Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 8

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina và Zelda sững sờ lặng người. Salem lên tiếng. "OK, các bà, điểm lại tình hình coi, được không? Chúng ta đã tạm cho rằng bà Pid không phải người phàm. Nhưng còn ông chồng thì tôi nghi lắm còn cậu con trai thì chưa rõ. Vậy họ là ai? Và tại sao họ lại tới đây?"

Sabrina cảm thấy đầy hi vọng. "Có thể họ là những người bà con thất lạc từ lâu. Mà, Quentin với cháu không bao giờ có thể là bạn với nhau. Có điều... hắn chưa biết điều đó..." Cô ngưng bặt khi nhận ra ý kiến mình sẽ đi vào ngõ cụt.

"Có thể Quentin chỉ là một con mèo, bị biến thành lốt một cậu trai Hy Lạp trông giống ông thần," Salem cười gượng rồi mau lẹ tránh xa tầm tay của Sabrina.

Zelda bước tới bàn và kéo cái máy tính xách tay ra. Phải có một giải đáp khoa học cho vấn đề chứ." Bà bắt đầu gõ phím, nhấp chuột và chỉ trỏ, cắt rồi dán, nhưng sau cùng màn hình chỉ hiện ra dòng chữ "ra lệnh sai" hoặc "không đủ bộ nhớ để chạy chương trình." Lướt trên mạng cũng chẳng tìm được website hữu ích nào. Và các kỹ năng phù thủy tiên tiến của Zelda cũng không giúp bà vượt được những tín hiệu nghẽn mạch của mạng AOL. Bà ta thất vọng đóng cái máy tính lại."Thôi mình làm theo kiểu cũ đi," Hilda đề nghị.

Mình dò kỹ lưỡng cây gia tộc xem sao. Không chừng có một nhánh xa xôi nào đó mà mình không biết."

Zelda nhún vai. "Chị cũng chẳng có ý kiến gì khá hơn."

Sabrina không biết họ nhà cô có một cây gia tộc. Cô đi theo hai bà cô và Salem ra sân sau. "Cây gia tộc mình để ở sau nhà hả?" Cô thấy không tin được.

"Cô có chỗ nào tốt hơn cho cái thứ tởm lợm này sao?" Salem hỏi lại khi đi tới cuối sân. Sabrina dõi mắt theo nó. Nó dừng lại trước một cây cổ thụ. Vì đang là mùa đông nên cây trụi lá nhưng nó có rất nhiều nhánh, nhưng không phải nhánh nào cũng hướng lên trên. Những cành nhánh chìa ngẫu nhiên ra theo mọi hướng, cả lên lẫn xuống.

"Cây gia tộc mình đây sao?" Sabrina tròn mắt hỏi khi ba kẻ kia tới trước thân cây. "Sao trước đây cháu không thấy ta?"

"Có thể trước đây cháu không hề để ý," Zelda nói khi đi vòng quanh gốc cây và chỉ trỏ lia lịa. Cứ chỉ một phát là một chiếc lá hiện ra. Sabrina bước tới và xem kỹ chiếc lá đầu tiên. Trên đó có ghi chữ: Edward Spellman."

"Bố cháu nè!" cô kêu lên thích thú. "Cho lá của con hiện ra đi!"

Zelda chiều ý cháu và giải thích, "Ta bắt dầu bằng gia đình của ta, rồi mở rộng từ từ. Sau cùng mình sẽ kiểm tra được hầu hết mọi phù thủy ở mọi cảnh giới. Hilda, em bắt đầu từ mé bên kia đi, từ nhà của cậu Monty.

Hilda dẩu môi. "Sao em phải làm từ gia đình này?"

Trước cú liếc la rầy của Zelda bà ta đành nín khe. "Thôi, được rồi. Nhưng mình làm vụ này là vì Sabrina. Với lại.... do em không ưa Veronica, hồi lớp hai mà nó đã chảnh rồi. Nó làm em cứ nghĩ mình là thứ... phù thủy mặt mụn. Phải chi em nhớ được tên nó hồi đó là gì..."

Chẳng để ý tới cô em, Zelda chỉ thị, "Sabrina, thăng lên vài tấc kiểm tra gia đình Tanya. Cứ trỏ rồi nháp."

Sabrina vui sướng lên và bắt dầu lục lọi những chiếc lá. Salem cũng dăng ký giúp một tay, nhưng nó không cưỡng được việc dùng thân cây làm vật mài móng. Cào mãi nó cũng chẳng được gì.

