Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Image

Khi thức ăn bắt đầu bay khắp chung quanh Sabrina, thì Jill òa khóc và ào ra khỏi Nhà ăn. Arthur Rimbard băng qua phòng, hướng thẳng về phía Sabrina.

Khi cơn giận dữ đã chìm xuống, cô vỗ hai tay lên bàn và la to, “Dừng lại!”

Vẻ dữ tợn trong đôi mắt cô khiến đám trại viên hỗn loạn của cô chú ý. Chúng nhìn cô, nhận ra rằng đừng nên coi thường một người phụ trách bị tèm lem thứ thạch nhờn nhờn đó

“Sabrina!” Arthur Rimbard hét. “Chuyện này là sao đây? Bây giờ cô lại khởi xướng một trận chiến thức ăn nữa!”

Trước khi cô kịp trả lời, Sylvia dã chen vào. “Ô, không phải, không phải chị ấy! Đó là Jill, sau khi chị ta biết được chuyện giữa Sabrina và Mi…”

Sabrina chỉ ngón tay, và miệng Sylvia cứng ngắc lại. “Mmmmm-mumble-mmmff!” con bé cố nói. Con bé tóc quăn này tuyệt vọng trố mắt nhìn những người lớn chung quanh.

“Cứng hàm,” Sabrina giải thích, “tôi phải đưa nó đến y tá. Thôi, chúng ta đi.”

Lập tức lũ trẻ của cô đứng dậy. Nếu có một việc mà chúng rất rành, thì đó là việc rút lui ngay khi người ta tức điên lên với chúng. Thậm chí dù việc đó thật khó làm khi người phủ đầy chất thạch nhờn nhờn. Sabrina dẫn chúng đi hàng một ra cửa.

Cô ngoái nhìn lại Arthur và thấy ông ta vẫn còn bị sốc. Ông ta không thể tin rằng cô Jill quý giá của ông ta lại ụp một tô thức ăn vào một người phụ trách khác. Ô, tốt, Sabrina nghĩ, ông ta sẽ phải giải quyết chuyện đó. Còn mình đã có những vấn đề của riêng mình.

Sabrina nhìn tám vấn đề của cô, đang đi phía trước. Chúng rời Nhà ăn, nói chuyện sôi nổi, trừ Sylvia, miệng vẫn còn đóng kín bởi một câu thần chú. Ngay khi chúng ra ngoài, Sabrina ngoáy ngón tay và huỷ câu thần chú.

“Hê, hê!” Sylvia rùng mình mừng rỡ. “Tớ nói lại được rồi! Tớ có thể nói chuyện!”

“Xì,” Rhonda đáp. “nhưng đó là một biện pháp hay để bọn mình thoát khỏi chỗ đó.” Con bé nhìn lại Sabrina và phá ra cười, những đứa kia bắt chước theo.

Cô phù thuỷ nhỏ biết rằng mình không thể khiển trách Rhonda vì chuyện cười này. Một người phụ trách đổ thức ăn vào một phụ trách khác đã là một kết thúc hoàn hảo cho một ngày hoàn hảo tại trại hè này. Điều tồi tệ như tại bữa ăn tối này có thể vẫn còn xảy ra cho cô nữa.

Mình sẽ làm gì với chúng đây?” Sabrina tự hỏi. Mình có thể nói gì để làm cho chúng ngoan đây?

Salem đã bảo cô phải chuẩn bị sẵn một câu thần chú đề phòng trường hợp mọi việc nằm ngoài tầm kiểm soát. Chúng có thể nằm ngoài tầm kiểm soát bao xa đây? Thậm chí cô không muốn nghĩ về điều đó.

Một đứa trong bọn đi chậm lại để chờ cô, và Sabrina ngạc nhiên khi nhận ra đó là Linda, chuyên gia bỏ trốn.Cô phù thuỷ nhỏ đang trong tâm trạng chán nản không muốn nói chuyên chút nào.

