Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Image

Libby ngó vào khoảng hẹp giữa hai chiếc xe trong nỗi lo lắng kinh hoàng

“Chỗ này được đó,” Cô Santini, nhân viên Phòng quản lý xe đang giám sát trắc nghiêm của cô, thở dài và ra hiệu cho cô tiến hành.

Hấp háy, Libby quyết định không tranh cãi với ý kiến của người phụ nữ kia, cũng như vận may dễ sợ của mình. Họ đã lái lòng vòng quanh bốn khối nhà tìm cơ hội để song song đỗ xe, nhưng mấy đường phố đều -trống trơn và lựa chọn hay nhất chính là một điểm đỗ vừa hai xe trên đại lộ Watson.

Tự tin do vẫn thành công cho’ tới lúc này, Libby thư giãn trong khi quành gắt chiếc xe vào chỗ đỗ rộng rãi. Cô ta chẳng bận tâm đó là chiếc chân thỏ mầu hồng trong ví hay chỉ là một cú nhăn mày quái gở của định mệnh đã giúp sức cho mình. Tất cả chỉ có nghĩa là cô sẽ nhận được bằng lái khi quay lại chỗ trường Trung học Westbridge.

Ngon lành!

Tiếng giáo viên Pháp ngữ nghe cứ ù ù. Sabrina lắng nghe cái âm thanh đều đều mềm mại đó, nhưng cô không thể tâp trung.

Libby đã có bùa may mắn

Và sẽ có một bất hạnh quỉ quái nào đó xẩy ra với Sabrina.

Vấn đề chỉ là vào lúc nào mà thôi.

Và chính xác là điều gì?

Nhai cục tẩy, Sabrina ngó đồng hồ và chờ đợi giờ ' định mệnh.

Nằm trên chiếc ghế sofa, Salem ngó quanh và vẫy đuôi bực dọc. Hilda vẫn đứng ngay chỗ cửa trước đang mở và vẫy tay từ biệt Gabe. Họ đã nói mấy lời giã biệt dịu dàng suốt trong hai mươi phút và tới lúc này cái quí ông Quá-ngon-để-có-thể-là-hiện-thực kia mới chịu ra về. Hắn muốn cuộn mình thư dãn trên cái váy ấm áp và mềm mại kia. Làm mèo, ngoài món bạc hà miêu và đồ ăn ra cũng còn vài lạc thú khác nữa. Hắn luôn có thể trông đợi là sau khi gặp và gây ấn tượng với một người đàn ông bà thích, Hilda bao giờ cũng co mình nằm khoan khoái trên ghế dài. Nhớ lại ấn tượng về ông nhạc công cello, bà ta dám ngồi đó và nhìn mơ màng suốt cả giờ liền.

Chuồng điện thoại réo vang.

Salem căng người chờ đợi, hy vọng Hilda sẽ chấm dứt trò vẫy tay ra con phố vắng tanh và sẽ nhấc máy lên. Zelda dang ở Thư viện. Mới rồi bà đã tình cờ tìm ra Những nguyên ỉý Khoa học cơ bản của Tiến sỹ Peavey, và giờ chắc đang hối hả kết thúc phần nghiên cứu và bài viết.

Thở dài bâng khuâng, Hilda nẩm lấy tay nắm cửa.

• Chiếc chuông lại réo lên lần nữa.Nhận ra cái nhìn trống vắng của Hilda và cho rằng cuộc hẹn ăn tối phiêu lưu sắp xẩy đến kia đã làm bà điếc đặc, Salem gào lên, “Điện thoại!”.

Hilda chỉ mỉm cười ngơ ngẩn và thở dài thêm lần nữa.

Chiếc điện thoại lại reo.

Và thêm lần nữa. Quá trễ rồi. cái máy tính của Zelda sẽ chấp nhận cuộc gọi và tự động ghi âm. “Chẳng biết ai thế nhỉ?”, Salem lẩm bẩm. Ngộ nhỡ mình trúng số thì sao?

Khi chiếc điện thoại reo lên lần thứ năm, hắn nhớ ra là Zelda đang tải mấy files cho đề tài nghiên cứu và đã tạm thời ngắt chức năng tự động trả lời của modem. Với một cú nhẩy lên mặt bàn sau chiếc ghế dài, hắn gạt ống nghe ra khỏi bệ.