Rủi thay, cả ba phù thủy kia cũng trắng tay. Sau một giờ hì hục đọc từng chiếc lá trên cây gia tộc, họ chẳng tìm được tên Pid nào.

"Rồi, vậy là họ không nằm trong gia tộc phù thủy nhà mình rồi. Chắc cú." Hilda mệt mỏi kết luận.

"Vậy là Quentin sẽ chẳng bao giờ là bạn trai của cháu được. Cái này cũng chắc cú," Sabrina tiếp lời khi từ từ hạ xuống gốc cây, đáp xuống đất hơi mạnh hơn dự tính.

"Còn có một cách lý giải khác," Zelda thăm dò. "Nếu họ nằm trong Chương Trình Bảo Vệ Phù Thủy Chứng, thì có thể chiếc lá của họ đã bị ngắt khỏi cây này. Điều đó cũng giải thích cung cách đầy che đậy của họ."

"Nhưng không giải thích được kiểu kỳ cục của họ," Salem nói. "Tôi ghét phải nói ra, nhưng chỉ có một người có thể biết chuyện này. Đó là lãnh tụ không biết sợ hãi, nếu không bị lầm lạc, của chúng ta."

Hilda rên lên. "Không, tôi không đi gặp Drell đâu. Nói chuyện với Veronica về ông ta là đủ gợi vết thương lòng rồi. Tha cho tôi đi."

Hilda không thực bụng nghĩ vậy. Vì có vẻ cả phù thủy lẫn người phàm đều không tránh được cái cảnh "Phụ nữ khôn, lựa chọn ngu". Hilda không thể cưỡng được việc ghé thăm lại ngọn lửa tình quá khứ, mà cũng rất có thể là tương lai của bà. Vả lại, con mèo nói đúng. Nếu nhà Pid có chút dòng máu phù thủy thì chắc chắn Drell phải biết.

Sabrina và Zelda đi vào nhà, lên lầu, hướng về phía phòng xép chứa chăn nệm. Hilda tiếp bước ngay sau đó, vừa đi vừa lý sự. "Mình làm điều này chỉ để giúp Sabrina tìm ra câu trả lời nào đó. Chúng ta đều rõ điều đó, đúng chưa?"

Phòng xép trên lầu là ngõ tắt sang Cảnh Giới Khác. Dĩ nhiên nó vẫn là phòng chứa chăn nệm. Dưới mắt người phàm, trong đó cũng có chăn nệm, khăn, và mấy thùng đựng chất làm mềm vải. Nhưng khi cánh cửa đóng lại và ánh chớp lóe lên, các phù thủy sẽ được chuyển sang một thế giới khác. Đó là nơi Drell, chủ tọa Hội đồng Phù thủy, ngồi phân xử mỗi ngày từ chín giờ sáng đến ba giờ chiều từ thứ Hai đến thứ Sáu. "Giờ làm việc kiểu ngân hàng," ông ta quyết định như thế. "Còn những cuộc gặp khác phải gọi điện báo trước với văn phòng."

Dĩ nhiên, Hilda biết rõ cách mời Drell ra gặp mặt ở bất kỳ giờ giấc nào ngày cũng như đêm. Và khi Sabrina và các bà cô tới được hang ổ của Drell, bà ta liền hành động. Bà cầm cái loa lên và la ầm với giọng vui vẻ, "Tôi tới như hẹn hò đây," bà vờ như Drell đã quên vụ lỡ hẹn một lần.

Trò này hữu hiệu. Lập tức ông ta hiện ra. Drell là người to lớn. Thực sự là rất bự. Mớ tóc rối dài tới vai được dự trù sẽ tạo cho ông ta một vẻ hoang dã đáng ngại, nhưng thay vào đó, nó chỉ khiến người ta muốn dùng thứ dầu gội đầu rẻ tiền để xử lý những cọng tóc bị tưa đầu ấy thôi. Drell trông có vẻ bực bội và nhìn Hilda một cách nghi ngờ. "Mình... có hẹn sao?" ông ta làu bàu, "Trong sổ của tôi đâu có ghi vụ đó."

Hilda bỏ cái loa xuống và nhìn ông ta. "Ý ông muốn nói là không thấy có ghi chú hủy cuộc hẹn đó chứ gì?

Drell bật cười. "Hilda, Hilda, Hilda. Hilda thân mến. Biết nói sao bây giờ? Ở đây tôi bận việc lút đầu. Làm chủ tọa Hội đồng Phù thủy là gay go lắm. Và vì biên chế bộ phận của tôi bị tinh giản nên tôi không còn tay trợ lý nào cả. Tôi đã phải hy sinh cuộc sống riêng tư..."

