_003.jpg)
Khá phấn khích khi lao vào phòng thí nghiệm, Gene Pool đọc mẩu nhắn tin của cô thủ thư thêm lần nữa.
Ghé qua thư viện liền nghe. Có mấy thứ cho thầy coi.
Jane Whitman
Có thể cô Whitman chỉ muốn cho ông xem một bài báo khác về mấy con ếch đột biến tại Minnesota, một câu chuyện phiếm mới đây giữa họ với nhau, nhưng ông thầy vẫn không muốn lỡ dịp gặp cô. Nhất là lần này ông sẽ khỏi phải viện cớ này cớ khác khi ghé qua. Ông đã suýt mời người phụ nữ trẻ và hấp dẫn đó đi ăn tối vài lần, nhưng không lần nào thấy đủ can đảm. Có thể ông sẽ làm trong lần này, khi lòng tự tin đã cứng cáp hẳn lên, bởi chính cô đã muốn gặp ông! vẫn còn đang bực bội vì truyện ngắn của ông đã bị loại ra tới lần thứ N, ông cần được xì hơỉ. Nhưng nếu cô ta muốn ông biến luôn thì sao nhỉ?
Thầy Pool ngưng lại dưới chân thang, chẳng để ý gì tới đám học sinh đang đi lại nhộn nhịp chung quanh. Ông vẫn quen ghé lại chỗ thư viện để kể lể mấy câu chuyện khoa học hấp dẫn tìm được trên internet với cô thủ thư luôn lịch sự và dễ chịu đó. Cô ta luôn có vẻ quan tâm, nhưng biết đâu ông đã khiến cô ta ngán tới mức muốn tránh xa ông? Tới mức hoặc cô phải tránh mặt được ông, hoặc sẽ phá* khùng?
Mà biết đâu cô ta lại chả bực mình vì ông bị thu hút quá cỡ vào cái cơn mê sáng tạo hồi sáng, tới mức phớt lờ cô ấy!
vẫn giữ ý nghĩ đó, thầy Pool ngó vào tin nhắn của cô Whitman thêm lần nữa, rồi gấp mẩu giấy lại và dúi vào túi áo. Ông cười khi chạm ngón tay vào chiếc đeo chìa khoá gẩn chân thỏ lông lá mà bà Atherton đã tống sang mình.
Và mấy âu lo của ông chợt tan biến.
Dẫu sào đi nữa, một cái chân thỏ vẫn là điềm hên, phải vậy không?
“Thầy Pool?”, Sabrina gọi tên ông thầy dù rõ ràng là ông ta không hiện diện trong phòng thí nghiệm sinh vật.
“Thầy ấy vội đi đâu đó sau tiết học rồi”. Một thằng nhóc năm hai mũm mĩm lập cập đứng dậy chỗ cuối phòng và kéo cái quần jeans bạc phếch của mình lên.
“Cậu có biết ông ấy đi đâu không?'
“Không”, lấy cả một chồng sách ra khỏi giá, cậu ta đi xuống lối đi giữa mấy bàn thí nghiệm.
• “Thế cậu có để ý là thầy mang theo một cái chân thỏ màu hồng không?”
“Không”.
“Giã ơn nhiều nghe”, ngán ngẩm, Sabrina trườn qua chiếc bàn giáo viên. Chiếc bùa không có trên mặt bàn.
Thằng nhóc ngó cô đề phòng, khi chui vào chiếc bàn thí nghiệm trên cùng và đặt chồng sách xuống.
“Sao chớ?”, Sabrina hỏi, thấy bực mình. Cô không thể trỏ cho ngăn kéo mở ra và kiếm đồ khi hắn cứ nhìn
chòng chọc thế này.
“Thầy Pool không có ở đây”.
“Tôi thấy rồi. Ý cậu là sao?”.
“Tôi nghĩ trông chị rất đáng ngờ.” Ngồi thụp xuống ghế, thằng nhỏ khoanh tay lại và ngoan cố nhìn cô. “Và tôi sẽ không đi trước khi chị rời phòng”.
Điên giận và quẫn trí, Sabrina nhẩm đếm tới mười để kìm mình khỏi biến cái thằng khó chịu kia thành một con cá vằn và đem làm mồi cho con rùa khổng lồ của thầy Pool trong bể cá ở góc nhà. Cô bé cân nhắc lại mọi khả năng.
