Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina! Xe tới rồi kìa!” cô Zelda la to, nhìn ra cửa sổ. Những tia nắng sớm len qua các bức rèm ùa vào phòng khách, làm nó trông giống như một căn phòng trong ngôi nhà bình thường, dù nó không phải là một ngôi nhà bình thường.

Sabrina chạy xuống nhà, cái túi lủng lẳng trên vai. Cô mặc áo thun, quần soóc và đôi giày thể thao chắc chắn nhất. Cả Zelda và Hilda đang chờ ngay cửa, để tiễn cô. Cô ôm chặt lấy họ đầy phấn kích.

“Cháu không thể tin là cháu đi thật!” cô phù thuỷ nhỏ kêu lên. “Whoo-hoo! Điều này thật tuyệt! Cám ơn.”

“Đứa bé của chúng ta sắp xa nhà.” Hilda sụt sịt, lấy khăn tay chùi mắt.

“Chỉ có hai tuần thôi mà,” Sabrina nói, “Và cách đây có hai giờ. Nhanh hơn đi bằng máy hút bụi nữa.”

“Chúc vui vẻ,” Zelda nói, “Và nhớ điện bằng ý nghĩ về cho bọn ta mỗi ngày nha. Cháu đã chuẩn bị hết mọi thứ rồi hả?”

“Cháu nghĩ vậy.” Sabrina nhìn quanh, bối rối. “Salem đâu rồi? Cháu muốn tạm biệt nó.”

Hilda sụt sịt. “Có lẽ nó quá buồn đến độ không muốn thấy cháu ra đi.”

“Không có chuyện đó đâu,” Sabrina nói. Có tiếng còi xe và cô bước ra khỏi cửa. “Nói với nó là cháu gửi lời chào.”

“Vui nha!” Zelda nói với theo.

Sabrina bước nhanh ra chiếc xe có hình logo bộ móng vuốt bên hông với dòng chữ “Trại Bearclaw.” Đàng sau tay lái là một cô gái tóc đen khá xinh trông lớn hơn Sabrina hai ba tuổi.

“Xin chào!” cô nói khi leo lên xe. “Tôi là Sabrina Spellman.”

“Vâng, tôi biết,” cô gái tóc đen đáp. “Siêu phụ trách.”

Sabrina lúng túng. “Siêu phụ trách?”

“Chúng tôi không nhận được nhiều bảng tóm tắt giống như bảng của cô,” cô gái đáp.

“Tôi có thể tưởng tượng ra điều đó,” Sabrina nói nửa đùa. Yea! Mấy bà cô tào lao của mình đã viết cái của gì về mình vậy?

“Tôi là Jill” người lái xe nói. “Cho dù bạn đã làm việc trong tất cả các trại thú vị ở Long Island, thì bạn vẫn là một người phụ trách năm đầu tiên tại Bearclaw.”

“Tôi hiểu điều đó,” Sabrina đáp, suy nghĩ thật nhanh. “Tóm lại, tôi sẵn sàng hành động giống như đây là công việc đầu tiên của tôi tại một trại hè.”

“Tốt, vậy chúng ta sẽ không có bất kỳ vấn đề gì,” Jill gài số de và lùi khỏi con đường lên cửa nhà Sabrina.

Khi họ lái xe qua những con đường yên tĩnh đầy cây vào một buổi sáng thứ bảy tuyệt đẹp, Sabrina cố thả mình khỏi căng thẳng.

“Chị có thể nói sơ cho tôi biết về Trại Bearclaw không?” cô hỏi.

“Được, nó không lớn hay vui như những nơi bạn đã làm việc trước đây,” Jill nói, “nhưng nó là một trại nhỏ đẹp. Arthur rất giỏi tổ chức.”

“Arthur?”

“Arthur Rimbard, giám đốc trại. Bạn đã gửi bảng tóm tắt của bạn cho ông ta đó.”

Sabrina cười to đầy lo lắng. “Ồ, dĩ nhiên. Arthur đó à.”

“Ví dụ, chúng tôi giữ những báo cáo về tất cả các trại viên. Chúng tôi biết những trại viên nào có hạnh kiểm tốt và những trại viên nào năm ngoái có vấn đề. Để mọi người dễ chịu, chúng tôi cho những trại viên có vấn đề ở chung một phòng.”

“Ô, điều đó thật khôn ngoan,” Sabrina đáp, nhưng nghĩ trái lại.

“Chúng tôi cũng có nhiều hoạt động và những cuộc thi đấu. Arthur luôn luôn cho rằng nên giữ cho các trại viên luôn bận rộn.”

“Còn chuyện vui chơi thì sao?” Sabrina hỏi.

