Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Image

Jill đang đi dọc theo con đường dần xa khỏi Phòng 13. Tuyệt vọng, Sabrina chạy theo để bắt kịp cô ta.

'“Chờ đã! Jill!” cô gào lên. “Bà đâu có bỏ tôi ở đây với mấy đứa này được! Rhonda là thứ đại bàng, Karen nghiện ăn cắp vặt, Patty là đứa đùa giỡn rắn mắt, còn Jenny chuyên bứt cánh ruồi! Lại còn Alicia câm như thóc; Sylvia mách lẻo; Jasmine mê cờ bạc; rồi bây giờ là Linda suốt ngày nghĩ chuyện bỏ trốn. Chúng đâu phải bạn đồng trại thông thường!”

Jill nhìn với vẻ thông cảm trong một lát. “Arthur nói, ‘Trong mỗi đứa trẻ luôn có điều tốt nào đó, tuy bạn phải nhìn kỹ lắm mới thấy.' Nói thật, đây sẽ là nhóm tệ nhất mà bạn từng gặp.”

“Tuyệt đấy.”

Đột nhiên từ Phòng 13 ầm vang lên tiếng gào la. Tiếng ồn lớn đến nỗi làm giật mình chim chóc trên cây, một lũ chúng nó bốc bay lên, kêu quang quác.

“Trở lại đó đi,” Jill nói. “Nhớ nghe, bà có hai giờ để làm quen, rồi chúng ta ăn tối.”

“Giờ làm quen,” Sabrina lẩm bẩm, liếc trở lại cái trại tâm thần vôi đỏ đó. Một chiếc giày thể thao bay ra khỏi cửa sổ rồi đáp xuống bụi cây. Sabrina không dám chắc, nhưng trông nó giống kiểu giày của cô quá.” “Tạm biệt!” Jill nói vui vẻ khi cô thả bước theo con đường.

Đầu muốn nhức như búa bổ, Sabrina chầm chậm đi trở lại căn phòng, vẫn còn nghe những tiếng gào, la, và cả một tràng cười nữa, và cô biết mình đã mất khả năng kiểm soát tình hình. Cô phải cho chúng thấy ai là người thống trị căn phòng này! Quyết tâm và tức giận, Sabrina mở cửa và bước vào.

Lập tức một xô nước lạnh ngắt đổ ụp xuống, làm cô ướt mem.

“Trúng rồi!” con Patty tóc đỏ kêu và cười rú lên.

Ướt sũng người, tóc bết vào mặt và cổ, Sabrina trợn mắt nhìn sáu đứa trẻ mười một tuổi đang cười hinh hích như điên. Chỉ có sáu đứa vì Alicia còn cắm cúi với trò chơi video còn Linda thì đã biến đâu mất.

Sabrina chậm chạp đếm tới mười, cố gắng đừng nổi cáu. Cô tự hỏi cha mẹ của lũ con gái này có phiền gì không nếu cô biến chúng thành những con sóc.

Rùng mình, cô ráng giữ cho răng mình đừng đánh bò cạp. “A, đúng là thứ chị cần... tắm sơ một cái cho tỉnh người. Bây giờ, các em kiếm xô nước này ở đâu vậy?”

“Sau mỗi phòng đều có vòi nước để đánh răng,” Sylvia nói, “còn cái xô thì ở phòng phụ. Patty bày trò này đó, nó leo qua cửa sổ.”

“Ngon,” Rhonda phát biểu.

Đúng là bọn của, và chúng rành khu trại này hơn mình, Sabrina thầm nghĩ. Vụ này giống y một phim kinh dị, một cơn ác mộng. “Linda đâu rồi?” cô bình thản hỏi.

“Nó trốn rồi,” Sylvia đáp. “Lúc nào nó cũng trốn.”

Sabrina nheo mắt lại khi đưa mắt nghiêm khắc dò xét từng đứa. “Chị biết các em sẽ khó mà tin được điều này, nhưng lộn xộn với chị là các em chọn nhầm người rồi đó.”

“Thế chị tính làm gì tụi em?” Con Jenny lờ đờ hỏi.

“Thiếu gì chuyện để làm,” Sabrina đáp. “Nhưng trước hết phải đi lôi Linda về cái đã. Chị đi chút nghe.”

