Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Sabrina choáng váng, và cô vẫn choáng váng suốt lúc cuốc bộ về tới nhà Libbeth Chestler. Cô hầu như không nhận ra rằng mình đã khởi sự công việc người hầu khi cô phải vác chồng giấy dán tường cộng thêm cái giỏ xách và chiếc rổ mây.

Đây không phải là chuyện cô dự kiến cho việc tìm hiểu lịch sử West Bridge. Nhưng vì không rõ tay thư ký của hãng Mobius Trips sẽ thu xếp đưa cô trở về năm 1998 ra sao, nên cô không biết làm gì khác hơn ngoài chuyện tiếp tục ở lại đây, cho dù phải đóng vai một con đầy tớ.

Ngôi nhà của họ Chestler nằm trên một quả đồi nhỏ nhìn xuống thị trấn. Tuy cất bằng gỗ nhưng nó có nền đá và có mặt tiền xây gạch, lộ rõ vẻ sung túc hơn cả thị trấn bên dưới. Những cửa sổ nhà cũng lắp kính hình thoi như quán Woodcutter, nhưng nó có cả tá cửa sổ cỡ lớn - nhiều gấp ba lần quán trọ mà cũng là phòng họp cộng đồng tốt nhất trong thị trấn.

Giống như mọi căn nhà khác, ở đây cũng có chó và gà thả rông trong khoảng sân có hàng rào. Sabrina còn nghe tiếng - và ngửi thấy mùi- của bọn heo ở đâu đó sau nhà, cách một vườn rau khá rộng.

Tuy bên ngoài trời sáng, nhưng bên trong căn nhà vẫn tối lờ mờ. Các bức tường đều quét vôi với màu tươi tắn cho sáng sủa, nhưng với Sabrina, đã quen với đèn đóm nội thất hiện đại, thì nơi này thật cứ như hang động tiền sử. Một hang động thoải mái và ngăn nắp nhưng vẫn chỉ là cái hang thôi.

Theo chân Libbeth qua cổng chính, lên bậc thềm, Sabrina thoáng nhìn thấy gian đại sảnh ở bên trái và phòng khách bên phải. Cả hai đều có trải thảm và những món đồ gỗ to đùng.

Cầu thang đi lên và tựa trên cây trụ chính của ngôi nhà. Cây cột này mỗi bề phải tới bốn tấc và bằng lõi sồi. Nó trông chắc chắn, gánh chịu sức nặng của mái nhà và chuyển toàn bộ trọng lượng tầng lầu xuống bệ lò sưởi chính bên dưới. Tuy nhiên, Sabrina vẫn thấy nó cứ kẽo kẹt dưới bước chân mình, nghe ớn lạnh xương sống.

Tầng lầu lát ván rộng rãi, chắc chắn và cũng như tầng dưới, nó được chia thành hai phòng dài, ở giữa là một lò sưởi lớn. Phòng bên trái có cửa sổ nhìn ra bờ sông và các khu đầm lầy đã được thoát nước ở phía tây, rõ ràng là phòng của Libbeth. Nó có một tủ nhiều ngăn kéo bằng gỗ óc chó, hai cái ghế, một giá đặt thau rửa mặt với một cái bình bằng sứ, và một cái giường lớn trông rất thoải mái với lớp vải lanh trải giường. Trong phòng còn thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông cao lớn đứng bên cửa sổ.

Libbeth gào lên kinh hãi, và người đàn ông quay mặt lại, hoảng hốt.

“Cái giường của tôi! Anh đã để đồ nghề lên mặt vải lanh Ái Nhĩ Lan của tôi! Hư tấm vải này thì bố tôi sẽ giận điên lên cho coi!”

“Ngàn lần xin lỗi, tôi van cô mà,” anh ta lúng búng. Bây giờ Sabrina thấy rõ anh ta cũng chưa phải người lớn hẳn. Đó vẫn là một cậu trai vị thành niên cường tráng với các bắp thịt như muốn bung ra khỏi bộ quần áo. Chiếc khăn quàng cổ dài và trắng của anh ta có lẽ cũng được dùng làm khăn ăn luôn. Anh ta ôm bừa mớ đồ nghề ra khỏi mặt giường và vất chúng xuống sàn. “Tôi mới để nó lên có vài phút khi tôi lắp lại cái cửa sổ.”

Sau khi thấy chắc rằng tấm vải trải giường không bị ố bẩn, Libbeth dịu lại và ỏn ẻn đến bên cậu trai. “Hôm nay anh đem đến cho tôi tuyệt tác nào đây, Harvard?”