“Nhà Spellman đây”.

“Tôi đang nói chuyên với ai đây?”.

Willard! Salem cười khẩy, không thể cưỡng lại được ước muốn giỡn chơi đôi chút bằng chi phí của quí ông hiệu phó. Dù Hilda vẫn ngọt ngào với ông này trước sự cố hôm chủ nhật, hắn vẫn nghĩ Willard Kraft là một gã khờ.

“Con mèo đây”.

“Còn tôi là hiệu phó Willard Kraft của trường trung học Westbridge. Tôi không biết ngài là ai, thưa ngài, nhưng tôi muốn nói chuyện với một trong hai bà cô của Sabrina về cô cháu của họ. Zelda là hay nhất”.

Oops! Sabrina có chuyện gì sao?

Salem lưỡng lự cân nhắc lại cách tiếp cận của mình. Sẽ chẳng có ai tán thưởng việc hắn vừa tạo thêm cho

ông hiệu phó tò mò một chứng cớ quái dị để mà thắc mắc.

Chuyện nhỏ! Salem cười khoái trá, mãn nguyện với giải pháp thông minh và thú vị vừa nẩy ra trong cái đầu mèo xảo quyệt của hắn.

“Hiện không có ai trả lời cuộc gọi của bạn,” Salem nói. “Xin lưu lại tên, số điện thoại của bạn. Chúng tôi sẽ gọi lại ngay khi có thể...”

“Ai đó?” thì thầm với con mèo, Hilda nhấc ống nghe lên và áp vào tai.

“Tin tôi đi, cô không muốn biết tới cái gã này đâu...” Salem lấy một chân che mắt.

Mở miệng định nói, Hilda bỗng giật phắt tay lại để che mồm khỏi một tiếng kêu kinh ngạc.

Salem rúm người lại khi bà ta chậm chạp đặt ống nghe xuống. “Tôi không biết là ông ấy, Hilda, thật mà!”.

“Willard”- Hilda phim ra cái tên đó, như thể nó để lại một mùi vị đáng tởm trong miệng bà - “nghĩ là ông ta đang nói với máy tự động và đã để lại tin nhắn”.

“Tin nhắn gì?”

Ánh chớp nháng lên và tiếng sấm ầm vang khi một cơn giận dữ u tối đã thế chỗ cho vẻ mặt hân hoan của Hilda từ khi gặp Gabe. Bà nói qua hàm răng nghiến chặt.

“Ông ta nói nếu ta và Zelda muốn biết vì sao ông ta đuổi học Sabrina, chúng ta phải có mặt tại trường lúc bốn giờ”.Vào cuối tiết thứ sáu, Sabrina cẩn thận trôn ra khỏi lớp. vẫn chưa thấy có hệ quả gì tai hại. Và bởi Libby còn tiết thứ bẩy học tiếng Anh nữa nên Sabrina cũng chẳng buồn đi kiếm cô ta xem có chuyện gì xẩy ra với cái chân thỏ đó không. Cô đ\ thẳng tới lớp tiếng Anh.

Jason Richards đuổi kịp cô trong hành lang và cố bám theo.

“Mình vội lắm, Jason”. Bước mau thêm, Sabrina . ngó dọc hành lang tìm Harvey. Nếu Val nói đúng, cậu ấy đã tin là cô có chuyện gì đó với gã trai mới này. Cô sẽ không có cách nào giải thích cái cuộc chạm trán thứ ba này được. Dẫu sao thì cũng chẳng thấy bóng dáng của Harvey.

Jason bước vội cho kịp cô bé. “Có mấy chuyên mình muốn hỏi cậu suốt từ sáng tới giờ”.

“Okay. Hỏi đi. Rồi mình phải đi đó”, Dừng phắt lại, Sabrina quay ngoắt sang đối diện với cậu ta. “Cậu có ba mươi giây. Mình đang trải qua một ngày tệ hại lắm đây”.

“Gosh, mình thật tiếc phải nghe chuyện đó”, Jason nhăn mặt rất thực thà. “Nhưng có thể chuyện này sẽ làm cậu vui lên đó”.

