_003.jpg)
Quentin không buồn quay trở lại tủ đựng học cụ.
Hắn tìm Sabrina, nhưng không thấy cô ở đâu cả. Dù sao thì cô cũng yêu hắn, cô không thể đi xa, hắn nghĩ thế khi leo lên xe lái về nhà. Quentin không phải là kẻ quen phân tích chính mình một cách bình thường, và hắn không giỏi chuyện đó lắm. Hắn không hiểu được tầm quan trọng của giải thi đấu đó đối với bọn người phàm này.
Mục đích của Quentin trong việc đến trái đất, đặc biệt là đến Westbridge, là theo chỉ dẫn của mẹ hắn để bắt cho được Psyche. Sự việc xảy ra lâu hơn mong đợi của hắn, nhưng hắn phải thừa nhận, hắn đã có phần nào thích thú với việc này một khi đã có mặt ở đây. Thức ăn thật tuyệt - đó có phải là toàn bộ khái niệm thức ăn cung đình không? Thật khác thường! Hắn thích những khu phố buôn bán, những trò chơi video, và chương trình ca nhạc trên TV. Thậm chí ban nhạc rock mà Sabrina tham gia cũng không tồi. Thật tuyệt vời khi là một thiếu niên vào năm 1998.
Và lại là một người nổi tiếng như thế! Mọi người đều yêu quý hắn. Chắc cả đống con gái đã xông vào hắn nếu như hắn không bắn cho họ những mũi tên tình yêu và khiến cho họ say mê những cậu trai khác. Hắn không thể hiểu làm thế nào mà lòng hâm mộ của mọi người dành cho hắn lại tan tành ra như vậy. Làm thế nào mà hắn lại bị hạ bệ quá nhanh như vậy. Khỉ thật!
Hắn vẫn cảm thấy thật chán khi về đến nhà. Thường thì Quentin thông báo sự có mặt của hắn bằng một bài hát. Nhưng lần này hắn vào nhà một cách lặng lẽ. Có lẽ vậy nên bố mẹ hắn không biết hắn đã về.
Nhưng hắn nghe họ nói chuyện. Bố mẹ hắn đang gây lộn. Hắn định báo cho họ biết hắn đã về, thì chợt nhận ra họ đang nói về hắn. Quentin nấp sau mấy tấm màn trong phòng khách và lắng nghe.
Bố hắn đang càu nhàu, "Em yêu, vậy là theo cách lươn lẹo của em, em đã tìm cách để đạt được những gì em muốn - nhưng chỉ bởi con trai em quá ngây thơ. Dù sao thì em cũng mất khá nhiều thời gian, phải không?"
Veronica rít lên, "Tại sao gọi nó là lươn lẹo? Chẳng qua là do em sắp thắng những trận chiến mà không cần đổ máu, không như anh! Em đã cố dạy anh hàng bao thế kỷ nay, Mars, dùng mật thì bẫy được ong nhiều hơn là dùng ..."
"Bọn ong! Chúng ta không đến đây vì bọn ong! Chúng ta đến để bắt Psyche và làm dịu những cơn sợ hãi ghen tỵ của em, Venus ạ." Rồi giọng của Mars dịu lại, "Anh yêu tính ghen tỵ của em, em yêu, đặc biệt là khi nó dẫn em đến những âm mưu quái ác, giống như âm mưu này vậy."
Quentin không thể tin vào tai mình. Việc đuổi theo Psyche của hắn có dính gì đến máu ghen tỵ... của mẹ hắn nhỉ? Hắn chẳng hiểu gì cả. Bà không hề nói với hắn chuyện đó! Nhưng khi Quentin nghe tiếp, thì mọi chuyện càng lúc càng rõ hơn.