Cô bước ra ngoài và lắc mình như một con chó sau khi tắm. Trong nháy mắt cô đã khô queo như cũ, mái tóc vàng trông còn đẹp hơn trước. Nếu không phải là phù thủy thì chắc cô đã sụp và khóc rống lên tại chỗ. Nhưng Sabrina có những nguồn lực giấu kín.

Không may, với một đứa như Sylvia, cô không thể cho nó một câu thần chú tại nơi mà những đứa khác có thể trông thấy, và cô ngại không muốn để chúng một mình. Đứa nào cũng sẽ cần chăm sóc, nhưng trước hết cô phải đối phó với đứa đã bỏ trốn, Linda. Sabrina cảm thấy có ít nhiều thông cảm với Linda, vì chính cô cũng muốn thoát khỏi chốn này.

“Linda, cứ lang thang nếu em thích. Nhưng nhớ về ăn tối! Trước khi dọn món đầu tiên.” Không gian tê đi trong giây lát và một tiếng chuông vang cao trên những ngọn cây.

Sabrina nghe thấy một điều khác lạ - Phòng 13 im lặng một cách đáng ngại. Không còn những tiếng cười, gào, hay la rú vì đau. Cô không tin bọn chúng lại lăn ra ngủ.

Thở ra một hơi, Sabrina quay lại và bước về căn phòng nhỏ sơn đỏ. Tuy nghe bên trong hoàn toàn yên tĩnh, cô phù thủy nhỏ cũng đọc một câu thần chú bảo vệ toàn thân.

Dè chừng những cái bẫy ngốc nghếch, cô từ từ mở cửa ra. Không có biến cố gì cả. Cô nghe những tiếng gừ gừ vui vẻ, và cô thấy bọn bé gái đang xúm quanh trong góc, vuốt ve cái gì đó trên sàn.

Khi Sabrina tới gần, cô thấy cái mà chúng đang nựng là một con mèo đen. Chúng ngắm nghía Salem và lần lượt từng đứa vuốt ve bộ lông của nó.

“Nó của ai vậy ta?” Sylvia hỏi.

Jasmine đáp. “Tao chắc nó là của giám đốc khu trại này. Ai cá không?”

“Không, nó là mèo hoang sống trong rừng,” Rhonda nói. Nó chỉ Sabrina. “Chị kia, không biết tên gì, nói vậy.”

“Coi nó đâu phải mèo hoang,” Patty phản đối. “Trông nó như con mèo lười suốt ngày chỉ nằm ườn ra.”

Trúng phóc, Sabrina mỉm cười thầm nghĩ. Cô biết mình phải tống Salem ra khỏi căn phòng này, nhưng sự hiện diện của nó lại có tác dụng giúp bọn của nhỏ này ngồi yên. Vì nội quy không cho giữ mèo trong các phòng nên chuyện này lại càng gay cấn hơn. Là người phụ trách, cô không được vi phạm nội quy, nhưng “Ổn thỏa và yên lặng” là một quy định còn quan trọng hơn “không kèm thú vật.”

“Tớ muốn nó ngủ với tớ,” Karen tuyên bố.

“Không, tao chứ! Tao!” những đứa khác nhao nhao lên, trừ Alicia, nó vẫn đắm đuối với đồ chơi điện tử của nó.

Sabrina thổi một hồi còi, lập tức làm chúng im tiếng. “Salem - à, tức là, con mèo này, cứ cho tên nó là Salem - chỉ ngủ ở giường dưới cùng. Ai tình nguyện ngủ giường dưới cùng thì được con mèo.”

Lập tức những kẻ yêu mèo liền nhất trí từ bỏ đòi hỏi ngủ giường trên, và Sabrina có thể phân cho mỗi đứa một giường, chuyện này giống như một thắng lợi vậy. Sau khi bọn trẻ ổn định, cô phù thủy nhà ta mới bước ra ngoài và nhìn lên bầu trời xanh.

“Mật điện bằng ý nghĩ cho cô Hilda và Zelda,” cô thì thầm. “Salem an toàn, ở đây với cháu. Công việc gian nan hơn cháu nghĩ. Lần tới có khoác lác về cháu, thì chỉ xếp loại cháu là được, chứ dừng tuyệt vời.”

