_003.jpg)
Sabrina luôn thích môn kéo co. Nó là một trò chơi rất đơn giản - đội nào mạnh nhất và muốn thắng thì hầu như đều thắng. Cô không lo về việc đấu với những phòng con trai, bởi vì bọn con gái mười-mười một tuổi thường to con hơn bọn con trai cùng tuổi.
Với lại đánh bại bọn con trai thì quá là vô cùng khoái.
Những người phụ trách dọn dẹp các vật chướng ngại ra khỏi đường đua, vì họ tổ chức cuộc thi kéo co qua cái hào đầy bùn. Bên thua không chỉ bị lôi qua khỏi vạch, mà chúng cũng sẽ bị lôi xuống bùn luôn. Giống như hầu hết những trò chơi này, điểm chính có vẻ như là để cho bọn trẻ lấm lem.
“Để cho công bằng,” Arthur thông báo, “ nếu phòng nào nhiều người hơn phòng kia, thì phòng đó phải loại bớt người ra, sao cho số người hai đội bằng nhau.”
Sabrina nhận thấy những đứa nhỏ con là những đứa bị loại ra, chỉ ngồi ngoài và xem thôi. Môn kéo co là một trò chơi tàn nhẫn, kiểu trò chơi mà ai cũng muốn thắng.
Họ ngồi xem vài lượt đấu; và đã đến lúc Phòng 13 gặp đối thủ đầu tiên. Lần này, Sabrina cảm thấy tự tin. Những đứa bé của cô có vẻ bị thương tổn và giận dữ với kiểu mọi người giễu cợt chúng. Chúng đang sẵn sàng trút những bực tức của chúng lên ai đó.
Bọn con trai Phòng 6 cười ầm chúng khi chúng xếp hàng ở đầu dây bên kia. Ở cuối hàng Rhonda quấn dây thừng quanh thắt lưng và gật đầu một cách trịnh trọng với Sabrina. Bên con trai cũng có một đứa to con đứng ở cuối dây, nhưng nó đang cười ha hả và lơ là.
Linda đứng đầu, và nó trụ cứng hai bàn chân to đùng vào mặt đất nện dẻ. Sau Linda là Patty, Jenny, Alicia, Jasmine, Sylvia, Karen, rồi Rhonda trụ sau chót. Đứng trong hàng, mấy đứa con gái trông nghiêm trang và quyết tâm. Sự thực, trông chúng vẫn có vẻ ngớ ngẩn như trước, và nhiều đứa đứng xem đã chi trỏ cười nhạo chúng.
Arthur Rimbard nhìn Sabrina với vẻ bực bội, làm như ông ta chẳng còn hi vọng gì. “Được rồi, các em, săn sàng chưa?”
Bọn lính của cô gật đầu và gồng lên. Trông chúng rất sẵn sàng. Đội con trai coi bộ xem trận thi đấu này chẳng ra gì.
Arthur giơ khẩu súng hiệu lệnh lên. “Sẵn sàng, chuẩn bị, kéo!”
Bọn con gái của cô kéo thật mạnh, lôi mấy đứa con trai kia bổ nhào tới trước. Thằng bự con ở cuối hàng té xấp tới, đè mấy đứa kia té theo. Tận dụng lợi thế, bọn con gái căng hết sức mình, và Rhonda thụt lui ra sau bằng những bước chân mạnh mẽ. Chưa đầy năm giây chúng đã lôi cả lũ con trai xuống vũng bùn.
Khi Arthur thổi còi kết thúc, cả Phòng 13 nhảy cỡn hò la khoái chí. Chúng không còn là những đứa ngờ nghệch quái đản nữa - chúng đã là một đội ăn ý!
“Đường còn dài!” Sabrina la lên. Bây giờ Arthur, Mitch, Jill và nhiều người khác quay lại nhìn cô, và cô nhe răng cười. “Đến lúc mình ra tay rồi!”