“Chị hy vọng tất cả các em đều thấy sung sướng,” Sabrina lầm bầm. “Các em đã phá hỏng công việc của chị. Các em đã phá hỏng cuộc sống tình cảm của chị, và bây giờ các em đã phá hỏng bữa ăn tối của chị. Một lần nữa! Các em chẳng còn gì nữa để làm với chị đâu.”

“Hê,” Linda phản đối. “Em chẳng dính gì tới những chuyện ở Bearclaw Rock cả. Em đâu có ở đó. Em luôn tôn trọng sự riêng tư của người khác.”

“Nếu em không có ở đó thì chị xin lỗi. Tuy nhiên các em đã phá hỏng công việc của chị.”

Con bé nhìn xuống và đá một cục đá. “Này, tất cả chúng ta phải làm những gì chúng ta phải làm. Nghe này, Sabrina, em vẫn muốn cám ơn chị. Khi em bị bắt hồi sáng này, chị đã không quát mắng em, và chị đã cố hiểu những gì làm em khó chịu. Em nghĩ chị thực sự không biết khi mình trở thành một kẻ kỳ cục thì nó như thế nào đâu.”

Sabrina phá lên cười. “Em không biết kỳ cục là gì đâu. Hãy tin chị khi chị nói rằng chị rất vui khi bỏ trốn với em.”

“Nhưng còn Mitch thì sao?” Linda hỏi. “Anh ta thật hấp dẫn.”

“Đồng ý,” Sabrina thừa nhận, “vậy là có một lý do để ở lại, và năm mươi lý do để bỏ đi. Chị cần nhiều lý do hơn chuyện đó - chị cần ít nhất là một người trong các em cho chị được yên thân.”

“Được,” Linda nói. “Em chưa bao giờ làm điều tốt khi cần làm điều tốt, nhưng em sẽ cố vì chị. Em nghĩ chị hoàn toàn đúng.”

Cô phụ trách trẻ này rất muốn nói y như vậy với Linda, nhưng cô không ở trong tâm trạng rộng lượng. Con bé chỉ gật đầu và bỏ đi nhập bọn cùng đám bạn đang ở tuốt đàng trước.

Khi họ đi qua hồ bơi, Sabrina đăm chiêu nhìn vào những phòng thay đồ tối thui và biết rằng cô không thể chịu đựng lâu hơn được nữa. Cô phải tắm một cái. Chẳng có gì thích cho bằng được tắm dưới vòi sen khi bạn bị phủ đầy chất thạch nhờn nhờn, cho dù bạn là một phù thuỷ đi nữa.

“Đi tiếp về phòng,” cô nói với lũ trẻ. “Làm ơn đừng phá huỷ nó cho đến khi chị về.”

“Nhà tắm có lẽ đã bị khóa,” Linda cảnh báo cô. “Em có thể tìm cách cho chị vào.”

“Không sao đâu. Chị xoay sở được, về phòng đi!”

Tất cả trừ Linda đã theo dường mòn đi về phía những căn phòng phía bắc. Đèn pin của chúng lấp lóa giữa những hàng cây trông như một bầy đom đóm khổng lồ. Tất cả các trại viên khác đang hát hò, tập kịch sau bữa ăn tối. Những đứa bé của cô thì không tập, và chúng cũng không quan tâm.

Sabrina lúc lắc đầu và cảm thấy chất thạch nhờn nhờn chảy xuống lưng. Nhăn mặt, cô đi về phía tòa nhà gạch thấp và làm bung móc khóa với một cái búng tay. Khi cô bước vào phòng thay quần áo trống trơn, cô chộp lấy một cái khãn tắm và cục xà phòng trong không khí. Rồi quần áo cô biến mất khi cô lách vào phòng tắm.Mười phút sau Sabrina cảm thấy mình trở lại hầu như bình thường khi cô rời khỏi phòng thay quần áo. Cô mặc bộ đồ mới, trông giống bộ cũ chỉ có điều là không có mớ thạch lầy nhầy đó. Cô bật đèn pin, nhưng không đi nhanh. Cô không vội trở về phòng 13.