Lại có những tiếng la cáu gắt trong phòng, cô vội trở vào trong và thấy Rhonda ngồi trên bụng Patty, nắm cổ áo con bé này mà lắc.

“Tao không thích đùa rắn mắt nghe!” Rhonda tức tối quát, mặt nó đầy thứ gì trông ứ như máu, Sabrina nhìn kỹ thì hóa ra đó là nước sốt cà.

“Trúng rồi!” Patty khò khè vì cổ nó bị bóp nghẹn.

Sabrina xông vào giữa và tách hai đứa ra. Cô phải dùng hết sức mạnh mới kéo Rhonda ra được và dí nó cứng ngắc vào một góc phòng.

“Không đánh nhau nữa, Rhonda!” cô ra lệnh. “Nếu không em sẽ phải ngủ ở phòng phụ. Bộ em tưởng em không thể bị cái gì tệ hơn cái phòng Mười Ba hả, có thể bị đấy!”

“Ô, vậy sao? Bị gì?”nó vặn lại.

“Cứ đợi đấy, chị sẽ nghĩ ra mà. Bây giờ ra vòi nước rửa ráy đi. Bọn chị sẽ gặp em ở phòng ăn để ăn tối.”

Rhonda giận dữ nhìn Patty một hồi nữa, rồi nó lôi khăn tắm trong vali của nó ra, bước khỏi cửa và đóng sầm lại.

Sabrina quay lại với Patty, và con nhóc tóc đỏ này nhe răng cười, mặc cho con mắt tím bầm. Nó chẳng buồn lý tới việc bị đánh, miễn là nó chơi trác được ai đó. Patty đã chọc phá được con bé cứng cựa nhất phòng và cả cô phụ trách nữa. Nó đang thắng lợi giòn giã.

“Mấy hộp sốt cà,” nó nói, chìa ra một vốc thứ đó. “Ở tầm gần là rất hiệu quả, rồi chị nhồi nó vào ống kem đánh răng cũng được.”

“Em tưởng vậy là vui nhộn sao,” Sabrina nói và trỏ ngón tay.

“Tôi bắt đầu mệt, với những trò rắn mắt Kể từ nay, Gieo trò nào gặt trò đó.” Những cái chuông vô hình kêu leng keng trong không gian.

“Ờ, phải.” Patty cười cợt.

Sabrina hy vọng không đứa nào thấy cô vừa buông ra một câu thần chú. Có thể Patty sẽ không cố bày trò gì ngay bây giờ, nhưng lúc làm trò thì nó sẽ lãnh đủ.

“Mình ra khỏi phòng được không?” Jenny rên rỉ.

Sabrina nhìn đồng hồ và thấy đã đến giờ ăn tối. “Em có thể đến phòng ăn hoặc khu nhà chính, không được đi chỗ nào khác. Chút xíu nữa chị sẽ có mặt ở đó. Em biết đường đi mà, phải không?”

“Chị đùa hả?” Patty vặc, đầu têu cuộc tấn công. “Ra trước làm cha ra sau làm con!”

Trong khi những đứa khác đổ xô ra cửa, Sylvia, Karen và Alicia ngồi nguyên tại chỗ. Alicia vẫn đắm đuối với trò chơi điện tử, còn Karen đang lục lọi quần áo.

Sabrina nhìn quanh tìm cuốn cẩm nang cắm trại mà không thấy, cô nhớ đã bỏ nó trên giường mình. Cả đời cô rối tung lên với mấy cuốn sách, thường là những cuốn ma thuật, và bây giờ cô lại lạc mất cuốn quan trọng nhất. Nó biến đi đâu rồi? Cô có cảm giác rằng Arthur Rimbard không nói giỡn khi bảo cô học thuộc cuốn sách đó trong buổi sáng.

Sabrina bắt đầu tìm dưới gầm giường, nhưng liền bị Sylvia chặn lại.

“Chị không tính báo cáo Linda mất tích sao?” Sylvia hỏi với vẻ giận dữ. “Hãy để em báo cáo cho.”

“Đừng,” Sabrina nói. “Đừng báo gì cả. Chị có cảm giác là Linda sẽ trở lại.”

“Theo kiểu nhà ảo thuật Houdini hả?” con bé vặn vẹo. “Em không chắc đâu.”