“Yeah!” Alicia gào lên. Những bạn cùng phòng trợn mắt nhìn con nhỏ xưa nay chưa từng nói một lời nào này. Nó mỉm cười mắc cở, lộ ra cái vòng nẹp răng.”Được rồi!” Sabrina la lên. “Phòng kế tiếp đâu? Ra đi!”
Trò kéo co là một vòng đấu loại trực tiếp. Thua một trận là bị loại luôn. Đội thắng được ba điểm, đội hạng nhì được hai, đội hạng ba và tư được một.
Thắng trò này thì Phòng 13 có thể trở lại nhóm tranh chấp ngôi vô địch vì điểm được chia đều cho nhiều phòng trong các trò trước đó. Phòng 8, hiện dẫn đầu, mới được có năm điểm.
Chúng ngồi xem vài cuộc đấu nữa, và sau cùng chỉ còn lại tám đội. Một trong số đó là phòng của Mitch, Phòng 3, và bọn này coi khá cứng cựa. Chỉ có phòng của Jill với Phòng 13 là đội con gái, mà vòng đấu kế tiếp hai đội này phải gặp nhau.
Các trại viên của Jill chiến đâu kiên cường, nhưng bọn quái Phòng 13 kéo chúng ngã nhào và lôi tuốt xuống bùn. Phòng của Mitch cũng thắng trận kế, và hai trận đấu nữa cũng ngã ngũ. Bây giờ chỉ còn lại bốn phòng.
Trận kế của Phòng 13 gay go đến độ Sabrina suýt muốn dùng ma thuật để giúp chúng. Nhưng cô biết thế là không công bằng - chúng phải thắng bằng chính sức mình. Vả lại, cô thấy tuần này đã dùng ma thuật nhiều đến phát ớn rồi.
Bằng cách nào đó, đám lính lì lợm của cô cũng kéo ngã được một đội con trai nữa xuống bùn trong tiếng gào la dẫm đạp. Đám khán giả la hét om sòm, nhưng không có nhiều tiếng cười nữa. Chúng biết cuộc chơi chưa kết thúc. Phòng của Mitch cũng thắng trận kế, và hai đội ấy gặp nhau, Phòng 3 và 13.
Khi các trại viên nghỉ xả hơi và uống nước như điên, Mitch bước tới bên Sabrina, mỉm cười. “Coi bộ đám lính của cô đang chơi trò giả ngốc,” anh ta nói. “Trông chúng không giống cái lũ cứ té chúi nhủi khi chạy đua vượt chướng ngại chút nào.”
“Tụi tôi chọn môn sở trường,” Sabrina đáp. “Tụi tôi muốn cuộc thi hào hứng hơn.”
“Có cô tham gia gì chuyện gì cũng hào hứng hết,” Mitch nói. “Chúc may mắn.”
“Anh cũng vậy,” họ bắt tay nhau, và sự đụng chạm của anh ta vẫn ấm áp và thân thiện như trước.
Rồi hai đội lại vào hàng lần chót. Không chỉ là Phòng 3 đấu với Phòng 13, mà còn là con trai đấu với con gái. Ở hai đầu dây là cuộc tranh giành ngôi vị Phòng mạnh nhất của Trại Bearclaw.
Rhonda cuốn dây thừng quanh hông nó, trông cứ như một võ sĩ sumo. Nó đã sẵn sàng. Linda trụ ở đầu hàng, và sau lưng nó các cô bé nắm chặt dây và thủ thế. Sabrina gật đầu với chúng nó và mỉm cười. Dù thắng hay thua thì chúng cũng đã thi đấu với tất cả sức mình.
Bọn con trai coi bộ cũng rất quyết tâm. Chúng đã thấy lũ con gái quái quỷ này kéo lật nhào hai đội con trai, và chúng không muốn mình cũng bị một cảnh như vậy. Sau kéo co còn những trò thi đấu khác, nhưng trò này khiến mọi đứa đều nóng máu.
Arthur gật đầu hài lòng với Sabrina, cứ như cô lại được ghi vào danh sách khen thưởng của ông ta. Ông ta giơ khẩu súng lên và liếm môi. “Vào vị trí.”