Jill nhìn cô đầy ngờ vực. “Ai nói việc cắm trại là vui vậy? Đó là một công việc vất vả.”

“Dĩ nhiên,” Sabrina nói, nghiêm nghị gật đầu. “Công việc vất vả.”

“Quả là đúng lúc khi chúng tôi nhận được bảng tóm tắt của bạn,” Jill thêm. “Chúng tôi đang rất cần thêm một người phụ trách kinh nghiệm nữa. Các trại viên sẽ đến bằng xe bus vào tối nay, và sẽ không có nhiều thời gian để ổn định chỗ. Chúng ta sẽ họp với Arthur, sau đó bắt tay vào làm việc.”

“Đúng,” Sabrina nói, giọng tự tin hơn cô cảm thấy.”Bắt tay làm việc.”

Tâm trạng rầu rĩ của cô biến đi khi họ rời thành phố và đi vào con đường làng ngoằn ngoèo. Những dãy núi xanh tía hiện ra lờ mờ phía trước họ, và không khí thật trong lành, thoảng hương hoa và cây cỏ. Ngay khi xe leo lên các dãy núi, Sabrina có cảm giác rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa. Ít nhất thì trại Bearclaw cũng nằm trong một vùng tuyệt đẹp.

Sabrina nhìn cô gái bên cạnh. Jill là người của công việc, nhưng cô ấy có thái độ đúng mực. Đối với các người phụ trách, đây là một công việc, chứ không phải là trò chơi hay trò vui. Sabrina hy vọng rằng họ sẽ không phát hiện ra cô là một kẻ lừa dối và trước đây chưa từng làm người phụ trách. Dĩ nhiên cô có thể sử dụng bùa phép khi cần, nhưng cô hy vọng mình sẽ không cần đến.

Vẫn còn một chủ đề cô muốn thảo luận. “Những người kia ra sao? Ý tôi là những người phụ trách khác đó.”

Lần đầu tiên Jill mỉm cười. “Họ không xấu, nếu bạn thích những chàng trai cơ bắp, đẹp trai, rám nắng vì làm việc ngoài trời.”

“Ha,” Sabrina giễu “Tôi thích những tay nhút nhát, trắng nhợt và nhão nhoẹt.”

Nụ cười của Jill tắt dần, và đôi mắt đen của cô ta nheo lại. “Bạn sẽ không có nhiều thời gian để lãng mạn, nhưng nếu bạn có, thì có một tay ngoài giới hạn.”

“Ồ, ai vậy?”

“Anh ta là Mitch. Hãy tránh xa anh ta.”

Sabrina nhíu mày. “Sao vậy, bộ anh ta có chuyện gì không ổn hả?”

“Không, anh ta thật hoàn hảo.” vẻ nghiêm khắc của Jill đã giải thích rõ tại sao Sabrina cô nên tránh xa anh ta.

Sabrina chỉ gật đầu và nhìn ra cửa sổ. Cô không thể tin chuyện đó. Đây là mùa hè đầu tiên của cô mà không có bố mẹ hay các bà cô ở gần bên. Chẳng có người nhà nào chăm sóc cô - cô phải tự lực mọi thứ. Đấy chính là mục tiêu của các trại hè. Sabrina mỉm cười và nhìn phong cảnh tuyệt đẹp đang lùi dần về phía sau cô.

Nó sẽ là một mùa hè tuyệt vời!

Jill lái xe xuống một con đường đất, Sabrina ngồi dậy nhìn quanh. Cô sống lại cảm giác khi cô mới đi trại lần đầu - phấn khởi và một chút sợ hãi. Họ đi qua một căn phòng bằng gỗ xinh xắn bên trái và một sân bóng chày bên phải.

“Đó là phòng của Arthur,” Jill nói. “Ông ta là người duy nhất ở đây có phòng riêng.” Cô ta chỉ ba toà nhà lớn, tất cả đều sơn màu đỏ, giống như những nhà kho.

“Đó là Trung tâm giải trí, Nhà chính, và Phòng ăn. Phòng trưng bày hiện vật thiên nhiên nằm trong Trung tâm giải trí, và Văn phòng bảo mẫu, Phòng ban chỉ huy, Kho của trại, và Văn phòng giám đốc nằm trong Phòng chính.”

“Mấy phòng cho trại viên ở đâu?”

“Phía sau khu rừng. Bạn phải đi bộ theo những con đường mòn mới tới đó được.”

“Thật tuyệt!” Sabrina kêu lên.

Jill nhún vai. “Sẽ chẳng quá tuyệt khi đèn pin của bạn hết pin lúc nửa đêm đâu. Bên trái bạn còn một số chỗ nữa mà bạn sẽ mất thì giờ để khám phá.”

