Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2

❊ ❊ ❊

Image

Kể cho mấy chiến hữu về trải nghiệm tại nhà hát đêm Chủ nhật đúng là những việc Sabrina đang làm trong giờ khoa học của thầy Pool sáng hôm sau. Cô tính vậy, và đang thử làm. Thầy Pool chắc mắc bận nên lớp học thiếu vắng giáo viên lại có thêm vài phút để nghe xã luận. Đám học trò tận dụng tối đa. Sabrina vặn vẹo trên ghế để tìm cách nói chuyện với Jenny, chiến hữu thân cận nhất, đang ngồi ở hàng ghế sau.

"Câu không tin nổi chuyện gì xẩy ra tối qua đâu, lúc mình với mấy bà cô ghé lại rạp phim...", Sabrina bắt đầu.

Đó cũng là lúc Libby Chessler, cô bạn khó ưa nhất của Sabrina, vươn qua lối đi và chen vào: "Đoán coi ai đã mời mình đi nhẩy dịp Valentine đây? Mình mách nước nhé: Larry Carson đó! Siêu sao hậu vệ của đội bóng nhà trường Larry! Nói cho đúng thì mình mới đi coi phim cùng cậu ấy tối qua. Mình chưa phải hạ cố để đi với mấy bà cô không chồng..."

Libby luôn tìm cách chơi Sabrina, và thường là cô ả thành công. Libby - với mái tóc dầy đen óng ả và bộ đồ Bisou Bisou mới nhất- là hoạt náo viên nổi tiếng và khét tiếng hấp dẫn con trai của trường trung học Westbridge. Không những cô ta biết điều đó mà còn luôn chưng ra đầy hãnh diện. Libby đã dằn mặt Sabrina ngay từ ngày dầu tiên cô bé tới trường "Đồ quái gở, thứ thảm hại, đồ nhà quê" là vài khẩu ngữ quen thuộc nhất của Libby dành cho Sabrina. Sabrina cũng đã tự cho phép mình dậy cho cô ả mấy bài trỏ, nhưng chỉ vài lần mà thôi.

Jenny thì khác hẳn, biết chơi. Cô và Sabrina đã kết thân từ ngày đầu tiên và là những chiến hữu ngon lành từ ngày đó. Jenny là một người độc lập và thực tế, từ mái tóc không buồn tô điểm, tới mấy bộ quần áo không màu mè và tư thế hoàn toàn độc lập. Họ có thể kể cùng nhau mọi chuyện - à, ít ra là phần lớn. Họ mặc cho Libby xối xả tuôn ra trong vài phút rồi xếp cô ả sang bên.

"Thế cậu đang kể gì hả, Sabrina, về buổi xem phim tối qua ấy.." Jenny hối thúc, rõ là thấy khoái chí.

Sabrina ngó đồng hồ: tiết học lẽ ra phải được bắt đầu năm phút trước, mà thầy Pool vẫn AWOL (absent without leave-vắng mặt không lý do). Mà cũng chẳng thấy ai dạy thế hay thông báo gì trên hệ thống phóng thanh của nhà trường. Lạ thật. Dẫu sao chuyện này cũng cho phép cô kể cho Jenny nghe cả cái vụ đại chiến đồ ăn giữa bộ ba quái dị - Martin, Veronica, và Quentin. Tuy nhiên Sabrina cũng không dấu nổi nụ cười khi cô mô tả Quentin.

"Hắn trông dễ thương lắm, Jenny - mà cũng giống như mấy người khác trong nhà, hắn thật đáng ghét".

Jenny thở dài. "Có phải lúc nào cũng vậy không nhỉ? Mấy đứa trông dễ coi đều biết thế, và cố tình lạm đụng. Cư xử đểu cáng và do đó mà không chấp nhận được"."Ờ, nhưng không phải tất cả", Sabrina đáp nhanh, nhìn Harvey đang ngồi cách vài bước Ngay khi cô kết bạn và kiếm được kẻ đối đầu trong ngày đầu tiên tại trường, cô cũng rơi vào cạm bẫy đầu tiên của tình cảm: Harvey Kinkle thật siêu đẹp trai, và hoàn toàn không đáng ghét chút nào. Cậu ấy dịu dàng, khiêm tốn. Cậu không có lấy một mầm mống kiêu căng nào trong máu, luôn cư xử cởi mở, dễ chịu với tất cả mọi người. Ngay lúc này, Harvey đang trong một cuộc hoa chân múa tay tranh luận với gã học gạo nổi tiếng nhất Trường, Melvin Bibby.

