_003.jpg)
Tuyệt vọng, Sabrina đứng chết trân tại chỗ tự hỏi còn có cách nào chống đỡ vận hạn xui xẻo đang leo thang này không.
Chỉ có một cách, cô suy nghĩ khi ba chiếc xe cứu hỏa hụ còi leo lên lề đường trước cổng trường.
Thu hồi ngay cái chân thỏ màu hồng.
Bằng cách nào đó cô phải vào trong nhà thi đấu, tìm mó quần áo các bà cô đã tặng cho hội chợ đồ cũ trước khi có ai đó vớ được cái bùa may đó.
“Sabrina!” Valerie kêu.
Trỏ ngón tay để vá lại chỗ tay áo bị rách, Sabrina quay lại khi Harvey giơ tay lên vẫy. Lơ đãng vẫy trả, cô nhìn thấy bà Quick đang dẫn đám học sinh phụ trách buổi hội chợ đồ cũ ra khỏi cửa ở cuối tòa nhà. Chúng bỏ chạy ra nhập bọn với đám học sinh bên ngoài mặc cho cô giáo kêu gào chúng giữ hàng ngũ với nhau.
Gordie chen qua dám đông, rồi vẫy tay và la lên khi nhìn thấy Sabrina. “Bà có thấy Gloria đâu không?”
Lắc đầu, Sabrina la lên đáp. “Rất tiếc, không thấy!”
Nếu như cô tìm được một chỗ vắng vẻ thì cô có thể biến vào nhà thi đấu, tìm tấm bùa và trở ra ngoài trước khi ông Kraft tuyên bố mọi chuyện đã an toàn.
“Sabrina!” Val điên cuồng ra hiệu cho cô tới gần.
Mặt Harvey nhăn lại bối rối khi thấy cô ngần ngừ.
Tìm cơ hội lẻn vào nhà thi đấu khi nó hoàn toàn vắng bóng người quả là một kế hoạch tuyệt vời - chỉ trừ một chuyện. Xét theo sự đảo chiều của vận may hôm nay, dám hai người bạn kia sẽ bực mình vì kiểu thờ ơ lơ đãng của cô đến độ có thể cả hai đều chẳng thèm nói chuyện với cô nữa.
Nhưng đó là cơ hội cô phải đoạt lấy. Một khi tìm lại được cái bùa chân thỏ, vận may của cô sẽ trở lại và mợi chuyện sẽ tốt đẹp như cũ.
“Này, Sabrina!”
Khi Harvey kêu và cất bước đi về phía cô, Sabrina lập tức lẩn vào một bụi cây gần đó. Đứng đàng sau một bụi tử đinh hương cao rậm và đang ra hoa, cô dừng lại nhìn quanh để biết chắc không ai nhìn mình.
Harvey đứng sững lại, rõ ràng là ngạc nhiên và bối rối trước việc cô bỏ đi và tránh mặt. Lắc đầu, cậu ta quay trở lại chỗ Val đứng, vẻ mặt bối rối của cô này cho thấy cô áy náy trước hành vi kỳ lạ của Sabrina.
Cảm thấy khó xử, nhưng không con thời gian để giải thích với hai người bạn, Sabrina đành biến hình vào trong nhà thi đấu, dưới những băng ghế trên khán đài, mà hóa ra như thế lại may. Cô nhìn ra ngay chiếc áo cánh lụa đỏ mà cô Hilda tặng hội chợ đang nằm ngay trên đống quần áo trên một cái bàn tuốt đàng kia. Tấm bùa may bị mất tích của cô chắc còn nhét đâu đó trong bọc ấy, chờ cô tìm lại.
Hít một hơi dài và ôm mớ sách vào sát ngực, Sabrina nhảy từ băng ghế xuống và lao qua sân thi đẩu.
Ngay lúc đó Gordie cũng phóng vào qua khung cửa mở. “Gloria! Bạn có trong đây không? Gloria?”
Thắng gấp lại, Sabrina chuồi vào nấp sau một cái thùng lớn. Cô không có cách chi giải thích cho cậu bạn cực thông minh này hiểu làm sao cô vào đây được, một khi cậu vừa thấy cô ở bên ngoài mới vài giây trước. May thay, Gordie quá chú tâm tìm kiếm Gloria và không nhìn thấy cô.
Có ai đó kêu lên.