Sabrina nhìn qua cửa sổ khi họ đi ngang một hồ bơi và sân bóng rổ. Rồi Jill cho xe vào một bãi đỗ khuất sau những bụi rậm. Chỉ có vài chiếc xe đậu ở đó, và hầu hết các chỗ có vẻ như dành cho xe bus. Sabrina nhảy ra khỏi xe và chộp lấy túi xách thậm chí trước khi Jill tắt máy xe.

Sabrina hít một hơi dài không khí đầy hương thông tuyệt diệu khi cô nhìn những hàng thông cao vút và bầu trời xanh trong vắt. Qua những hàng cây cô thấy một vệt xanh tối, và nghe âm thanh rì rầm. “Có một dòng sông ở đây hả?”

“Một con sông nhỏ,” Jill đáp, chộp cái túi của cô ta. “Chúng tôi phải có chỗ để đậu mấy chiếc ca nô đua chứ. Tôi chắc là những nơi cắm trại thú vị bạn từng làm việc trước đây vừa có sông vừa có hồ.”

“Một số nơi có cả biển nữa,” Sabrina khẳng định. Cô bắt đầu thấy mệt vì Jill và mong gặp những bạn phụ trách khác.

Gần hồ bơi có một toà nhà thấp màu đỏ. “Đó là cái gì vậy?” Sabrina hỏi.

“Ô, đó là phòng thay quần áo - ở đó có nhà tắm và nhà vệ sinh.”

Sabrina cười. “Salem sẽ vui khi nghe điều đó.” “Ai?”

“Chỉ là một người bạn của tôi. Nó lo rằng chúng ta chỉ có mấy toilet ngoài trời.”

“Mấy thứ đó cũng có nữa,” Jill đáp. “Ngay cạnh mấy phòng kìa. Khứu giác sẽ chỉ đường cho bạn”

Cái túi da của Sabrina bất ngờ nhúc nhích và bắt đầu tuột khỏi vai cô. Cô xóc nó lên lưng và nhìn quanh, quan sát khung cảnh bình dị này. Trại Bearclaw là một vùng hơi quê mùa, nhưng nó vẫn tạo cảm giác tuyệt vời vì nằm trong khu rừng và không khí trong lành.

“Thật quá thanh bình ...”

Một tiếng còi inh tai, khiến cô nhảy dựng. Sabrina quay sang và thấy một người đàn ông cao lêu đêu trong chiếc quần soóc lấp lánh và chiếc áo thun đang sải bước về phía họ. Anh ta đeo kính và trông giống một giáo viên Anh văn hơn là một người phụ trách trại.

“Đó là Arthur,” Jill thì thầm.

Anh ta thổi một hồi còi nữa và đi về phía hai chàng trai trên sân bóng rổ. “Các phụ trách viên! Chúng ta có một cuộc họp trong vòng năm phút nữa!”

“Vâng, thưa ngài!” Họ la to đáp lại. Rồi vội rời sân bóng và chạy về phía Nhà chính.

Không ngừng bước lấy một giây, Arthur đi ào tới chỗ Sabrina và Jill. Ông ta có vẻ rất năng nổ khi cứ kéo kéo cái còi đeo ở cổ.

“Jill!” Anh ta tươi cười và nói. “Đây có phải là siêu phụ trách của chúng ta không?”

“Đây là Sabrina Spellman,” cô gái tóc đen đáp. “Cô ta có phải là một siêu phụ trách hay không thì chúng ta sẽ nhận ra thôi.”

Arthur nhìn Sabrina từ đầu đến chân, như thể cô là một món hàng. “Tôi đang chờ một ai đó lớn tuổi hơn to con hơn.”

“Tôi có những tài năng ẩn giấu,” Sabrina nói, nghĩ đến một số phương cách ma thuật để có thể làm Jill im mồm. Cô chìa bàn tay ra. “Rất vui được gặp, ông Rimbard.”

Ông ta nắm lấy bàn tay cô và lắc mạnh. “Gọi tôi là Arthur. Tôi rất vui vì cô đã đến, Sabrina. Chúng tôi thật sự cần những người có kinh nghiệm như cô. Tôi không nghĩ trại Bearclaw sẽ sôi động như một số nơi cô đã làm việc. Nhưng chúng tôi cố điều hành một con tàu chật chội.”

“Hãy nghĩ về tôi như một phụ trách viên Bearclaw năm đầu tiên,” Sabrina nói với một nụ cười lo lắng.