Harvey còn là một vận động viên - không giống với Larry, cậu không phải là một ngôi sao, nhưng có thể một ngày nào đó, cậu sẽ được ra sân, nếu thực sự cố gắng. Harvey và Sabrina vẫn vui chơi cùng nhau, nghe nhạc, chơi bóng tay, và lang thang tại The Slicery sau giờ học. Họ đã khởi đầu như những người bạn tốt và chắc sẽ luẩn quẩn trong tình bằng hữu trong sáng này mãi mãi. Trở ngại lớn nhất trong thiên truyện tình cảm của họ là cái tính ngơ ngẩn của Harvey. Cậu ta như không hề nhận ra là Sabrina rất, rất thích mình - hay chuyện cậu cũng nghĩ về cô tương tự. Mất vài tháng cậu ta mới nhận ra con đường sáng, và mất thêm vài tuần nữa cậu mới chịu hành động. Nhưng khi rốt cục cậu cũng ngỏ lời, một chướng ngại khác lại xuất hiện trên con đường của họ: nụ hôn của Sabrina sẽ biến Harvey thành con ếch!

Vâng, cuộc đời của một cô phù thủy thiếu niên cũng có những phức tạp nhất định. Nhưng khi tình yêu chân chính dựa trên tình bằng hữu, như Sabrina nhận ra sau này, nó có thể vượt qua tất cả, ngay cả tình trạng lưỡng cư tạm thời. Lúc này, hai người bọn họ là bạn trai và bạn gái bán chính thức của nhau. Tuy Harvey vẫn chưa ngỏ lời, nhưng Sabrina cho rằng mình sẽ đi dạ hội Valentine cũng cậu. vẫn còn vài tuần lễ nữa, và dl nhiên, hoạch định đường xa không phải là thế mạnh của Harvey.

Giọng nói của Jenny chợt đánh thức Sabrina khỏi những mơ màng. Sabrina lại tập trung vào chiến hữu thân cận nhất, vẻ mặt Jenny trông thật quái lạ. "Cái anh chàng trong bữa chiếu phim hôm qua...cậu nói tóc hắn vàng và dợn sóng có đúng không?"

"Trông hơi quăn ấy," Sabrina thừa nhận.

"Mắt xanh sáng?"

"Lấp lánh dưới cặp mi dài", cô đáp, nhớ lại khi hắn ta liếc nhìn cô.

"Má lúm đồng tiền, áo khoác da, mũi bóng chầy đội ngược?" Jenny vẫn liệt kê từng điểm một những gì Sabrina mới mô tả với cô. "Cậu còn nhớ gì nữa không?" Jenny hỏi.

Vì sao Jenny lại quan tâm thế nhỉ? Không có vè là cô ta muốn gặp thằng nhóc đáng ghét đó chớ? Mà hình như họ chưa từng gặp nhau?

"Này, Jenny, cái tính quan tâm soi mói là để làm chi vậy?"

"Mình tò mò thôi., trông hắn có hoàn toàn giống với..." Jenny chỉ thẳng lên trước lớp và Sabrina ngoái lại. "...gã kia?"

Quentin đang đứng đó. Trông rắn rỏi. vẫn mặc cái áo khoác da đó bên ngoài chiếc áo denim mài, mang theo một chiếc hộp lạ trông giống hộp đàn violin. Mấy lọn tóc vàng đóng khung gương mặt thiên thần của hắn. Hắn ta trông đẹp trai tới nghẹt thở. Một dữ kiện không thoát khỏi cặp mắt của các thành viên giới nữ khác trong lớp khi tất cả những cuộc chuyện trò chợt ngưng bặt, vài cuộc trong số đó vẫn dở dang.