“Gì chứ?”, Sabrina nạt, nhưng rồi cô hối tiếc ngay. Jason chỉ tỏ ra tử tế mà thôi. Thực ra, nếu cô không đứng trước hiểm nguy mất Harvey mãi mãi, cô cũng có thể nghiêm túc cân nhắc chuyện đi chơi cùng anh chàng này. “Xin lỗi”.

“Không sao. Mình đã có hai vé đi coi hoà nhạc của Leopard Spots và mình nghĩ có thể bạn sẽ muốn điQ^U^Q^HqtỂXI 9HẠT ỠKẶíH.

chung..”

Sabrina không tin đước. Jason đã có đúng cái mà Harvey mơ ước nhát trên đời, ít ra là trong tuần này. Vé cho buổi diễn đã bán trước của ban nhạc xịn nhất nước. Thật phi lý...

“Mình cũng thích lắm”. Sabrina giơ một tay lên khi Jason bắt đầu mỉm cười. “Nhưng mình không đi được”.

“Ôi, tệ thật.” Jason giả bộ bỏ qua vụ từ chối của cô, nhưng rõ là anh chàng đang thất vọng. “Cậu không thích Leopard Spots à?”

“Không. Mình nghĩ ban đó siêu lắm.” Với cái dáng vẻ dễ coi và tính tình dễ thương của cậu ta, Sabrina nghĩ là cậu không quen phải lấm lưng. “Chỉ có điều là mình đã hứa đi coi với một người khác ...nếu mình kiếm được cặp vé tại The Slicery hôm nay”.

“Mà nếu cậu không kiếm được vé thì sao?”, một tia hy vọng loé lên trong mắt Jason. “Buổi diễn này hết vé rồi”.

“Phải, mình biết, nhưng...” Sabrina lưỡng lự, rồi cô quyết định nói sự thật với Jason thay vì để cho anh chàng trông ngóng. “Harvey và mình cũng đã hẹn ước rồi. Chuyện bình thường thôi mà”.

“Cậu ư?” Bối rối, Jason nhún vai cái nữa. “À...”

“Cậu biết không, mình phải đi thôi”. Sabrina cắt ngang và chạy ào xuống tầng hai, trước khi Jason có thể hỏi thêm một câu nào đó mà cô không thể trả lời chân thành như mới rồi. Trong lúc vội vã đi xuống hành lang, cô không thể xua đuổi cái cảm giác đeo đẳng là định mệnh đang sắp sửa bỏ bom mình.Và cô sẽ chẳng kịp nhận ra kịp lúc để có thể tránh đi.

Trái bom thứ nhất đập trúng cô ngay vào lúc cô bước qua cửa lớp và nhận ra Libby. Bao quanh bởi một đám học sinh, có cả Harvey, cô hoạt náo viên nhún vai thờ ơ.

“Trắc nghiệm thực địa là chuyện vớ vẩn. Chưa bao giờ mình thoáng nghĩ là có thể trượt cuộc thi này”.

Phải rồi, Sabrina nghĩ trong khi tiến sát lại gần nhóm này. Đó là vì sao trông mi muốn phát rồ hồi sáng nay. Libby không hề biết là cô ta đã có bùa may mắn trự giúp. Mà quan trọng hơn là chuyện liệu Libby còn giữ cái bùa đó hay không.

“Vậy bạn có bằng lái rồi đó.” Gật gật đầu, Harvey cười. “Siêu lắm, Libby”.

“Thế sao cậu không ghé lại The Slicery sau buổi bán hàng từ thiện để giúp mình ăn mừng nhỉ, Harvey?”. Libby làm dáng.

“Được thôi. Đằng nào thì mình cũngghé coi giải bóng tay”. Quay lại chỗ ngồi, Harvey nhân ra Sabrina.

“Chào, Sabrina”

“Chào Harvey. Nghe này, mình...”

“Giờ chưa nói được đâu, Sabrina. Chuông sắp reo rồi.”

Sabrina chớp mắt. Cô vừa bị Harvey từ chối thẳng thừng! Tê liệt, cô hầu như không nhận ra Libby vừa lôi cái chân thỏ ra khỏi ví. “Có ai cần chút may mắn không đây?”

