Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Image

Cô phù thuỷ nhỏ thở dài và đi ra, sau Arthur và Jill. Khi cô đi vội qua Nhà chính về phía cửa chính, cô bắt gặp hình ảnh con gấu nhồi đứng ngay lối vào. Đứng trên hai chân trước, với hàm răng dữ tợn nhe ra, trông như thể nó đang cười cô.

Con gấu đó đã chứng kiến nhiều trại viên và những người phụ trách đến và đi trong nhiều năm, cô nghĩ. Nếu nó có thể nói, có lẽ nó sẽ chỉ cho mình cách sống sót ở chỗ này.

Dĩ nhiên, nó có thể nói, nếu như cô muốn. Nhưng Nhà chính quá đông, và bây giờ không có thời gian cho chuyện đó. Sabrina bước ra cửa tắm mình trong nắng sáng, cô nhận thấy hôm nay quả là một ngày tuyệt đẹp - hầu như là một ngày hoàn hảo để lấy một cái xe điện và chạy lòng vòng trong rừng.

Từ trên cao, Arthur nôn nóng vẫy cô. “Lại đây, Sabrina!”

Trong vài phút cô nhận ra mình đang ở chỗ lạ hoắc của trại - gara của William và nhà kho phía sau Trung tâm giải trí. Sabrina sẽ có mặt trễ cho giờ học về rắn độc của cô ở Trung tâm giải trí, nhưng ít nhất cô không phải đi xa.

Khi họ bước vào gara bẩn thỉu này, cô phù thuỷ nhỏ thấy Linda Harrison bị còng vào một ống nước. Ông già khéo tay, William đang đứng canh. “Con bé đây, ông chủ!”

“Ông thả nó ra ngay lập tức,” Arthur ra lệnh. “Chúng ta không được quyền dùng còng tay với các trại viên!”

Ông già mỉm cười. “Tôi đã tham gia trò này lâu rồi, và tôi học được vài trò ảo thuật. Chúng đâu phải là còng thiệt - tôi tịch thu nó của một đứa cách nay lâu rồi. Coi nè, không có chìa khóa.”

Ông ta cầm lấy cổ tay Linda, vừa sờ vào cái còng đã bung ra. Con bé tóc đen trố mắt nhìn ông ta đầy ngạc nhiên, giật mình vì nó có thể bỏ trốn quá dễ. Nó đứng lên và bắt đầu bỏ chạy, nhưng Sabrina chạy theo.

“Không!” Sabrina kêu to. “Em không thể để chị ở đây một mình để chịu tội thế em! Em không thể trốn chạy mọi thứ, và đây là điều em phải đối mặt. Em đã bị bắt, vậy phải đứng lên và nhận hình phạt dành cho mình!”

Con bé nhìn cô, nhưng nó quay trở lại và ngồi xuống chỗ nó đã ngồi trước đó.

“Nào, chuyện gì xảy ra vậy?” Arthur hỏi.

“Đây là thứ con bé muốn lấy.” William chỉ vào chiếc xe điện nhỏ đầy bụi của ông ta. Trông nó giống một chiếc xe ở sân gôn cũ xì, nhưng bây giờ nó chất đầy bồ cào và cuốc xẻng thay vì những chiếc gậy đánh gôn. Một sợi dây điện luồn từ chiếc xe đến ổ cắm trên tường, để nạp điện.

“Chuyện này trước đây đã xảy ra,” ông già giải thích, “nên tôi đã lắp một công tắc ngắt điện trên xe. Nếu anh không biết công tắc đó nằm ở đâu, anh sẽ không đi đâu được. Sau khi tôi làm vệ sinh buổi sáng xong quay về thì nghe trong này có tiếng động. Con bé này đang cố khởi động xe, và tôi bước vào bắt quả tang.”

“Đừng quên tôi chứ,” một giọng nhỏ rí vang lên. Mọi người quay lại và nhận ra Sylvia đang ngồi trên ghế của máy cắt cỏ.

“À, con bé đó không biết từ đâu vọt ra và đề nghị làm um vụ này.” William cười cám ơn Sylvia, trong khi Linda nhìn con bé lắm lời này đầy hằn học.

“Ông sẽ trả nó về nhà chứ?” Jill hỏi.

“Tôi không thích trả trại viên về,” Arthur nói với vẻ bối bối. “Như vậy chúng ta sẽ phải hoàn tiền cho họ.”

“Nhưng thực sự nó có muốn về nhà không,” Sabrina bối rối hỏi. “Sao em làm vậy, Linda? Em tính đi đâu?”

Con bé nhún vai. “Chỉ thích tìm cách nhanh nhất để ra khỏi chỗ này thôi. Thực ra em không muốn về nhà, mà cũng không muốn ở lại.”