Từ xa cô có thể nghe những giọng trẻ con đang hát trong Trung tâm giải trí. Những đứa bé ngoan ngoãn, hạnh phúc đó có vẻ như ở một trại hoàn toàn khác trại ở đây. Trong trại của cô chỉ có những đứa bé rắn mắt, trộm cắp, cười hình hích.

“Sabrina, cô phải không?” một giọng cất lên.

Cô quay sang và thấy một tia đèn pin khác đang tiến về phía cô, đó chính là anh chàng Mitch ân cần, nhiệt tình. “Sabrina! Tôi vừa nghe những gì đã xảy ra!” Mitch nói với vẻ sợ hãi. “Cô ổn không?”

“Vâng, tôi ổn,” cô đáp. “Dù tôi nghĩ họ nên cho tôi phụ trách những cuộc chiến thức ăn. Có lẽ chúng ta nên đưa vụ này thành một hoạt động thường xuyên.”

“Với cô, đó là một hoạt động thường xuyên,” Mitch nói với một nụ cười. Anh ta chiếu đèn lên mặt cô, rồi nhanh chóng tắt đi. “Trông cô không quá tệ.”

“Tôi vừa tắm rửa xong. Vậy nhà vô địch ném thạch đó đâu rồi?”

“Jill hả?” Mitch lắc đầu kinh ngạc. “Tôi không thể tin cô ta lại làm chuyện đó. Đúng là một phản ứng quá lố.”

Sabrina thở dài. “Cô ta đã báo trước với tôi là anh đã có bồ. Lần sau tôi phải lắng nghe khi một cô gái nói với tôi như vậy.”

“Nhưng tôi không có bồ!” Mitch phản đối. “Tất cả chỉ là do cô ta tưởng tượng ra thôi.”

“Anh không hề hôn cô ta hả?”

Anh ta cúi đầu. “Mùa hè năm ngoái tôi có hôn cô ta.”

“Ô, vậy thì thế này - trước tiên anh cần phải giải quyết với cô ta. Khi nào cô ta đến và nói với tôi rằng anh không hề có bồ, thì tôi sẽ biết là anh không có. Anh cần phải nói chuyện với Jill.”

“Nếu tôi có thể tìm ra cô ta. Tôi cho rằng mình nên đi tìm cô ta, nhưng tôi muốn tìm cô trước.”

Sabrina vẫy chào anh ta. “Anh gặp tôi rồi đó. Giờ thì đi tìm Jill đi.”

“Cô là cái gì đó thật đặc biệt,” Mitch nhẹ nhàng nói. Anh ta bỏ đi, rồi quay lại. “Này, khi đi tìm cô, tôi có tạt qua phòng của cô. Tụi nó đang làm loạn ở đó đấy.”

“Chẳng có gì ngạc nhiên.” Cô cười với anh ta. “Giờ tôi sạch sẽ rồi, tôi đã sẵn sàng với bọn chúng!”

“Cô xử lý được mà!”anh ta nói với vẻ khích lệ. “Tạm biệt!”

“Tạm biệt!” cô vẫy chào, tự hỏi không biết mình đã thực sự sẵn sàng với lũ nhóc của Phòng 13 chưa. Thở dài nặng nhọc, cô đi về phía khu rừng. Vài phút sau cô leo lên con đường mòn dẫn đến những phòng phía trên, nhưng cô chẳng đi gấp gáp gì.

Sabrina cảm thấy có sự hiện diện quen thuộc đang bước nhẹ cạnh cô, cô nhìn xuống và thấy con mèo đen. “Chào, Salem. Ta đoán là tối nay mi đã xong bữa tối.”

“Tôi đã thử,” con mèo nói, “nhưng bọn gấu trúc đã vớt hết những thứ ngon lành. Này, bộ dân ở đây chẳng ăn thứ gì ngoài đậu hả?”

Sabrina liếm môi. “Lẽ ra ta không nên nghĩ đến bữa ăn tối.” Cô chìa tay ra, và một miếng hot dog xuất hiện trên tay cô, đúng kiểu cô thích, với mù tạc và gia vị. Cô ăn ngấu nghiến khi cùng con vật thân yêu đi trên con đường mòn.