Hilda giơ bàn tay lên. "Thư giãn di, Drell. Tôi không nói chuyện hẹn hò đâu."

Nhẹ cả người, Drell nói, "Không à? Ý bà là, việc bắt tôi tới văn phòng vào tối thứ Bảy thế này chỉ là một trò giỡn chơi thôi sao? Hilda, bà thiệt bí hiểm."

Zelda chen vào. "Chúng tôi tới đây vì một vấn đề gai góc và cần ông giúp đỡ." Bà ra hiệu cho Sabrina. "Nói cho ông ta nghe đi."Trong khi Drell rờ rẫm xoa cằm và cố làm ra vẻ đường bệ, Sabrina mô tả gia đình Pid và tất cả các biến cố kỳ cục trong vài tuần qua, và kết thúc bằng chuyện Veronica với Hilda học chung hồi lớp hai. "Chúng tôi muốn hỏi là ông có biết họ không. Chúng tôi nghĩ có thể họ nằm trong Chương trình Bảo vệ Phù thủy Chứng và do đó họ muốn làm khuynh đảo mọi bằng chứng."

"Khuynh đảo à?" Drell có vẻ rất ấn tượng. "Từ ngữ này thuộc trình độ tú tài đây, Sabrina. Giỏi lắm! Ngươi cũng biết là chúng ta cũng có lớp dự bị đại học..."

"Trở lại vấn đề đi, Drell?" Zelda nhắc khéo ông ta. "Ông dòm qua họ một cái giùm chúng tôi đi. Chuyện này rất quan trọng với Sabrina, và lúc này, chúng tôi rất muốn biết."

Drell nháy mắt với Hilda. "Thề độc là tôi không hề quen biết họ. Thế nghĩa là nếu họ là phù thủy thì họ cũng chẳng đáng cho ta biết tới. Nhưng nếu chuyện đó quan trọng với cô - Hilda quý mến ạ- thì tôi sẽ hi sinh giờ nghỉ để tìm cho ra."

Drell cất bước về phía cái bàn to đùng của ông ta, và làm ra vẻ cực nhọc, ông ta lôi ra một niên giám điện thoại dày cui to quá cỡ thợ mộc. "Để xem nào. Cái tên đó viết làm sao đây?" Ông ta lật tới vần p.

"ừm…ừm... Pilate? Không, đó là lớp thể dục nhịp điệu. Portnoy? Không, tay này khiếu nại dữ lắm. Đây rồi... ồ không, không phải họ. Ta hãy..." Drell làm đủ thứ tiết mục ầm ừ lẩm bẩm, nhưng Hilda thấy rõ ông ta chỉ làm một chuyện là rà ngón tay theo danh sách những tên bắt đầu bằng chữ p.

"Ông Drell ạ, trong thế kỷ này," bà cô của Sabrina thúc dục. "Chứ không phải thế kỷ sắp tới, chắc chúng ta có thể có một buổi hẹn hò đấy."

Drell đột nhiên đóng sầm sách lại. "Không có tên trong đây. Tôi đã tra Chương trình Bảo vệ Phù thủy Chứng cũng không thấy luôn. Không có M. Pid, V. Pid hay Q. Pid gì cả. Ôi giời, không hề có. Rất tiếc, thưa các quí bà."

Sabrina thấy như ngạt thở. Zelda và Hilda thở dài thất vọng.

Drell bước tới và ôm vai Hilda an ủi. "Rất tiếc là không giúp được gì. Nhưng vì cô đã tới đây, Hilda ạ... cô vào phòng trong với tôi nhé? Ngồi ở chức vụ cao nhất thì cô đơn lắm, cô biết dó. Bất ngờ được ngồi cùng với cô thì thật lý thú. Ở lại một lát đi."

Hilda mỉm cười e thẹn. Sabrina thấy mà không thể tin được... Hilda lại sập bẫy vì những lời ong bướm cổ xưa mệt mỏi ấy hay sao? Cô đang định kéo tay áo bà cô và lôi đi thì Zelda đã can thiệp. "Cô ấy trưởng thành rồi, Sabrina. Cô ấy có thể tự quyết định. Cháu rồi cũng phải làm thế thôi."

Mình rồi cũng phải làm thế thôi, Sabrina rầu rĩ nghĩ khi cô cùng Zelda bay trở về phòng xép chứa chăn nệm. Drell có thể là thứ rác rưởi, nhưng ít nhất Hilda cũng biết ông ta ra sao rồi.

