_003.jpg)
Một chàng trẻ tuổi, đẹp trai mặc áo khoác da đen từ bóng tối bước ra. Chàng có đôi mắt cháy bỏng và râu ria quên cạo. Một phụ nữ tóc vàng tuyệt đẹp thở hổn hển cố thoát khỏi vòng tay chàng, nhưng trên ban công tầng thượng này chẳng có chỗ để chạy. Chàng nắm lấy tà chiếc váy dài của nàng và thô bạo kéo nàng về phía chàng.
Khi người phụ nữ vùng vẫy trong cánh tay chàng, Treg gầm gừ. “Không ăn thua đâu, Marlene! Chúng ta được dành cho nhau ...”
“Sai rồi,” Sabrina lầm bầm, cô đang mặc pijama, nằm dài trên giường xem Tv. “Marlene không cần một kẻ bại trận như anh đâu. Còn Roger thì sao?”
Cô chỉ ngón tay vào TV và những nốt nhạc kêu leng keng trong không khí. Lập tức Marlene nằm trong vòng tạy Roger sôi nổi, chứ không phải Treg thô bạo. Tuy nhiên trông nàng không có vẻ gì là hạnh phúc hơn - nàng chỉ ngạc nhiên và bối rối.
“Roger, anh làm gì ở đây vậy?” Marlene hỏi, xô nhà công nghiệp giàu có này ra. Có vẻ lúng túng, nàng giũ tung mái tóc.
Roger, là một quý ông, buông nàng ra. Chàng nài xin. “Anh luôn yêu em, Marlene. Hãy để anh chứng minh cho em thấy! “Nhưng anh đã cưới em gái tôi!” Marlene thất kinh rùng mình.
Sabrina nhíu mày. “Ô, mình quên mất chuyện đó.” Với một cái chỉ tay của cô, Marlene nhận ra nàng đang nằm trong vòng tay của Mark, ông chồng cũ nghiêm túc và trung thành của nàng.
“Mark!” Nàng ngạc nhiên kêu lên và nhẹ nhõm. “Anh đang làm gì ở đây vậy?”
Ông ta cũng có vẻ ngạc nhiên. “Anh không biết. Anh nghĩ anh đã biến mất trong một tai nạn thuyền buồm trên dòng Amazon.”
“Chả ăn thua gì cả,” Sabrina lẩm bẩm.
Có tiếng gõ cửa phòng ngủ. “Sabrina!” Giọng của cô Hilda. “Ta vào được chứ?”
“Chắc chắn rồi!”
Hilda bước vào phòng trong chiếc quần soóc màu hồng tươi và chiếc áo mùa hè mượt như tơ. “Cháu đang làm trò gì với cái TV vậy?”
“Chỉ chỉnh sửa vở kịch nhiều kỳ ngớ ngẩn này thôi,” Sabrina nhún vai giải thích.
“Ô, tự dưng ta thấy khoái vở kịch nhiều kỳ ngớ ngẩn đó,” Hilda ca thán. “Và ta thích Treg hơn những anh chàng kia.”
Bà chỉ vào TV. Trong chớp mắt Marlene đã trở về với Treg, người luôn luôn mặc cái áo khoác da đen và râu ria xồm xoàm.
“Marlene!” Chàng kêu lên đầy biết ơn như thể chàng đã bị nhốt trong một cái tủ tối thui suốt mấy giờ liền. Chàng ôm chặt lấy nàng và nàng cố giữ để chàng không làm rối tóc và nhàu chiếc váy của
mình.
“Vậy hay hơn nhiều,” Hilda nói, gật đầu hài lòng. “Anh chàng sẽ làm thế cho đến khi bạn trai thật sự của cô nàng, Cliff, từ chiến tranh trở về. Cháu biết không, Sabrina, thực ra cháu không nên thử thay đổi những vở kịch nhiều kỳ - chúng cũng đã quá rắc rối rồi.”
“Cháu biết,” Sabrina nói. “Nhưng lúc này là mùa hè và đâu phải đi học, cháu sẽ có thời gian xem bù tất cả các vở kịch!”
Bà cô vui nhộn này nhíu mày và ngồi xuống mép giường. “Bộ đó là cách để tiêu hết mùa hè của cháu đó sao? Xem các vở kịch nhiều kỳ à?”