"Em không nghĩ đó là quái ác, Mars ạ. Nhưng khi em nhận ra, qua tin đồn hồi còn ở đỉnh Olympus, về sự tồn tại của một cô gái trẻ, đẹp hơn em! Anh muốn em phản ứng sao đây? Em là Venus, Nữ thần tình yêu. Không thể có bất kỳ ai lộng lẫy hơn em, trong bất kỳ thế kỷ nào đi nữa, trong bất kỳ vũ trụ nào đi nữa, và trong bất kỳ chiều kích nào đi nữa. Hãy tưởng tượng xem những pho sách thần thoại sẽ bị tác động như thế nào! Em phải tiến hành một việc điều chỉnh nhỏ."
Martin càu nhàu, "Nhưng em đã đi lệch kế hoạch ban đầu của em rồi, đúng không? Vậy cho nên em cần được thằng con khờ khạo của em giúp đỡ."
Veronica giận dữ. "Thần thoại nguyên thủy đã ghi rõ. Trong đó nói rằng Cupid đến trái đất để làm cho Psyche yêu một con rồng. Này, chúng ta đã ở đây một tháng - anh có thấy bất kỳ con rồng nào phù hợp chưa? Vậy tất nhiên em phải xoay sang Kế hoạch B. May là ở đây em vào được Internet. Và em biết được rằng những thần thoại cập nhật nói rằng chính Cupid đã yêu Psyche, dụ dỗ nàng ta vào hang của chúng ta, thậm chí cưới nàng ta. Điều đó nghe ra lãng mạn hơn đấy!"
Quentin có thể nghe bố hắn xoa tay với vẻ hoan hỉ, "Lãng mạn cái con khỉ! Một khi nàng ta đã ở trên ngọn Olympus, thì em sẽ biến cô con dâu yêu quý của chúng ta thành một kẻ nô lệ. Nàng ta sẽ bị giáng xuống làm lao động giản đơn. Nàng ta sẽ phải đổ rác, dẫn chó đi dạo, dọn ổ cho mèo, dọn giường, nấu những bữa tiệc cho chúng ta. Sau đó Psyche yêu quý của Cupid, gãy lưng vì lao động cực nhọc, sẽ nhanh chóng già đi và không còn là mối đe dọa cho sắc đẹp của em nữa. Bảo đảm rằng em, Venus yêu quý của anh, sẽ vẫn là Nữ thần tình yêu duy nhất không ai qua mặt nổi. Đúng vậy không nào?"
Veronica lầm bầm, "Có lẽ. Đại loại là như vậy. Nhưng anh lại làm cho nó có vẻ quá tính toán, trong khi đó chỉ là tự vệ. Giữ vững chỗ đứng của mình trong vũ trụ rắc rối phức tạp hiện nay là điều quá khó khăn. Vả lại Cupid sẽ bỏ cô nàng thôi."
Mars cười hinh hích, "Khai thác sự giúp đỡ vô tình của Cupid là một thủ đoạn chiến lược thông minh. Con trai của em thật quá ngờ nghệch! Quả là hay khi nó được sinh ra với đôi cánh đó. Nó chẳng bao giờ là một chiến binh giỏi được."
"Con trai em hả! Nó cũng là con trai anh vậy. Mars. Nhưng em thật sự mừng khi nó là một tình nhân chứ không phải một chiến binh. Cám ơn, trong gia đình có một ông Thần chiến tranh là đã quá đủ rồi!"
Quentin há hốc mồm khi bố mẹ hắn tiết lộ thủ đoạn thâm hiểm của họ. Một giọt nước mắt chảy ra.
Quentin lặng lẽ lẻn ra khỏi những bức màn. Hắn quá rối trí đến độ không thể đối mặt với bố mẹ mình. Thay vào đó hắn phóng ra khỏi nhà, tọt vào sau tay lái, và lái lòng vòng khắp thành phố. Mãi đến lúc đến đại lộ Collins hắn mới nhận ra nhà Sabrina ở đó.
Hilda ra mở cửa khi chuông reo. Nếu như bà cô của Sabrina có ngạc nhiên khi thấy Quentin thì bà cũng không để lộ điều đó. Bà cũng không hề biểu lộ cơn sốc khi nghe hắn nói, “Cháu đến đây để gặp Psyche. Cô ấy có đây không?"