Veronica Pid sửng sốt. Ngay khi họ về tới nhà sau bữa tối với gia đình Spellman, bà ta cứ đi tới đi lui và lúc lắc đầu. "Cô ta là thiếu nữ xinh đẹp nhất của thế hệ này đó sao? Vô lý! Mái tóc đó ngắn hơn tiêu chuẩn ít nhất cũng một tấc rưỡi mà nó cũng chưa rẽ đường ngôi cho thẳng được nữa. Rồi nghĩ coi, bộ đồ nó mặc coi thiệt quái! Trời, nó thật không đáng cho mình quan tâm! Nó không phải người đó, con trai ạ."

Quentin cứ nhất quyết. "Chính là cô ấy đấy, mẹ!. Con biết cô ấy không giống như nhà mình tưởng tượng, nhưng bây giờ là năm 1998. Các quan niệm về cái đẹp đã khác rồi. Con nghĩ cô ta rất sắc sảo. Thậm chí còn mê hồn nữa."

Martin chen vào, "Cô ta không phải thần Aphrodite. Lại cũng không được cỡ Xena nữa. Nhưng tôi hiểu thằng bé nhìn thấy gì ở Sabrina. Con bé dễ bốc lắm. Cá tính mạnh. Tất cả nằm sâu dưới bề mặt, chờ dịp bùng nổ. Nhưng nó làm gì mà sống với mấy bà cô ngớ ngẩn đó? Lại còn con mèo ấy nữa! Tôi muốn bóp cổ con mèo đó hết sức. Khi nó đi với chúng ta thì nó phải bỏ lại khá nhiều thứ đấy."

Veronica thở dài và ngồi phịch xuống trường kỷ. "Quentin, nếu con đúng, thì lo kết thúc vấn đề hóc búa này đi. Tuy tôi cũng phải thừa nhận rằng tôi có khoái cái bà Hilda ấy - ở bà này có cái gì quen quen mà tôi không xác định được. Kiểu bà ta chọn bạn trai thật quái đản! Tay Drell rác rưởi đó, bà ấy còn cho tôi xem anh nữa... ối giời! Còn nói chuyện có mái tóc xấu..."

Veronica ngáp dài rồi cất tiếng gọi cậu con trai. "Ông có lẽ nên giúp bà Hilda ấy một tí, coi như quà tặng lúc chia tay..." Rồi bà ta ngủ thiếp, vẫn mặc nguyên bộ đồ ăn tối ấy.

Sabrina dành cả cuối tuần ấy để suy đoán ra Quentin là ai. Càng biết nhiều về hắn ta thì cô càng thấy rối trí. Được rồi, mẹ hắn ta không phải người phàm, nhưng cũng không phải phù thủy nốt. Nếu không Drell đã cho biết rồi. Cha của cô thì... ôi thôi, chuyện rắc rối quá. Bản thân Quentin lại là... là gì nhỉ? Không bị trúng ma thuật của cô và quyết chí làm bạn trai của cô. Cho đến lúc này, cô chỉ biết được có thế. Các câu hỏi ai, cái gì, ở đâu, thế nào và nhất là tại sao vẫn còn bí rì rì. Đó là chưa kể tới câu hỏi khi nào, và làm cách nào cô với Harvey sẽ trở lại là bạn chí cốt như trước. Qua những gì nhìn và nghe thấy, cô nghĩ Harvey và Jenny vẫn là "hơn cả bạn thân."

Nhưng cô không chịu hoàn toàn buông xuôi hi vọng. Sabrina đều đặn để lại lời nhắn khéo léo trong máy trả lời điện thoại của cậu ta - Harvey không bao giờ có ở nhà! cho dù cô biết chắc Harvey sẽ không đáp trả. Với Jenny cũng vậy. Sabrina cố giả tảng như không có gì thay đổi ở hai người bạn đó. Và Jenny vẫn thân thiện như trước. Tuy chẳng còn lúc nào rong chơi với Sabrina nữa.

Đến sáng thứ Hai - tuần cuối cùng trước ngày thứ Bảy, Lễ tình nhân Valentine - Sabrina cảm thấy mình chẳng còn lựa chọn nào khác. Bằng mọi cách, cô phải khám phá ra sự thật, cho dù cô phải tiết lộ bí mật của mình để đổi lây bí mật của hắn.

