_003.jpg)
Sabrina không tin được vào mắt mình. Đây hẳn là hoạt động nguy hiểm nhất mà cô từng thấy ở Trại Bearclaw! Họ gọi nó là Đu Dây Tarzan, và nó chẳng là cái gì ngoài một sợi thừng to thả xuống từ một cây sồi cổ thụ. Nhưng nó ở trên một dòng suối ngập bùn có bờ dốc ở hai bên. Đứa trẻ nắm sợi dây, nhảy tới, đu qua dòng suối như Tarzan rồi đáp xuống bờ bên kia.
Trông nó khá nguy hiểm. Nên không ngạc nhiên gì khi mọi trại viên đều rú lên rất kích động khi đu dây bay qua khe suối đầy bùn.
Có sáu phụ trách đứng dọc đường đu, sẵn sàng đỡ trại viên nào bị rơi. Chúng chỉ bay khỏi mặt đất độ một thước, và việc rơi xuống bùn thì vui nhộn hơn là nguy hiểm. Sabrina liếc nhìn lại những trại viên của mình đứng xếp cuối hàng với những bộ mặt vô hồn. Cô phải thừa nhận, chúng nó chính là những đứa mà cô thật sự lo lắng.
Mitch đứng ngay dưới dòng suối, chân trần ngập dưới nước tới quá cổ chân. Công việc của anh là đón lấy sợi dây và quăng lên bờ bên này cho trại viên kế tiếp, và anh ta còn vui nhộn hơn cả lũ trẻ nữa. Đến giờ thì mọi trại viên đều đã băng qua bên kia ngoại trừ lũ trẻ của Sabrina. Cô cố tình giữ chúng lại, đẩy chúng về cuối hàng.
“Nào, Sabrina!” Mitch nói, vẫy tay với cô. “Cho đám lính của cô qua đi!”
“Nhưng nhưng chúng mặc đồ sạch quá!” Sabrina phản đối.
“Có sao đâu?” Mitch bật cười.
“Tụi nó là lũ chết nhát!” một đứa nhóc quần áo lấm lem ở bờ bên kia kêu lên.
Sabrina thở dài, biết rằng mình không thể lần khân được nữa. Cô ra hiệu cho đứa khoẻ nhất trong bọn, Rhonda. “Đi nào.”
Con bé mắt xanh to con bước tới và nắm lấy sợi dây. “Nhảy lên, đặt chân vào đây,” Sabrina nói, chỉ vào cái nút cột ở cuối sợi dây. Vì các phụ trách viên khác đứng gần ngay đó và đã đưa được khoảng năm chục đứa qua bờ bên kia, nên cô không thể có những chỉ dẫn như cô muốn, chẳng hạn như “Đừng té nghe.”
“EX!” Mitch la.
“Nhẩy!” Sabrina nói.
Rhonda nhảy được ngay - sau khi buông sợi dây ra. Nó lăn xuống bờ suối bên kia như một bao khoai tây và té vào người Mitch làm anh ta té theo. Cả hai sụm xuống bùn.
Mọi người cười ồ, ngoại trừ Mitch, Sabrina và vài trại viên ngốc nghếch. “Ngốc quá!” một đứa ở bờ bên kia la lên.
Mitch đứng dậy và cố rũ bùn ra, trong khi Rhonda chỉ đứng đó, tèm lem bùn ướt. Nó không nhúc nhích cho đến khi Mitch nói. “Lên bờ đi.” Nhưng Rhonda lại leo lên bờ bên này, nhập bọn với mấy đứa còn đứng cạnh Sabrina.
“Mày làm sao vậy?” một đứa mười tuổi la lên với Rhonda. “Mày cứ như con rôbôt!”
Sabrina vội dẫn Linda tới trước và Mitch quăng sợi dây lại cho cô. “Coi lần này có khá hơn không!” anh ta nói.
“OK, Linda, bám vào đây, đừng buông ra,” Sabrina ra lệnh. Con bé nắm sợi dây cứ như đó là phao cứu sinh. “Nhảy đi!”
Linda nhảy, và nó bám chặt sợi dây. Sabrina cứ tưởng lần này sẽ được. Nhưng Linda đu qua tới bờ bên kia và... nó không buông dây ra! Nó đu trở lại rồi lại đu qua bên kia cứ như quả lắc đồng hồ, không chịu buông dây ra. Cho đến khi Mitch giữ nó lại, nó vẫn không chịu buông dây.
