_003.jpg)
Yuck!”
Đặt lòng bàn tay lên cái nắp nặng ì, Sabrina đẩy cho nó rơi ra và gượng đứng dậy. Cô ngó xuống đầu gối và sau quần. Từng đống lầy nhầy toàn pho mát mozzarella thối và nước sốt cà bám đặc trên chiếc quần jean. Dễ sửa thôi mà. Một cú trỏ nhanh đã tẩy sạch chiếc quần, cái áo khoác và đôi tay, nhưng không kịp cứu cô khỏi sự nhục nhã bị phát hiện ra khi đang lăn lộn trong đống rác của The Slicery.
“Jim Chorgle?” Rod ngó đầu ra chỗ cửa sau để tìm một đấu thủ và háy mắt khi ông ta nhận ra Sabrina. “Tôi nghĩ em đang suy ngẫm chứ?”
“Em đang ngẫm nghĩ đây mà! Ôi, xong rồi”. Đỏ mặt lên, Sabrina gượng cười. “Có mấy thứ rất... dễ chịu trong đống rác. Không một ai làm phiền em hết!”.
“Thì cũng phải thôi. Sau ba lăm phút nữa là tới lượt của em”, Rod đã chuẩn bị thụt vào trong nhưng rồi lại ló ra. “Có lẽ em nên tẩy bớt mùi đi”.
“Ý hay đó!”.
Lắc đầu, Rod biến mất vào trong quán.
Còn lại một mình trong hẻm, Sabrina trèo ra khỏi thùng rác và kiểm tra lại lần nữa để chắc rằng những bằng chứng về chuyến du hành vào thùng rác của cô đã được tẩy sạch. Nhắm mắt lại, cô giơ một ngón tay lên.
“Ngón tay ma thuật biến thành chổi mau, khiến phù thuỷ này trông sạch như lau”
“Cậu quái lạ thật đó, Sabrina!”
“Cee Cee!” Kinh ngạc khi nhận ra cô hoạt náo viên đứng chỗ cửa sau, Sabrina hạ ngón tay xuống, để mặc câu thần chú dở dang, và dán cứng một nụ cười lên mặt. “Sao cậu lại không ở chỗ bán hàng nữa thế? Mình nghĩ gian hàng làm việc tới năm giờ cơ mà?”
“Libby cử mình đi chiếm trước một chiếc bàn. Harvey sẽ gặp cậu ấy ở đây, rõ chưa?”.
Mặc dù Sabrina cũng chẳng hào hứng khi được nghe nhắc lại về quan hệ đang khủng hoảng của cô với Harvey, cái chủ đề này cũng đã làm Cee Cee lãng quên phép thuật cô ta vừa chứng kiến. “Vậy hả, nhưng chắc cậu không tìm được một bàn trống hôm nay đâu. Cái chỗ này đã là nơi tụ họp của dân tình từ hồi ba rưỡi”.
“Hoạt náo viên không phải mất công tìm bàn”.
“Không hả, vậy chắc hôm nay họ đông gấp đôi.” Sốt ruột đi tìm Jason và may ra lại có cả cái bùa, Sabrina chen qua Cee Cee. “Xin lỗi nghe”.
Cee Cee nhăn tít mũi. “Cậu bốc mùi đó, Sabrina. Mà cậu còn có cây nấm trong tóc kìa!”.
“Cẩn thận đó nghe, Cee Cee,” Sabrina rít lên khi cô đi ngang. “Bệnh này dễ lấy lắm”.
“Kinh tởm!”.
Để lại cô hoạt náo viên sau lưng, Sabrina lẩm bẩm câu thần chú chùi sạch lần nữa trong lúc đi xuống hành lang và trỏ nhanh trước khi chen vào đám đông đang hò hét. Hy vọng là câu thần chú đã gột sạch cây nấm dính vào tóc, cô rà soát quanh phòng để tìm Jason. Thì chính cậu ta đang ngồi trên cái ghế trong góc đó. Khắp trên bàn đầy những ly cốc và khăn giấy dùng rồi, nhưng cô chẳng thấy cái chân thỏ màu hồng đâu cả.
“Chắc mình phải hỏi thôi”. Tự nhủ thầm, Sabrina len qua đám người. Bị chen lấn xô đẩy, cô mất cả hai phút quí giá mới tới được chỗ cái ghế. Nhưng Jason không còn đơn lẻ nữa.
Val đang ngồi bên cạnh cậu ta.