Hai đội đã kéo ngay khi chưa có hiệu lệnh. Các phụ trách phải chỉnh nút dây vào điểm chính giữa như cũ. “Chưa có hiệu lệnh thì đừng có kéo!” Arthur la lên.
Mọi người nín thở. Âm thanh duy nhất trên sân đấu lúc này chỉ là tiếng chim ríu rít trên ngọn cây. “Chuẩn bị,” Arthur ngân nga. “Sẵn sàng... kéo!”
Gào lên ầm ỹ, các tay kéo dồn hết sức vào sợi dây. Cả hai đội đều khởi đầu rất mạnh mẽ và cứ tiếp tục như vậy. Chúng loạng choạng và trân mình giữ vững với toàn bộ sức lực. Khán già bu lại gần để xem cuộc đấu chung kết ly kỳ này. Con gái cổ vũ con gái, con trai hò la cho con trai.
Sabrina gầm gừ và kêu la ngay bên cạnh đám lính trời đất của mình. “Kéo! Kéo!” cô gào lên.
Mitch đang ở bên kia, kích động đội của mình. “Đừng để tụi nó hạ gục. Kéo đi!”
Nắm chặt tay lại, thở hổn hển, Sabrina theo dõi trận đậ'u quyết liệt ấy. Trong vòng vài phút, hai bên cứ kéo qua kéo lại mà chỉ. làm xê xích sợi dây có một hai tấc. Cả bọn trai lẫn bọn con gái đều trân mình và tháo mồ hôi hột, chúng khuy gối xuống và kéo với hết sức lực. Coi bộ không có bên nào chịu yếu thế một chút.
Cuối cùng chính Jenny là đứa đột nhiên có cái nhìn kỳ lạ trong đôi mắt xanh nhạt của nó, nó ngoạm lấy sợi dây thừng và kéo mạnh như một con chó. Bọn con gái hứng chí lên trước hành động kỳ quái này, và chúng kéo cật lực hơn trước. Rất chậm, bọn con trai bắt đầu nhúc nhích, chân chúng trượt trên nền đất cứng. Với một tiếng hô to, Rhonda lùi một bước vững chãi và kéo bọn con trai qua đường vạch.
Bọn con trai la ầm lên khi chúng rơi tọt xuống bùn, và bọn con gái Phòng 13 vẫn cứ kéo cho đến khi sợi dây qua hẳn sang phía chúng. Tất cả bọn con gái đều hò reo và nháy lưng tưng. Jill ôm chầm Sabrina, và cả hai nhảy nhót giống như bọn trẻ.
“Wow!” Arthur Rimbard la vào máy phóng thanh. “Các trại viên Phòng 13 đã thắng đầy thuyết phục trong môn kéo co!”
“Trúng rồi!” Patty gào vào mặt bọn con trai bí xị.
Đám con gái của Sabrina đã cố hết sức trong môn bơi lội và nhảy cầu kế tiếp, nhưng cả hai lần chúng đều về thứ ba. Điều này khiến chúng còn thua đội dẫn đầu hai điểm khi bước vào môn thi cuối cùng.
Đó là một ngày dài, và nhiều trại viên đã hoàn toàn rã rời. Đó là lý do, theo Sabrina nghĩ, Arthur đã sắp xếp một cuộc đua tài khá nhẹ nhàng cho môn thi cuối cùng - ném móng ngựa.
Sabrina nghĩ họ chẳng có nhiều cơ hội, nhưng hoá ra Alicia là một tay trùm ném móng ngựa. Trong lượt ném sau cùng, nó hai lần ném móng ôm gọn cột và một lần móng gác nghiêng cột và thắng trận này đễ dàng ... Có lẽ việc chơi trò chơi video là rất tốt cho sự phối hợp tai- mắt, Sabrina nghĩ.
Đồng đội của con bé vây quanh Alicia, công kênh nó lên vai, và đưa nó tới Phòng ăn để dùng bữa tối. Mitch, Jill, William, Kenny, và mọi người khác đều đến chúc mừng Sabrina. Thật không thể tưởng tượng! Cô không thể tin được!