Sabrina lắc đầu. Vì lũ quái trại viên của cô không thể tự mình suy nghĩ, nên cô phải cho chúng những chỉ dẫn rất cụ thể.
“Nào,” Mitch cau có nói khi cố gỡ sợi dây khỏi tay con bé. “Em làm sao vậy? Đu xong rồi.”
“Buông ra!” Sabrina ra lệnh.
Linda liền buông ra và rơi phịch xuống người Mitch, đẩy anh ta ngã xuống bùn lần nữa.
“Được rồi!” Sabrina quát lên. “Tới giờ ăn trưa rồi. Đi thôi, mấy đứa!” Trước khi kịp xảy ra chuyện gì khác, cô đã dẫn lũ trại viên rôbôt rời khỏi khe suối Tarzan. Cô liếc nhìn ra sau và thấy Linda lúp xúp chạy theo.
“Đồ khùng thiệt!” một đứa trẻ kêu lên, và cả bọn cười ồ.
Hay lắm, cô phù thủy nhỏ thầm nghĩ. Lũ lính của mình đã tiến hóa từ bọn ngốc thành bọn khùng.
Cô quay lại và thấy Mitch nhìn cô với ánh mắt kỳ cục. Đến đây thì anh ta đành phải tin rằng cô là kẻquái đản nhất trong những người quái đản. Cứ xem kiểu cô chỉ huy tám đứa trẻ vua nghịch phá và biến chúng thành những hình nộm vụng về coi. Anh ta phải nghĩ cô thật kỳ quái hết hiểu nổi.
Giá như anh ta biết, Sabrina rầu rĩ nghĩ.
Các cư dân Phòng 13 ngồi trong góc Phòng ăn và ăn bữa trưa rất nhanh, trước khi bọn trẻ và các phụ trách kia trở về. Khi phòng ăn bắt đầu đông lên, cô dẫn chúng đi ra theo cửa sau, qua nhà bếp.
Khi chúng đi qua chỗ mấy thùng rác, một con mèo đen phóng từ đó ra làm Sabrina giật mình.
“Ô, lại là mi,” Sabrina lầm bầm. “Ta tưởng mi là một con chồn hôi.”
“Ở thêm vài ngày nữa là tôi sẽ có mùi của nó,” Salem ngoẹo đầu nói. “Còn lũ trẻ ra sao rồi?”
Sabrina nhăn mặt. “Vô tâm, vụng về và ngốc nghếch. Nghe nè, Salem, ta có cuộc họp với giám đốc trại - mi theo chúng về phòng được không? Chỉ cần giữ chúng ở đó cho đến khi ta trở lại.”
“Chúng thậm chí không tự về phòng được sao?” Salem hỏi.
“Được chứ, chúng có thể đi về phòng, nhưng sau đó thì sao? Này, coi chừng tụi nó giùm, được không? Và đừng có sử dụng chúng để chiếm đoạt cả thế giới nghe.”
“Mẹ kiếp,” Salem gầm gừ. “Cô rành tôi quá rồi.” “Mấy đứa, hãy vâng lệnh Salem,” Sabrina chỉ thị. “Chị sẽ trở về ngay.”
Sabrina chạy bổ trở lại Phòng ăn, bỏ mặc Salem lại với tám con bé mắt thất thần.
“OK,” Salem nói, “lặp lại theo tôi. 'Vâng, thưa xếp, xin tuân lệnh.' “Vâng, thưa xếp,” chúng hò theo, “xin tuân lệnh.” “Thế là tốt,” con mèo nói, khoái chí vẫy đuôi.
Sabrina bước tới trước con gấu nhồi bông trong tòa Nhà chính, chờ Arthur và Jill tới họp. Cô chẳng ưu tư gì về cuộc họp mà lại lo lắng việc bỏ mặc đám lính vô hồn kia, cho dù có Salem giám sát. Điều ban đầu có vẻ là một giải pháp cho các vấn đề của cô, sau cùng hóa ra lại khiến cô rầu rĩ hơn bao giờ hết.
Cô ngước nhìn con gấu lù lù trước mặt và thở cái phèo. “Mày thì thoải mái lắm, Henry. Ai cũng thích mày, mà mày đâu phải làm gì ngoài việc cứ đứng đó. Một ngày kia họ có thể bỏ mày vào kho đồ cũ, nhưng họ không thể sa thải mày.”
“Nói chuyện với thú nhồi bông hả?” một giọng phụ nữ vang lên.