Arthur cau mày. “Tôi đã có rất nhiều kiểu người đó. Tôi cần một chuyên gia giống như cô.” Có cái gì trong rừng khiến anh ta chú ý, và anh ta thổi còi trước khi Sabrina có thể bịt tai mình lại.

“William!” ông ta la to. “Anh sơn mấy vạch đó trên sân bóng chuyền chưa?”

Một người đứng tuổi đang lê bước từ trong rừng ra. “Tôi đi làm ngay đây!”

Arthur lắc đầu. “William rất khéo tay, nhưng anh ta hơi chậm chạp. Giờ chúng ta đến Nhà chính để họp.”

Khi họ bước nhanh về phía những toà nhà đỏ lớn, Arthur nhận xét. “Chắc tôi không cần phải giải thích cho một người phụ trách đầy kinh nghiệm như cô những nguyên tắc.”

Sabrina e ngại. “Ô, tôi là người mới ở trại nàymà.”

“Nói y như một nhà chuyên nghiệp thực thụ,” Arthur nói. “Những nguyên tắc chính là: không mang thức ăn vào phòng. Thức ăn quyến rũ súc vật, và chúng tôi không muốn có bất kỳ thú vật nào trong phòng. Không viết hay khắc trên tường. Không cho con trai vào phòng con gái, và không cho con gái vào phòng con trai.”

“Ô, vậy thật hay.” Sabrina nói.

“Tất cả những nguyên tắc và quy định đều nằm trong cẩm nang,” Arthur thêm. “Tôi sẽ gửi cô một cuốn, và cô có thể thuộc nó ngay ngày mai.”

Không cần một cuốn cẩm nang nào nữa, Sabrina nghĩ. Cô đã có đủ vấn đề với cuốn cẩm nang Phù thuỷ và Câu đố. Việc học để có được bằng cấp phù thủy của cô sẽ khiến cho việc học một cuốn cẩm nang cắm trại trở nên dễ ợt.

Bất chợt Jill dừng lại, và đôi mắt cô trở nên đờ đẫn khi cô nhìn đàng xa. “Mitch.”

Sabrina dõi theo ánh mắt cô và thấy một thanh niên cao với mái tóc nâu đen đang sải bước về phía họ. Hai tay anh ta xách hai thùng sơn, khiến các bắp thịt trên cánh tay cuộn lên khi anh ta bước đi. Sabrina nghĩ đến các nam diễn viên trong vở kịch trên TV mà cô đang xem, và Mitch đẹp trai hơn tất cả bọn họ. Cô có thể hiểu tại sao Jill nhỏ dãi.

Nhưng Arthur có vẻ giận dữ. “Anh đi đâu vậy?”

Mitch ngượng ngập nhìn Sabrina. “Tôi định giúp William sơn sân bóng chuyền.”

“Đó là công việc của anh ta,” Arthur nhấn mạnh.”Bộ anh không có đủ công việc để làm sao còn đi giúp người khác nữa?”

“Nhưng anh ta đã lớn tuổi rồi,” Mitch phân trần. “Tôi nghĩ mình nên giúp anh ấy một chút.”

Anh ta thật tuyệt vời và nhân hậu, Sabrina nghĩ. Không có gì ngạc nhiên khi Jill phát rồ vì anh ta. Đôi mắt xanh của anh ta bắt gặp đôi mắt cô, và cô không thể làm gì ngoài việc mỉm cười lúng túng.

“Đây là Sabrina, người phụ trách trại mới.” Arthur nói. “Dù còn trẻ, nhưng cô ấy có rất nhiều kinh nghiệm.”

“Tuyệt vời!” Mitch kêu lên. “Chào mừng cô đã đến trại Bearclaw, Sabrina.”

“Cám ơn. Tôi rất vui vì đã đến đây.”

“Mitch này,” Arthur nói, “họp xong anh sẽ dẫn Sabrina đi một vòng chỗ cắm trại.”

“Tôi rất sẵn lòng,” anh ta nói, đôi mắt xanh lấp lánh.

Jill hắng giọng. “Nhưng tôi có thể dẫn Sabrina đi cũng được. Hoặc cả hai chúng tôi.”

“Jill, tôi muốn cô cùng tôi họp các trại viên,” Arthur nói. “Mitch có thể làm chuyện đó - anh ấy đã làm mọi chuyện khác. Mang cái thùng sơn này tới chỗ William rồi trở lại họp ngay.”

“Vâng, thưa ngài. Gặp lại các cô sau, Sabrina, Jill.” Với nụ cười tươi tắn, chàng trai xách thùng sơn lên và vội đi. Sabrina và Jill quay sang nhìn theo anh ta.

Phải, Sabrina nghĩ, đây sẽ là một mùa hè tuyệt vời.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.