“Ôi trời ơiii!” Chạy tới một cái bàn, Gordie kéo tấm khăn phủ ra và nhìn thấy Gloria. Cậu ta qùi xuống và nhẹ nhàng vén mớ tóc rũ trên trán cô ta. “Có chuyên gì vậy?”
Sabrina trợn mắt nhìn cái chân thỏ màu hồng ló ra ở đáy túi sau của cậu ta.
“Sợ quá. Tôi ghét lửa cháy lắm.”
“Ồ, tôi...ơ... thấy đâu có đám...”
“C-cậu làm gì trong đây, Gordie?” Ánh hoảng sợ trong đôi mắt Gloria đã tạn bớt khi cô ta ngước lên nhìn.
Sabrina lui sâu vào chỗ nấp.
Nhún vai bối rối, Gordie đẩy chiếc kính trên sống mũi. “Khi không thấy bạn bên ngoài, tôi đâm lo...”
“Vậy là bạn trở vào tòa nhà đang cháy để cứu tôi à?” Xúc động, Gloria làm Gordie ngã ngồi ra khi cô ta vòng hai tay ôm cổ cậu ta. “Thật là quá ngon , lành!”
Hi vọng Gordie sẽ để nguyên cho Gloria bám vào cổ mình và. đưa cô ta ra nơi an toàn, Sabrina ló đầu ra khỏi gầm bàn và thấy cậu ta đỏ tía mặt mày. Cô cũng trông thấy cái chân thỏ trồi ra khỏi túi sau của cậu. Gordie chẳng có vẻ gì nhận ra nó đã bị rơi, và nó cứ nằm lù lù ra ở đó.
“Thôi. Ra khỏi đây đi.” Mỉm cười, Gordie vỗ vào lưng cô gái và thúc cô ta đứng dậy.
Sabrina cong ngón tay, chuẩn bị hút cái bùa may vào tay đúng lúc Gordie và Gloria đi ra.
Khi Gordie quàng tay qua vai cô ta, Gloria ngả đầu vào vai cậu và thở dài. “Làm sao cám ơn cậu đã cứu tôi đây, Gordie?”
“Ơ, ờ... tôi... ơ...” Gordie lúng búng, rồi hít một hơi dài, cậu buông ra câu hỏi đã nằm sẵn trong đầu. “Ơ, tan học bạn muốn đi xem đấu bóng tay ở Slịcery không?”
Gloria ngẩng đầu lên. “Với bạn? Như một cuộc hẹn sao?”
“Ơ, không hẳn là một vụ hẹn nếu bạn không muốn...”
“Tôi thích chứ.” Nở ra một nụ cười tươi khác thường, Gloria suýt làm cậu ta té ngồi lần nữa với một câu trả lời bất ngờ. “Tôi không thể cự tuyệt một người vừa có trí tuệ lại vừa can đảm.”
Mau chóng tỉnh táo lại sau cú ngạc nhiên thú vị, Gordie bắt đầu dìu cô bạn ra cửa. “Không biết bạn có thích món cá trổng không nhỉ?”
“Tồi mê cá trổng lắm!”
Nhướng mắt lên, Sabrina thò ngón tay chuẩn bị hút lấy cái chân thỏ trên sàn, nhưng vội rụt lại khi ông Kraft bước ào vào. Ba lính cứu hỏa mặc trang phục chống lửa bước theo sau và tản ra lục soát nhà thi đấu.
Lại hỏng việc nữa!
“Chẳng có lửa khói gì hết,” Thở phì ra, ông Kraftdừng lại ngay trước cái chân thỏ, khoanh tay lại đứng cứng ngắc. “Đúng như tôi dự đoán.”
“Có vẻ là một vụ báo động lầm thôi.” Gác cái rìu lên vai, một anh lính cứu hỏa tiến lại gần ông hiệu phó đang bực bội.
Một người lính khác từ ngoài bước vào kêu lên. “Một hộp báo động ngoài này đã bị nhấn nút! Khung kính bị bể rồi!”
Nhìn thấy cái chân thỏ ngay dưới chân ông Kraft, anh lính cứu hỏa vác rìu nhặt lên.
“Cái chân thỏ phải không?” ông Kraft nhíu mày nhìn, rồi chìa tay ra. “Cho tôi xem được không?”
“Được thôi.” Anh lính thả nó vào bàn tay ông hiệu phó. “Ông cần một chút may mắn để điều tra ra đứa học sinh đã báo động bậy.”