Hắn ta đang đứng cạnh bên thầy Pool, người hơi ngạc nhiên vì cái sự quan tầm bất ngờ và chăm chú của lớp học. Gầy và lêu nghêu như cây sào, thầy Pool là giáo viên ưa thích nhất của Sabrina. "Xin lỗi cả lớp, tôi tới trễ", ông thầy nói, "tôi đã được triệu hồi tới văn phòng thầy hiệu trưởng La Rue để đích thân áp tải thành viên mới nhất của chúng ta tới lớp. Tôi muốn các em chúc mừng Quentin Pid tới trường ta. Quentin là học sinh chuyển trường. Cậu ta từ Hy Lạp tới đây..."

Từ Hy Lạp? Tiếng Anh của hắn hồi tối qua thật hoàn hảo. Sabrina thấy bối rối hơn là tò mò. Mà hắn lại tóc . vàng nữa chớ! Có phải dân Hy Lạp vẫn có tóc sẫm hay không nhỉ?

"Đây là ngày đầu tiên của cậu ấy tại trường ta," thầy Pool giải thích, "và lớp ta là lớp học đầu tiên của Quentin. Nhiệm vụ của các em là làm sao để cậu ấy thấy Westbridge là một nơi dễ mến. Em tìm chỗ ngồi đi, Quentin, và thầy sẽ tìm cho em một bạn học cùng, để em có thể theo kịp bài giảng".

Trong lúc thầy Pool đưa Quentin tới một ghế trống, gã trai mới tới này ngó qua Sabrina. Và hắn talại làm lần nữa: phóng sang cô một nụ cười quyến rũ lúm đồng tiền. Nó khiến cô bé mất tự tin.

"Hừm," Jenny lẩm bẩm. "có vẻ hắn ta cũng nhớ cậu đó, Sabrina".

"Nhớ cậu ấy à? Từ đâu chớ?", chiếc rada bắt sóng các anh chàng bô trai của Libby đã hoạt dộng. Cô ta xen vào giữa cuộc chuyện trò và nôn nóng hỏi. "Cậu biết anh ta? Sao không kể gì hết thế?".

Sabrina quàng sang cô ả cái nhìn khó chịu. "Tôi đâu có nói là tôi biết hắn. Tôi chỉ mới nói là thoáng nhìn thấy hắn tối qua. Bạn nhớ không, khi tôi đi coi phim với mấy bà cô không chồng..."

Sau khi thầy Pool đã xếp chỗ xong cho Quentin, ông đi nhanh lên trước lớp và lật sổ ghi chép, miệng lẩm bẩm. "Coi nào. Sabrina, em là học sinh tự nhiên xuất sắc nhất của thầy - em có rảnh để chỉ dẫn cho bạn học mới của chúng ta không?"

Trước khi Sabrina kịp đáp, tay Libby đã vụt giơ lên. Cô ta không chờ ông thầy nhận ra mà nói liền. "Em sẽ hướng dẫn cho Quentin, thưa thầy Pool. Em rảnh hơn là Sabrina. Bạn ấy còn phải lo cho mấy bà cô ...luông tuổi của mình. Ngoài ra, em còn được toàn điểm A. Và em đảm bảo ấn tưựng của Quentin về trường ta sẽ rất tốt đẹp. Em biết tâ t cả mọi người trong trường... ai là ai... Em sẽ giới thiệu cậu ấy với các bạn".

Thầy Pool nhún đôi vai gầy. "Thầy nghĩ nếu em nhiệt tình như thế, Libby, mời em." Libby hạ cố tặng cho Sabrina một nụ cười đắc thắng.

Sabrina không rõ cô đang pảm thấy gì. Cô thấy tức tối với Libby - nhưng vì cái gì chứ? Quentin là một đứa đáng ghét - và cô chưa hề muốn trở thành bạn học chung với hắn. Cứ mặc cho Libby giật lấy vụ này. Libby chắc sẽ còn ngạc nhiên nhiều khi Quentin cho coi bản lĩnh của mình.

Nhưng chuyện quái dị nào không biết, chính Sabrina mới là kẻ phải ngạc nhiên. Trong suốt ngày này, Libby khoá cứng mình với cậu học sinh đẹp trai mới chuyển trường, và quả tình có giới thiệu cậu ta khắp xung quanh. Trước khi có chuông hết giờ, Quentin, người dĩ nhiên biết nói tiếng Anh tuyệt hảo, đã gặp lủ bạn của Libby, Jill và Cee Cee, cá hội hoạt náo viên và vài thành viên trong đội bóng. Libby nhất quyết là cậu ta cần ngồi chung với đám nhóc nổi danh trong bữa trưa, và thậm chí còn thu xếp để tủ học cụ của cậu nằm kế ngay bên tủ của cô ta - cho dù điều đó có nghĩa vài nhóc khác sẽ phải chuyển tủ của mình.