“Chào Sabrina!”, Cười mãn nguyện, Val vẫy tay khi Sabrina tiến lại gần. “Mời ngồi. Cậu có biết Jason không? Cậu ây mới tới Westbridge và...biết gì không?”
“Làm sao cậu lại nói chuyện với tôi, hả, Val?” Sabrina thực lòng không muốn phá tan chút vận may đã khiến Val hạnh phúc như thế, nhưng cô gái này đã muốn cô biến cho khuất mắt. Liền đó, Sabrina tự nhủ là việc tìm và tiêu huỷ cái bùa may mắn còn quan trọng hơn nhiều cái tính nhỏ mọn, nhưng dẫu sao cũng có thể tha thứ của Val.
“Hai cậu mới chiến đấy à?” Jason dịch lại phía Val để nhường chỗ cho Sabrina. “Ngồi xuống đi, Sabrina. Giải quyết lẹ đi”.
Bởi chính Jason là người cuối cùng cô còn trông thấy cầm chiếc bùa đó, Sabrina ngồi xuống.
“Tất cả là lỗi của mình”, thở dài, Val nhún vai. “Mình không trách cậu khùng với mình đâu, Sabrina. Chỉ là thế thôi - mỗi khi cơ hội thực sự để nổi danh lơ lửng trước mặt là mình lại mù tịt với mọi chuyện khác. Có vẻ như nó được lập trình trong đầu mình hay sao đó”.
“Được rồi”, Sabrina chấp nhận, “nhưng để cho rõ ràng là hai ta đang đứng ở vị trí nào...”
Val nhăn mặt trước vẻ kỹ càng của Sabrina.
“Thế cậu có dám nói chuyện với mình nếu Libby ghé đây không?”
Gật đầu, Val lại tươi tỉnh tức thời. “Mình đã khỏi quan tâm đến chuyện Libby nghĩ” gì từ ngay lúc Jason mời mình đi dự buổi diễn của Leopard Spots! Chuyện đó có tuyệt không?'
“Super.” Sabrina rùn vai xuống. Giờ thì cô biết vì sao cái bùa may mắn đó đã từ bỏ Val. Tất cả những gì Val muốn là có một cuộc hẹn hò đi nghe nhạc thứ sáu tới. Sau khi Jason mời cô, cái bùa đã buộc phải rời đi. Mấy bà cô đã giải thích cái thói quen đó, nên chẳng có gì là đáng ngạc nhiên. Nhưng Sabrina thấy tò mò không rõ cái bùa đó đã đổi chủ ra sao, và hiện Jason có còn giữ nó không. “Mình cuộc là cậu đã đưa cái chân thỏ đó cho Jason, phải không?”.
“Yeah!”, nụ cười phấn khích của Val chợt héo đi. “Ôi . trời! Mình lẽ ra phải giữ nó cho cậu chứ?”
“Mình biết là chuyện đó khá phiền, nhưng...”
“Phải đó, tệ thiệt!”. Chồm tới, Val thì thầm. “Bố của Jason không cho phép cậu ấy mang xe tới buổi hoà nhạc. Mà Libby lại nói cái chân thỏ đó là bùa may mắn, nên mình đã cho cậu ấy...mượn đỡ”.
“Mình biết chuyện này thật khó tin,” Jason nói. “Nhưng lúc ghé đây và gọi về nhà cho ông già, nói với Ổng là mình đã hẹn với bạn gái và rất cần xe...”“Ông ấy đã đổi ý”, Sabrina thốt ra.
“Phải đó!”, Jason cười. “Phi thường đó chớ?”.
Sabrina ngó Jason với cặp mắt nheo lại. “Phi thuyền… Thế, cái chân thỏ thì sao nhỉ?”
Jason ngồi lui lại với vẻ giận dữ. “Cee Cee thấy nó nằm trên bàn và làm ầm ĩ lên về chuyện cô ta tin nó là của Jill, mình đã để cô ấy lấy đi... Cậu đi đâu đó, Sabrina? Mình nói gì không phải à?”.
“Mình cần chuẩn bị cho vòng đấu sắp tới. Gặp mấy cậu sau nghe”. Trượt ra khỏi ghế mà mắt vẫn dán vào Jason và Val, Sabrina không nhìn thấy một thằng nhóc đang giơ cao ba ly đồ uống và chiếc đĩa pizza. Cho tới khi quá trễ.
Thằng nhóc thét lên, cố sức giơ cái đĩa lên cao và giữ cho đồ uống khỏi đổ.