“May mắn à?” ông Kraft mỉm cười khi nắm chặt cái chân thỏ ấy. “Có thể lắm. Nhưng tôi có cảm giác mình đã biết thủ phạm rồi.”
“Tồi cũng mong vậy.” Anh lính đáp. “Mỗi lần chúng tôi đi báo động lầm là có nguy cơ chúng tôi không kịp đi cứu một tòa nhà thật hoặc một mạng người. Nếu ông tìm được đứa báo động bậy và dạy cho thằng đó một trận...”
“Con bé chứ không phải thằng đó.” Thò tay vào túi áo, ông Kraft lôi ra chiếc khăn tay, mở ra cho thấy một mẩu kính vỡ.
Hít một hơi dài, Sabrina đưa tay lên che miệng. Tìm ra cái chân thỏ gần chỗ hộp báo cháy cũng chưa hẳn nối kết cô với vụ báo động giả. Theo chỗ ông hiệu phó biết thì cô đã bị mất cái bùa chân thỏ này trước tiết hai với môn lịch sử, và rất lâu trước vụ nổi còi báo động. Tuy nhiên, lúc này ông Ktaft đã có được vận may! Và mẩu kính vỡ ông gỡ được từ chỗ rách trên tay áo khoác của cô chính là bằng chứng cụ thể cho thấy cô là thủ phạm!
“Chúng tôi sẽ giữ cái đó làm vật chứng. Mỗi năm chúng tôi gặp quá nhiều vụ trẻ con báo động bậy.” Cầm lấy chiếc khăn trên tay ông hiệu phó, anh lính nhét nó vào túi áo và khẽ chạm vào vành mũ.
Khốn nạn rồi!
Trừ khi cô thu hồi được mấu kính vỡ từ anh lính và tấm bùa chân thỏ từ bàn tay sắt của ông Kraft! Nhắm vào cái rìu, Sabrina trỏ một phát. Lưỡi rìu nặng chịch bể ra và rơi xuống sàn.
Ông Kraft nhảy nhổm ngạc nhiên, tay nắm chặt cái chân thỏ hơn thay vì đánh rơi nó.
Tuy nhiên, khi anh lính giật mình quay nhìn lại, Sabrina đã trỏ vào túi anh và mở được chiếc khăn tay nhét trong đó. Rồi cô lầm thầm đọc một lời thần chú.
“Bi đốt bị chảy, thủy tinh từ cát, lại trở về cát, theo lệnh của ta!”
Trỏ một phát nữa, Sabrina tung lời thần chú ra, rồi giật mình khi một vật lớn trên cái bàn nọ rơi lảng cảng xuống sàn.
“Cái gì vậy?” Cái đầu ông Kraft xoay một vòng và trố mắt nhìn cái bàn. “Ai làm vậy?”
Sabrina cứng người, lưỡng lự giữa chuyện cố thu hồi lại cái bùa may từ tay ông hiệu phó và tránh bị bắt gặp còn lẩn quẩn trong trường khi có lệnh phải di tản theo luật định. Sợ vận xui của mình sẽ đi xa hơn, cô quyết định rằng cứ lần khàn ở đây thì chỉ tổ làm cho tình hình thêm tồi tệ. Coi bộ cái chân thỏ rất tài ba trong trò nhảy từ tay người này sang tay người khác, nên cô có thể chắc rằng ông Kraft sẽ không giữ nó được lâu.
Quyết định chuồn khỏi nhà thi đấu, Sabrina biến hình trở lại chỗ bụi cây tử đinh hương và vấp ngay vào một mớ cành khô dưới đất, rồi trượt tới trước.
Jason Richards quay người lại khi nghe tiếng cây gẫy vụn dưới chân cô. Ngay lúc đó Harvey đi vòng ra sau dãy bụi cây ở đàng kia.
Và cô lảo đảo té ngay vào người Jason.
Đứng sựng lại, Harvey chớp mắt rồi bậm chặt môi lại. “Khỏi đoán ha. Xin lỗi”.
“Harvey, để mình giải thích...”
“Tôi có mắt mà, Sabrina!” Cau mày giận dữ, Harvey xoay người và bỏ đi thẳng.
“Harvey! Chờ đã!” Túi xách và mớ sách của Sabrina rơi xuống đất khi cô xô Jason ra.