Phòng 13 đã chiếm được chiếc cúp xấu xí đó.
Sabrina chùi những giọt nước mắt sung sướng khi cô lách qua đám đông gồm những người hăm hở muốn bắt tay cô. Chiến thắng thật tuyệt vời, nhưng cô khóc bởi vì những trại viên của cô đã trở lại thành chính chúng như trước. Chúng đã chứng minh rằng chúng cũng tốt như mọi người ở đây, không bỏ trốn, ăn cắp đồ đạc, hay đùa phá rắn mắt. Chúng không còn là những kẻ bị loại bỏ nữa.
Khi Sabrina đến cái bàn thường lệ của họ trong Phòng ăn, thì tám trại viên bẩn thỉu của cô đứng nghiêm và vỗ tay chào mừng cô. Tất cả đếu cố không khóc, nhưng những giọt nước mắt vui sương cứ chảy dài. Từ lúc chúng trở thành những nhà vô địch đến giờ dường như đã lâu lắm. Trong khu rừng tối Sabrina và những trại viên của cô cùng hàng trăm trẻ và những người phụ trách khác đang leo lên con đường dẫn đến Bearclaw Rock. Anh sáng duy nhất trên con đường này là những cây nến trắng chúng cầm trên tay. Một đoàn dài ánh sáng uốn lượn qua khu rừng trông thật đẹp - giống như cảnh cuối trong phim Fantasia.
Thậm chí đám trẻ nghịch ngợm của Sabrina cũng lặng lẽ và nghiêm trang khi chúng kéo rồng rắn leo lên con đường dốc. Đây không phải là con đường Sabrina đã leo cùng Mitch; con đường này rộng hơn và bằng phẳng hơn. Cả hai trăm người này phải mất một tiếng đồng hồ để leo và tập họp quanh hố lửa tại Bearclaw Rock.
Đàng sau mỏm đá khổng lồ này là những dải mây phản chiếu ánh trăng non sáng rực lên. Giữa hố lửa là một đống lửa trại cháy rừng rực, nổ lốp bốp và bắn những tàn lửa lên không trung. Đâu đó cao bên trên, một con diều hâu kêu lên kèn kẹt. Đây quả là nơi tuyệt vời để kết thúc đêm cuối cùng của đợt trại hè cho các trại viên vui hả hê này.
Sabrina nhìn đám đông chung quanh và thấy William, các đầu bếp, và cả những tài xế xe bus nữa. Mọi người đều ở đó, ngồi luôn dưới đất, trên các súc gỗ hay đá tảng. Đống lửa trại đủ sáng để bọn trẻ có thể tắt nến.
Cô nhìn qua bên kia đống lửa và thấy Mitch đứng cùng Jill. Cô mỉm cười sung sướng khi thấy cô ta nắm tay anh ta. Rõ ràng là họ đã làm hòa lại với nhau trong khi Sabrina quay cuồng với đám lính của cô, và cô thấy như thế là quá tốt. Anh ta không phải mẫu người của cô - cô thích bạn trai vui nhộn và thông minh hơn.
Sau khi mọi người đã an vị, Arthur ra đứng trước đống lửa. Đám đông im lặng dần và bóng tối dầy đặc hơn. Trong vài giây chỉ còn tiếng lửa lách tách và tiếng con diều hâu ngạo nghễ kêu trong đêm.
Arthur không cầm theo micro hay loa phóng thanh, nhưng giọng của ông ta vang khắp khoảng không của địa điểm diệu kỳ này: “Các trại viên và nhân viên của Bearclaw thân mến, chào mừng các bạn đến với đêm lửa trại. Tôi có thể nói, chúng ta đã có một tuần thật sôi động. Sự thực, tôi không nhớ ra đã từng có đợt trại hè nào sôi nổi hơn đợt này hay không.”