"Ở đây không có ai tên đó cả, Quentin, nhưng nếu cháu muốn nói đến Sabrina, thì nó ở trên lầu. Chờ một chút, ta gọi nó cho."
Hilda không phải gọi. Sabrina đă đứng ngay đầu cầu thang và nghe hết. Cô không ngạc nhiên khi nghe Quentin yêu cầu gặp Psyche, mà giật mình vì giọng của hắn. Nghe thảm não hết sức.
Sabrina cho rằng hắn lang thang vì chuyện bị chế giễu sau vòng đấu loại. Cô cảm thấy có nghĩa vụ phải làm hắn vui lên, vì chính do ý kiến của cô mà hắn gian lận ... tức là, không chịu gian lận và đã thua một cách lương thiện.
"Hê, Cu ... Quentin," cô lúng búng, nhảy xuống các bậc thang. "Vào đây." Và Sabrina quay sang Hilda. "Cháu và Quentin muốn nói chuyện riêng với nhau. Xin cô vui lòng..."
Sabrina không cần nói hết câu. "Ta đang đói đây," Hilda nói và vẫy tay. "Ta sẽ giúp Zelda làm bữa tối. Đi nào Salem."
Sabrina ngoắc Quentin theo cô vào phòng khách. "Nghe nè, tôi biết vụ đó cũng kỳ lạ đối với anh, nhưng anh đã làm một việc tốt khi không chơi trò gian lận. Southvale đã đoạt giải vô địch bang và có thể bước vào một lãnh vực thể thao mà nó rất thích.Và tất cả chuyện đó là nhờ ... điều này hơi kỳ cục! ... nhờ vào chuyện anh không gian lận. Tôi biết mọi người la ó phản đối anh và có lẽ anh cảm thấy khó chịu về chuyện đó ..."
Quentin giơ tay lên ngăn cô lại. "Thì quá khứ rồi. Tôi quả là có cảm thấy bực bội về chuyện đó. Nhưng khi về nhà, thì tôi học được bài học về ý nghĩa đích thực của trò thối tha."
"Bố mẹ anh khó chịu vì anh đã chơi theo luật hả?" cô đoán.
"Ô, hoàn toàn không phải vậy. Tôi nhận ra rằng họ ... họ đã nói dối tôi, Psyche! Họ đã lừa dối tôi suốt từ đó tới giờ! Họ đã sử dụng tôi! Họ ..." Quentin hầu như không thể nói tiếp. Hắn bắt đầu đi tới đi lui, vặn vẹo hai tay. Cuối cùng hắn kể tuốt tuồn tuột ra toàn bộ câu chuyện, kết thúc bằng tiếng kêu đau đớn, "Họ sẽ biến cô trở thành một nô lệ! Tôi không thể để chuyện đó xảy ra. Bởi vì ... tôi thật lòng yêu cô"
Sabrina thốt ra tiếng thở dài bực bội. Cô chợt nghĩ tới thành ngữ "một bước tiến và hai bước lui". Có lẽ cô đã làm cho Quentin chơi thẳng thắn ở vòng thi loại môn bắn cung, nhưng cô không thể khiến cho hắn hiểu ra rằng "tôi không phải là Psyche và chúng ta không yêu nhau." Rõ ràng là sau khi nghe trộm bố mẹ hắn bộc lộ âm mưu của họ, hắn càng vững tin hơn rằng cô là Psyche - và hắn đang yêu cô. Và, ôi trời, cô cũng đang yêu hắn.
Sabrina biết cô cần người tiếp viện. Cô gọi họ.
"Cô Zelda, cô Hilda ... Salem ... Cháu muốn các người gặp" - Sabrina hít sâu vào - "Cupid."
Zelda đưa tay che miệng. Vì bà cô thông minh này của Sabrina hiểu ngay. "Quentin Pid. Q. Pid," bà lẩm bẩm thừa nhận. "Không có gì ngạc nhiên khi chúng ta không thể hình dung ra. Chúng ta mò lộn cây rồi. Quả là vậy."
"Cào lộn cây rồi," Salem nói, vẫn nghi ngờ. "Chúng ta chưa từng quan tâm đến gốc cây thế giới thần thoại ngoài sân trước."