Sabrina nhìn vô vọng khi phần lớn soda tưới khắp phía trước cái áo khoác xanh lá của mình. Chiếc pizza hạ cánh thẳng lên đôi giầy cô bé. Thấy mình quả là một chiếc nam châm hút rác và ước là cái bùa may mắn đó không chứa chấp một khiếu hài hước quái dị như thế, cô bé thở dài.
Nhưng thằng nhóc chẳng hề thấy thông cảm với cô một chút xíu nào. “Nè, tôi vừa trả hết năm đô cuối cùng cho mấy món này đó. Giờ tính sao đây hả?”.
Sabrina không có chút tiền nào trong người vì cô đã để ví lại trong tủ chứa đồ. Mà cô cũng chẳng còn thời gian để đứng lại và tranh cãi, bởi cô cần tìm cho ra Cee Cee trong khi cô ả hoạt náo đó còn giữ cái bùa. Nếu như cô ta còn giữ.
Bởi những tình thế tuyệt vọng cần những giải pháp tuyệt vọng, Sabrina trỏ vào túi áo và lôi ra một tờ năm đồng mới cứng. Nó sẽ được dúi vào chung với mấy tờ tiền khác, và sẽ hoá thành bụi đất vào cuối ngày hôm nay, rồi người ta sẽ coi đó là một chuyện lầm lẫn nho nhỏ mà thôi. Ngày mai cô sẽ dúi trả một tờ năm đồng thật vào két của The Slicery.
“Nè cầm đi. Chúc khoẻ nghe” không chờ đáp lại, Sabrina chen vào trong đám đông. Khi cô đã an toàn lẩn vào giữa tụi nhóc đang chú mục vào mấy chuyện trên bàn bóng, còn hơn mấy đâu thủ đứng quanh bàn, cô trỏ nhanh thêm một cú để tẩy nốt mấy vết bẩn trên áo khoác, và ngó lại đồng hồ.
Bốn giờ năm mươi ba.
“Người chiến thắng trong vòng sáu là Jim Chorgle!”.
Sabrina nhìn thấy Harvey đang đi vào cửa trước khi những tiếng hoan hô và vỗ tay vang vọng khắp căn phòng.
Vẫn để mắt tới cậu bạn, Sabrina chậm chạm len qua đám đông. Harvey dễ dàng đi tới chỗ bàn ở góc xa, nơi Cee Cee đã chờ sẵn bên cạnh ba chiếc ghế trống, vẫy vẫy chiếc chân thỏ màu hồng, cô hoạt náo viên bắt đầu nói như điên ngay khi Harvey ngồi xuống. Không mảy may nghi ngờ là một điều may mắn nào đó đã tới với cô gái kia, và cái bùa lại sắp tìm đường chuồn sang tay người khác, Sabrina cố chen lên trước. Tuy nhiên, khi chỉ còn cách hai người kia có năm bộ, tụi nhóc đứng dồn đống bên bàn bóng nhất định không cho cô đi qua. Quỳ cả tứ chi, cô bé chui tut qua bàn bóng và bò tới đủ gần để có thể trông thấy và nghe lỏm cậu chuyên giữa Cee Cee và Harvey.
“Mình chỉ còn cần có đúng hai mươi đồng nữa để mua cái áo khoác đó, trước khi buổi bán hàng kết thúc, và cậu biết có chuyện gì không?” Khi Cee Cee giơ tay lên, cô ta làm rới cái chân thỏ xuống. Nó lượn một vòng trong không khí và đáp xuống gọn gàng trên vạt áo của Harvey. “Mình mới ngó quanh cái đống hộp giấy xếp trong ngách và tìm ra đúng một tờ hai mươi đồng đang nằm ngay đó!”.
“Hay nhỉ.” Nhặt cái bùa lên, Harvey cười nhẹ. vẻ mặt cậu lại trở nên nghiêm nghị khi cậu nhìn quanh căn phòng chật cứng.
Bám vào sàn nhà, Sabrina không rõ cậu muốn tìm cô hay Libby. Cô căng thẳng chờ đợi. Nếu cậu ấy tìm cô, sức mạnh của cái bùa sẽ khiến cậu cúi xuống dưới bàn và nhận ra cô đang ẩn núp ở đây...
“Cậu có phải là Harvey Kinkle không?'
Harvey ngước lên khi Rod đột ngột xuất hiện cạnh bàn.
“Vâng. Có gì sao?”
“Ryan Laffer không có mặt lúc năm giờ nên chỗ đấu loại giờ là của cậu”.