Sabrina quay lại thấy Jill đi qua khung cửa. Cô phụ trách tóc đen này trông vẫn còn bực bội, nhưng ít nhất cô ta không cầm món ăn nào trên tay.
“Chào,” Sabrina nói. “Tôi phát mệt với trò độc thoại, nên tôi thử nói với con gấu. Nó không nói nhiều, và không bao giờ phê phán cả.”
Jill khoanh tay lại và trông có vẻ trầm tư. “Tôi hiểu cô muốn nói gì - tôi cũng thường độc thoại dữ lắm.”
Họ im lặng một lúc lâu rồi cả hai đồng loạt thốt ra. “Cô cứ bắt bồ với Mitch!”
Họ bật cười và cúi đầu. “Ít nhất thì hai ta cũng suy nghĩ giống nhau,” Sabrina nói.
“Mitch không phải của tôi,” Jill lặng lẽ nói. “Tôi hi vọng mọi chuyện sẽ khác đi, nhưng anh ta thích mẫu người dịu dàng, như cô vậy.”
“Mitch với tôi chẳng bao giờ đi tới đâu đâu,” cô phù thủy thừa nhận, “Vì tôi đã có bạn trai rồi. Nếu tôi không thất chí, chắc tôi đã không đi với Mitch lên Bearclaw Rock đâu. Nhưng mấy con bé ở phòng tôi làm tôi rối trí lắm.”
“Hôm nay tôi có gặp chúng, trông chúng ngoan lắm mà.” Jill nói hồ nghi.
“Vẻ ngoài dễ đánh lừa lắm.”
“Ô, cô nghĩ chúng âm mưu gì sao?”
“Nếu cô cai quản lũ đó, rồi chúng cứ như những thiên thần thứ thiệt, cô có lo âu không?”
“Kinh hoàng nữa kìa,” Jill thoáng mỉm cười.
Ngay lúc đó, Arthur Rimbard bước vào và thấy hai cô đứng trước con gấu. “A, các cô đây rồi.” Ông ta xem đồng hồ. “Cả hai cô đều tới sớm. Tuyệt lắm!”
“Chào Arthur,” Sabrina nói. “Chúng tôi gần như đã giải quyết xong.”
Ông ta quay qua Jill. “Cô xin lỗi chưa?”
“Chưa,” Cô ta hít một hơi và nói nhanh. “Sabrina, xin lỗi vì đã trút thạch lên đầu cô.”
“Đâu có hề gì,” Sabrina đáp. “Nó khiến tôi phải lo đi tắm thôi.”
Arthur vỗ tay. “Vậy là mọi chuyện ổn thỏa! Bây giờ hai cô đã dàn hòa, tôi muốn hai cô thành đối thủ trong Cuộc thi Thử thách. Tôi kỳ vọng nhiều ở phòng của hai cô.”
Sabrina nhíu mày. Ưm, Arthur, một phòng nào đó không dự thi có được không?”
Cả Arthur và Jill trố mắt nhìn cứ như cô vừa đề nghị một điều gì kinh khủng lắm. “Trong lịch sử Trại Bearclaw,” Arthur nói nghiêm trang, “Chưa từng có phòng nào từ chối tham dự Cuộc thi Thử thách. Nếu như cả phòng đều đi bệnh xá thì...” “Có thể có vụ đó lắm,” Sabrina lầm bầm.
“Cô nói sao?”
“Đừng quan tâm,” Sabrina cười gượng và đáp. “Chúng sẽ có mặt, tham dự cuộc thi.”
Arthur cười. “Hay lắm. Ta hãy cố chặn những trò chọi thức ăn, bỏ trốn hay ăn cắp đi. Chúng ta chỉ muốn nêu cao tinh thần của Trại Bearclaw.”
“Ya - ya!” Sabrina đáp và đấm vào không khí.
“Hai cô về được rồi đó.” Arthur gật đầu chào rồi vội vã vào văn phòng.
Jill liếc nhìn Sabrina. “Chuyện cũng chẳng giúp gì được cho tôi, nhưng ý kiến của cô về chuyện Mitch là thực lòng chứ?”
“Đúng vậy,” Sabrina đáp.
Jill vỗ lên vai cô. “Cô lạ thiệt, nhưng tôi bắt đầu thích cô rồi đó. Hẹn gặp sau nhé.”
“Tạm biệt.”