Hilda vẫn còn bối rối. "Cupid à? Nhưng Cupid không có thực. Hắn là một..."
" ... một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp," Zelda giải thích, "hắn thường đến trái đất mỗi khi hắn cần phân phát món quà tình yêu cho những con tim quá trong trắng không đáng bị cô độc. Đúng vậy không?"
Quentin gật. "Có điều sứ mệnh lần này không phải vậy." Sabrina và Quentin cùng nhau kể cho Zelda, Hilda và Salem nghe toàn bộ câu chuyện. Gia đình Pid đã nhắm Sabrina suốt một thời gian dài. Tất cả những trò nhăng nhố thu hút sự chú ý tại các rạp hát đều đã là, kế hoạch trước. Cũng như mọi việc xảy ra sau đó. Có điều Mars và Venus không buồn tiết lộ cho Cupid biết toàn bộ sự thật.
Và trong vài tuần qua Quentin đã thực sự mê Sabrina: không có ma thuật hay những mũi tên ma thuật dính vào đây.
"Tôi không thể tin được họ đã lừa dối tôi," Quentin khóc. "Chính bố mẹ tôi!"
"Tôi cũng không tin được rằng anh không chịu tin tôi không phải là Psyche!" Sabrina nhất mực, van nài các bà cô. "Nói cho anh ta biết đi!"
Salem, đang sung sướng cuộn mình trên trường kỷ cuối cùng lên tiếng, "Tôi không thể nào tin được cậu là Cupid. Chứng minh thử coi!"
Hilda, cũng hết sức tò mò. Bà quay sang cháu gái mình, "Sabrina, sao cháu biết cậu ta chính là Cupid? Nào, chúng ta biết mẹ cậu ta không phải là người phàm - bây giờ tôi đã biết chữ viết tắt V thực sự là gì rồi - nhưng chúng ta có chứng cứ gì khác nào?"
Sabrina nhìn Quentin và nhún vai. "Mấy cô tôi cần bằng chứng - vậy tôi chỉ biết là họ sẽ nảy ra một kế hoạch để giúp anh. Và giúp cả tôi nữa."
Quentin gật đầu ra vẻ hiểu. Hắn đứng lên, cởi áo khoác, và áo sơ mi. Hắn xoay tròn và bung đôi cánh ra. Chúng lấp lánh!
Salem cong lưng và nhảy ... giật lui!
Hilda tiến tới đầy thận trọng. "Tôi có thể ... sờ cánh của cậu không? Tôi biết hiện cậu không làm nhiệm vụ. Nhưng cậu biết ông chồng hụt của tôi chứ, Drell ấy? Tôi có đề cập đến ông ta chưa nhỉ? Liệu cậu có thể làm bất cứ điều gì ...?" Bất chợt Hilda im bặt và nhìn quanh phòng. "Mấy mũi tên của cậu đâu rồi?"
"Tôi cất trên xe," Quentin đáp. "Nhưng còn vụ Drell ... ơ, mẹ tôi nghĩ bà có thể làm tốt hơn thế nhiều ..." Rồi Quentin im. Mình đang nói gì vậy? Ai thèm quan tâm đến chuyện mẹ mình nghĩ gì! Bà ấy đã nói dối mình!
Bất ngờ Zelda chen vào, "Cậu có vấn đề trong việc trao đổi với bố mẹ cậu, Quentin. Theo tôi thì cậu và Sabrina có thể tự giải quyết chuyện của mình. Hilda này, mình xuống bếp làm cơm tối đi."
"Khoan đã!" Sabrina kêu lên. "Sao mấy cô không nói với anh ta cháu không phải là Psyche - rằng cháu là một phù thủy?"
Khi hai bà bước về phía nhà bếp, Hilda quay lại nói với Quentin. "Con bé là phù thủy đấy, Cupid. Thiệt mà. Nó không phải là Psyche mà cậu đang tìm đâu. Tôi có giấy khai sinh của nó và toàn bộ lịch sử gia đình nó. Chừng nào hai đứa nói chuyện xong, ta sẽ cho cậu xem cái cây gia tộc."