Ông ta mỉm cười với Sabrina. “Chúng ta đã có những vui buồn, và chịu những trận mưa bất ngờ, nhưng sau cùng chúng ta vẫn là đồng đội. Quan trọng nhất là, chúng ta đã hình thành một tình bạn mà tôi biết nó sẽ tồn tại mãi vượt qua cả không gian và thời gian. Các bạn sẽ nhớ mãi tuần lễ này ở Trại Bearclaw. Tôi tin chắc như thế.”
Có vài người bật cười nhẹ, và Arthur hắng giọng. “Ở thời điểm này chúng ta luôn ca ngợi những phòng đã chứng tỏ được mình. Lần đầu tiên trong lịch sử của trại, có một phòng đoạt cả giải hội diễn văn nghệ và Trò chơi Thử thách, và trở thành phòng vinh quang nhất của Bearclaw. Nếu có một phần thưởng cho tiết mục chọi thức ăn, thì phòng đó cũng chiếm giải luôn!”
Khi tiếng cười dịu bớt, Arthur giơ tay ra. “Tôi muốn yêu cầu Sabrina Spellman và các trại viên Phòng 13 bước ra đây và nhận những chiếc cúp.”
“Tất cả bọn ta đều đoạt cúp hả?” Sabrina thì thào với Karen khi họ bước tới đống lửa.
“Chắc cú,” Karen nói với vẻ tự hào. “Mà thậm chí mình không cần phải lén ăn cắp chúng.”
“Ê, vụ này còn ngon hơn cấm túc,” Patty nói.
Tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang dội vách núi, Sabrina và lũ con gái xếp hàng, nhăn răng cười. Một trợ lý bước tới trước với một thùng đầy những chiếc cúp, và Arthur bắt đầu trao tặng. Có một chiếc cúp lớn trong thùng, ông ta để dành tới phút chót.
“Sylvia, Linda, Alicia, Karen, Patty, Rhonda, Jenny và Jasmine,” ông ta ngân nga khi trao cho mỗi đứa hai chiếc cúp. “Tất cả các em đều đã đến Trại Bearclaw này nhiều năm qua, và chúng tôi biết rõ từng em. Tôi vui mừng được thấy các em bước lên đây, nhận những phần thưởng này. Có lẽ đây sẽ là khởi đầu cho một lối sống hoàn toàn mới mẻ của các cô ở đây.”
Rhonda ợ một phát ra trò làm đám đông chung quanh cười ồ. Arthur nhíu mày. “ơ, có lẽ không. Dù sao, các em cũng được biểu dương đêm nay. Và tôi tin mình đang đại diện cho tất cả khi nói rằng các em đã cho thấy một quyết tâm thực sự trong cuộc thi kéo co!”
Đám đông ồ lên hoan hô các cô bé, và tiếng vỗ tay nghe điếc cả tai. Đứng cạnh Sabrina, Sylvia thì thào, “Em mong có ai cho biết tụi em đoạt giải hội diễn văn nghệ bằng cách nào.”
“Ai rảnh đâu mà làm chuyện đó?” Linda nói và vung chiếc cúp lên. “Mình thắng rồi!”
Arthur ra hiệu cho đám đông im lặng, rồi ông ta giơ chiếc cúp to nhất lên rồi trao cho Sabrina.
“Sabrina, cô đã làm nên lịch sử. Trước đây chưa từng có một phụ trách mới nào ở Trại Bearclaw huấn luyện được nhóm của mình thắng ngay trong lần đầu dự Trò chơi Thử thách. Cũng chưa từng có phụ trách mới nào đoạt giải văn nghệ trong lần đầu dàn dựng tiết mục. Một số phương pháp của cô tuy hơi khác thường nhưng không ai chối cãi được hiệu quả của nó. Xin cho phép tôi được thay mặt tất cả, chào mừng cô đến với gia đình Trại Bearclaw!”
Sabrina loạng choạng dưới sức nặng của chiếc Cup, và mọi người vỗ tay hoan hô. Lúc này cô thực sự cảm thấy có lỗi, vì cô vẫn dự định ngày mai rời khỏi đây. Hơn nữa, cô vẫn để con mèo của mình ngủ trong phòng. Nhưng đây không phải lúc vướng vào rắc rối hay bày trò. Đây là lúc tỏ lòng biết ơn.