Hất đuôi tóc, Sylvia đi ra khỏi cửa, và Karen cũng dợm bước theo. Ngay trước khi cô bé cận thị ra khỏi cửa thì Sabrina nhớ ra.

“Whoa, Karen!” cô kêu lên. “Chị cần cuốn sách đó. Trả lại cho chị đi.”

Con bé nhìn cô hấp háy, cố làm ra vẻ vô tội. “Chị nói gì? Sách nào?”

“Cẩm nang cắm trại. Cuốn mà em lấy trên giường chị đó.”

“Ô, đó hả?” Karen bật cười lúng túng, “Em tưởng cuốn đó phòng nào cũng có, kiểu như ở khách sạn vậy mà. Người ta để sẵn cho mình lấy đi luôn mà.”

“Người ta muốn chị đọc xong trong buổi sáng,” Sabrina nhấn mạnh. “Có thể cũng chẳng ích gì, nhưng chị phải thử.”

Karen thở dài, cứ như giữ tính lương thiện là chuyện vừa khó khăn vừa vô nghĩa vậy. Nó bước tới giường của nó, móc cuốn sách ra từ tuốt bên dưới mớ hành lý. Nó bẽn lẽn đưa cho Sabrina.

“Cám ơn. Em có lấy cái gì khác của các bạn không?”

“Mấy đứa đó hả?” Karen hỏi với vẻ kinh hoàng. Nó liếc nhìn Alicia phía sau, con bé này vẫn chìm trong trò chơi điện tử của nó. “Không, chúng gớm lắm.”

“Vậy là tốt,” Sabrina nói. “Bây giờ lên phòng ăn đi, và cư xử cho tử tế đấy.”

Karen dừng ở cửa và ngước lên với vẻ quan tâm. “Con mèo đâu rồi?”

“Ô, nó loanh quanh đâu đó mà,” Sabrina trấn an nó. “Thôi đi đi.”

Khi nó đã đi, Sabrina chỉ còn lo giải quyết đứa cuối cùng nữa thôi - Alicia, đứa chưa hề nói với ai lời nào. Cô phụ trách thở dài và lại gần con bé vẫn đang ngồi trên giường.

“Em không cần phải nói chuyện với chị,” cô chậm rãi khởi đầu, “nhưng em cần phải ăn. Nếu em muốn chờ chị ở phòng ăn thì chị sẽ tới đó với em.”

Không rời mắt khỏi trò chơi, Alicia tuột khỏi giường và ra khỏi phòng. Sabrina thở phào nhẹ nhõm và nhìn quanh, rồi thì thào, “Salem? Mi vẫn còn ở đó hả?”

Một tấm ván sàn chợt bật lên và một cái đầu quen thuộc ló ra. “An toàn chưa?” con mèo hỏi.

“Rồi.” Cô thì thầm. “Nghe nè, cám ơn vì đã giữ chúng yên được một lúc. Tôi đánh giá cao vụ đó đó.”

Salem nhảy khỏi chỗ nấp và băng ngang phòng. “Trông cô cứ như đang cần ai giúp đỡ lắm. Các trò của bọn mèo không bao giờ thất bại - mấy đứa con gái là tôi trị như không. Muốn tôi dẫn chúng đi xuống vực hết không? Có thể vài đứa trong bọn không biết bơi.”

“Thôi, tạm thời bây giờ thì cứ lánh mặt đi Sabrina dè dặt, chộp lấy cuốn cẩm nang và đi ra cửa.

“Tôi không ăn chuột đồng đâu,” Salem nhắc nhở.

“Biết rồi mà,” Sabrina trỏ ngón tay cho hiện ra một dĩa cá hồi rồi ngước mắt lên trời. “Vậy là vi phạm thêm một nội quy nữa. Không giữ thú vật, không thức ăn, không biến trại viên thành chuột.”

“Lúc nào cô muốn về nhà thì tôi luôn sẵn sàng,” Salem lầm bầm với cái miệng đầy nhóc.

Sabrina phóng về phía phòng ăn, chỉ bị lạc lối một lần, đó là rẽ phải ở chỗ hồ bơi thay vì rẽ trái. Cô đi vào một lối mòn rậm cỏ cạnh một dòng suối nhỏ; có một tấm bảng gỗ khắc dòng chữ BEARCLAW ROCK 0.5 DẶM.