Harvey cứ bước đi.
Jason nhăn miệng cười khi cậu ta cúi xuống nhặt các món của Sabrina lên lần thứ nhì trong ngày. “Bạn đâu cần làm rơi các thứ để khiến tôi chú ý, Sabrina.”
Hoàn toàn bó tay trước vận rủi của mình, Sabrina chỉ còn biết trợn mắt nhìn cậu ta. Bất cứ cô nói điều gì thì nó đều có thể được dùng để kết tội cô.
Sau khi tuyên bố mọi chuyện đã an toàn, ông Kraft để các thày cô giáo lo đi gom học sinh của mình trở về lớp rồi tiến thẳng về văn phòng. Ngẫm nghĩ về vụ báo động bậy và mẩu kính vỡ có thể nối Sabrina Spellman với tội lỗi đó, ông ta bước đi qua tiền sảnh với một vẻ hài lòng thấy rõ.
Bà cô Hilda của cón bé đã một lần rủ ông đi trượt roller, và đã khiến ông choáng váng kể từ khi ông ngốc nghếch nài ép bà ta để xin một cuộc hẹn hò. Việc đó đã trở thành một trong những giây phút ê chề và đau đớn nhất trong đời ông. Ngoài tiết mục gào la chí choé trong nhà hàng, bà ta còn dám hắt tiêu vào người ông nữa. Từ đó, quan hệ của họ chỉ là hết tai họa này đến tai họa khác và lên đến đỉnh cao là vụ cãi cọ đã khiến ông tức tối bỏ về vào chủ nhật vừa rồi, với quyết tâm không bao giờ nói chuyện hay gặp lại bà ta nữa. Bây giờ thì ông biết tại sao bạn trai trước đây của bà ấy, Sonny, lại hăng hái muốn chia tay bà ta như vậy. Hilda Spellman là một kẻ cáu gắt nóng nẩy và khoái gây chuyên.
Cả hai chị em nhà Spellman đều hoàn toàn nằm ngoài khả năng rửa hận của ông ta. Nhưng cô cháu gái của họ thì không. Và sau cùng nó cũng đã phạm một sai lầm nghiêm trọng! Một sai lầm cho ông một lý do chính đáng để tống cổ con bé.
Liếc nhìn cái chân thỏ còn nắm trong tay, ông Kraft cười khùng khục khi bước vào văn phòng nhà trường.
“Ông Kraft!” thư ký văn phòng hấp tấp gọi.
“Gì đó, bà Atherton?” ông Kraft mỉm cười dừng lại và nhướng mắt như dò hỏi. Bà thư ký thiếu điều nhảy cẫng lên vì vui mừng.“Ông còn nhớ bản yêu cầu mà ông gửi cho Sở giáo dục tiểu bang bốn tháng trước không?”
Rên thầm trong bụng, ông Kraft gật đầu. Đó là bản yêu cầu thứ ba - ồ không, thứ tư chứ - mà ông đã gửi cho Sở để xin đổi tấm bảng Hiệu Phó trong bãi đậu xe của trường. Xét theo địa vị đáng kể và những nỗ lực đáng khen của ông tại trường Westbridge, thì việc có bảng ghi rõ tên ông tại bãi đậu xe là một yêu cầu rất chính đáng. Tuy nhiên, thỉnh nguyện này đã ba lần bị bác bỏ. Nếu tính luôn bữa nay thì sẽ là bốn lần.
“Có gì vậy?” ông Kraft thở dài mệt mỏi.
“Họ đã dồng ý!” Bật cười, bà Atherton quơ quơ một công văn in trên giấy xanh lơ. “Tuần tới ông sẽ có bảng tên cho ông!”
“Bà nói đùa hoài!” Bước tới quầy, ông Kraft đặt cái chân thỏ xuống và đón lấy tờ giấy từ tay bà thư ký. Lầm bầm khi đọc lướt qua trang giấy, ông ta bật cười lớn khi đọc xong. “Đúng là bà không nói đùa!”
“Không hề, thưa ông.”
“Tuyệt quá!” vẫn giơ tờ giấy ra trước mặt với vẻ kinh ngạc, ông hiệu phó đi thẳng về văn phòng của mình.
“Ông quên móc chìa khóa nè, ông Kraft!”
