Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Mấy ngôi nhà dọc theo dường Collins là những tàn tích thượng lưu còn sót lại từ thời xa xưa. Được trang hoàng bằng đủ thứ đồ gỗ chạm trổ cầu kỳ, mấy ngôi nhà theo kiểu Victoria cổ quá bề thế so với những tiêu chuẩn hiện đại và nằm trên những lô đất rộng rãi ẩn mình dưới những cây cổ thụ hùng vĩ. Sabrina bước nhanh trên lối đi dẫn lên nhà Spellman, bàng quan trước những màu sắc vui mắt trong cành lá trên đầu.

Cô đẩy mở cửa trước và lê bước tới cầu thang rộng lớn dẫn lên tầng hai. Cô chẳng muốn gì hơn là lẩn vào phòng ngủ của mình và rầu rĩ gặm nhấm ngày cuối tuần này. Khi cô giở một chân để bước lên cầu thang, một bóng đen vụt qua bên dưới chân cô, khiến cô khựng lại và chộp lấy thành cầu thang để khỏi té.

“Salem!” Sabrina quát con mèo đen đang khựng lại giữa những bậc thang. “Mi điên à? Muốn hất ngã ta chắc?”

“Mấy bà cô của cô mới điên đấy,” Salem đáp. Nó thực sự là một phù thuỷ đã bị kết án phải mang lốt mèo trong một trăm năm vì tội toan thống trị thế giới. Thói vô lễ là một trong những lỗi lầm của nó trước khi nó bị biến hình, mà việc đội lốt mèo cũng chẳng sửa đổi tính khí của nó được bao nhiêu. “Không thể chịu nổi nữa”.

Dù rất buồn phiền, nhưng Sabrina vẫn tò mò. “Mi nói sao?”.

“Họ đang ở sân sau chôn con cá hoàn toàn ngon lành!” hắn rít lên như thể đây là một tội đáng tử hình. Rồi hắn chạy vụt lên lầu và khong giải thích gì thêm nữa.

Ma thuật là điều bình thường trong gia đình Spellman. Sabrina đã quá quen với những điều kỳ lạ, dạng như những đại tiệc ngẫu hứng kiểu Mexico kèm một chiếc bánh bông lan khổng lồ, những bạn nhẩy nhất thời được chế từ bột Siêu Nhân, hay một nhóm bạn văn chương gồm cô Zelda và hai bộ óc người trong lọ thủy tinh. Mọi thứ đều có thể.

Sabrina không còn ý nghĩ muốn giam mình trong phòng nữa, mà cô lẹ làng đi qua nhà bếp, ra hàng hiên về phía sân sau.

Được chăm bón ngăn nắp và tươi tốt, sân sau nhà Spellman có một cây sồi cao ngất và sần sùi nổi bật. Đường kính thân cây khoảng thước tám, nhưng cao khoảng năm thước, chia thành bốn đoạn chỉ hơi nhỏ hơn phần gốc. Phần nhánh vươn rộng, với khoảng trống rộng ở giữa, đã khiến cho cây sồi có biệt hiệu cây Sồi Vương miện, và theo như Sabrina biết thì nó cả trăm tuổi rồi về chuyện này, cây sồi còn trẻ hơn hai người đàn bà đang đứng dưới gốc cây, dù không ai trong số họ trông tương xứng với tuổi tác thực của mình.

Hilda, bà em, mặc bộ đồ theo kiểu của những năm sáu mươi, váy hồng, áo vải ngắn để lộ cái bụng rám nắng, đeo kính râm, đội chiếc mũ rơm, quấn khăn quàng cổ màu vàng chanh, mang găng tay in hoa sặc sỡ và đi đôi giày cao gót dẫm lún trên lớp đất mềm đã sới lên dưới chân.

Zelda, trong vai trò bà chị chín chắn hơn, mặc chiếc quần jean lao động với đôi giày khủng bố, chiếc áo sơ mi sọc đỏ, đôi găng bằng vải bạt thô, và một chiếc khăn hoa vuông buộc trên đầu giữ tóc khỏi lòa xoà xuống.