“Cám ơn,” cô nói, giữ chặt chiếc cúp. “Quý vị đã quá tốt với tôi, và tôi rât trân trọng vinh dự này. Tôi rất tiếc là đã không biết được quý vị rõ hơn, nhưng... lúc nào đó ta sẽ làm lại chuyện này!”
Lại có tiếng hoan hô, và Arthur cầm lấy chiếc cúp trong tay cô. Ông ta thì thào, “Chúng tôi sẽ cho khắc tên cô và trưng bày tại Nhà chính.”
“Cám ơn,” Sabrina lắp bắp, cô vẫn còn hoang mang.
“Được rồi!” Arthur gào lên. “Ai muốn hát bài 'Kumbaya' đây?”
Vì các trại viên đều mệt đuối sau một ngày có quá nhiều hoạt động, nên chúng đi ngủ ngay sau màn lửa trại và hát hò tập thể ở mỏm Bearclaw Rock.
Phòng 13 hơi ồn hơn tí xíu khi các cô bé lần lượt chui vào túi ngủ, nhưng tình hình không tệ như những đêm đầu tiên. Và lại còn tốt hơn nhiều so với những đêm chúng bị thần chú tuân lệnh. Sau cùng thì Sabrina cũng có được một phòng gồm toàn những trại viên bình thường.
Ngay trước khi tắt đèn, cô phù thủy nhỏ đang chui vào giường thì nghe tiếng gọi thầm: “Sabrina.”
Đó là một giọng lạ hoắc. Cô quay lại và thấy Alicia đang ngồi trên giường. Không thấy món đồ chơi video cố hữu của nó đâu cả.
Sabrina quỳ xuống bên cạnh cô trại viên ít nói và mỉm cười. “Ê, em ném móng ngựa quá bảnh! Nhờ nó mà đội mình thắng luôn đó.” Cô bé mỉm cười, lộ ra những vòng nẹp răng. Nhớ lại vụ đó, nó đưa tay lên che miệng. “Cám ơn chị. Chị biết tại sao chị cứ gợi chuyện với em không? Chỉ vì em chẳng nói gì cả, như vậy đâu phải là em không lắng nghe.”
“Chị hiểu,” Sabrina nói, vỗ vào vai nó. “Bởi thế trên đời mới có hai loại người - người nói với người nghe. Chắc em đoán ra chị thuộc loại nào.”
“Cám ơn về mọi chuyện. Trước đến giờ em chưa từng giành thắng lợi gì.”
“Em đã giành được.” Sabrina đáp. “Em và các bạn. Chỉ cần nhớ rằng khi em cảm thấy muốn trốn tránh mọi người thì chúng tôi ở đây cần có em.”
“OK,” Alicia đáp vui vẻ khi nó thu mình vào túi ngủ. “Chúc ngủ ngon, Sabrina.”
“Ngủ ngon, Alicia.” Cô đứng dậy và đi qua chỗ giường Karen. Cô thấy con bé này đã ngủ, với Salem cuộn mình dưới cằm nó. Phải chi tụi nó như thế này ngay từ đêm đầu tiên, thì chúng đã né được biết bao nhiêu chuyện lộn xộn…Nhưng đôi khi mọi chuyện phải xảy ra theo kiểu éo le của nó.
Sabrina tắt đèn trên trần và nằm xuống giường. Lần đầu tiên kể từ khi đến đây, cô cảm thấy hài lòng vì đã làm ngon lành một công việc. Sau cùng cô hiểu ra ý của cô Hilda khi nói chuyện tìm một công việc. Vấn đề không phải là tiền bạc, mà là đóng góp cho cộng đồng, làm cho cuộc sống của người khác được tốt hơn.
Cô nhận ra sáng mai cô không thể rời bỏ công việc này. Nhưng còn một chuyện nữa cô phải làm cho xong.