Harvard lúng túng nghiêng đầu và vuốt mớ tóc trên trán. Không như Blackpole, tóc của anh ta là tóc thật, dài, rậm, màu nâu dợn sóng. “Cô muốn thứ kính trong hơn,” anh ta nói với Libbeth, “nhưng vì người ta chế kính bằng cách nấu chảy thủy tinh rồi trải mỏng ra nên không thể có thứ kính nào trong hơn ở West Bridge này. Tôi nghĩ rằng...” anh ta dừng lại, và Sabrina nhận ra đôi mắt của anh tập trung vào bài toán anh tự đặt cho mình, “... chắc phải có cách khác. Tôi nghĩ tới việc khắc gỗ và gò kim loại. Ban đầu chúng cũng thô rồi sau mình làm cho nhẵn. Nên tôi muốn tìm ra một cách đánh bóng tốt hơn...”

“Anh làm tôi rối tung lên mất,” Libbeth rên rỉ. “Ngắn gọn lại là, anh đã làm gì?”

Harvard chấp nhận sự kém hào hứng của Libbeth với một chút thất vọng. “Tôi đã mài tất cả những gợn sóng trên mặt kính để cô có ánh sáng tốt hơn.”

Sabrina quay nhìn khung kính. Chúng không còn những vòng tròn khó chịu nữa nhưng vẫn còn hơi dợn sóng làm khung cảnh bên ngoài trông méo mó đi.

Cử chỉ của Sabrina khiến Harvard chú ý. “Xin lỗi cô. Tôi không biết là cô có khách,” anh ta nói với Libbeth.

“Không phải khách; đó là con hầu của tôi... đừng để ý làm gì,” Libbeth gắt gỏng. “Nói tới chuyện chú ý, cái bản khắc vương miện hoàng đế tôi đưa anh sao chép để in giấy dán tường cho tôi ra sao rồi?”

Harvard nhíu mày suy nghĩ. “Bản in đó đâu có viết bằng tiếng Anh, phải không?”

“Nó là tiếng Pháp.”

“Ô. Bọn Pháp là nguy hiểm lắm đó.” Mặt anh ta sáng lên.

“Thế thì có dính gì tới chuyện mẫu giấy dán tường của tôi không có vương miện đúng kiểu?” Libbeth ra hiệu bảo Sabrina bày cho anh ta coi chồng giây đã in.

Thái độ này khiến Harvard bối rối. Thấy vẻ cau có hiện dần trên mặt Libbeth, anh ta vội vã giải thích. “Cô biết không, thẩm phán Blackpole không thể đọc hết các chữ dưới mẫu vẽ vương miện, và ông ấy nói rằng chữ nào ông ta không đọc được đều hết sức nguy hiểm. Nên ông ấy đem đem tờ giấy ra xử, kết tội rồi tuyên án phạt nó bị treo cổ rồi đem đốt.” Sabrina thấy rõ rằng những vật vô tri thường là đối tượng thi hành án của nền tư pháp Blackpole này.

“Nhưng tại sao anh khắc một vương miện nam tước?” Libbeth trề môi ra. “Đó là tước quý tộc thấp nhất.”

“Ồ, đó là do ông Blackpole. Ông ta cho tôi mượn mẫu đơn xin phong nam tước mà ông ta hi vọng nhận được khi đã có đủ tiền mua. Tôi sao chép theo mẫu vương miện đó. Cô biết là tôi chưa từng nhìn thấy vương miện thật bao giờ. Tôi chưa bao giờ thấy cái gì ngoài thị trấn này.” Anh ta nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ về phía tây. “Tôi thèm được ra đi và thám hiểm cõi hoang dã như những người đã xây dựng thị trấn này vào năm một sáu bảy sáu - bây giờ tìm đâu ra tinh thần như của thời năm bảy mươi sáu đó?”

“Với tôi hoang dã thế này là đủ rồi, cám ơn anh,” Libbeth nhăn mũi. “Nhưng tại sao anh lại muốn rời West Bridge? Anh có một nghề - mà thực ra là hai - vì anh vừa là thợ mộc vừa là thợ rèn. Ai cũng thèm được như anh. Mà anh còn có tôi nữa. Và tôi biết mọi đàn ông đều ghen tị vì điều đó.”

Những câu trả lời mâu thuẫn nhau trộn lẫn trong ánh mắt Harvard. Giây lát sau anh ta lựa lời đáp.

“Nếu được thì tôi sẽ sống mà không ghen tị. Tôi có hai nghề là bởi vì các ông bác không nhất trí được với nhau là tôi phải học nghề gì. Nên họ bắt tôi học nghề của cả hai ông.”

“Nhưng anh đã làm vùng đất này nổi tiếng bằng lao động của mình.”

Harvard thở dài. “Bởi vì tôi có cái tủ ly bằng sắt duy nhất ở vùng New England.”