“Mình chắc chắn là cần một chút”, Jill rên rỉ. “CáiQXIÁ ữQX ÍMẶÍK

bà làm tóc đã kín lịch suốt thứ Sáu tới, mà mình lại có hẹn với một anh chàng thật bảnh đi coi Leopard Spots mới chết chớ”.

Dù có vẻ như ai nấy đều đã có vé trừ cô và Harvey, buổi hoà nhạc vẫn không phải là ưu tiên hàng đầu của cô vào lúc này. Nếu cô không thu lại được cái chân thỏ bị bỏ bùa kia, chắc cô sẽ chẳng còn bất cứ cơ sở nào để lo tới bất cứ chuyên gì xẩy ra vào thứ Sáu tới.

. “Này Libby,” Sabrina nói vui vê, chìa tay ra. “Cậu tìm thấy cái chân thỏ của mình rồi hả? Cám ơn nghe”.

“Chân thỏ của cậu á, Sabrina? Quên vụ đó đi, đồ dở hơi. Đây là chân thỏ của Jill.” Mỉm cười, Libby quăng chiếc bùa sang phía Jill.

“Nhưng...” Sabrina vươn tới để tóm bắt nhưng trượt mất.

“Tuyệt! Cám ơn Libby!” Dúi cái chân lông lá mầu hồng vào túi xách, Jill chuồn vào chỗ ngồi.

“Nhưng...” lời phản đối của Sabrina bị ngắt ngang khi bà Siegler bước vào và yêu cầu ai về chỗ nấy. Sabrina vẫn ngó chừng Jill và chỉ lơ mơ để ý tới lời bà giáo.

Cho tới khi tên cô được nhắc tới.

“Chúng ta hãy bắt đầu với... Sabrina Spellman”.

“Huh?” đầu Sabrina ngửng phắt dậy. “Em sao?” “Phải”.

“Ôi...” Trì hoãn, Sabrina liếc quanh phòng học, hy vọng ai đó sẽ mách nước cho cô. Ai nấy đều ngó cô, nhưng chẳng có ai làm hiệu cho cô hết. “Em, ôi...”

“Nào, em đứng dậy và đọc bản tổng kết đi, Sabrina.”

“Tổng kết? Đọc ạ? về The Yearling?”Những tiếng cười bị nén lại lan ra khắp phòng.

Bà Siegler thở dài. “Nếu em không phiền. Và ngắn gọn thôi nghe”.

Chẳng sao, Sabrina nghĩ khi đứng dậy. Cô đã đọc phần lớn cuốn truyện này nên chắc sẽ có cách thuật lại thôi. Nói nhanh và rõ ràng, cô giải thích cậu bé Jody đã tìm thấy chú hươu non sau khi cha cậu, Penny, đã bắn chết mẹ nó để lấy gan chữa một vết rắn cắn. Không tuân theo lời của cha mình, Jody đã giữ lại và nuôi sống Flag.

Sabrina ngập ngừng. Penney đang dựng một hàng rào cao để ngăn cho chú hươu mới lớn khỏi trốn thoát - cô mới đọc tới đó thôi. Cô bé quyết định lờ đi.

“Và vì con hươu không thoát ra được khỏi hàng rào, vấn đề được giải quyết và ai nấy đều sống hạnh phúc bên nhau”, khi ngồi xuống, Sabrina nhận ra Bà Siegler đang cau mày nhìn mình.

Carol Corning chồm tới trước và thì thào, “Mẹ thằng nhỏ đã bắn con hươu và Flag chết rồi”.

Rên lên, Sabrina gục đầu vào hai cánh tay.

Trái bom thứ hai tiếp nốỉ.

“Rõ ràng em vẫn chưa đọc hết cuốn sách, Sabrina. Và tất nhiên em cũng không viết bản tóm tắt, đứng không?”

Sabrina lắc đầu.

Bà cô vạch đậm vào sổ rồi ngó lại Sabrina. “Gặp cô sau giờ học”.

Giờ học tiếng Anh thật thê thảm, Sabrina đã bỏ cả phần sau tiết học để tính cách giải quyết mấy chuyệnQUÁ.

sau giờ học.