Thứ Hai là ngày tiến hành thi đấu bán kết môn bắn cung trong khuôn khổ giải vô địch tiểu bang. Đội Westbridge sẽ đấu với đội Sovtbvale High, một đội cỡ hàng đầu. Southvale đã tập luyện rất dữ dội để ngoi dần lên thứ hạng cao. Có lẽ bởi vì họ có nhiều khát khao chiến thắng. Cũng do trường Southvale đó xui xẻo nằm trong một khu vực hẻo lánh nên rất muốn có được phần thưởng là cơ sở tập điền kinh mà công ty nọ đã hứa hẹn. Nhưng xem ra họ khó thắng trận này. Các cung thủ Westbridge, thắng dòn dã liên tiếp nhiều trận, là một đối thủ khó vượt qua. Còn thêm chuyện ông hiệu trưởng Conroy đã cho cả đội miễn học các giờ buổi chiều để họ luyện tập. Và họ đã ở sân tập suốt chiều hôm đó.

Đó là khi Sabrina chợt quyết định lục lọi tủ học cụ của Quentin - có thể hắn giấu một bí mật nào ở trong đó, cô lý luận như vậy. Mò tới gần dãy tủ học cụ của nam sinh là chuyện nhỏ. Có thể mình không thi triển ma thuật với hắn được, nhưng mình vẫn dùng ma thuật trên chính mình được. Thế là cô biến chính cô ta thành vô hình.

Dòm sơ là cô thấy khu tủ học cụ nam sinh vắng ngắt, nhưng cô vẫn giữ tình trạng vô hình cho chắc ăn. Cô đi rảo quanh để tìm tủ có gắn tên Quentin. Ban đầu cô tìm hoài không ra. Nhưng cô gặp tủ của Harvey và tranh thủ nhét một mẫu giấy ghi dòng chữ "Chúc may mắn" vào đó.

Sau cùng, ở tuốt trong góc cô mới thấy cái tủ có dòng chữ Quentin Pid. Kỳ lạ là nó nằm cách xa mọi cái tủ khác, cô thầm nhận xét. Mình cứ nghĩ hắn thích ở gần các đồng đội của hắn chứ. Ô, được rồi...

Cái tủ của hắn có chống lại pháp thuật của cô không?

Cô chẳng bao giờ có cơ hội để xác định điều đó.

Ngón tay của cô đã đưa lên, nhưng ngay lúc sắp phóng ma thuật ra thì cô nghe cánh cửa vào khu tủ nam sinh bật mở. Có người vào. Kẻ đó đang hát một bài quen thuộc. "You need only love"

Chính là Quentin.

Sabrina là vô hình đối với mắt phàm nhân- nhưng liệu Quentin có nhìn thấy cô không? Cô lặng lẽ rời khỏi chỗ tủ của hắn. Tiếng chân tới gần hơn và giọng hắn rõ hơn. Kiểu hát đi hát lại một câu của hắn nghe thật ngứa tai. "Tình yêu, tình yêu, tình yêu... bạn chỉ cần tình yêu, bạn chỉ cần tình yêu, bạn chỉ cần tình yêu, mọi người!..."Cũng may là hắn không đi luôn tới điệp khúc, Sabrina nín thở và thầm nghĩ.

Quentin đi thẳng tới cuối phòng. Hắn dừng lại ngay trước tủ của mình và đột nhiên ngừng hát. Hắn chăm chú lắng nghe, rồi quay đầu nhìn quanh ,để chắc chắn là chỉ có mình hắn trong đây. Sabrina, đứng ngay sau lưng hắn, cũng không dám thở.

Yên tâm là chỉ có một mình mình, Quentin giãn người và bắt đầu âm ư hát tiếp và vặn khóa mở cửa.

Bây giờ mình hiện ra và đối mặt luôn với hắn!

Sabrina vừa định trỏ ngón tay để hiện hình thì Quentin mở tung cánh cửa và lẹ làng lấy ra chiếc áo khoác quen thuộc của hắn. Sabrina chăm chú nhìn khi hắn quẳng cái áo xuống băng ghế gần đó. Rồi hắn cởi nút chiếc sơ mi trắng dài tay đang mặc. Tự nhiên thấy kỳ kỳ, Sabrina khẽ quay mặt đi khi h4n cởi áo ra.

Và lúc đó cô thoáng nhìn thấy cái lưng của hắn. Cô chưa từng thấy cái gì tương tự như vậy, trên lưng một người phàm, hay một phù thủy đồng loại. Ngay bên dưới hai xương bả vai của hắn, cô thấy mọc ra một đôi cánh vàng óng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.