Zelda thêm vào, "Đó là sự thật đấy, Quentin. Với lại, nếu tôi nhớ chính xác về thần thoại, thì Psyche có mái tóc dài tới thắt lưng và không mua sắm ở J. Crew. Và ta không nhớ ra có chuyện thần thoại nào nói về vụ Psyche chỉ ngón tay để khiến mọi thứ xuất hiện. Làm cho cậu ta coi đi, Sabrina."
Sabrina mỉm cười. "Khát không?" cô hỏi Quentin. Không chờ trả lời, Sabrina chỉ vào hai cái ly. "Tôi làm cho tôi một ly sô cô la - và anh một ly dâu nghen."
Quentin há hốc mồm. Sabrina nói tiếp, "Và tôi làm thêm một món ăn nhẹ nữa. Anh có thích những món có thịt lợn hun khói không? Harvey thích mấy món đó lắm." Lập tức một khay thức ăn nhanh nhỏ xuất hiện - với lọ mù tạc bên cạnh.
"Và nếu như anh cảm thấy cung và tên tách rời nhau, thì tôi sẽ đưa hộp cung của anh vào, được không?"
Hai tay Quentin giơ lên - vừa đúng lúc để chụp lấy hộp cung mà Sabrina đã điều khiển cho nó bay từ ngoài xe vào. Hắn cố nuốt nước bọt. "Thôi. Thôi. Được rồi ... được rồi ... tôi tin cô là thứ phù thủy gì đó rồi. Nhưng Psyche ... ý tôi muốn nói là, Sabrina, việc tôi tin cô chẳng thay đổi gì cả. Bố mẹ tôi sẽ đến bắt cô. Và họ có pháp thuật sai khiến của riêng họ. Các người khó lòng ngăn cản họ được."
Sabrina nhún vai. Ý tưởng bị bắt cóc đến một tinh cầu khác chính xác không phải là điều cô dự kiến cho mình trong vài thế kỷ tới." Có lẽ anh đúng đấy, Quentin. Tôi không biết pháp thuật của tôi có địch nổi họ không. Nhưng pháp thuật của anh thì được đấy."
Hắn lắc đầu. "Tôi không nghĩ vậy đâu, Sabrina. Làm sao tôi có thể chống lại Nữ thần tình yêu và Thần chiến tranh được? Tách riêng ra thì quyền lực họ không lớn lắm. Hợp tác với nhau thì không thể đánh bại họ được. Với lại, đó thực ra không phải là bản chất của tôi. Tôi là một tình nhân, không phải là một ..."
Sabrina cắt ngang để nhắc nhở hắn một cách nhẹ nhàng. "Nhưng anh cũng là con trai họ, Quentin. Và điều đó rất quan trọng. Nếu anh thực sự nghiêm túc, tôi cá là anh có thể khiến họ lắng nghe anh. Và lần này sự thật đứng về phía anh. Cho dù những kế hoạch của họ có kỳ quặc thế nào đi nữa, thì họ cũng bắt nhầm người rồi. Tôi không phải là Psyche."
"Đúng rồi!" Quentin làu bàu. "Điều đó chẳng có ý nghĩa gì đối với họ cả! Cô không biết sống với họ là như thế nào đâu, Sabrina. Trong thế kỷ này cô sẽ gọi họ là thiểu năng. Bà ấy luôn mơ đến một viễn cảnh lãng mạn nào đó, còn ông thì luôn tuyên bố chiến tranh, cả hai đều muốn tôi giống họ nhiều hơn. Cô không biết mình may mắn thế nào khi được sống với mấy bà cô cùa mình đâu."
Sabrina nhíu mày. "Xin lỗi, chính xác là anh không hiểu gì về những gia đình kỳ quặc. Không ai có một gia đình hoàn hảo cả. Trong vũ trụ, trong cảnh giới, hoặc chiều kích này hay bất kỳ vũ trụ, cảnh giới, chiều kích nào khác."