“Nếu như em nói với chị em muốn lẩn tránh cái gì, thì chị sẽ giúp em tránh nó,” Sabrina hứa. “Em muốn ở một mình? Chị có thể thu xếp chuyện đó. Em không muốn tập thể này - chị có thể thu xếp. Nếu em muốn ngủ một mình, thì luôn luôn có nhà phụ.”

Trước khẳng định của cô, Linda nở một nụ cười. William và Sylvia phá ra cười, nhưng Arthur và Jill chỉ nhìn Sabrina đầy nghi ngờ.

“Đây là trách nhiệm của cô, cô phụ trách. Đừng để nó xảy ra lần nữa,” Arthur ra hiệu với Jill và cả hai rời khỏi gara.

Sabrina và Linda cùng buông tiếng thở dài, còn William thì lắc đầu. “Tôi không ưa cái ý tưởng về Phòng 13 ấy. Có vẻ như củi chất gần lửa quá.”

“Tôi sẽ trốn khỏi đây,” Linda thề.

“Nghe nè, cô bé,” William nói, chỉ ngón tay xương xẩu vào nó. “Cô không cần phải tỏ thái độ thì mới được tự do. Coi tôi nè, tôi có quyền tự do đến và đi như tôi thích - không bị buộc giờ giấc , không bị buộc nhiệm vụ. Tôi có thể lấy một chiếc xe và rời đi nếu tôi muốn. Nhưng tôi có tất cả sự tự do này bởi vì tôi đã làm xong nhiệm vụ - cô cũng phải làm y như vậy. Hãy làm tròn công việc, rồi họ sẽ không thắc mắc nếu cô có bỏ đi hay chơi gì đó.”

Ông ta phẩy tay về phía cửa. “Bây giờ ra khỏi đây đi.”

“O.K,” Linda nói từ tốn. Sabrina biết rằng con bé đang nghĩ đến những gì ông ta vừa nói.

Linda và Sylvia đi ra, và Sabrina dừng lại ngoái nhìn ông già và nói. “Cám ơn.”

Ông già lắc đầu. “Tôi muốn cô biết rằng người ta cá tám ăn một về chuyện cho đến cuối tuần cô sẽ thất bại hoàn toàn.”

“Còn Jasmine thì cá thế nào?”

“Cô thua. Con bé đề nghị chín ăn một.”

“Những con số,” Sabrina thở dài và đi ra ngoài. Sylvia và Linda đã biến mất, như thế cũng tốt vì cô đã trễ đến mười phút cho giờ học đầu tiên mà cô phải dạy. Các loại rắn độc. Tại sao không phải là dạy khâu giày mọi nhỉ?

Cô phù thuỷ nhỏ rùng mình khi đi vòng tới trước Trung tâm giải trí và bước vào cửa chính. Bên trong có một số phòng học nhỏ, một thính phòng đầy bọn nhóc la hét, và một cửa ghi hàng chữ PHÒNG TRƯNG BÀY THIÊN NHIÊN. Đó là nơi cô phải đến.

Cô đẩy cửa mở và nhận ra mình đang ở một nơi thật sự kỳ quái. Chung quanh đầy những con thú nhồi - những con kỳ lạ giống như con tutu và chuột xạ. Trên một bức tường có những kệ chất đầy những lọ to. Nó trông như khu bán thức ăn ngâm dấm của một cửa hàng tạp phẩm. Đến khi Sabrina đến gần hơn cô mới thấy đó là những lọ chứa các thứ rắn, thằn lằn, sa giông, và những sinh vật khác đã chết, được ngâm phoóc môn.

Nhăn mặt, cô bỏ đi đến chỗ có những hộp gỗ chứa những con bọ khô được ghim cứng trên những miếng bìa cứng. Tất cả đều có những tên Latinh dài ngoằng bên dưới. Sabrina thấy có nhiều hộp đựng hoa lá khô trong bộ sưu tập, nhưng phần lớn vật trưng bày trong phòng này đều thấy ghê.

“Ô, đến giờ rồi,” một giọng trẻ con nói nhỏ, cô quay sang thấy bốn năm cậu bé đang ngồi trên sàn nhà. Đây là thính giả của cô - những đứa được chọn để tìm hiểu thêm về các loài rắn độc.

“Ô, xin chào!” Sabrina líu lo. “Các em có nói về chuyện gì trước khi chị đến không?”

“Phải, tại chị đến trễ quá,” một cậu mang nẹp răng đáp.

“Đó là con rắn chuông hả?” một cậu khác hỏi, chỉ một con rắn mập thù lù cuộn lại trong bình.