“Đâu có đâu,” Sabrina nói với vẻ đề phòng. “Cháu còn xem mấy chương trình trò chơi, mấy cuộn băng nhạc rock nữa chứ.”
“Không, ý ta không phải vậy? Bộ cháu tính nằm ườn ra suốt mùa hè sao?”
“Cháu định bay lòng vòng,” Sabrina cười nhăn nhở. Cô ngoáy một ngón tay và bay lơ lửng cách giường khoảng vài tấc. “Không biết cháu cất máy hút bụi ở đâu nữa?”
“Trong phòng xép chứa chăn màn ấy,” Hilda nói. “Nhưng cháu biết ta muốn nói gì mà. Cháu không thể nằm ườn suốt cả mùa hè. Cháu là một thiếu niên - cháu cần hoạt động.”
Sabrina nhăn mặt và rơi phịch xuống giường.
“Cháu rất tiếc, cô Hilda ạ, nhưng chẳng có chỗ nào để đi cả. Bạn bè cháu đều đi nghỉ hoặc có việc làm mùa hè. Xem Harvey đó - cậu ấy đang ở châu Âu với bố mẹ, gặp cả đống con gái Pháp và Thụy Sĩ ...” Cô phù thuỷ nhỏ búng ngón tay. “À, phải đó! Cháu có thể đến đó và quậy tưng kỳ nghỉ của cậu ấy!”
“Không được, không được,” Hilda lắc đầu. “Đó có thể là trò vui trong chốc lát, nhưng vậy là không công bằng với cậu ta và bố mẹ cậu ta. Họ đã mong chờ kỳ nghỉ đó biết bao. Vả lại Harvey không phải là vấn đề. Cháu mới đáng lo. Ngay cả nếu như bạn bè cháu đều bận cả, thì cháu cũng không thể quanh quẩn trong nhà suốt mùa hè được. Cháu nói là một số bạn cháu có việc làm - vậy cháu cũng có thể kiếm một việc làm.”
Sabrina lăn qua và thở dài. “Một việc làm? Giống như việc phục vụ quầy thức ăn nhanh đó hả? Với đồng lương ba xu hả? Tha cho cháu đi!”
“Tiền không phải là lý do duy nhất để tìm một việc làm,” Hilda đáp. “Cháu có thể tìm một việc gì đó để đóng góp cho xã hội, để giúp đỡ người khác. Cô Zelda có một vai trò quan trọng trong cộng đồng khoa học, và ta có âm nhạc và nghệ thuật của ta. Gắng sức làm một việc gì đó sẽ giúp cháu cảm thấy mình có ích.”
“Cháu sẽ nghĩ về chuyện đó,” Sabrina hứa, cô quay sang chú ý vào TV. “Nhìn kìa! Treg đã ném Marlene khỏi ban công!”
“Cái gì?” Hilda quay sang nhìn, và Sabrina ôm bụng cười ầm.
“Lêu lêu… ê!”
“Giỏi lắm.” Hilda làu bàu. “Sao cháu không thay bộ pijama ra rồi làm cái gì đó? Chẳng hạn như dọn sạch ổ của Salem.”
“Đợi hết chương trình này thì cháu sẽ chấm dứt tiết mục nằm ườn thôi.” Cô chẳng buồn lắng nghe bà cô nữa.
Hilda thở dài và đi ra khỏi phòng.
Tối đó Hilda thử nấu bữa tôi, dùng cách nấu nướng của người phàm, nhưng đầu óc bà cứ nghĩ về Sabrina. Zelda, ngồi tại bàn trong nhà bếp, đọc một cuốn sách.
Salem, một con mèo đen tuyệt đẹp, ngồi trên kệ bếp, ngúc ngoắc cái đuôi. Chẳng có gì khiến cho người bạn quen thuộc này hạnh phúc bằng việc nhìn Hilda chuẩn bị bữa ăn. Con mèo hài lòng âm ư một điệu nhạc của một vở opera nào đó đã bị quên lãng.
Hilda nhìn vào món sốt kem đang sôi trong nồi trên bếp. Cho dù bà có cả một cuốn sách nấu ăn ma thuật giúp sức, bà vẫn áp dụng công thức chế biến sai tùm lum. Bà cầm một quả trứng lên và bắt đầu đập nó vào cái nồi đang sôi.