Sabrina nhăn nhó. Giờ Harvey đã gặp may, cái bùa chắc chắn sẽ lại tìm nơi cư trú mới.
“Xịn thiệt đó, Harvey!”, ngồi xuống chiếc ghế trống, Libby quăng mấy chiếc chìa khoá xe hơi lên bàn. “Bố cậu cho cậu lái xe của ông ấy rồi à?” Cee Cee hỏi. “Tất nhiên,” sau khi tặng cho Cee Cee một cái nhìn giá lạnh, Libby hướng nụ cười quay lại với Harvey. “Cậu biết mà, Harvey, phần thưởng cho Giải này là mấy vé đi coi Leopard Spots và mười hai chiếc pizza. Nếu cậu thắng, tụi mình có thể cùng đi nghe biểu diễn, và sau đó là mở một dạ tiệc pizza tưng bừng tại nhà mình”.
“Mình vẫn chưa tính tới một kế hoạch cụ thể nào hết, Libby”.
“Thế có nghĩa là em sẽ chơi chứ, Kinkle?” Rod hỏi. “Hay tôi phải chọn người kế tiếp đây”
Sau khi đã nắm tay quanh cái chân thỏ, Harvey gật đầu, dúi nó vào túi áo, và thực hiện một cú nhún vai rất đặc trưng của cậu. “Em sẽ chơi”.
“Thấy tự tin lắm”, Rod nói. “Lẹ lên nghe”.
“Sẵn sàng rồi đây,” Leo xuống ghế, Harvey thở dài và đi theo Rod tới bàn Bóng tay.
Còn mười sáu phút. Nhưng ít nhất thì Harvey cũng đang giữ chiếc chân thỏ may mắn đó. Giờ những gì cô cần làm là tới chỗ cậu ta, trước khi nó lại đổi tàu.
Ngậm miệng lại, Sabrina trỏ vào mấy cặp chân mặc quần jean đang chắn lối, không cho cô bò từ gầm bàn ra, và lẩm bẩm khẽ khàng: “Thứ nhớt nhợt, bò trườn xuất hiện! Chớ để chúng cản trước mặt ta!”.
“Ôi, cái gì thế này?” thằng nhóc nhẩy tránh sang bên và đập vào chân mình. “Có cái gì mới trườn qua chân tôi”.
“Xin lỗi!”, lồm cồm chui từ dưới bàn ra, Sabrina đứng dậy giũ bụi rồi vội vã đuổi theo Harvey. Cậu ta đã kịp đứng bên bàn bóng khi cô bé vừa chen vừa huých len được tới nơi.
Đứng ngang với Harvey, Jeff Hughes đang chùi tay vào quần để lau bớt mồ hôi. Cậu ta là một tay chơi ngon lành và là một kẻ đối đầu đáng nể.
Bặm môi lại. Sabrina vật lộn với ước muốn lao tới và đòi Harvey trả lại chiếc chân thỏ, hay thử mạo hiểm trỏ cho nó bay ra khỏi túi cậu ta trong lúc cậu đang chơi. Lúc Zelda tính toán cái hạn chót của cái vụ này, bà cũng dã tính bù hao. Cho dù Sabrina không còn nhớ chính xác là cô đã chế tạo chiếc bùa vào lúc nào, nhưng cô tin chắc là phải sau mười phút kể từ khi cô tỉnh giấc vào bẩy giờ mười ba phút sáng. Cô bé quyết định chờ thêm. Cái bùa đang nằm trong túi của Harvey và sẽ chẳng lo nó lang thang đi đâu trước khi vòng đấu kết thúc. Ngoài ra, tính cả chuyện Harvey thiếu hứng thú với giải đấu này chắc cậu sẽ cần may mắn lắm.
Chậm chạp dịch chuyển mấy cầu thủ tới lui để kiểm tra rằng chúng đều hoạt động trơn tru, Harvey thở dài lần nữa.
Nhớ lại cậu bạn đã thất yọng ra sao khi không lọt được vào vòng loại trực tiếp, Sabrina thấy thái độ của cậu thật lạ lùng. Không lẽ cậu ấy vẫn còn giận vì cậu nghĩ cô quan tâm tới Jason? Giận tới mức sẵn lòng quăng đi cả cơ hội thắng được hai vé đi dự Leopard Spots? Chuyện ấy thật sai lầm, nhất là khi những suy nghĩ của cậu về cô và Jason hoàn toàn không có cơ sở.
