Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Image

Nhíu mày khi dừng lại ở ngưỡng cửa nhà bếp, Sabrina lắng nghe tên Salem phản bội, ba hoa trơ trẽn van xin cô Hilda hộp trứng cá hồi.

“Tôi thèm phát điên lên,” con mèo kể lể thảm thiết. “Và mọi thứ là do lỗi của Sabrina.”

“Lỗi của ta hả?” Sabrina buột miệng.

Nhìn lên đầy ngạc nhiên, Salem nói không lỡ lấy một nhịp. “Tại vì cô đã đánh thức tôi trước khi tôi nếm nó.”

“Đó chỉ là một giấc mơ!” Sabrina phản đối.

“Hả?” Cuộn tròn người trên bệ bếp, Salem gào lên. “Tôi sẽ đi cai nghiện món trứng cá hồi.”

“Mi sẽ vượt qua chuyện đó được thôi.” Đứng đằng sau kệ bếp trong chiếc tạp dề được thưởng tại cuộc thi Nấu ăn của phù thuỷ cách đây mười năm, Hilda thừa nhận sự có mặt của cô cháu gái bằng một cái gật đầu cộc lốc. “Sabrina.”

Sabrina đáp lại cái nhìn giận dữ của cô Hilda bằng một nụ cười ngượng nghịu. Tất cả các ngăn kéo đều bị mở tung và hầu hết các thứ chứa trong đó nằm vương vãi trên sàn. Rõ ràng là bà cô của cô chưa tìm được cái chày bằng gỗ sồi.

Và cơn bực tức của bà vẫn chưa nguôi.

“Cháu muốn mượn thứ gì của cô cũng được, Sabrina. Nhưng cô sẽ rất biết ơn nếu cháu để lại chođúng chỗ.” Khăn lau, đồ bạc, đồ nhựa, nồi, chảo bất ngờ bay trở về chỗ cũ khi Hilda lia ngón tay chỉ thẳng của bà lên mớ hỗn độn này.

“Cháu xin lỗi, cô Hilda.” Nhìn con mèo một cái nảy lửa, lúc này nó đang làm bộ rên rỉ, cố tránh ánh mắt của cô, Sabrina bứt rứt. “Chuyện đó sẽ không lặp lại đâu , cháu xin hứa.”

“Được rồi.” cô Hilda chìa tay ra chờ nhận lại cái chày.

Bí lối, hối lỗi và không có chút manh mối gì về tung tích hiện nay của cái chày, Sabrina đã định thú nhận cô đã làm mất nó đúng vào lúc bà cô Zelda đâm bổ vào cô. Loang choạng bước sang bên, Sabrina càu nhàu khi ba lô tuột khỏi vai và rơi xuống sàn với mấy cuốn sách.

Không thấy cô cháu do ôm một đống quần áo cũ, cô Zelda đứng chết sững. “Ôi, Sabrina! Cô rất tiếc. Cháu có sao không?”

“Cháu không sao.” Cúi xuống nhặt các thứ, Sabrina với tay lấy cây viết nằm dưới gầm bàn.

“Ôm đống quần áo này ra đây chi vậy, Zelda?” Hilda hỏi.

“Góp vào buổi bán đồ cũ từ thiện ở trường Sabrina ấy mà.”

Giật mình, Sabrina nhìn lên. “Hay quá, cô Zelda, nhưng cháu không rảnh để mang chúng đến phòng thể dục đâu!”

“Đừng lo, Sabrina. Trưa nay cô sẽ chở đến cho.” Zelda khom xuống nhặt một chiếc áo lụa đỏ tuột khỏi đông đồ. “Em trỏ cho đống này ra cửa giùm chị, được không Hilda? Chị mà nhấc tay lên là cả đống này sẽ tuột xuống sàn.

Sabrina mỉm cười nhẹ nhõm. Có lẽ bùa may mắn của cô không hoàn toàn vô hiệu. Ngoài việc không phải mất thì giờ quý báu đem tặng mớ quần áo, cô còn không bị các bà cô cật vấn về lý do cô không thể mang đi. Họ sẽ không hài lòng nếu biết cô lần lữa chỉ vì còn dính cứng mấy bài làm dang dở.