“Tôi biết cô không phải là người phụ trách bảnh,” Salem nói, “nhưng cô không đáng bị một tô thạch tởm lợm như thế ụp lên đầu.”

Sabrina thở dài. “Đó không phải dành cho một người phụ trách dở tệ như ta. Mà bởi lòng ghen tuông, một thiếu nữ bị coi thường, chuyện là vậy.”

“Ô,” Salem nói với vẻ hiểu biết. “Cô thắng quá nhanh.”

“Jill cũng nghĩ vậy,” Sabrina uể oải ngáp. “Bây giờ ta chỉ muốn ngủ thôi. Mà chẳng có cơ hội nữa.”

“Sao chúng ta không vào một khách sạn?” Salem hỏi. “Và được phục vụ đàng hoàng. Chúng ta có thể quay về đây trong ngày mà.”

Sabrina nhăn mặt với con mèo. “Lẽ ra mi nên kiếm chỗ nào khác. Nếu ở đây mi phải cẩn thận tránh xa Arthur, tay giám đốc trại ấy. Ông ta không ưa thú vật.”

Salem gật đầu. “Vì hắn sống trong rừng, bị vây quanh bởi đàn thú.”

“Theo ta thì ông ta thích những con thú nhồi,” cô cười nói thêm. “Phải tránh xa ông ta. ước gì ta có thể gửi cả hai chúng ta về nhà.”

“Chúng ta chưa bị tống cổ mà,” con mèo đáp. “Dù tôi thừa nhận rằng triển vọng đó càng lúc càng có khả năng xảy ra lắm.”

Rồi họ nghe những âm thanh rùng rợn, gồm tiếng cười ầm ĩ, tiếng nện thình thình, và tiếng đổ vỡ. Sabrina không cần đoán tiếng động phát ra từ đâu - cô biết nó là từ Phòng 13. Nó sẽ luôn là Phòng 13.

Cô nhìn Salem, nhưng con mèo đã biến vào rừng. Nó có thể giúp cô cái gì đây? Thêm nữa là cô không thể gán ép những đứa bé quậy tưng này cho bất kỳ ai được. Đó sẽ là một sự trừng phạt tàn ác và bất thường.

Khi cô thận trọng tới gần phòng, thì một con bé tóc quăn chạy tới. Dĩ nhiên đó là Sylvia. “Chị phải vô liền!” con bé run lên vì khoái chí. “Có một cuộc chiến chăn gối kinh khủng đang xảy ra.”

Có cái gì cứng va vào tường, nó không phải là một cái gối. Sabrina có thể cảm thấy cơn giận dữ đang dâng lên trong ruột gan, và miếng hot dog trào lên cổ họng. “Chị đã bảo tụi em đừng phá sụp phòng cho đến khi chị về mà.”

“Phải, vậy mà tụi nó đâu có nghe,” Sylvia tức tối, như thể nó chẳng dính gì tới chuyện quậy phá đó.

Nắm tay lại, Sabrina hùng hổ bước về phía phòng. Cô định tắt đèn pin, thì ngay lúc đó bóng đèn duy nhất trong phòng bị vỡ, căn phòng ngập trong bóng tối. Điều đó không hề khiến cuộc chiến ngưng lại - thực ra nó còn ầm ĩ và dữ dội hơn.

Sabrina bật đèn pin lên, biết là cô sẽ cần nó. Cô ước gì trong tay mình có cây roi, bởi vì có vẻ như nơi này đang bị bọn thú hoang tàn phá.

Cô mở tung cánh cửa, bước vào, và bị chìm trong một trận bão lông nhồi gối bay loạn xạ. Trong ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn pin, nó có vẻ như một cảnh tượng thần bí của một cơn bão mùa đông. Cô có thể thấy bọn con gái đang nháo nhào trong bóng tối, cười ầm và gào rú khi chúng đập nhau bằng gối, túi ngủ, và va li. Như Sylvia báo cáo, đó là một trận chiến chăn gối khủng khiếp.