Té ra đó là vị trí đốt lửa trại, chỉ cách đây nửa dặm. Cô mong mình có thời gian để đi thăm nơi đó, nhưng bây giờ cô phải lùng cho ra đám trẻ do mình phụ trách. Tệ hơn, cô phải làm cho mọi người thấy cô đi cùng với chúng, và cô biết chúng bất trị và không thể đoán trước được.

Sabrina nhìn quanh, nhưng Alicia không ở đây chờ cô như hẹn trước. Thở dài nặng nhọc, Sabrina bước vào phòng ăn. Không thấy mặt đứa nào, ở bên tòa nhà chính cũng không. Có lẽ cây dã sơn hay các loại cây ăn thịt người bắt hết chúng rồi, cô vui vẻ nghĩ. Tuy nhiên, cô phải tiến hành tìm cho ra bọn chúng.

Những cô phụ trách khác đi ngang qua với lũ trẻ dễ bảo của họ và mỉm cười thông cảm với cô.

Khi trong phòng ăn dần đầy ắp các nhóm trẻ và người phụ trách của chúng, trông nó cứ như một nhà kho khổng lồ chứa đầy lũ thú hoang. Sabrina đưa mắt tìm bọn trẻ của cô trong vô vọng trong khi vẫn phải cố ra vẻ thản nhiên. Khi cô trông thấy giám đốc khu trại, Arthur Rimbard, cô chuồn ngay vào bếp và đứng lẫn vào đám đầu bếp.

Rõ ràng cô đã phạm sai lầm khủng khiếp khi để chúng rời phòng mà cô không đi kèm. Hoặc cô sẽ phải tới cầu cứu Arthur, hoặc cô phải dùng tới ma thuật để tìm ra bọn chúng...

“Tớ không ăn rau bina không trộn kem đâu!” một giọng quen thuộc la lên. Đó là Rhonda!

Sabrina quay lại và thấy tất cả bọn chúng đi sau Linda vào phòng ăn. Vì Linda là đứa đã bỏ trốn đi trong ngày hôm đó, nên Sabrina rất mừng khi thấy ít nhất câu thần chú tuyệt vọng của cô cũng có hiệu quả. Cô chạy ra đón bọn chúng.

“Xin chào các em!” cô vui vẻ vẫy tay. Khi thấy cả bọn đều tảng lờ cô và bắt đầu lang thang qua các bàn, cô bèn tới bên cạnh Linda.

“Cám ơn em đã trở lại,” cô thì thào. “Và đã dẫn các bạn khác về.”

Linda tròn mắt nhìn cô. “Sao chị nghĩ em dẫn bọn nó về?”

“Vì chúng nể em,” Sabrina đáp. Chúng đi theo em - em là thủ lãnh.”

“Em chẳng thủ lãnh gì cả.” Linda chau mày và cuộn mớ tóc nâu vào trong nón lưỡi trai. “Và em chẳng hiểu tại sao lại trở về đây nữa. Em đã ra tới xa lộ - em nhất quyết về nhà - nhưng có gì đó bảo em phải quay lại. Bọn mấy đứa kia lúc đó đang đứng bên vệ đường, đi tìm em. Coi bộ tụi em phải vào đây ăn thôi.”“Khôn ngoan lắm,” Sabrina nói. “Ăn là cách hay nhất để kết thúc một ngày.”

Linda nhăn mặt. “Vả lại, về nhà cũng chẳng thích thú gì.”

“Chị hiểu,” Sabrina nói. “Nhà chị cũng hơi chán vậy. Linda, chị sẵn sàng dành cho em nhiều tự do nếu em đừng gây rối.”

“Ý chị nói gây rối là sao?”

“Tức là, có thể em sẽ trốn một mình, nhưng đừng rủ mấy đứa khác theo.”

“Để xem xem.” Chuyên gia chạy trốn đi vội vàng tới cái bàn dài mà Rhonda đã dành được cho cả bọn. Len lỏi vào từng đứa một, cả bọn cũng tìm được chỗ ngồi quanh bàn. Tất cả đều có mặt, và chúng có vẻ khá đói để không phá rối.

Sabrina định cũng ngồi vào cùng bọn trẻ thì Arthur Rimbard chạy ào tới. Ông ta cầm một bình nước trái cây đỏ ối. “Cô định làm gì vậy, Sabrina? Cô là phụ trách bàn mà! Cô không đọc bảng phân công sao?”