Tới sát bên đến độ gần như ép người vào cánh tay anh ta, Libbeth rù rì, “Anh có thể cưới tôi và chúng ta cùng đi Boston. Ở đó mình có thể lập cửa hàng kim hoàn riêng cho anh. Mình sẽ cho anh em nhà Revere ngửi bụi trong cuộc đua kiếm tiền!”

“Nhưng Boston có khác gì ở đây đâu?” Harvard hỏi với vẻ tuyệt vọng. “Cũng những khuôn mặt khốn khổ đó, cũng những cuộc đời buồn bã đó, cũng những bộ quần áo mặc ngày này qua ngày khác không giặt giũ.” Anh ta run rẩy với giấc mơ trong lòng. “Không, tôi muốn nhìn thấy những vùng đất lạ - Susquehanna, Pennsylvania, bờ Đại Tây Dương ở New Jersey - ôi mẹ ơi.” Giọng anh ta vỡ ra, và anh quay mặt vào góc. “Tôi phải đi thôi.” Chẳng nói gì thêm, Harvard nhặt túi đề nghề dưới sàn lên và đi ra.

Sabrina phá vỡ sự im lặng nặng nề. “Wow. Anh ta thiệt ngon lành.”

Libbeth liếc cô hầu mới một cú lạnh băng. “Không phải chuyện cho cô quan tâm. Nhớ vị trí của mình đấy. Cô không có lúc rảnh rang công việc đâu, và tuyệt đối không có giờ để mà... thả câu ai đâu.”

“Đúng,” Sabrina nói, cắn môi lại. “Vậy chỗ tôi là đâu? Tôi để mấy thứ này chỗ nào?” cô giơ cái rổ mây ra. Trong đó cô có thể nghe con mèo đang cào rách lớp mây một cách có phương pháp.

“Để nó xuống chân giường cũng được. Cô sẽ ngủ ở đó đó.”

“Nếu tôi ngủ giường này thì cô ngủ ở đâu?”

“Tôi ngủ trên giường,” Libbeth gằn giọng. “Còn cô ngủ dưới chân giường.”

Sabrina chỉ còn biết trợn mắt nhìn.

“Dưới sàn nhà.” Libbeth chỉ xuống dưới như giải thích ý niệm đó cho một tên ngốc.

Sabrina bật cười. “Dẹp chuyện đó đi!”

“Chắc chắn là không!” Libbeth ré lên, mặt cô ta đỏ rừ vì giận dữ. “Đầy tớ nào cũng ngủ tại nơi mình làm việc hết, và nơi của cô là dưới chân tôi!” Cô ta oai vệ xoay người về phía cầu thang, rồi ngoảnh lại nói lạnh tanh, “Bỏ một phút ra để nghĩ về thân phận mình đi, cô gái ạ. Rồi xuống gặp tôi trong bếp để bắt đầu công việc.” Cô ta khuất dạng trong tiếng sột soạt của váy áo được hồ bột.

“Học đủ lịch sử chưa?” Salem lên tiếng khi ló đầu ra khỏi giỏ mây. “Tôi thì chắc đủ quá rồi. Phù ù!” Nó nhả những cọng mây ra khỏi miệng.

Sabrina chậm rãi xoay một vòng, ghi nhận khung cảnh chung quanh, cứ như đột nhiên nhận ra chuyến du hành của cô sắp trở nên thối tha cỡ nào. “Chẳng có gì giống như người ta chiếu trên TV cả. Có bài luận lịch sử hay không cũng mặc. Mình về thôi!” Nói thế xong cô bèn đi ra cửa. Rồi sựng lại. “OK, làm sao về nhà bây giờ?”

“Ưmmm... Chúng ta gặp trục trặc nho nhỏ với vụ này đây. Chúng ta không thể đi cho đến khi hãng du hành đến đây. Đó là luật nghiệp đoàn.”

“Ý ông muốn nói là,” Sabrina nói thì thào, “tôi phải làm tôi mọi và lao động toé phở trong khi ông ngủ tà tà cho hết ngày phải không?”

Salem nhún vai theo kiểu mèo, “Tôi biết như vậy là cực lắm, nhưng mỗi người chúng ta phải làm hết sức mình.”

“Sabrina!” một giọng gắt gỏng ré lên dưới nhà. “Xuống đây ngay không thì ăn roi đó!”

Sabrina rúm người lại. “Con nhỏ đó dám làm vậy không?”

“E rằng dám đó.”

Sabrina ngẫm nghĩ trong giây lát. Rồi cô nghiến răng lại, môi dưới trề ra và bậm lại. “Không đời nào tôi để con quỷ cái đó đắc chí như vậy được. Để xem ở đây ai sống lâu hơn ai!”

“Sabrina!”

Cô hầu mới của nhà Chestler ôm con mèo lên và chạy xuống cầu thang.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.