Tất cả những gì Sabrina có thể nói là Quentin cư xử hệt như một chính nhân quân tử. Trong khi vẫn quyến rũ và biết ơn với tất cả những vụ vun vén cúa Libby, cậu ta vẫn xin lỗi từng học sinh phải đổi tủ học cụ vì mình. Không hề có chút bóng dáng nào cùa cái thằng nhóc hỗn xược, xấc láo ném đồ àn trong buổi tối hôm qua.

Mà trong suốt tuần lễ tiếp theo cũng chẳng có dấu tích gì của mặt trái của cậu ta. Thay vì vậy, Quentin tỏ ra hoà đồng rất nhanh vào những cư dân của trường Westbridge. Cậu ta thu hút từng bầy học sinh, hệt như một cái lõ ong thu hút bầy ong. Có vẻ như Quentincũng khoan khoái với sự nổi danh của mình- nhưng không hề theo kiểu đáng ghét kia. Câu ta là một kẻ quyến rũ hoàn toàn.

Hoàn toàn tới mức tất cả các giáo viên của cậu ta đều phớt lờ vô số nhưng thiếu sót của cậu trong "chương trình học". Đây mới là tuần lễ đầu tiên của cậu ở trường, nhưng tiếng Anh của Quentin thật hoàn hảo bởi cậu đã theo học một trường tư cao giá tại Hy Lạp, nghe đồn còn vượt xa chương trình của Westbridge. Phải, với những gì Sabrina nghe được, cậu ta còn tránh thoát khỏi mọi vụ tàn sát học vấn: cậu có thể bỏ qua mấy bài luận, và phớt lờ luôn bài tập về nhà. Ngay thầy Pool cũng tha lỗi cho một thí nghiệm của cậu và nói cậu có thể hoàn tất buổi trắc nghiệm vào thứ sáu.

Toàn bộ giới nữ học sinh trường Westbridge đều có vẻ như si mê cậu. Quentin là một bùa mê với tụi con gái - một cú vỡ tim với phân nửa học sinh nữ trong trường. Sabrina mới nghe đang có một cuộc tranh tài sôi nổi xem ai sẽ là người ngỏ lời mời Quentin đi dạ hội Valentine trước nhất. Mỉa mai thay, Libby lại phải chầu rìa.

"Libby quả đã không tạo cơ hội nào cho chính mình khi hẹn hò đi dạ hội với Larry," Sabrina nhận xét khi cô cùng Jenny len lỏi qua đán đông trong trường vào giờ nghỉ bồi dưỡng Thứ Năm.

"Gậy ông đập lưng ông", Jenny đồng ý. Thản nhiên, cô bạn thân nhât của Sabrina nói thêm, "và biến Quentin thành cuộc chơi sòng phẳng cho bất kỳ ai".

Sabrina đứng sựng lại giữa đường. "Bất kỳ ai? Cậu không thể nghĩ tới việc mời hắn, Jenny? Nhất là sau những gì mình đã kể cậu nghe."

Trong tất cả những cô gái Sabrina quen biết, Jenny là người ít có khả năng đổ sụm vì một thằng nhóc chỉ căn cứ vào vẻ bề ngoài. Trung thực, luôn kiếm tìm sự thật, cô bạn Jenny trong sáng này thật khó mà đổ sụm vì mấy thằng nhóc tốt mã: điều đó còn đi ngược lại những nguyên tắc cũa cô ấy. "Vẻ ngoài chẳng có giá trị gì hết. Những gì trong trái tim, khối óc, tâm hồn của hắn mới là đáng kể". Jenny luôn nói vậy. Sabrina luôn ngưỡng mộ cái chủ nghĩa tuyệt đối của bạn mình, cho dù nó sẽ khiến cho cô bạn khó kiếm ra người hò hẹn trong trường.

Jenny bĩu môi. "Cứ nhìn theo cách này nghe. Mình bảo lưu lời phán xét của cậu. Quentin tới đây còn chưa được một tuần- cho tới giờ thì hắn hoàn toàn là một con rối. Nếu một cô gái nào đó không hành động nhanh, hắn sẽ bị tha đi mất".