“Uh, à,... Tôi tính làm vậy đây.” Bọn trẻ bắt đầu cười cô.

“Vậy làm tới đi,” Arthur gắt rồi chạy mất. Sabrina quay ngay sang Sylvia. “Phụ trách bàn là sao vậy?”

“Mỹ từ cho nữ bồi bàn thôi,” Rhonda mỉm cười đáp.

“Chị phải bảo đảm rằng mọi bàn đều có đủ thức ăn,” Karen giải thích. “Nhưng chị vẫn có thể chỉ huy bọn trẻ các thứ.”

Trong nửa giờ kế Sabrina biết được chính xác một phụ trách bàn phải làm gì. Về mặt kỹ thuật, các trại viên được coi như phải tự đi bưng những tô khoai tây nghiền, cà rốt, đậu và thịt hầm. Và khi đã có thức ăn trên bàn rồi thì chúng sẽ tự phục vụ như ở nhà.

Nhưng hầu hết trẻ con sẽ chẳng bao giờ tự nguyện nhận đủ các thứ rau đó. Vả lại chúng cần những bình nước quả, trà đá, và nước lọc, mà những thứ đó giao vào tay các phụ trách thì an toàn hơn.

Với Sabrina, phần lý thú nhất trong việc làm phụ trách bàn là được tới rất nhiều bàn và gặp gỡ nhiều nhân viên. Cô gần như quên cả việc ăn khi cô gặp những bạn cũng làm phụ trách và một số trại viên hiền lành dễ thương. Cô tìm Mitch, nhưng Jill đã phục vụ cho bàn của anh ta gồm một lũ con trai mười một tuổi ồn ào.

Sau cùng Sabrina quyết định ngồi xuống và ăn. Do đói nên các trại viên của cô cũng đàng hoàng tử tế, gần như giống hệt các bé gái khác. Jasmine đặt mấy đồng hăm nhăm xu lên bàn và thì thào gì đó với Rhonda, nhưng không xảy ra chuyện gì kinh khủng. Cô cắm dao và nĩa vào mớ thức ăn nguội và bắt đầu ăn. Nếu mình qua được bữa ăn này mà vẫn còn sống, thì có thể mình vượt qua được cả tuần này lành lặn...

Bằng đuôi mắt, cô thấy một cái gì màu trắng từ bàn của cô bay lên không trung rồi rơi xuống một bàn khác. Rhonda hú lên khoái chí và chụp lấy những đồng xu của Jasmine.

Sabrina vừa định hỏi chúng đang làm gì thì một đống đậu xanh từ bàn bên kia bay luôn vào lưng Jenny. Con bé cứng người lại và mắt nó mở to sững sờ. Trước khi Sabrina kịp làm gì, Jenny đã bốc một nắm cà rốt và ném sang bàn bên kia.

“Chọi đồ ăn!” Patty gào lên.

Lực lượng quá chênh lệch. Khi đám trẻ của cô lao vào cuộc, chúng đã ném hàng tấn thức ăn sang các bàn khác trước khi bên kia kịp phản ứng. Sabrina định dừng thời gian lại thì một đống củ cải tía nghiền bay ngay vào má cô, chảy thành một bệt đỏ lòm xuống chiếc áo thun.

Cô tức tối nhảy bật dậy và gào lên “Dừng lại!” Chúng dừng lại ngay, nhưng đã quá trễ. Cả hai bàn và trên sàn đầy những thứ thức ăn lầy nhầy. Các trại viên đối phương mình mẩy cũng tèm lem, và có mấy đứa đang khóc hu hu, trong khi băng của cô cười rống lên khoái chí. Ngay cả con Alicia lặng lẽ cũng vậy.

Sabrina giơ ngón tay lên, tính xóa sạch cảnh lộn xộn này, nhưng cô kịp nhận ra mọi cặp mắt trong thực phòng khổng lồ này đều tập trung vào cô. Cô nghe tiếng chân chạy ào tới, và cô quay sang thấy Arthur Rimbard đang hằm hằm nhìn cô.

“Phụ trách, chuyện gì vậy?” ông giám đốc khu trại hỏi.

Sabrina nghĩ chuyện gì xảy ra thì đã quá rõ, nhưng cô vẫn trả lời như thường. “Chọi đồ ăn.”