Chờ đã! Harvey vẫn chưa biết chuyện này! “Harvey!”.
Đầu Harvey ngửng phắt lên và cậu ta mỉm cười khi nhìn thấy cô.
Nhưng Sabrina không kịp nói lấy một lời.
Rod đã rít còi và vung tay báo hiệu trận đấu bắt đầu.
Trong khi đôi mắt của Harvey vẫn dán chặt vào cô và chẳng ngó ngàng gì tới bàn bóng.
Sabrina nhăn mặt khi Jeff lập tức ghi bàn đầu tiên. Tuy nhiên, vận may đã khiến cho Harvey lao vào hành động với một nhiệt tình mới. Cậu ghi một bàn để cân bằng tỷ số. Ai ghi năm bàn trước là thắng trận. Khéo léo điều khiển mấy hình nhân nhựa, Harvey kịp bám theo từng bàn một mà Jeff ghi được. Nhưng, Sabrina nhận ra, nếu cậu không từ bỏ lối đánh đó và ghi bàn thứ năm trước, Jeff sẽ chiến thắng và lọt vào bán kết.
Khi Harvey ghi được bàn quyết định, Sabrina nhẩy lên sung sướng, “Wahoo!”.
“Người kế tiếp!”, Rod hô lớn. “Sabrina Spellman và Juan Alvarez! Ba phút nữa!”.
Máu rút hết khỏi mặt Sabrina. Cô đã bị thu hút vào ván đấu của Harvey tới mức quên béng là mình sẽ phải chơi lúc năm giờ mười lăm! Cô chỉ còn vừa đủ thời gian để thu hồi cái bùa. Chẳng có cách nào để cô có thể vừa tiêu huỷ nó, vừa chơi ván đấu của mình. Trừ khi mấy chỉ dẫn tiêu huỷ chiếc bùa cực kỳ đơn giản.
Khi cô lục thấy tờ giấy cũ mèm Zelda đã trao cho, cô cũng nhận ra Libby đã rời chỗ để lại đón Harvey sau ván đấu. Nếu Libby lại có dịp đụng tới chiếc bùa, cô sẽ không còn một cơ may nào để đoạt lại nữa.
“Harvey! Cậu chơi cực kỳ!”.
“Cám ơn, Libby.” Đỏ mặt vì phấn khích, Harvey cười khi thấy Sabrina lao lại. “Này, mình thắng rồi”.
“Mình biết. Tụi mình cần nói chuyện. Thứ lỗi cho bọn mình nghe, Libby!”. Túm lấy tay Harvey, Sabrina lôi cậu lại chỗ gần bàn bóng, tránh xa cả Libby lẫn đám khán giả.
Giận dữ, Libby ngó theo họ.
“Nghe này, Sabrina”, Harvey thở dài. “Mình biết là chúng ta đã quyết định quan tâm tới mấy người khác, nhưng...”
“Mình cần cái chân thỏ đó, Harvey. Bây giờ. Lẹ lên”.
Harvey cau mày, bối rối vì cái yêu cầu bất ngờ này.
“Còn hai phút nữa, các vận động viên!”.
“L..ẹ lên! Mình biết thật ngớ ngẩn, nhưng mình buộc phải có cái chân thỏ đó!”.
Harvey còn nhăn nhó hơn khi cậu dúi tay sâu vào túi quần jean. “Được mà. Nếu cậu không quan tâm tới việc mình đi chung với Libby, thì lý gì mà mình phải để ý tới chuyện cậu và Jason nhỉ?”.
“Harvey, mình có thể giải thích. Nhưng không phải lúc này”.
Sau khi lôi được cái bùa trong túi ra, Harvey giơ nó cho cô. “Giữ lấy đi. Nó cũng chẳng làm được mấy điều tốt cho mình”.
Ngay khi ngón tay của Sabrina chạm được vào đám lông hồng, một cô gái vấp phải cô. Sabrina ngã vào Harvey khiến cái bùa tuột khỏi tay cậu ấy rớt xuống sàn.
Dù vẫn có thể còn mười phút bù hao đó, Sabrina linh cảm rằng nếu cô không nhặt lại được nó, ngay lúc này, cô mãi mãi sẽ không tìm.lại được. Cúi xuống bàn, cô với tay tới cái bùa.
Vô tình, Harvey đá trúng cái bùa khi cậu quay lại bỏ đi.
Sabrina rên lên khi chiếc bùa trượt thẳng vào giữa đám đông.