Sabrina đã chuẩn bị nhắc lại với Jenny việc Quentin đúng là một thằng nhóc xấc xược hạng A khi ai đó lẻn tới phía sau và vỗ lên vai cô. Trong một phần triệu giây, cô nghĩ đó có thể là Quentin.

Cô chợt thấy lưỡng lự khi nghe Harvey hỏi: "Ai sẽ bị tha mất?" trong khi cậu bước cùng mấy cô bạn gái. Cô bé chợt thấy thoải mái. Harvey đang mặc một chiếc áo sơ mi rộng và chiếc quần jeans bó sát. Cậu ta trông thật hút hồn."A, Jenny đang nói về Quentin. Hình như đang có một cuộc thi ngớ ngẩn xem ai sẽ là người mời được cậu ta đi dạ hội Valentine đó".

Sabrina thấy hài lòng khi câu chuyện về Valentine được nhắc tới rất tự nhiên. Có thể Harvey sẽ nhận ra chỉ còn vài tuần lễ nữa và cậu vẫn chưa chính thức ngỏ lời với cô. Những thay vì tiếp tục với : "Nhân nói về chuyện dạ hội, Sab," - Harvey vẫn thường gọi cô như vậy; Sabrina nghĩ nghe thật dễ thương.- "mình nghĩ tụi mình nên đi cùng nhau", cậu trai chỉ lục trong túi , lôi ra một gói bánh giòn và nói. "Không giỡn đó chớ. Chuyện đó cũng chẳng làm mình ngạc nhiên đâu. Tụi con gái bu theo hắn cả đàn".

Lúc bộ ba đã ngồi quanh chiếc ghế quen thuộc, Sabrina xì ra. "Các cậu có tin nổi chuyện đó không? Mình nói, hắn ở đây chưa tới một tuần lễ. Mà mình nói với cả hai cậu - chưa ai biết hắn là thứ người nào đâu nghe".

Dĩ nhiên Sabrina đã kể với Harvey về những trải nghiệm của cô trong rạp phim, nhưng cũng giống như Jenny, cậu ta có vẻ không tin những gì cô nói. Harvey nhìn nhận Quentin chỉ theo bề nổi: là cậu ta trông thật bảnh. Thực ra thì chẳng có gã trai nào trong trường thấy bị đe doạ bởi gã lính mới hấp dẫn này và, thật kỳ lạ, cũng chẳng bu theo hắn cả bầy.

Chỉ có mình Sabrina, có vẻ như thế, là vẫn quá mau mắn với những nghi kỵ của mình. Và cô muốn chứng minh rằng Quentin chẳng giống gì với vẻ bề ngoài của hắn. Quay lại với các chiến hữu, côthắc mắc, "Cẩc cớ gì mà hắn không cởi cái áo đó ra - hắn mặc cái áo đó hàng ngày à!". Okay, Sabrina biết chuyện này thật ngớ ngẩn, nhưng ngó quanh thì cô cũng chỉ có chừng đó chuyện mà thôi.

Harvey nhún vai và nhóp nhép nhai miếng bánh. "Này, cái áo trông hay ghê đó chớ. Mình mà có một cái giống vậy, mình cũng sẽ mặc suốt ngày".

Jenny cũng gạt ngang nhận xét của Sabrina. "Mặc áo nào thì có liên quan gì tới mấy chuyện khác? Có thể hắn thấy thiếu an toàn. Mà cũng có thể đó là thói quen như ôm gấu bông hay thứ gì đó nữa. Đây là tuần đầu tiên của cậu ấy tại một ngôi trường mới - ở một đất nước hoàn toàn xa lạ. Tha cho hắn mấy vụ đó đi, Sabrina."

Cứ để cho Jenny tìm hiểu sâu thêm chút nữa, Sabrina nghĩ. Nhưng cô bé biết cô đã thấy những gì. Cái gã Quentin này không chỉ là một thằng xấc xược trong buổi chiếu phim, hắn còn hỗn hào với cha mẹ, chọc giận họ. Hắn khoái trá khi cư xử thô lỗ và gây náo loạn. Có phải nụ cười quyến rũ của hắn ta hé lộ với cô điều đó? Không, cô chưa tính tới việc gia nhập câu lạc bộ những người ái mộ Quentin Pid. Cô đang cố tìm cách khác để chứng minh tính khốn kiếp của hắn ta.