Nụ cười của Sabrina dãn rộng khi cái nhìn của cô chuyển từ đống quần áo sang phía sau bàn, nơi cây viết đang nằm. Cái chày bằng gỗ sồi của cô Hilda nằm ngay trong góc đó.

Thêm một vận may nữa! Và tấi cả là nhờ bà cô đã va phải cô, mà điều đó chỉ xảy ra do cô Zelda nổi cơn mê lao động chân tay, thay vì dùng ma thuật. Nếu như cây viết không lăn xuống gầm bàn, cô sẽ không bao giờ cúi nhìn để tìm ra cái chày của Hilda.

Chắc Salem đã lăn cái chày ra khỏi phòng cô và quên mất khi có thứ gì khác hấp dẫn hơn lôi cuốn nó, Sabrina ngờ ngợ khi cô với tay cầm cái dụng cụ bằng gỗ cổ xưa. Dù hắn từng là một phù thuỷ đã bị tước hết quyền lực và bị nhốt trong thân xác một con mèo, nhưng bản chất của Salem vẫn hoàn toàn là bản chất của loài mèo. Chộp lấy cái chày, Sabrina đứng dậy.

Salem ngẩng đầu lên, nheo mắt. “Tìm thấy rồi hả?”

“Không phải nhờ mi đâu,” Sabrina rít lên khi cô trao nó cho bà cô đang thò tay ra. “Nó đây, cô Hilda.”“Cám ơn.” Đỡ lấy cái chày, cô Hilda bước tới phía bên kia kệ bếp. “Cuộc sống hồi này đủ chán lắm rồi. Ta dám chịu không nổi vụ nấu nướng này, nếu như không có cái chày yêu quý của mình.”

“Giữa em và ông Kraft đã xảy ra chuyện gì vậy hả?”

“Em chẳng thiết bàn thứ gì cả. Willard” - Hilda nhăn nhó, như thể ngạt thở vì cái tên của ông hiệu phó - “đã là quá khứ rồi. Và em chẳng quan tâm.”

“Sao thất vọng dữ vậy, cô Hilda?” Ngồi xuống bàn, Sabrina chỉ tay và một chiếc bánh vòng xuất hiện ngay trước mặt cô.

“Cảm giác thiếu hụt một ông bạn quyến rũ thôi mà.” Nắm lấy cái chày, Hilda đập mạnh vào một hạt nhục đậu khâu màu nâu nhỏ xíu nằm trên thớt.

Salem nhảy dựng khi một mẩu nhỏ văng lên trúng mũi nó. “Ai tuyên bố ngày tấn-công-loài-mèo vậy?”

“Xin lỗi, Salem.” Hilda đập những mẩu còn lại thêm lần nữa. “Ta sẽ đền cho mi nếu có khi nào ta thấy vui trở lại.”

“Nghĩa là tôi không thể thấy món trứng cá hồi trong dĩa của mình nếu như cô chưa tìm được quý ông đúng kiểu cho mình sao?” Salem xịu xuống. “Tôi sẽ không được ăn món trứng cá nữa rồi.”

“Em không tính nướng thêm một gã Bột Siêu Nhân nữa chứ?” Zelda chồm tới, lườm Hilda. “Tháng này em đã ba lần rồi đấy!”

“Không.” Hilda đổ mớ đậu đã giập vào một cái tô gỗ và cầm cái chày lên. “Phát triển một tình bạn lâu dài và đầy ý nghĩa đơn giản là điều không thể xảy ra với một người đàn ông có tuổi thọ trung bình chỉ bốn giờ.

Zelda mỉm cười. “NÓI về một số bạn nhẩy chúng ta đã chế ra, thì một giới hạn bốn giờ có những ưu điểm nhất định.”

“Em cũng nghĩ vậy.” Cau có, Hilda đập và giã cái món gia vị vô tội. “Nhưng lúc này em thích có một chút lãng mạn đích thực trong cuộc sống của mình, một gã bột Siêu Nhân sẽ không làm được chuyện đó. Chẳng có gì là ngạc nhiên hay lãng mạn khi những đặc điểm tính cách được nướng sẵn theo đơn đặt hàng.” Hilda thở dài thảm não.

“Điều đó không phải lúc nào cũng đúng.” Hai tay chống cằm, Zelda buông ra một tiếng thở dài nặng nề hơn, dài hơn và chán nản hơn cá tiếng thở dài của Hilda. “Công thức chế người bằng bột của chị không phải lúc nào cũng cho ra những kết quả như chị dự kiến.”