“Ngon,” Rhonda nói trong tiếng khúc khích của mấy đứa.

“Với kinh nghiệm như của cô thì tôi mong cô làm tốt hơn chứ,” Arthur làu bàu với vẻ thất vọng. “Nhiệm vụ của cô là duy trì trật tự cho bằng được.”

Sabrina nghĩ đến chuyện cho ông ta biết lũ trẻ này nghịch ngợm đến cỡ nào, nhưng ông ta đã biết điều đó. Ông ta đã giao chúng cho cô. Nên thật kinh khủng khi thất bại như thế ngay trong ngày làm việc đầu tiên, và cô quá bối rối không tự biện hộ nổi.

Cô chụp một cái khăn ăn và bốc lên một nắm khoai tây nghiền. “Chúng tôi sẽ thu dọn.”

Còn sao nữa!” Arthur gắt. “Và không cho chúng nó món tráng miệng!”

“Sao vậy?” Patty tức tối hỏi.

“Tất cả là do lỗi của Rhonda,” Sylvia tuyên bố. “Nó cá với Jasmine rằng sẽ bắn được một cục khoai nghiền sang bàn bên kia. Chính chúng cũng là đứa ném trả thức ăn. “Tất cả là tại chúng nó!”

“Đủ rồi!” Arthur gầm lên. “Chúng tôi sẽ thu dọn. Sabrina, dẫn bọn chúng ra khỏi đây - về phòng Mười Ba đi.”

“Vâng, thưa ông!” Sabrina gắt lại, nóng ruột muốn ra khỏi đây. Cô quá bối rối, có thể cô không bao giờ ăn gì nữa. Cô ra hiệu cho nhóm trẻ của mình đứng dậy. “Nào, đi thôi.”

Với cả trăm người nhìn theo, Sabrina dẫn tám đứa nhóc bẩn thỉu ra khỏi phòng ăn. Chúng có vẻ xem chuyên bị tống ra khỏi phòng ăn chẳng là cái quái gì, và hầu như chúng đã dự trù điều đó.

“Mình còn chưa kịp ăn món tráng miệng,” Jasmine cằn nhằn.

“Ờ, vậy là không công bằng,” Patty đồng ý. “Tớ đâu có bỏ ớt vào món ăn của họ hay làm cái gì đâu.”

“Bàn bên kia cũng chọi thức ăn vậy,” Jenny nói tức tối. “Chúng cũng đáng bị phạt chứ.”

“Cũng chơi được một hồi,” Rhonda nói khoái trá. “Mà tao còn kiếm được năm mươi xu nữa.”

Sabrina chẳng nói gì cho đến khi cả bọn ra hẳn bên ngoài, dưới bầu trời xanh đen đang chuyển dần vào đêm. Cô chống nạnh và trợn mắt nhìn từng đứa một. Trông chúng ngây thơ - và thực tình chỉ là trẻ con. Một vài đứa có vẻ áy náy vì hành động của mình, hay có thể chỉ bứt rứt vì mất món tráng miệng.

“Quát mắng các em có thay đổi được gì không?” cô hỏi.

“Chắc không quá,” Linda đáp. “Ai cũng quát mắng tụi em cả.”

“Vậy chị sẽ không quát mắng,” Sabrina hứa. “Chúng ta sẽ đi ngủ, và mai sẽ là một ngày mới. Nguyên xi không tì vết. Nếu ngày mai các em đàng hoàng, chị sẽ không gây chuyện gì kinh khủng cho các em đâu.”

“Tùy ý chị,” Jenny nói với nụ cười cạnh khóe.

“Các em sẽ ngạc nhiên cho coi.” Sabrina đáp với con mắt sắc lẻm. Sáng mai cô sẽ tới văn phòng Arthur Rimbard và bảo ông ta đưa lũ trẻ này vào những căn phòng bình thường, và giao cho cô một nhóm trẻ bình thường.

“Bây giờ, bước đều, bước! về Phòng Mười Ba, Một hai một!” Quát lên như trung sĩ huấn luyện ở trại phù thủy, Sabrina cho chúng đi hàng một theo lối mòn. Cô hy vọng chúng nhớ đường, vì cô đã lạc hướng trong bóng đêm tràn ngập này.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.