Sabrina theo cô bạn đồng nghiệp đi ra cửa, rồi vội vã đi về Phòng 13. Theo kế hoạch thì cô phải tới Trung tâm Giải trí, dạy một giờ về thắt nút dây, nhưng chính cô cũng bị thắt nút rồi. Cho dù cô có biết gì về thắt nút thì cô cũng chẳng dạy dỗ được gì khi tâm trí rối bời thế này.
Cô biết là có chuyện bất ổn ngay khi tới gần phòng và thấy Jenny, Alicia và Jasmine đang bò lê trong mấy bụi rậm.
“Mấy em làm gì vậy?” Sabrina hỏi.
Jenny nhìn lên với đôi mắt xanh thấy ớn. “Bắt chuột đồng cho xếp.”
“Thôi đi, vào trong ngay.” Sabrina ra lệnh. Cô xộc vào phòng và không ngạc nhiên gì trước khung cảnh ở đó. Salem đang ngồi trên một đống gối, và hai con bé đang dũa móng chân cho nó. Hai đứa khác chải lông, còn Patty thắt một cái nơ vào cổ nó.
Sabrina khoanh tay lại và hỏi. “Mi làm gì vậy?”
“Sửa soạn chút xíu vậy mà,” con mèo đáp tỉnh bơ. “Bộ chăm sóc mèo không phải là một sinh hoạt thường xuyên ở đây sao?”
“Không.”
“Lẽ ra nó phải vậy.”
Có tiếng gõ ngoài cửa, và Sabrina giật nảy mình thiếu điều đụng trần phòng. “Trốn đi!” cô bảo Salem.
Lập tức mấy đứa con gái ngưng mọi việc và chui xuống gầm giường hoặc nấp sau va li.
“Không phải các em!” Sabrina quát khẽ. “Con mèo kìa!”
“Mọi chuyện ổn chứ?” Người bên ngoài lên tiếng, đó là Mitch.
“Ô, Ổn thôi!” Sabrina bồn chồn đáp. Sau cùng thì con mèo cũng hiểu ra và trốn xuống gầm giường. “Vào đi!”
Cửa mở ra nhưng Mitch chỉ ló đầu vào. “Không, tôi phải đứng ngoài đây. Nam không vào phòng nữ, phải chưa?”
“Ô, phải rồi.” Sabrina nói. “Chúng ta không nên phạm nội qui.”
Chàng thanh niên hoang mang nhìn tám khuôn mặt đờ đẫn. “Bộ tôi phá ngang chuyện gì hả?”
“Không, không!” Sabrina trấn an. “Anh cần gì đây?”
“Ờ, tôi thấy cô đi về phòng rồi nhớ ra chiều nay tôi phải thuyết trình về cuộc sống hoang dã. Cô cho tôi mượn con rắn cao su được không?”
Sabrina bật cười an tâm. “A, vụ đó! Được chứ, nó ngay đây nè.” Cô chạy vào lấy con rắn tịch thu của Patty và cất trong ba lô ra. Ngày đầu tiên ấy làm như đã cách đây mấy tuần lễ, tuy nó mới chỉ là vài ngày trước.
“Cám ơn,” Mitch nói và cầm lấy con rắn. Trông anh ta vẫn còn hoang mang. “Mấy đứa nhóc của cô lẽ ra phải tới dự thuyết trình hay sinh hoạt ở ngoài, không được quanh quẩn trong phòng.”
“Ơ, tụi tôi... đang tập văn nghệ.”
Mitch mỉm cười. “Ô, tôi hiểu. Bí mật, phải không?” “Ừ, Một bí mật lớn.”
“OK,” Mitch nói, lui khỏi khung cửa. “Cám ơn đã cho mượn con rắn. Nè, cô có tính đi dạo sau bữa tối không?”
“Không, rất tiếc,” Sabrina đáp. “Tôi còn bận nhiều chuyện lắm.”
Mitch trông thất vọng. “OK, nhưng đừng để Arthur thấy cô ban ngày quanh quẩn trong phòng. Cô chỉ được phép làm thế khi trời mưa.”
“Mưa?” Sabrina tư lự lặp lại. “Cám ơn đã cho hay.”
Mitch lắc đầu hoang mang khi Sabrina đóng cửa lại. Qua cửa sổ, cô nhìn anh ta đi dọc lối mòn rồi cô nhìn lên bầu trời xanh lơ.
“Mình sẽ thu xếp vụ này,” cô thầm nhủ.