“Không, không!” cuốn sách nấu ăn phàn nàn. Thực ra đó là bức hình một đầu bếp trên trang 168 đang quở trách. “Bà lấy hai quả trứng vào nồi súp. Bộ bà không biết cách quấy trứng hả?”
“Sao không!” Hilda giận dữ cự lại. “Nhìn nè!”
Bà ngọ nguậy ngón tay, và hai quả trứng bay bên trên quyển sách, bể ra, và đổ ụp mớ nhờn nhờn bên trong xuống các trang giấy. Tay đầu bếp om sòm đó bị chìm trong tròng đỏ và tròng trắng nhờn nhờn đó. Với một tiếng động lớn, cuốn sách đóng sập lại.Zelda lắc đầu, nhận xét. “Em sẽ phải mang cuốn sách đó trả lại cho thư viện của Drell.”
Hilda thở dài. “Em biết là em quạu quọ, nhưng em đang lo cho Sabrina. Từ khi nhà trường nghỉ hè, nó cứ nằm dài ra ngủ. Như thế không tốt cho sức khỏe. Em nghĩ nó thất chí.”
Salem khịt khịt chế giễu. “Vậy chắc tất cả loài mèo đều thất chí. Cứ nằm dài và ngủ - với tôi chuyện đó hoàn toàn bình thường.”
“Nó không bình thường với Sabrina,” Hilda rít lên. “Tất cả bạn bè nó đều đi nghỉ hoặc làm việc - nó chán. Nó cần có chuyện gì đó để làm, kiểu như một việc làm trong hè.”
Zelda sửa lại kính. “Vậy mình xem trong báo có gì không.” Bà chìa tay ra và những quảng cáo cần người của tờ báo địa phương rớt vào những ngón tay được chăm chút cẩn thận của bà.
Đọc một lát, Zelda cau mày. “Việc bán thức ăn nhanh có thể thích hợp cho một số người, nhưng Sabrina cần loại công việc thách đố nó.”
“Kiếm công việc gì vui vui ấy,” Hilda nói với vẻ nhiệt tình. “Chúng ta muốn mùa hè của nó thật thú vị.”
“Dĩ nhiên rồi.” Zelda đọc tiếp, rồi bà phù thuỷ trang nghiêm này nở một nụ cười hài lòng. “Đây rồi! Mẹ con bé có nói với chúng ta là con bé thích đi cắm trại từ khi còn nhỏ xíu.”
“Phải rồi!” Hilda nói đầy kích động.
“Đây có một mẩu quảng cáo cho một trại hè địa phương. Và họ cần một người phụ trách trại! Khôngkhí trong lành, tập luyện, và lũ trẻ đáng yêu. Còn gì tốt cho Sabrina hơn chuyện đó?”
“Ờ, nghe có vẻ có lý đấy!” Hilda đồng ý.
Salem gầm gừ. “Cắm trại à? Vậy là ngủ ngoài trời trên lá cây và bụi đất. Hê! Cho tôi làm phục vụ phòng đi.”
“Ta chắc là chúng không ngủ ngoài trời,” Zelda đáp, “ít nhất là không phải mọi đêm. Có một địa chỉ để nó gửi bảng tóm tắt kinh nghiệm làm việc của nó nữa nè.”
“Nhưng Sabrina đâu có kinh nghiệm gì trong việc làm người phụ trách trại,” Hilda lo lắng. Rồi bà cười hinh hích. “Nhưng mình có thể giải quyết chuyện đó.”
Hilda chỉ vào cái bàn, và một bản tóm tắt được đánh máy hoàn hảo xuất hiện trong chớp mắt. Cả hai bà đều chụm vào nó để nghiên cứu.
“Hai năm kinh nghiệm à?” Zelda hỏi đầy nghi ngờ.
“Đúng.” Hilda cau mày nói. “Sao không làm thành ba?” Bà phù thủy hớn hở này đọc nhanh tờ giấy, làm cho những con số và các chữ nhảy lưng tưng quanh trang giấy như những con bọ chét, “và em sẽ làm cho những trại nơi con bé làm việc thật là vui. Những trại bảnh nhất.”
Salem ngáp. “Sao bà không để cho cô ấy quản lý trại?”
Hilda nhìn con mèo một lát, không biết nó có đùa hay không. “Như vậy nhức đầu lắm. vầy được rồi.”