"Cô có đó," Quentin khẳng định. "Các cô của cô thật tuyệt vời."
Sabrina thở dài. "Nghe nè, Quentin, như thế chứng tỏ là anh biết rất ít về tôi. Mấy cô tôi thật tuyệt, nhưng có bao giờ anh tự hỏi bố mẹ tôi đâu không? Để tôi nói anh nghe: bố tôi ở trong một cuốn sách, còn mẹ tôi thì ở Peru - trong hai năm tới nếu như tôi gặp mẹ, thì bà sẽ biến thành một cục sáp. Mọi chuyện như thế có bình thường với anh không? Nếu tôi thực sự cần họ, tôi biết rằng họ sẽ có mặt. Tuy chỉ là về mặt tâm linh. Giống như tôi nghĩ rằng bố mẹ anh sẽ nghe anh nói."
Quentin ngạc nhiên trước những tiết lộ của Sabrina, nhưng không đồng tình. Hắn đã có một ý tưởng, và bất ngờ hăng tiết lên. "Có một điều duy nhất có thể cứu chúng ta. Tôi sẽ bỏ trốn! Họ không thể bắt cô về nếu không có tôi. Thần thoại là Cupid với Psyche, chứ không phải là Cupid thiếu Psyche. Nếu tôi không đi, thì cô sẽ không phải đi."
"Làm sao anh có thể không thể trở về được hả Quentin?"Với vẻ ngoan cố, hắn khoanh tay trước ngực, hất mặt lên. "Tôi chỉ không về, thế thôi." Khoái chí với ý tưởng này, hắn nóỉ thêm, "Với lại, tôi muốn ở lại đây! Trái đất này thiệt đã!"
Sabrina cân nhắc. "Anh đúng. Nó có thể khá ngon lành đó, nhưng nó không phải là thế giới của anh, Quentin ạ. Ý tôi là muốn nói về số mệnh. Anh có một công việc phải làm. Giống như cô Zelda vừa nhắc nhở anh. Anh có nhiệm vụ phát quà tình yêu cho những trái tim trong trắng để chúng không còn cô độc. Con người trong mọi cảnh giới đều cần anh. Anh không thể dễ dàng bỏ đi được. Ý tôi là, hãy tưởng tượng một thế giới không có Cupid để người ta tin! Nó sẽ rất bi thảm."
Quentin cau có. "Tất cả điều đó thật dễ nghe, Sabrina ạ, nhưng phần tôi thì sao, hả? Chẳng ai quan tâm đến chuyện tôi cảm thấy như thế nào cả. Tôi phát ớn vì phải đóng vai ông Goody hai cánh. Ở Westbridge này không ai biết tôi là Cupid cả, nhưng tôi là một ngôi sao! Tôi thích được mọi người hâm mộ! Trước khi cô thuyết phục tôi chơi trận cuối cùng công bằng và thẳng thắn, tôi đã được sùng bái! Với lại, khi xem TV tôi thấy những vị thần Hy Lạp khác ở đây làm ăn rất được. Ý tôi muốn nói là Hercules có một bộ phim và một chương trình trình nhiều kỳ trên TV. Xena có một bộ phim nhiều tập và một phim video. Vậy tại sao tôi không thể có? Tôi bảnh hơn họ nhiều."
Sabrina không thể nhịn cười. Quentin thật sự bảnh. Nhưng hoàn toàn lầm lạc. "Tôi nghĩ anh lạc đề rồi, Quentin."
Nhưng Quentin đang hứng chí. "Còn cô thì sao,Sabrina? Cô có nghĩ đến một chương trình trên TV không? Ỷ tôi là một hài kịch về một cô phù thủy nhỏ yểm bùa lên tất cả những bạn bè của cô ta - điều đó bảnh cỡ nào nhỉ?"
"Tôi tưởng tượng nó sẽ là một thành công lớn đấy Quentin, nhưng tôi thích sống kín đáo hơn. Làm người bình thường là chuyện có ý nghĩa rất lớn đối với tôi ..."