Cắn một miếng bánh vòng, Sabrina nhớ lại cuộc hẹn với ngứời đàn ông bằng bột của cô khi Harvey nhận lời mời dự buổi khiêu vũ tại trường với Libby hồi năm ngoái. Chad, người đàn ông bằng bột, quá nhiệt tình và đầy quan tâm, nhưng anh ta thật nhạt nhẽo. Trái lại, Harvey đã khiến cô hồi hộp ngọt ngào trong nhiều tháng, cho tới khi cậu ta có đủ can đảm bày tỏ tình cảm của mình. Cô biết rất rõ những gì cô Hilda đang nói đến.

“Chị cũng không biết nữa,” Zelda lầm bầm.

Hilda tò mò nhìn Zelda. “Đừng có nói với em là chị cũng đang đau khổ vì thiếu vắng đàn ông nghen.” “Không hề có chuyện đó,” Zelda nhạo báng. “Ta chỉ hết sức đau khổ vì vụ mất sách tham khảo.”

“Cô lại nổi máu mê một cuốn sách xưa hả?” Sabrina nhướng mắt nhìn cô Zelda đầy nghi ngờ. Một thiên tài khoa học, luôn theo kịp mọi lý thuyết, mọi bước phát triển, và những đột phá quan trong trong suốt mấy thế kỷ qua, Zelda hiểu biết về vật lý học hiện đại cũng như hiểu biết về ma thuật cổ xưa vậy. Nhưng đôi khi Sabrina không hiểu nổi lối liên tưởng của bà.

“Các Nguyên Lý Khoa Học Cơ Bản Của Tiến Sĩ Peavey,” Zelda nói. “Chị đã liên lạc với từng người bán sách cổ, nhưng họ chẳng tìm ra một bản nào trên khắp cả hành tinh.”

“Có lẽ do thuyết tương đối của Albert Einstein đã khiến cuốn sách giáo khoa cũ xì mốc meo đó lỗi thời rồi.” Hilda càu nhàu khi cố gắng dùng tay nghiền mớ đậu thành bột. “Trước Einstein thì chẳng có thứ khoa học nào có ý nghĩa với em.”

“Nhưng nó được dùng trong mọi ngôi trường trên đất nước này. Em có nghĩ là ai đó còn giữ được một bản không?” Zelda nhìn cốc sô cô la nóng của Hilda trên bàn. “Em không làm vài cốc nữa cho những người khác được sao?”

“Ô, xin lỗi,” nhúc nhích ngón tay, Hilda có thêm hai ly sô cô la nóng hổi.

“Cái gì? Không thêm đậu vào à?” Sabrina nhăn nhó.

Hilda chỉ vào tô bột đậu, Sabrina và Zelda giơ hai cái ly của mình lên để hứng lấy dòng bột đang bay về phía họ.

“Ôi, hay ghê,” Salem càu nhàu. “Họ thì hứng lấy bột đậu, còn mình thì chỉ có tiếng bay vèo vèo. Vô cùng cám ơn. Tất cả những gì tôi muốn là một dĩa nhỏ trứng cá hồi.”

“Lần sau hãy nhớ là mi đang âm mưu thống trị thế giới nghen, Salem,” Hilda nói.

Sabrina định gợi ý rằng mấy bà cô có thể thu lợi từ vài ba cái bùa may mắn thì cô liếc nhìn đồng hồ trên tường. Nhét vội miếng bánh vào miệng, cô nhảy bật dậy. “Trễ rồi! Đi thôi.”

“Cứ nói với người phụ trách buổi bán hàng là chúng ta sẽ có hàng gửi tặng trước buổi trưa.”

“Libby phụ trách vụ này, cô Zelda ạ. Và cháu không thích gặp nó!”

Thu tóm sách vở và cái túi còn nằm dưới sàn, Sabrina lao ra cửa. Tin rằng tấm bùa may của mình sẽ có cách làm chậm chuyến xe bus để mình không bị lỡ, cô phóng ra góc đường.

Cô đến vừa kịp lúc chiếc xe bus lăn bánh và vụt đi trước khi cô kịp leo lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.