“Nói dối về một bản tóm tắt theo ta là rất dại dột.”
“Ơn chúa chúng ta có ý kiến của tôi,” Hilda đáp. “Bây giờ để bảng tóm tắt của Sabrina lên trên cùng chồng hồ sơ xin việc.” Bà phù thuỷ này ngoáy ngón tay, và tờ giấy bay lên khỏi bàn, băng qua phòng, và biến mất qua lỗ thông hơi trên bếp lò.
“Được rồi, nó sẽ tự lo liệu chuyện đó,” Zelda tuyên bố. “Nếu như với bàng tóm tắt đó mà con bé không kiếm được một việc làm, thì trên đời này không còn lẽ công bằng nữa.”
“Em cảm thấy tốt hơn rồi đó,” Hilda nhe răng cười, nhìn vào nồi sốt kem đang sôi ùng ục trên bếp. “Có ai muốn ăn bánh pizza không?”
Sabrina rầu rĩ xiết chặt thắt lưng trên chiếc quần jean và cài cúc áo sơ mi. Đã đến lúc cô phải thay quần áo và xuống nhà để xem có thể phụ giúp gì việc bếp núc không. Nhưng làm sao bạn có thể giúp một phù thuỷ làm bữa ăn, trừ việc tránh chỗ khác chơi? Ô, ít nhất thì cô cũng phải xuống nhà thăm hỏi hai bà cô và con mèo chứ.
Mình đúng là một con sên biếng nhác, cô nghĩ. Suốt mùa đông dài, cô cứ trông đến mùa hè, và bây giờ nó đã đến. Cô đã phản ứng ra sao? Bằng việc trở thành một ẩn sĩ và cứ nhốt mình trong phòng. Có cả ngàn cảnh giới ma thuật để cô đến chơi - cộng thêm cửa hàng mua sắm - nhưng không có bạn bè thì mọi thứ đó dường như không có ý nghĩa gì cả.
Ô, cô có thể tạo ra một số bạn mới bằng bột nặn người hoặc một số ma thuật khác, nhưng họ đâu phải là những người bạn thực sự. Sabrina ước gì cô có thể thấy lại nụ cười ngọt ngào của Harvey hoặc nghe tiếng cười ngớ ngẩn của Valerie. Nhưng Harvey thì ở xa còn Valerie lại đang làm việc. Cô tự hỏi mình có thể xem TV bao lâu và đọc được bao nhiêu quyển sách trước khi hóa điên.
Điện thoại reo, và Sabrina để cho người khác trả lời. Thường thì cô sẽ xông tới chụp lấy, nhưng cô biết nó không phải của cô. Cô lắng nghe, nhưng không ai gọi tên cô - không phải của cô rồi. Sabrina thở dài, uể oải rời khỏi phòng, đi xuống nhà.
Khi xuống tới nhà bếp, cô thấy cô Hilda đang nghe điện thoại, gật gù và mỉm cười. “Vâng, mai cũng dược,” Hilda nói. Chỉ có điều kỳ cục là ... bà ta đang giả giọng Sabrina.
“Tạm biệt,” Hilda nói. Bà gác điện thoại và cười tươi với cô phù thuỷ nhỏ.
“Nếu cô hẹn hò giùm cháu,” Sabrina cảnh báo, “thì anh chàng phải hấp dẫn mới được.”
“Đó không phải là một bạn trai mới,” Hilda đáp. “Đó là chủ mới của cháu.”
“Cháu nhớ mình đâu có nhận một việc làm nào đâu mà có chủ mới?” Sabrina lùi lại, sợ mấy bà cô của mình lại bày ra một chuyện điên khùng nào đó, như thường lệ. “Cháu sẽ lên lầu về phòng cháu, rồi trở xuống, và chúng ta sẽ làm như cuộc nói chuyện này chưa từng xảy ra, được chứ?”
“Nhưng nghe nè Sabrina, cháu sẽ thích công việc này ngay,” cô Zelda cam đoan. “Bọn ta đã đặc biệt chọn nó cho cháu.”
Sabrina ngã buông mình xuống ghế cạnh Zelda. “Cháu đánh giá cao hảo ý của cô, nhưng cháu nghĩ chúng ta không có cùng ý thích trong công việc.”
“Bọn ta biết cháu thích gì mà,” Zelda cười to. “Điều này nghe thế nào hả: “Sabrina Spellman, người phụ trách trại.'?”
