy thứ đó hấp dẫn đấy, bộ dĩa CD, hoa với kẹo, nhưng tôi không muốn một thứ quà tặng nào của anh nữa."

"Ô, tôi nghĩ cô sẽ rất thích món quà này," hắn hạ giọng nói, tuy chẳng có ai khác trong phòng. "Tôi có thể tặng cô sự bất tử."

Sabrina thở dài. "Biết rồi. Có rồi. Xong rồi."

Quentin bắt đầu sốt ruột. "Psyche, tôi nói thật đó."

"Thì tôi cũng thật. Và đừng có gọi tôi bằng tên đó nữa. Nghe còn chán hơn tên Sab nữa kìa. Mà cái giống gì khiến anh cứ nghĩ tôi là con nhỏ Psyche vậy?"

Quentin nhún vai. "Đơn giản thôi. Mẹ tôi bảo Psyche đang ở đây, trên trái đất, trong thế kỷ này, và số phận của chúng tôi là phải tìm ra và đem cô ấy về..Và sau khi rà hết các cô gái trên mặt đất thì mọi chuyện đã rõ: cô là người kỳ diệu nhất."

Vậy là mình nhầm rồi. Hắn ta không hề biết mình là phù thủy; hắn nghĩ mình là một cô bé kỳ diệu nào đó.

Sabrina cố thở điều hòa. "Kỳ diệu, hả? Ơ, Quen... Cupid... chuyện đó có lý do của nó. Đó cũng là lý do tôi không cần món quà bất tử của anh."

Và, lần đầu tiên kể từ khi khám phá ra mình là phù thủy, Sabrina nói điều đó với người ngoài gia tộc. Toàn bộ câu chuyện, kể cả việc cô đã được tiền định là bất tử.

Sabrina vẫn thường tưởng tượng một ngày kia cô sẽ nói được điều này cho Harvey biết. Một ngày nào đó, chắc phải là nhiều năm sau, khi họ thật sự nghiêm túc và muốn lấy nhau. Được thôi, Quentin, Cupid, dù là tên gì thì hắn cũng chẳng phải Harvey. Hắn cũng chẳng phải một người bạn, dù xét về khía cạnh chuyên môn, và cho dù hắn và gia đình có dự trù điều gì, thì cái vụ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi cũng không xảy ra như thế được. Nhưng cô không ngăn được những cảm nghĩ của mình. Coi bộ... cũng... sướng đấy.

Thật là nhẹ người khi chia sẻ được bí mật của mình với một ai đó ít nhất cũng có bề ngoài ngang cỡ tuổi mình, cho dù cô biết người đó không thực sự là như vậy. Cupid đã có mặt từ bao thế kỷ và có thể khoác bất cứ hình dạng nào theo ý muốn. Lần này, như mọi cô gái đều đồng ý, hắn đã chọn một vỏ ngoài quá ăn tiền.

Sabrina nhìn vào đôi mắt xanh của Cupid và thừa nhận, "Tôi đã cố thi triển ma thuật lên người anh nhưng không được. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao."

Nhưng nếu Sabrina nghĩ rằng khi nói ra sự thật hắn ta sẽ tỉnh ngộ và hiểu ra mọi chuyện thì cô đã hoàn toàn sai lầm. Quentin không tin cô một tẹo nào cả!

Hắn nhìn cô. "Tôi biết cô sắp làm gì, Psyche ạ. Tôi đã đọc những tạp chí tư vấn, đã đọc cuốn sách đó, Những quy luật. Cô đang chơi trò khó-chinh-phục. Nhưng cô không thể qua mặt Mẹ Thần Thoại. Không có thứ tâm lý học vớ vẩn nào của thế kỷ hai mươi này dùng được cả. Những mũi tên của tôi đã xuyên tim cô và cô đang yêu tôi, đúng như định mệnh đã an bài."

Sabrina không tin nổi vào tai mình. Cô đã nói với hắn sự thật trần trụi nhất mà hắn chẳng buồn nghe cô! Hắn không chịu bỏ cái vụ định mệnh quái quỷ đó.

Cô khoanh tay lại trước ngực, nói chắc nịch. "Tôi không chơi trò gì đâu. Tôi không hề yêu anh, Quentin ạ."

"Được rồi, được rồi. Tôi công nhận mũi tên thứ nhất của tôi bắn trật. Có lẽ tôi hơi lụt nghề. Nhưng mũi tên tôi bắn vào cô ở cự ly rất gần, trong xe bữa chúng ta hẹn hò với nhau, mũi đó trúng đích. Tôi bắn, và cô hôn tôi ngay lập tức, đúng chưa?"

Sabrina chà vào thái dương. Quentin, anh nhầm rồi. Anh chỉ giả bộ bắn. Bộ anh nghĩ tôi ngồi đó và để anh bắn vào tôi à?"

Quentin làm như nhìn thấu con người cô. "Những mũi tên tình ái của tôi là vô hình, Sabrina ạ. Cô không biết thế sao?"