Dù giận, nhưng Sabrina cố giữ bình tĩnh và nghĩ xem mình nên làm gì trước. Vì tối đen nên bọn nhóc không nhận ra rằng cô đã vào phòng. Hoặc có lẽ chúng phớt lờ cô như thường lệ. Dù một chiếc gối bay lạc đã làm vỡ bóng đèn, cô biết mình phải đem lại ánh sáng nào đó trong phòng.

Sabrina chỉ tay vào bóng đèn, và nó xuất hiện lại, chiếu sáng hơn trước nhiều. Ánh sáng bất ngờ khiến các trại viên đông cứng giữa chừng động tác, và chúng buông gối, túi ngủ và va li xuống, trân trân nhìn cô. Tất cả đều thở hổn hển, vài đứa cười to, và Rhonda có cái mũi đầy máu. Căn phòng rõ ràng là một thảm họa - một cảnh hỗn mang đến không tin được.

Linda để một cái gối xẹp lép tuột khỏi tay. “Ô, chúng em rất tiếc, Sabrina.”

“Không, đâu có gì tiếc!”Rhonda gừ lên vẻ tự hào.

Sabrina trân trân nhìn bọn của sứ này. “Các em sẽ phải hối tiếc nếu như các em không ngừng đánh nhau và bắt tay vào dọn dẹp ngay!”

“Nếu tụi em không dọn dẹp thì sao?” Jenny hỏi, nhảy từ trên giường xuống.

Sabrina có thể cảm thấy các mạch máu trên trán cô giựt giựt. “Chị thực sự khuyên các em nên làm những gì chị bảo.”

Patty ngồi phịch xuống giường và năn nỉ. “Sáng dọn không được sao?”

“Phải rồi, sáng mai!” vài đứa khác hùa theo.

Linda đá vào một đống lông, điều này khiến Sabrina càng giận thêm. Từ đâu đó trong các dãy núi vang lên tiếng sấm rền, và đôi mắt Sabrina tóe lửa nhìn vào những trại viên cứng đầu này.

“Ý các em là không muốn dọn dẹp mớ hỗn độn này phải không?” cô hỏi với vẻ không tin.

“Sáng mai đi,” Jasmine nói, ngã xuống giường. Alicia nhìn xuống trò chơi của nó và mỉm cười.

Tiếng sấm rền gần hơn, và Sabrina giơ ngón tay lên. “Chị cho các em một cơ hội cuối cùng đấy.”

“Tại sao tụi em phải làm?” Rhonda nhạo báng.

Sabrina giận điên lên đến độ không kịp suy nghĩ - cô đọc câu thần chú đầu tiên hiện ra trong đầu:

“Từ bây giờ trở đi, các em sẽ tuân theo

Mọi lời nhỏ nhặt chị nói.

Không được vặn lại hay phạm tội;

Các em sẽ luôn hoàn hảo.

Tất cả các em sẽ nghĩ như một;

Các em sẽ không có chơi đùa gì nữa!”

Tiếng sấm nổ ra, và bóng đèn chớp trên đầu. Tám trại viên Phòng 13 đứng bật dậy nghiêm phăng phắc và nhìn thẳng tới trước. “Vâng, thưa chủ nhân,” chúng đồng thanh nói.

“Ôi, trời,” một giọng lầm bầm, và Sabrina nhìn xuống thấy Salem dưới chân, vẫy đuôi đầy kích động. Con mèo nhìn lên cô, đầy ấn tượng. “Bây giờ, đây là cái mà ta gọi là một đô quá liều”

Sabrina thở thật sâu và nhìn các trại viên rôbôt, đang đứng nghiêm, nhìn vào khoảng không đầy sợ hãi. Chúng giống như những hình nộm trẻ con trong một tủ kính ở cửa hàng, chỉ có điều ăn mặc bẩn thỉu hơn thôi.

Mình đã làm gì? Cô kinh hoàng nghĩ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.