Sabrina chớp mắt nhìn hai bà cô, rồi nụ cười nở trên khuôn mặt cô. “Người phụ trách trại hả. Nghe được đây. Cháu luôn thích trại hè. Cháu rất giỏi trong việc may vá giày mọi.”
“Ô, bọn ta biết mà,” Hilda phấn kích nói, “Và trại Bearclaw (vuốt gấu) cách đây chỉ có hai giờ. Họ muốn cháu khởi hành vào ngày mai. Một người phụ trách khác tên Jill sẽ đón cháu vào buổi sáng và đưa cháu đến đó.”
“Cháu phát khùng vì các cô,” Sabrina nói, “Nhưng có lẽ chuyện này sẽ vui đây. Làm sao mà cháu nhận được công việc này vậy?”
“Bọn ta gửi cho họ một bản tóm tắt thật ngon lành,” Zelda đáp. “Hilda có hơi phóng đại kinh nghiệm của cháu. Đừng lo gì hết - họ thích cháu rồi.”
“Cháu không biết,” Sabrina nói đầy nghi ngờ. “Nếu lỡ cháu không ưa công việc đó thì sao?”
“Đó là một khu trại có cả nam nữ,” Hilda thêm. “Sẽ có con trai và những người phụ trách con trai.”
Sabrina đứng lên. “Cháu phải lo gói đồ đạc rồi! Cháu cần quần áo, một bộ đồ tắm, một cái đèn pin, mền, bình xịt côn trùng. Các cô có biết cháu sẽ làm gì ở đó không?”
“Cháu sẽ trông coi một phòng đầy các bé gái mười- mười một tuổi,” Hilda đáp. “Không biết sẽ cực nhọc cỡ nào đây?”
“Phải,” Sabrina cười tươi. “Cháu từng mười một tuổi. Không biết sẽ cực nhọc cỡ nào đây?”
“Tinh thần là thế,” Zelda nói. “Cháu lên phòng mình gói ghém đi, và chúng ta sẽ gọi cháu xuống khi dọn xong bữa tối.”
“Cám ơn! Cháu rất yêu các cô.” Sabrina ôm chặt các cô rồi rời khỏi phòng. Salem theo sau cô.
Salem nhìn Sabrina vội vã gói ghém đồ đạc một cách suy tư. Người bạn thân của cô phù thuỷ này không thể hiểu được tại sao Sabrina lại kích động như thế.
“Cô cần tất cả thứ đồng nát đó để ngủ ngoài trời hả?” Con mèo ngờ vực hỏi.
“Tôi không ngủ ngoài trời,” Sabrina cười ầm nói. “Một cuộc cắm trại ngủ xa nhà không giống như việc cắm trại trong rừng. Phần lớn là sẽ ngủ trong phòng.”
“Phòng có lò sưởi và máy điều hoà chứ?”
“Không chắc.”
“Có phòng tắm luôn chứ?”
“Không. Có lẽ có nhà phụ.”
Con mèo run lên. “Sao tôi nghe giống như thời Trung cổ quá vậy.”
“Ô, mi sẽ thích nó,” Sabrina nói. “Mi sẽ vui đùa cả ngày, làm đồ mỹ nghệ và thủ công, đi bộ việt dã. Mi có thể đuổi bắt bọn chuột đồng.”
“Cô có ăn chuột đồng bao giờ chưa?” Salem hỏi.'“Ưm, không, không thể nói rằng ta có ăn.”
“Tôi cũng vậy. Và tôi có ý định tránh xa nó.”
“Dù sao thì người ta cũng không mời bọn mèo,” Sabrina tuyên bố. Cô nhét một cái áo len vào túi và gật đầu hài lòng. “Vẫn còn trống chỗ, nhưng ta nghĩ chỉ cần có thế. Ta sẽ xuống xem bữa tối nay ăn gì nào.”
Huýt sáo đầy phấn khởi, Sabrina sải bước khỏi phòng, bỏ mình Salem ở đó.
“Bọn mèo không được mời,” nó khịt mũi. “Dù sao thì ai thèm dự cái trại hè cổ lỗ thúi tha của cô ta? Lại còn nhà phụ và chuột đồng nữa chứ!” Nó nhìn cái túi để mở của cô. “Thực ra...”