Ơ, thực tình là không. Cô không biết. Rõ ràng cô không biết cả đống chi tiết thần thoại Hy Lạp. Nhưng cô phải làm cho Quentin hiểu ra. Ngay bây giờ. "Quentin, có thể anh đã bắn tôi, như anh nói, bằng mũi tên tình ái vô hình. Có thể anh đã bắn cả trường với những mũi tên đó ! Nhưng anh có nghe tôi nói không? Tôi là phù thủy - tôi miễn nhiễm trước những bùa phép của anh. Tôi hôn anh bởi vì tôi nghĩ anh là người phàm. Và nụ hôn của một phù thủy - khi hôn một cậu trai mà họ không yêu - sẽ biến người đó thành con cóc. Đó là âm mưu của tôi nhằm cho anh đi chỗ khác chơi."

Quentin mỉm cười đắc thắng. "Thế là rõ, Psyche - chính cô đã nói ra. Nếu cô không yêu tôi, thì chắc tôi đã biến thành cóc. Mà tôi không bị biến... thì ôi thôi, cô đã yêu tôi rồi. Mười mươi."

"Quỷ thần ơi! Điều đó chỉ chứng tỏ rằng anh không phải người phàm. Và nếu điều đó chưa đủ chứng tỏ, thì anh còn có cái món cánh ở..."

Quentin bật cười. "Cô biết mà, Sabrina... chuyện đó đâu thay đổi được gì. Cô muốn nói gì thì nói, tôi vẫn biết sự thực. Cô là Psyche, cô đang yêu tôi. Và sau cuộc thi bắn cung cô sẽ theo tôi về xứ."

Sabrina nhắm mắt lại, tuyệt vọng. Trong cuộc thi ai ngốc hơn, hắn đã bỏ cô xa lắc. Đột nhiên Quentin đứng dậy. "Phải chuẩn bị thôi, Psyche - những đồng đội của tôi sẽ vào đây thay đồ bất cứ lúc nào. Cô sẽ xem bọn tôi hạ gục đội Southvale chứ?"

Sabrina nhắm mắt để đối diện với một sự thực khác. "Nói tôi nghe coi, Cupid. Có gì trong cuộc thi này vậy? Tại sao tự nhiên đội trường mình trở thành cung thủ siêu hạng vậy? Anh đã dở trò gì trong đó phải không?"

Hắn đang quay lưng về phía cô, mở tủ lấy cái sơ mi khác nên Sabrina có dịp nhìn kỹ đôi cánh của hắn. Chúng trông... thiệt kỳ quái. Hai cánh xếp vào nhau, kiểu như dán sát vào nhưng không hoàn toàn. Lại còn lấp lánh nữa.

Hắn khịt mũi, "Các Cung thủ Westbridge - thật khôi hài! Coi chúng bắn cung là thấy oải rồi. Ngay chính tôi cũng đâu giỏi lắm. Nhưng tôi giỏi lừa đảo lắm. Tôi dùng pháp thuật để chúng bắn kiểu nào cũng trúng mục tiêu cả. Chỉ cần tập trung tư tưởng và muốn điều đó xảy ra là xong. Tôi làm được, cô biết mà!"

Sabrina bối rối. "Nhưng sao anh làm vậy?"

Quentin nhún vai. "Theo kiểu nói hiện nay thì người ta giải thích là, 'Ờ, hay vậy ta.'"

"Nhưng giải thích đó dính gì tới chuyện này? Tôi nghĩ Cupid là dính tới ái tình mà. Vụ này chẳng liên quan gì tới ái tình hết. Anh dở trò để tước mất chiến thắng của những đội bắn giỏi hơn. Vậy là sao?"

Quentin có vẻ khó chịu. "Còn cô nghĩ sao? Dĩ nhiên là tôi chơi tình lừa. Lừa là bản chất cúa tôi mà."

Vậy sao? Rõ ràng cô còn nhiều điều phải biết về tay Cupid này. Cupid đích thực.

Nhưng vụ đó tính sau. Sabrina không thể ngồi yên như vậy được khi đã biết Quentin lừa đảo mọi người trong cuộc thi đấu và còn tính làm tiếp nữa. Và lần này là làm với một đội xứng đáng hơn, một đội đang thực sự cần một chiến thắng. Trong nháy mắt cô đã quyết định phải thay đổi ý đồ của hắn.

“Quentin... à, Cupid. Được rồi, vậy bản chất của anh là lừa đảo. Nhưng bản chất cùa tôi thì khác. Là cô gái... tiền định của anh...” Sabrina thấy ú ớ khó nói, nhưng vẫn tiếp tục, "Có cách nào để tôi khiến anh thi đấu trận này một cách công bằng và sòng phẳng không?”.

"ơ," hắn ngẫm nghĩ, từ từ quay lại nhìn cô và rờ cằm. "Tôi dễ bị mua chuộc lắm. Cô có thể hối lộ tôi."