Một khu vực chạy ngang khoảng sân và quanh cây Sồi Vương miện được đánh dấu bằng những cây cọc và dây nhợ. Một phần trong đó đã bị đào lên, và Zelda dùng một cây chỉa ra sức xăm vào cỏ, dùng chân nhấn nó sâu xuống và lật tảng đất lên phơi ra lớp đất mùn đen, màu mỡ. Hilda theo sau, dùng cuốc đập vào những lớp cỏ lật úp cho nó bể vụn ra với nỗ lực uể oải. Có một xô cá gần đó, nhưng mũi Sabrina mách với cô rằng nếu như đó là thứ mà Salem gọi là “cá hoàn toàn ngon lành” thì cô sẽ không bao giờ dám nhận lời mời dùng bữa của con mèo.

Sabrina hắng giọng đánh động các bà cô. “Đây có phải là một nghi lễ đặc biệt nào đó mà cháu chưa được biết không?”

Hilda mỉm cười. “Phải. Những người khởi xướng gọi đây là việc làm vườn.”

“Bọn ta đang làm luống hoa,” Zelda giải thích, dừng lại để chùi mồ hôi trên trán.”Phải chuẩn bị và bón phân cho đất; sau đó gieo hạt trước khi mưa xuống.”

Hilda đập thêm một nhát cuốc. “Bọn ta sẽ mất đứt kỳ cuối tuần này. Đừng ngại góp thêm một tay nghe”.

“Cháu góp một ngón tay thôi có được không?” Sabrina chỉ vào phần vườn chưa đào xới. Giống như một tấm thảm, cỏ bắt đầu tự cuốn lên, để lộ phần đất bên dưới.

Cùng một lúc, Zelda và Hilda chỉ những ngón tay đeo găng của họ vào cuộn đất, vô hiệu hoá ma thuật của Sabrina và trả cỏ về trạng thái ban đầu của nó trong nháy mắt. “Có một số việc nên làm theo kiểu cũ,” Zelda nói nghiêm nghị.

Hilda gật đầu tán đồng. “Thường ta không tin vào việc lao động tay chân, nhưng với cây cối thì lại khác đó.”

“Cháu chỉ hiểu được ma thuật tự nhiên của việc làm vườn khi cháu chịu bẩn tay vì nó. Người làm vườn cũng thu lượm được rất nhiều từ quá trình này, cũng y như cây cối vậy. Với lại, luôn có cơ hội là chúng ta sẽ tìm thấy một cái chai hay dĩa cổ chôn dấu nơi đây. Bọn ta đã tìm ra một số món sưu tập có giá trị theo cách này đây.”

Hilda lấy cái cuốc ra. “Chúng ta có một khu vườn khá lớn, và còn phải đào sâu xuống gần hai bộ. Rất hoan nghênh sự giúp đỡ của cháu.”

Sabrina chẳng hào hứng gì trước cuộc tấn công nhanh như chớp của bà cô. “Không được. Cuối tuần này cháu phải viết một bài luận mười trang.”

“Tiếc thay cho cháu,” Hilda nói. “Khi nào những bông hoa vây quanh cây sồi vương miện này, chúng ta sẽ sưởi ấm trong sự đổi mới diệu kỳ, vốn đã xảy ra suốt mọi thời kỳ lịch sử.”

“Và trước đó nữa,” Zelda nói. “Thiên nhiên là một thế lực mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật phù thủy nào.”

“Cháu vẫn buông,” Sabrina nói, quay lưng di vào nhà. Bất chợt trong đầu cô lóe lên một ý, cô quay lại nhìn các bà cô. “Nói về lịch sử, các cô chắc đã ở Westbridge thời thuộc địa phải không?”

Hai người phụ nữ vừa biến ra những ly chanh lạnh. “Ờ thì tụi ta cũng ở quanh đây” Zelda nói, nhấp một ngụm.