Thầy Pool thật chịu chơi - ấy là đối với một giáo viên. Chẳng có lý do gì mà cô không hỏi xin lại chiếc móc khoá chân thỏ. Nếu ồng vẫn còn giữ nó, chắc ông sẽ vui vẻ trao lại. Còn nếu ồng không giữ, ít nhất cô cũng biết là đã có chuyện gì xẩy ra, trước khi dấu vết đã quá nguội lạnh và không thể lần theo.
Nhưng trước hết cô cần tìm ra ông đã.
“Cậu không biết là thầy đi ra theo hướng nào chứ, phải không?”
“Không.”
Gật đầu chào, Sabrina len vào hành lang. Cô nôn nóng muốn tìm ra ông thầy nên cũng chẳng dừng lại chỗ tủ học cụ để lấy tờ The Yearling . Chuyện hoàn tất bài luận chẳng phải là vấn đề vào lúc này. Nhận điểm F vì một bài làm tiếng Anh vớ vẩn nào đó sẽ chẳng là gì so với những thâm hoạ đang chờ cô trước mặt, khi chiếc chân thỏ vẫn ngoài vòng kiểm soát.
Thầy Pool vẫn ở đâu đó trong trường, và cô có nguyên cả buổi nghỉ trưà sau tiết năm để tìm ra ông ta. Bắt đầu từ phòng nghỉ cùa giáo viên.
“Thầy Pool!”, Đôi má của Jane Whitman ửng đỏ đầy phấn khích khi ông thầy sinh vật bước vào thư viện. Mặc chiếc áo cộc tay xanh biển và chiếc quần xám nhạt, mái tóc hơi bù xù càng khiến cho ông thầy trông giống một tác gia hơn là một ông giáo ở trường trung học địa phương nồp đó. Trái tim cô run rẩy khi ông ta mỉm nụ cựời ngây thơ và quyến rũ với mình.
“Chào cô Whitman. Cô muốn gặp tôi?”
“Dạ vâng”, thực ra, cô thủ thư nghĩ đăm chiêu, cô ước mình được gặp ông thầy trong một khung cảnh riêng từ hơn. Tuy nhiên, thầy Pool như không hề quan tâm tới cô, ngoài việc đôi khi cùng tranh luận những vấn đề khoa học tù mù nhưng hấp dẫn, và cô cũng quá rụt rè để có thể là người đi bước đầu tiên.
“Tôi có một ngạc nhiên cho thầy đây, thầy Pool”.
“Thật ư?”, ông ta nhìn cô chờ đợi. “Cái gì vậy?”.
Bước ra phía sau chiếc bàn giao sách, cô Whitman vẫy người đàn ông đang tò mò lại phía mình. Cô xoay màn hình máy tính lại để ông thấy rõ hơn, rồi mở chương ‘trình e-mail, “Tôi vừa nhận được cái này của Burt Cassidy một giờ trước”.
“Burt Cassidy?”, thầy Pool nhăn mặt. “Cái ông biên tập của Tales of Time and Space?”
Đột nhiên thấy hồi hộp, cô Whitman cau mày. “Vâng, tôi, ôi - tìm thấy truyện ngắn của thầy trên bàn và tôi, ôi, ...tôi e là tôi đã...”
“Cô đã đọc rồi à?”, cặp vai chùng xuống khi thấy cô gật đầu, thầy Pool lắc đầu tuyệt vọng. “Và cô thấy ghét câu chuyên đó, phải không?”
“Không! Tôi nghĩ truyện hay lắm. Viết rất hay, lôi cuốn, rất sáng tạo...” dùng hết mấy hình dung từ, cô Whitman quay lại với chính đề. “Đó là vì sao tôi e- mail cho Burt”.
“Cô làm gì?”
Phó mặc, cô thủ thư giải thích nhanh. “Burt và tôi đã học chung vài khoá trong đại học, cả khoa viết văn và phê bình nữa. Tôi viết tệ lắm, nhưng Burt luôn nói tôi có tài năng làm biên tập. Nên tôi gọi cho anh ấy để nói là anh ấy đã sai lầm khủng khiếp khi gạt ra truyện The Tachyon Terror.”
“Vầ sao nữa?”, đôi mắt bồn chồn của thầy Pool chợt lộ vẻ nao núng. “Không, cô chờ chút đã”. Thò tay vào túi áo, thầy lôi ra chiếc chân thỏ màu hồng và nắm thật chặt. “Được rồi. Cô kể tiếp tôi nghe”.
Cô Whitman cười khoái chí. “Tôi đã nhận hồi đáp của anh ấy một giờ trước. Cái bùa may mắn ây chẳng thay đổi được gì đâu”.
“Ông ấy nói thế nào?”.