“Eeww, ai thèm quan tâm nó là rắn gì,” Sabrina buột mồm, hoàn toàn bối rối. “Ý chị là nó quá nhạt nhẽo đến độ không đáng quan tâm?”

“Giữa rắn vipe, giống như rắn chuông và rắn elapid, như rắn hồng có gì khác?” một cậu bé tự mãn hỏi.

Sabrina nhìn cậu ta. “Chị cá là em biết. Sao em không nói cho mọi người cùng nghe?”

“Rắn viper có răng nọc có thể giương ra trong khi rắn elapid có răng nọc cố định,” đứa bé đáp.

Một đứa quay sang những đứa kia và chế giễu. “Cô này chẳng biết gì về rắn cả. Thôi tụi mình tìm thứ khác chơi đi.”

“Khoan đã,” Sabrina nói nhanh. “Em sai nếu như em nói chị không biết gì về rắn. Thật sự, chị là một ... một người dụ rắn.”

“Chắc chắn rồi,” thằng nhóc cười ầm. “Còn em là Người dơi.”

“Tuyệt. Nhưng dơi thì đến tuần sau. Với lại, ai thèm xem những con rắn chết?” Sabrina hỏi, chỉ vào những cái bình ghê tởm trên kệ tường. “Không, những cậu bé như các em chỉ muốn xem những con rắn sống thôi -‘loại rắn ghê gớm nhất trong tất cả loài rắn - hổ mang chúa.”

Một đứa trong bọn cười hô hố. “Phải, đúng, giống như chị có đem theo một con rắn hổ mang chúa trong người.”

“Chị sẽ cho các em thấy.” Sabrina nhìn quanh, tìm một chỗ nào nó cô có thể rút vào để thực hiện ma thuật. Cô phát hiện một cánh cửa giống như phòng để chổi.

“Đợi ở đây nghen,” cô nói, “đừng đi, nếu không các em sẽ thấy hối tiếc vì đã bỏ lỡ dịp này.”

Cô phù thuỷ nhỏ rút vào cái phòng chật chội đó và nép vào những cây lau nhà và chổi. Ngoáy ngón tay trong không khí, trước mặt cô hiện ra một cái giỏ mây đầy màu sắc và một ống sáo. Sabrina cảm thấy có cái gì ngọ ngoạy dưới đáy giỏ.

Khi cô xuất hiện ngay sau đó, bọn nhóc vẫn còn chán nản nhưng tò mò. Với vẻ hết sức nghiêm trang, Sabrina đặt cái giỏ xuống sàn và ngồi xếp bằng xuống. Cô đưa cây sáo lên môi và bắt đầu thổi giống như một người chuyên nghiệp.

“Chẳng có con rắn nào trong đó cả” một đứa cười cợt.

Ngay khi nó nói thì có một cái gì đó đẩy nắp giỏ lên - từ bên trong. Bọn nhóc nhìn, sững sờ, hầu như không thở nổi.

“Đây là một trò bịp,” một thằng nhóc thì thào.

Rồi nắp giỏ rớt xuống, một con hổ mang chúa khổng lồ ngóc đầu lên cách giỏ khoảng ba tấc. Bọn nhóc há hốc mồm khi con rắn phùng mang và hướng đôi mắt vàng khè lạnh lẽo vào chúng. Trong khi Sabrina đang thổi sáo, con rắn lắc lư, luỡi nó phóng ra giữa những chiếc răng nanh khủng khiếp. Sabrina cố nén cười trước vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt bọn trẻ. Đây là một giờ học về thiên nhiên mà chúng sẽ không thể phàn nàn.

“Rắn giả đó,” một đứa có vẻ can đảm ré lên, nó đưa một bàn tay run run về phía con rắn đang lắc lư, con rắn mổ mổ và huýt sáo với nó. Tất cả bọn nhóc đều nhảy nhổm, khi té xuống đất, chúng dồn về một góc.

“Rồi, rồi!” thằng bé hãi hùng. “Rắn thiệt bây ơi!”

Giờ thì cô đã nắm chúng trong lòng bàn tay, đó là lúc biểu diễn màn ly kỳ hơn. Sabrina để ống sáo xuống và đưa cánh tay về phía giỏ. Lập tức con rắn trườn ra khỏi giỏ và cuộn quanh cánh tay cô. Khi con rắn khủng khiếp này trườn lên vai và cổ cô, bọn nhóc trợn trừng nhìn cô.

“Còn hỏi gì nữa không?” Sabrina bình tĩnh hỏi.

Chẳng có gì ngoài sự im lặng.