“Bọn ta chỉ không ở đây thôi,” Hilda nói rõ. Ly nước chanh của bà có một cây dù nhỏ gắn trên thành ly-

Sabrina bối rối. “Các cô không ở đây sao?”

Zelda nhìn cô em mình với vẻ bỡn cợt. “Hilda là một trong những cổ động viên nhiệt tình của Johann Sebastian Bach hồi đó. Cô ấy theo anh ta từ buổi hoà nhạc này đến buổi biểu diễn khác. Theo ta nhớ thì cô ấy đặc biệt yêu thích những buổi hoà nhạc trong phòng riêng của anh ta.”

“Em đang học sáng tác,” Hilda phản đối, cảm thấy bị châm chích. Rồi bà mỉm cười cay chua và nói với Sabrina. “Mà cháu cũng nên biết là suốt thời gian đó Zelda bận bịu với trò quăng táo vào Ngài Issac Newton tận bên Anh quốc.”

Hai má Zelda đỏ bừng. “Ta chỉ làm cho một quả táo rớt xuống thôi. Rốt cuộc cũng phải có ai đó giúp ông ta đi đúng hướng. Dù sao, nếu không có ta ở đó để ghi chép, ông ta sẽ chẳng bao giờ xuất bản được một thứ gì!”

“Vậy sao chị không viết chúng bằng tiếng Anh ngay từ đầu?”

“Thời đó mọi người đều xuất bản bằng tiếng Latinh.”

“Các nhạc sĩ thì không. Chúng ta đã sử dụng ngôn ngữ lãng mạn nhất - tiếng Ý.”

“Người Đức viết những vở opera bằng tiếng Ý à? Đó không phải là quan niệm về lãng mạn của chị.”

“Một người lúc nào cũng chúi mũi vào sách thì biết gì về lãng mạn?”

Sabrina chạy vội vào nhà, “Cám ơn sự giúp đỡ của các cô,” cô nói nhanh, biết rõ các bà cô của mình thậm chí chẳng buồn nghe.

Cô thấy Salem đang trong phòng ngủ của mình, nhìn chòng chọc vào tường. Trong chừng mực cô biết thì chẳng có gì để ngắm nhìn ở đó- không một con bọ, không một dấu vết, không một tia sáng, thậm chí không một vết bụi, nhưng cô đã quen với cung cách này của con mèo. Đôi khi cô nghĩ nó làm vậy chỉ để xem liệu có ai đó trố mắt nhìn theo hay không, và cười khoái trá vì đã lừa được họ.

Hôm nay Sabrina không có hứng chơi đùa.

“Dẹp đi, đồ mèo,” cô làu bàu. “Căn phòng này không đủ chỗ cho cả hai ta. Dĩ nhiên là trừ khi mi có thể viết cho ta bài luận mười trang về lịch sử Westbridge.”

“Xin lỗi nghe. Thống trị thế giới là lĩnh vực quan tâm của tôi, chứ không phải việc nghiên cứu về những khu ngoại ô hẻo lánh.” Salem dài giọng. “Cô thử tới thư viện chưa?”

Sabrina chụp một cái gối, ném vào con mèo. Salem né ngay quả phi tạc nhồi bông và trốn vào chỗ an toàn. “Sao lại dễ nổi sùng vậy chớ?,” nó nói vọng ra từ gầm giường. “Tôi đoán chắc lại có vụ gì trong tập Sự Hối Hận Thiếu Niên bữa nay?”

Sabrina ngã phịch xuống giường và tuôn ra câu chuyện về sự bội phản và tình cảnh khốn khổ của mình. Salem lén bò ra khỏi chỗ trốn, nằm chàng hảng bốn chân chĩa thẳng lên trời cạnh cô bé. Và đôi lúc, nó cho phép cô bé làm dịu nỗi uất hận của mình bằng cách xoa bụng con mèo.

“Gì mà lớn chuyện chớ?” nó hỏi, chớp mắt ngạc nhiên. “Nếu cô cần biết về Westbridge thời thuộc địa - cứ đến đó đi.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.