“Việc loại bài của thầy là một sai lầm tê hại. Không hiểu sao bản thảo của thầy lại bị xếp lẫn sang hộp các văn bản bị chối từ”. Không thể kìm mình lâu hơn nữa, cô Whitman cười hinh hích. “Anh ấy muốn mua toàn bộ! Nhưng lại không nhớ ra ai đã gửi bản thảo tới”.
Thả rơi chiếc chân thỏ xuống mặt bàn, thầy Pool phải bám lấy mép bàn mới đứng vững được. Sau khi chậm chạp lướt qua bức thư trên màn hình, thầy vung tay lên trời. “Wahoo!”QX1Á, 9HẠT ÍXM
“Thầy Pool!”, nhặt chiếc chân thỏ lên, cô Whitman vui vẻ nhắc nhở ông thầy. “Xin thầy nói bé dùm cho. Đây là thư viện”.
“Oh, yeah! Phải rồi!”. Hít thật sâu, ông thầy thì thầm bằng một giọng gấp gáp cuồng nhiệt. “Tuyệt lắm! Nếu cô không viết cho ông ấy, ông Cassidy chắc chẳng khi nào tìm ra tôi! Nhưng cô đã giúp và tôi đã bán được những truyện đầu tay! Cô có muốn •đi ăn tối với tôi không?”
Cô Whitman há miệng.
Mặt thầy Pool xanh lè.
“Em thích lắm, Gene”.
“Cô đi chứ?” đứng thẳng dậy, thầy Pool hắng giọng để che dâu nỗi ngạc nhiên. “Bẩy giờ nhé?”.
Cười rạng rỡ, cô thủ thư thả chiếc chân thỏ xuống mặt bàn rồi viết nguệch ngoạc số điện thoại và địa chỉ của mình lên mẩu giấy ghi lịch hẹn.
“Em phải có mặt ở đâu nhỉ, Sabrina?”. Thầy Tutle hỏi nghiêm khắc.
“Đang giờ ăn trưa mà thầy,” ngó ngang qua ông thầy thể dục, Sabrina lướt mắt nhìn quanh phòng tập. Lạ thiệt, đám tổ chức bán hàng từ thiện có vẻ sẽ đính giá, xếp và treo hàng kịp lúc ba giờ. Tuy nhiên, ông thầy sinh vật cũng chẳng có mặt trong phòng tập. Tiết năm đã sắp kết thúc, mà thầy Pool như đã tan biến vào không khí.
“Vậy sao em không ngồi trong nhà ăn ấy?”
“Dạ vâng, nhưng em cần gặp thầy Pool”. Ra
SAíB^i^ CÔ 9P'H'Ù aynxiỶ
dáng tuyệt vọng, mà quả tình cô thấy 'như vậy thật, Sabrina năn nỉ ông thầy bóng đá to lớn. “Chuyện quan trọng lắm ạ”.
Lắc đầu, ông thầy vẫy tay xua cô đi và xoay cái nhìn không hài lòng vào phòng tập.
“Này, Sabrina!”, Val cau mặt,dừng lại bên cạnh cô. “Harvey và mình chờ suốt bữa trưa mà cậu không tới. Cậu giận mình đấy à?'.
“Đâu có, Val. Có điều hôm nay xui xẻo quá”.
“Mình biết! Ý mình là trông gã Jason Richards bảnh thiệt đó, nhưng bày việc ra trước mặt Harvey như vậy cũng chẳng hay đâu.”J
“Mình chẳng có quan tâm gì tới Jason hết, Val. Mình chỉ tình cờ lao vào hắn thôi. Nghĩa đen đấy”.
“Harvey không kể như thế”, Val nhún vai xin lỗi.
“Tuyệt.” Ngán ngẩm, Sabrina giơ tay lên đầu hàng. Dù cô không còn buộc phải trung thành với Harvey nữa, nhưng cậu ấy vẫn là tình yêu đích thực đã được kiểm chứng bằng ma thuật của cô. Ý nghi là cô đã làm cậu tổn thương và có thể mất cậu chỉ vì một bùa phép ngu ngốc được phóng ra thật không chịu nổi. Tuy nhiên, cô không dám giải thích hay sửa đổi gì hết, cho tới khi cái bùa may mắn đang đào tẩu kia lại nằm gọn trong tay.
“Cậu ấy khá bực mình,” Val nói dàn hoà. “Harvey ấy”-
“Coi nè. Mình phải bỏ bữa trưa vì phải đi kiếm thầy Pool. Mình chưa thể giải thích, nhưng chuyện này...”
“Thầy Pool à?”, Valerie háy mắt. “Mình vừa thấy
GỵuẬ. 9KẠT
Ổng trong thư viện”.