Dừng lại ngay khung cửa, ông Kraft liếc nhìn lại cái chân thỏ ông đã bỏ trên mặt quầy. Nhận ra rằng ông không thể chứng minh đó là của Sabrina Spellman và nhớ ra cô bé đã báo cáo bị mất móc khóa đó cả một tiết học trước khi xảy ra vụ báo động bậy, nên ông cũng chẳng dùng nó vào việc gì được. “Bà giữ nó đi.”
Thở phào nhẹ nhõm khi ông Kraft đã vào hẳn trong văn phòng và đóng cửa lại, bà Atherton ngước mắt lên trời và lầm bầm khi cầm cái chân thỏ lên.
“Ít nhất mình cũng không phải nghe cha già đó càm ràm hết giờ này sang giờ khác, hết ngày này sang ngày khác về chuyện không có bảng tên riêng trong bãi đậu xe.”
“Có bà Martha Atherton nào ở đây không?”
Bà Atherton giật mình khi một nhân viên giao hàng mặc đồng phục bước vào và đặt một bó hai tá bông hồng lên mặt quầy. “Cho tôi hả?”
“Bà là Martha Atherton?”
Bà ta gật đầu. “Ai gửi vậy?”
Nhún vai, người giao hàng rút tấm thẻ gắn trên một que nhựa dài và đọc lên bằng giọng chán chường. “Cám ơn vì mười lăm năm tuyệt vời. Ronald.”
“Của Ronald!” Mặt bà Atherton sáng lên. “Lần đầu tiên trong mười lăm năm chung sống ông ấy nhớ được ngày kỷ niệm của chúng tôi!”
“Xin chúc mừng.” Bỏ tấm thẻ trên mặt quầy, anh ta thở dài và quay đi.
Khi bà thò tay cầm tấm thẻ lên và ngửi những nụ hoa thơm ngát, bà Atherton quẳng cái chân thỏ vào hộc “Đồ thất lạc” ở trong góc.
Và thầy Pool bắt được nó.
Lao ra khỏi giờ hóa học chỉ một giây sau khi chuông reo, Sabrina chạy về văn phòng nhà trường. Bà Atherton khẽ nhíu mày khi bà hấp tấp bước lại quầy tiếp tân.
“Em không gặp rắc rối gì nữa chứ, Sabrina?” “Không, ơ... mà chưa hẳn vậy.” Cố bình tĩnh lại, Sabrina nhún vai. “Nhưng em làm mất cái móc khóa hình chân thỏ màu hồng, nên... ơ... em muốn hỏi cô có tình cờ thấy nó không?”
“Ô, có, có thấy. Ông Kraft bỏ lại ở đây rồi tôi bỏ vào hộc 'Đồ thất lạc'...”
“Cám ơn cô!” Phóng về chỗ cái hộc đó ở góc phòng, Sabrina sựng lại khi nghe bà thư ký nói tiếp.
“Và ông Pool đã lấy đi rồi.”
Chán nản vì cái bùa lại vuột khỏi tay cô lần nữa, Sabrina nhận ra tình hình có thể sẽ còn tệ hơn. ít nhất thì ông thày sinh học cũng không săn lùng cô như ông Kraft. “Tiết này thầy Pool có dạy không?”
“Chắc có đấy.”
Với chưa đầy hai phút để trở lại phòng học kịp giờ, Sabrina lao ra tiền sảnh. Vì thầy Pool sẽ dạy ở phòng thí nghiệm sinh học trong tiết kế tiếp, nên cô không phầi lo chuyện cái bùa sẽ lọt sang tay người nào đó đang rời khỏi trường. Cô có thể truy lùng ông thày với cái bùa trong tiết thứ nám giờ ăn trưa.
Lao về phòng học tiết bốn, Sabrina chọn chỗ ngồi xa nhất trong góc phòng vừa kịp lúc chuông reo.
Đến lúc này thì tạm ổn.
Hít một hơi dài, cô nhắm mắt lại định thần. Nếu cô không di chuyển hay nói chuyện với bất kỳ ai thì cô có thể vượt qua được năm mươi phút kế tiếp mà không đụng phải một tai họa nữa. Cố có thể dừng thời gian này để đọc tốc hành phần còn lại của cuốn The Yearling và viết xong bài luận trước giờ Anh văncỵuÁ.
trong tiết bảy.
Chỉ có điều cuốn tiểu thuyết đó còn nằm trong tủ học cụ của cô ngoài kia.