Làm sao cô vừa có thể chịu phạt, vừa tham dự buổi bán hàng và cả cái giải bống tay tại The Slicery nữa?

Cô sẽ khồng tìm cách chế ra hai bản sao trước khi tham khảo cuốn sách. Chắc chắn là có những hậu quả đáng sợ liện quan tới ba phiên bản đồng thời của một người. Nên cô sẽ phải nghĩ ra một cách nào đó để hiện hữu cùng lúc tại cả ba địa điểm chỉ với một bản sao mà thôi.

Giải pháp thật đơn giản, Sabrina suýt nữa đã cười phá lên khi cái kế hoạch hoàn hảo đó nẩy sinh trong đầu.

Cô sẽ phải một bản sao đi chịu phạt, nơi chiến hữu song sinh của cô sẽ chỉ phải vờ gật gù và đọc sách. Để cho bản sao đọc The Yearling có khó khăn gì không nhỉ? Cô chẳng thấy gì trở ngại. Mà dùng ba câu đơn giản để giải quyết tất cả những cuộc chuyện trò trong phòng đọc ồn ào cũng là chuyện nhỏ.

Rồi cô cố thể nhẩy qua nhẩy lại giữa buổi bán hàng và The Slicery mà chẳng có gì phức tạp. Cô chỉ cần ghé qua phòng vệ ắinh vài lượt, vẫn còn có mấy đứa khác tại gian hàng để đỡ tay trong lức cô vắng mặt. Còn giải bóng tay tại The Slicery chỉ bắt đầu vào ba rưỡi chiều. Một khi cô đã biết thứ tự của mình trên bảng phân cặp, cô có thể xuất hiện đúng lúc để chơi ván của mình, rồi lại biến đi chờ lượt đấu tiếp- nếu cô thắng và lọt được vào vòng hai.

Yếu tố quyết định của kế hoạch này là may mắn.

Nhưng ít ra cô còn biết cái bùa đó ở dâu.

Khi chuông reo, Sabrina bám chặt lấy Jill, đi theo côả vào hành lang. Là một hoạt náo viên và chiến hữu thân cận của Libby, Jill sẽ không đưa trả chiếc bùa may mắn chỉ vì ai đó yêu cầu cô ta Nhưng lúc này Sabrina đang trong tình cành tuyệt vọng và sẵn sàng làm bất cứ việc gì để đoạt lại cái cục lông giả mầu hồng đó. Kể cả chuyên phải dùng tới ma thuật và tự lột mặt mình như một phù thuỷ.

Thật xui, cô sẽ không có cơ hội nào trước khi giờ nghệ thuật bắt đầu.

“Sabrina!”

Quay ngoắt về tiếng gọi sắc gọn của bà Siegler, Sabrina sụp xuống thất vọng. Trông đợi là sẽ nhận được một bài đít cua nghiêm khắc về chuyện phải làm bài về nhà đúng hẹn, cô ngạc nhiên khi thấy bà Siegler đưa cho mình một mẩu giấy màu hồng.

Bùm!

Được phép rời phòng phạt. Có mặt tại văn phòng tôi lúc 4:00 để trao đổi với các cô của em.

Thầy Kraft. Hiệu phó.

Sabrina lượn vào hành lang trong cơn mê. Cô không biết vì sao ông Kraft lại gọi mấy cô mình tới, nhưng chắc chẳng có chuyện gì hay. Dù ông hiệu phó có nghi ngờ là cô đã tắt tín hiệu báo cháy, ông ta vẫn không thể chứng minh điều đó. Trừ khi ồng ta còn truy ra được chuyên gì đó khác ngoài mấy mảnh kính vỡ. Nhưng một lần nữa, cô không tin chắc là bùa phép của cô biến mảnh kính thành cát có hiệu lực. Và nếu như vậy, ông Kratt có toàn bộ bằng

chứng cần thiết để đuổi học cô.

Cái kế hoạch hoàn mỹ của cô về chuyện có mặt ở ba nơỉ cùng lúc sẽ không thể thực hiện được.

Chẳng có cách nào để bản sao của cô có thể thế chỗ tại cuộc gặp mặt này.

Và cô cũng không dám bỏ qua cuộc họp.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.