“Trong thư viện à?”
“Uh-huh. Cee Cee nói với mình là Libby đang ở đó. Mình chỉ muốn chắc rằng Libby còn chưa đổi ý trong vụ để mình tham dự buổi bán hàng từ thiện chiều nay”.
“Libby cũng ở trong thư viện!”. Không buồn chờ lời đáp, Sabrina lao đi. Libby cộng với vận may vô hạn - thật không dám hình dung.
Đóng sập cuốn sách dạy lái xe, Libby dứng lên và vươn vái. Tuy nhiên, mấy bài tập này cũng chẳng làm cho tay cô bớt run hay xua đi cái cảm giác nhức nhối trong góc dạ dầy.
Nếu cô ta không qua được kỳ trắc nghiệm thực địa vào tiết sau, vị trí của cô trong giới cựu binh của trường sẽ bị tổn thương đáng kể. Việc nhận được giấy phép lái xe là tuyệt đối cần thiết, nó là biểu hiện của tự tin và uy quyền mà cô đã cẩn thận vun xới duy trì suốt từ thời lớp một.
Nhưng cô cầm chắc sẽ thất bại. Cô chưa thể song song đậu xe trong một khoảng trống chỉ đủ cho hai chiếc xe mà không đụng phải một thứ gì. Làm việc cho Phòng quản lý xe để nâng cao kỹ năng cho đám tài xế thiếu niên mà ông đã tóm được trên mấy xa lộ, ông Keaton nhất quyết yêu cầu là những học viên của mình phải đỗ lọt xe trong một ô duy nhất. Theo nguồn tin đáng tin cậy, cô còn biết là mấy cha trong uỷ ban kiểm tra liên bang cũng rất khoái như vậy nữa.
Thở dài, Libby gom sách lại và ra lối cửa. Khi cô điqua Kàn thủ thư, cô bắt gặp thầy Pool và cô Whitman đang thì thầm, với mái đầu của họ gần sát nhau một cách đáng ngờ. Tò mò, cô dừng lại bên bàn.
Cả hai giáo viên lập tức ngẩng phắt lên.
“Em có cần gì không, Libby?”, cô Whitman đỏ mặt bối rối.
Thầy Pool húng hắng ho.
“Dạ không, em... X định thu lượm thêm một số thông tin chợt tan biến khi cô ta nhận ra chiếc chân thỏ màu hồng trên bàn.
Thầy Pool nhìn đồng hồ trốn tường rổi ngó lại cô thủ thư. “Tiết học sắp hết rồi. Chắc tôi phải quay lại phòng thí nghiệm”.
“Vâng. Chắc thầy không nên tới trễ”.
Libby nhận ra cái nhìn lần lữa giữa bai người lúc thầy Pool bỏ đi, nhưng cô ả lập tức tống mấy nhận xét về thiên tình sử đang ấp ủ này lại phía sau. Sự tập trung của cô đổ dồn vào cái dây chìa khoá lông lá mầu hồng kia. Chuyện ngớ ngẩn, dĩ nhiên, nhưng cô ta đột nhiên có cảm giác mạnh mẽ rằng chính cái chân thỏ đó có thể là yếu tố quyết định thành công hay thất bại trong trắc nghiệm sắp tới này.
Hít thật sâu, cô Whitman với lấy chồng sách mới trả, và bà cô chợt nhận ra chiếc chân thỏ. Cô nhặt nó lên rồi nhìn về cửa ra vào. “Thầy Pool! Thầy quên cái chân...”
“Em sẽ trao nó cho thầy!”, giật phắt cái dây đeo chìa khoá từ tay cô thủ thư, Libby chạy đuổi theo ông thầy sinh vật.
Và quay ngoắt theo hướng ngược lại khi cô ra tới
hành Ịang.
Cảm giác tê cứng bao trùm lấy Sabrina khi cô lắng nghe cô Whitman.
“Libby đã mang cái chân thỏ đó cho thầy Pool, Sabrina.”
Gật đầu, Sabrina lao ra đối mặt với cửa thư viện, giờ học tiếng Pháp tiết thứ Sáu, và một tai hoạ chắc chắn sẽ xẩy ra. Hiểu rõ Libby không khi nào bỏ thời gian để giúp đỡ ai đó trừ khi có lợi riêng, Sabrina cũng tin chắc rằng Libby sẽ không mang cái dây chìa khoá cho thầy Pool. Cô cũng tin chắc rằng cái ngày này sẽ càng lúc càng tệ hơn thôi.*