Hắn cắt ngang, "Nghe sặc mùi quá! Tôi khoái là trung tâm của mọi chú ý! Trâng tráo tự đề cao, đó là đặc điểm chính của tôi. Cô thực sự không biết nhiều về tôi, đúng không, Sabrina?"
Cô nhún vai. "Cũng biết một mớ thôi. Phần còn lại của những gì anh đã nói với tôi chỉ có ít người biết thôi. Nó phần nào làm lu mờ huyền thoại này. Người ta muốn tin vào Cupid trên những tấm thiệp của ngày lễ Tình yêu. Nhân vụ này... ở yên đây nghen, tôi sẽ quay lại liền."
Sabrina lập tức phóng lên lầu đến phòng cô. Một lát sau khi quay lại, cô đưa cho Quentin một tấm thiệp về ngày lễ Tình yêu. Nó in hình một Cupid có gương mặt bụ bẫm ngây thơ, trong tư thế sẵn sàng bắn mũi tên ái tình vào chuyến hành trình lãng mạn của nó. "Hiểu cái này không? Tôi mua nó cho Harvey đó."
Quentin đỏ mặt giận dữ. "Tôi ghét mấy bức hình này! Chúng chụp hồi tôi còn là một thằng nhóc mũm mĩm. Cô sẽ nghĩ sao nếu mấy tấm hình hồi bé của cô bị bàn tán khắp thế giới?"
"Điều này quá hấp dẫn - anh thấy khó chịu à!"
Quentin bực bội. "Rồi làm như chưa đủ, người ta còn bịa ra cả đống bài hát nữa. Nào là ‘Sự trả thù của Cupid’ với ‘Cupid ngốc nghếch’ - tôi đã nghe hết rồi."
Sabrina cười. "Tôi nghĩ hình ảnh của anh cần cập nhật hoá."
Quentin nhìn cô vẻ giễu cợt. "Nhân chuyện hình ảnh cần cập nhật - còn hình ảnh của cô thì sao? Ý tôi là cô là một phù thủy. Vậy cái nón đen nhọn của cô đâu? Tôi cứ nghĩ các phù thủy là phải lảng vảng khắp mặt đất vào ban đêm trước bình minh chứ."
Sabrina dạy hắn. "Không như anh, luôn có được hình ảnh hoàn toàn hoàn hảo, các phù thủy bị nhiều sức ép tệ hại. Còn cái nón chóp nhọn hả? Nó biến mất từ lâu rồi! Tôi nhớ những gì anh nói về mấy bài hát - nếu tôi còn nghe bài 'Thầy pháp' hay tệ hại hơn, bài 'Mụ phù thủy' một lần nữa, chắc tôi buồn mửa quá."
Đến lượt Quentin cười. "Tôi đoán không ai trong chúng ta vươn tới được - hoặc hạ xuống bằng! - những quan niệm của con người quá. Nhưng ...ơ ... nếu cô thực sự là một phù thủy, vậy chúng ta phải có chung một điều gì khác chứ."
"Đó là cái gì..."
Quentin bật dậy và cởi khuy áo sơ mi. "Tôi sẽ không cần đến cái này - và tôi đoán là cô phải tới phòng để chổi và lấy những gì cô cần."
Sabrina lập tức hiểu ra. "Tôi sẽ cần sự giúp đỡ, Quentin, nhưng cán chổi cũng đã biến mất cùng với thứ nón chóp nhọn rồi." Sabrina biến vào cái phòng xép trong tiền sảnh.
Lát sau cô phù thủy nhỏ này hiện ra lôi theo một máy hút bụi hiệu Hoover Upright.
"Tụi cháu sẽ đi một vòng," cô nói to với mấy bà cô. "Chắc là về trễ." Rồi Sabrina và Quentin bước ra khỏi nhà. Cô đặt hai bàn chân lên đế của máy hút bụi và nắm chặt cán. Hắn thở một hơi và dang đôi cánh lộng lẫy ra. Cô hướng cỗ máy bốc lên trời; còn hắn bay vọt lên. Và họ cất cánh: lên cao, lên cao và biến mất!