"Được rồi, bỏ qua vụ áo khoác đi. Vậy có thứ gì trong cái hộp lạ lùng hắn vẫn mang theo kè kè thế nhỉ? Hắn có chơi vĩ cầm hay thứ gì khác không đây?"

Harvey biết lời đáp. "Đó không phải là một cái hộp kỳ cục, Sabrina. Hộp đựng cung đó. Để chứa cung tên. Cậu ấy mới gia nhập đội bắn cung"."Thật sao?", Jenny thấy có vẻ rất ấn tượng. "Cậu ta còn là một vận động viên nữa à? Trông cậu ta bóng bẩy như vậy mà?". Cô bé thốt lên, gần như choáng váng.

Nhưng Sabrina vẫn không nuốt trôi. "Chờ chút. Mình đã thấy đội bắn cung của trường. Mà cung của họ không cách nào xếp yừa chiếc hộp đó được - nó nhỏ quá".

Harvey nhún vai. "Cậu ấy dùng loại đặc chủng. Mang theo từ Hy Lạp. Huấn luyện viên nói cậu ta khăng khăng như vậy. Và bởi vì cậu ấy đã trắc nghiệm thành công, và đã gia nhập đội, chẳng có luật nào buộc cậu ta phải dùng những dụng cụ bình thường do nhà trường cung cẵp. Mà này, cậu ấy còn được bầu làm đội trưởng đội bắn cung hôm qua đó".

Nghe cũng xuôi, nhưng Sabrina vẫn chưa chịu đầu hàng. "Bắn cung à? Có phải đó là đội tuyển thảm hại nhất trường không? Ý mình là, nếu hắn đã là một siêu sao như vậy, sao hắn không gia nhập đội banh? Đó mới là nơi để tìm kiếm vinh quang".

Harvey lắc đầu. "Có chuyện gì vậy, Sabrina? Trông không hề giống cậu. Sao cậu cứ nhất quyết không ưa cậu ta chứ? Chỉ vì một vụ lộn xộn nho nhỏ trong rạp phim ư? Mà theo cách cậu mô tả chuyện đó, nghe có vẻ như cha mẹ câu ta mới là thứ khó ưa. Có thể - nếu đó đúng là cậu ta - thì cậu ấy chỉ phản ứng lại cha mẹ mình thôi".

"Nếu đó đúng là hắn ta?" Sabrina giật mình. "Các cậu nghĩ mình không biết chính mình đã trông thấy gì ư?".

Jenny cũng về phe với Harvey. "Thật đó, Sabrina, Harvey nói đúng lắm. Có phải ai nấy đều cư xử khác lạ khi đi cùng mấy vị phụ huynh? Mình nói, phần lớn các vị phụ huynh đều có một khả năng thiên phú là lôi ra được những thứ tệ hại nhất trong bọn mình ra. Có thể những gì cậu thấy chỉ là một cơn nóng đầu nhất thời thôi: một sự lầm lạc. Chuyển tới ở một đất nước xa lạ đâu có đơn giản. Có thể là tất cả bọn họ đều căng thẳng và chuyện đó bùng phát trong rạp hát. Mà cũng có thể đó là chuyện khác biệt về văn hoá: người Hy Lạp coi chuyện ném đồ ăn vào nhau trong rạp hát là chuyện bình thường. Mà này, liệu cậu có chắc chắn tuyệt đối đó chính là cậu ta không?'

"Liệu mình có chắc chắn tuyệt đối đó là hắn không hả? Khác biệt văn hoá? Jenny, Harvey! Thôi nào, mấy bạn.".

Nhưng hai người bạn thân nhất của cô bé vẫn không bị thuyết phục, "vẫn vô tội cho tới khi bị kết án, Sabrina ", Jenny nói. "Đó là điều khiến nước Mỹ khác biệt". Rồi Jenny và Harvey cùng đập tay vui vẻ.

Sabrina thấy thất vọng. "Các cậu muốn bằng chứng về sự khốn kiếp của hắn ta? Được thôi, các cậu sẽ có bằng chứng".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.