“Được rồi. Chị nghĩ màn dụ rắn vậy là đủ rồi. Thôi nào, Herbert.”Làm như tháo một cái khăn quàng, Sabrina từ từ mở con rắn khỏi cổ và bỏ nó vào giỏ.

“Chị là một chuyên gia,” cô cảnh cáo chúng. “Về nhà đừng thử bậy nghen.”

“Tụi em không dám đâu,” một trại viên kinh hoàng đáp.

Năm phút sau Sabrina đã trở lại với chiếc quần soóc và áo thun, sải bước theo đường mòn đến hồ bơi. Theo thời khóa biểu của cô, bây giờ cô có nhiệm vụ dạy an toàn về ca nô trong hồ, trước khi chúng liều đi ra sông. Cô nặn óc, cố nghĩ ra chuyện gì để nói với chúng. Mặc áo phao, đừng lật úp ca nô, đừng làm mất mái chèo, và tránh xa các tảng đá.

Sabrina nghĩ rằng có lẽ cô cần một bộ đồ tắm, và một ống kem chống nắng, vì vậy cô đánh vòng theo đường mòn về Phòng 13. Cô có thể sử dụng ma thuật để có bộ đồ tắm, nhưng cô thấy thật tốt khi đi bộ trong bầu không khí trong lành này. Sau khi trải qua giờ dạy đầu tiên, niềm hy vọng yếu ớt đã bật dậy trong cô giúp cô vượt qua tuần lễ tại trại Bearclaw.

Khi đang sải bước, Sabrina có cảm giác rằng cô không ở một mình, cô nhìn xuống và thấy con mèo quen thuộc đang chạy lon ton bên cạnh.

“Nếu như tôi vẫn còn thử thống trị thế giới này,” Salem nói, “tôi sẽ thiêu rụi lũ nhóc của cô liền tức khắc.”

“Mi điên rồi hả?” Sabrina thì thào. “Tránh đi! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như Arthur thấy mi?”

“Tôi sẽ chạy ngang trước mặt hắn,” con mèo đen thề. “Chắc cú.”

Sabrina xuôi tay. “Chắc chắn rồi. Ta vừa giải quyết cả đống việc, dù có nhiều sự giúp đỡ. Mi vẫn còn muốn về nhà chứ?”

“Hoàn toàn không,” Salem đáp. “Tôi bắt đầu thấy khoái sống ngoài trời. Tôi đã phát triển khẩu vị về món chuột đồng rồi, dù cuộc đuổi bắt thực sự kích động. Các trại viên kinh tởm của chúng ta có vẻ bận rộn cả ngày, chơi với mấy sợi dây và vải vụn - tôi có thể thông cảm chuyện đó. Trong phòng chỉ còn mình tôi, ở đó suốt ngày yên tĩnh.”

“Mi không muốn ta cũng đi khỏi chứ?” Sabrina hỏi với nụ cười dễ chịu.

“Tôi luôn luôn nói, 'Đừng bao giờ đi - hãy làm cho họ ném bạn ra.' Nhưng tôi nghĩ cô nên có một câu thần chú đầy quyền lực sẵn sàng, trong trường hợp mọi thứ ngoài tầm giải quyết.”

“Mọi thứ đều ngoài tầm tay tôi từ lúc tôi đặt chân tới đây,” Sabrina lầm bầm. “Tôi nghĩ mình không có đủ ma thuật để chế ngự lũ hoang dã này.”

“Chắc chắn là cô làm được,” Salem nói. “Phát huy tính sáng tạo. Ô, xin lỗi, tôi vừa thấy một con chuột đồng.”

Con mèo phóng mất vào bụi rậm, Sabrina lắc đầu đi tiếp. Vì chỉ có mình cô trong rừng, nên cô nói to, “Gửi điện cho cô Zelda và Hilda. Cháu xin báo cho các cô biết rằng bọn cháu vẫn còn sống, và vẫn ở tại trại Bearclaw, và Salem có thời gian vui hơn cháu.

“Lẽ ra cháu đã bị vướng một vụ cỏ độc ghê gớm, nhưng cháu đã xoay xở để tránh đưọc. Dĩ nhiên mọi chuyện khác đã xẩy ra với cháu. Cháu đang cố làm một công việc tốt, nhưng cháu đã nhận một nhiệm vụ quá khó nuốt. Nếu các cô biết bất cứ thứ gì về an toàn trong việc sử dụng ca nô hoặc bắt rắn, hãy gửi đến cho cháu. Thương yêu, Sabrina.”

Sau khi gửi bức điện bằng ý nghĩ đó, Sabrina cảm thấy tốt hơn. Nhưng cô biết mình còn phải đi một chặng đường dài mới rời khỏi khu rừng này được.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.