“Hối lộ! Không tin được...” Sabrina bàng hoàng. Nhưng rồi cô nghĩ về Harvey, và về Southvale. Nếu cô chấp nhận đề nghị của Quentin thì đó có thể là một bước tiến trong việc điều chỉnh mọi chuyện. Và sẽ dẫn tới những bước tiến khác. Cô hít một hơi dài.

"Nếu tôi hối lộ anh bằng một nụ hôn... thì anh có chịu dẹp trò lừa đảo này đi trong trận đấu hôm nay không?"

Quentin nhìn cô. Rồi hắn nở một nụ cười thuộc loại ba tỉ kilowatt và chỉ vào môi mình. "Một cái. Ngay đây."

Một lần nữa, Sabrina lại tréo hai ngón tay sau lưng cô: Cô tặng hắn một nụ hôn hối lộ vội vàng và ngọt ngào.

May thay, như thế là đủ hiệu quả. Vì một giờ đồng hồ sau, khi Quentin và đội Các Cung Thủ Westbridge ra sân đối đầu với đội Southvale, đã xảy ra một điều gì đó chưa từng thấy kể từ thời tiền-Quentin. Westbridge coi bộ sắp... sụp đổ.

Khi mỗi cung thủ vào vị trí, lắp tên, và nhắm, còn đám đông nín thở chờ một phát ngay hồng tâm, thì từng mũi tên buông ra đều hoàn toàn lạc địa chỉ.

Mũi tên của Raymond Jackson còn khùng điên bay về phía khán đài khiến mọi người la chói lói dạt qua hai bên. Raymond sững sờ và xin bắn lại. Bị từ chối. Đối thủ của anh ta bên Southvale không bắn trúng hồng tâm, nhưng còn bắn trúng bia và lai rai ghi được điểm.

Mũi tên của Rebecca Larson cũng có ít nhiều uy lực. Có điều chúng bay tếu lên trời rồi rơi phịch xuống đất cách chân cô ta chỉ mấy tấc. Đám đông hết hồn kêu ồ lên. Khi Rebecca quay người bước đi, cô đã rưng rưng nước mắt. Đấu thủ bên Southvale không phí thời gian. Cô ta xoay xở kiếm được nàm mươi điểm với một phát tên ra trò.

Đám học sinh Westbridge nín khe. Ngay cả những tay hoạt náo cổ động do Libby bất khả chiến bại chỉ huy, cũng rút lui, tránh bị mất mặt.

Rồi đến lượt Harvey. Trong một tích tắc Sabrina bỗng muốn giúp cậu ta một tí và cô đã cong ngón tay lên. Nhưng cô nhớ lại tất cả mọi chuyện. Bình thường thì Harvey bắn cung dở òm. Nếu cậu ta còn có thể trở lại bình thường, và trở lại với cô, thì cậu ta phải tự chịu thất bại.

Và cậu ta thất bại, một cách ngoạn mục. Mũi tên của cậu rời dây cung nghe cái phạch và rơi xuống đất chỉ cách chân cậu ta vài bước. Cậu ta đớ người ra. Cậu bước tới nhặt mũi tên lên, xăm xoi coi nó có gì trục trặc không, rồi rầu rĩ rời khỏi sân đấu.

Không ai hiểu được chuyện đang xảy ra. Tức là, không một ai ngoài Quentin và Sabrina. Đội Southvale bắt đầu cảm thấy khả năng thắng trận gần kề. Thực vậy, họ đang tới gần một trận toàn thắng. Các hoạt náo viên của họ hứng chí cả lên.

Quentin giờ chót cũng muốn cứu Westbridge. Nhưng đến lúc đó thì một cá nhân chẳng có cách gì thay đổi được kết quả. Điều tốt nhất hắn có thể làm được là tránh cho Westbridge một trận thua trắng. Có điều Quentin chẳng có động cơ gì để làm việc đó. Hắn chưa từng quan tâm tới chuyện chiến thắng trong môn bắn cung: chiến thắng Sabrina mới là mục tiêu của hắn. Hắn đã có được điều đó, cầm chắc trong tay. Thay vì bỏ công nhắm vào mục tiêu, Quentin rút ra một nắm tên và bắt đầu bắn bừa lên trời.

Hắn thực sự giật mình khi thấy mọi người bắt đầu la ó hắn! Ê, khoan đã, kìa, mấy người! Ba tuần qua tôi đã là anh hùng của mấy người mà! Mấy người không chừng đã bầu tôi làm Tổng thống nếu có thể đi bầu! Vậy mà bây giờ, chỉ vì trận thi đấu bắn cung nhảm nhí này mà mấy người hạ bệ tôi sao? Vậy là thế nào?

Sự thực, Quentin không nghĩ là mình sẽ thấy đau khổ trước trận thua này - nhưng hắn cũng không dự trù được trò la ó của những người bạn mới. Những tiếng la làm sứt mẻ sự tự tin. Hắn thực sự cảm thấy phát chán.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.