Trong mấy ngày kế, mưa triền miên ở Trại Bearclaw. Có một cơn bão bất ngờ làm chới với các nhà dự báo thời tiết cũng như giám đốc trại. Hết giờ này sang giờ khác, Sabrina với Salem ngồi ở ngưỡng cửa nhìn mưa trút. Đàng sau họ, tám con bé đứng nghiêm như những chú lính chì, nhìn mông lung vào không gian.
“Cô bịa ra thứ bão này đó hả?” Salem nói với vẻ thán phục.
Sabrina mỉm cười. “Tôi học trò này của cô Hilda. Không ai giỏi bày ra mưa bão bằng cô ấy.” Nụ cười của cô biến dần thành cái cau mày. “Nhưng tôi biết vậy là tầm bậy. Không những mình làm bọn trẻ của mình mất dịp vui chơi, mà cả những trẻ ở phòng khác nữa.”
“Chúng đang khâu giày mọi ở Trung tâm Giải trí,” Salem nói. “Đến lúc này chắc mỗi đứa cũng có đến bốn năm đôi rồi.”
“Tôi biết. Phải kết thúc vụ này thôi, nhưng rồi tôi không biết làm gì với bọn chúng.” Sabrina chỉ vào những pho tượng sống sau lưng cô. “Nếu tôi gỡ được câu thần chú, mọi chuyện sẽ còn tệ hơn.”
“Cố nghĩ ra cách đi,” Salem gợi ý. “Tối nay có Hội diễn văn nghệ, còn tối mai là cuộc thi lớn mà ai cũng bàn tán.”
“Phải. Và sau cuộc thi bữa thứ Sáu đó, chúng ta có lễ đốt đèn ở Bearclaw Rock. Lúc đó Arthur sẽ trao cúp cho các đội thắng, rồi tạm biệt nhau. Thứ Bảy các trại viên ra về, và một đợt khác sẽ tới.”
“Amen,” Salem lầm bầm. “Tôi đã sẵn sàng về nhà. Chúng ta sẽ về chứ, phải không?”
“Chắc vậy,” Sabrina nói, ném một viên sỏi vào vũng nước lớn trước phòng. Cô chưa quyết định dứt khoát có rời nơi này vào thứ Bảy hay không, nhưng cô không biết làm sao ở lại nổi. Cô là một trò dối trá, chẳng phải tay phụ trách chuyên nghiệp gì cả. Nếu cô bỏ đi thì sẽ tốt cho Arthur, Mitch và tất cả những người khác.
Mưa tiếp tục rơi trên mặt đất lầy bùn và trên những cây thông. Trời xám xịt như tâm trạng của cô vậy.
“Tôi ghét phải thừa nhận,” Salem nói, “nhưng rõ ràng cô không thể để mấy trại viên của cô như thế này mãi được.”“Không,” Sabrina đáp, liếc lại mấy đứa bé đàng sau. Chúng trông như một dãy hình nhân bị bỏ ngoài trời quá lâu. “Tôi định biến chúng trở lại như cũ và cho mưa tạnh để mọi người được xem văn nghệ tối nay.”
“Nghe đám nhóc này ca hát hay đóng kịch thì chắc cũng chả lý thú gì,” Salem nói. “Nhưng cô phải đi.”
“Cám ơn.” Sabrina thở dài và xăn tay áo lên. “Thôi được, biến mọi thứ trở lại như cũ coi.”
“Nhớ tập trung ý chí,” Salem cảnh báo. “Cô đã buông một câu thần chú quá nặng đô.”
“Phải, nhưng nếu tôi trói được thì tôi phải cởi được.” Với vẻ quyết tâm, Sabrina trỏ ngón tay vào đám trẻ trong phòng và đọc lớn:
“Ta đã khiến ngươi phải vâng lời;
Nay ta biết thế là sai bét.
Hãy trở lại bình thường như xưa,
Để chúng ta vui chơi thỏa thích.”
Một chuỗi sấm trầm đục vang lên bên ngoài. Sabrina nhấp nhổm nhìn đám trẻ. Mặt Jenny giật giật chút xíu, nhưng đó là cử động duy nhất của cả bọn. Chúng vẫn đứng nghiêm như một đám tượng, những khuôn mặt như tạc bằng đá.
“Ôi, không!” Sabrina than thầm. “Không được rồi!”
“Tôi đã bảo không dễ gì gỡ bỏ thần chú đó mà,” Salem nói. Phù thủy lúc giận dữ bao giờ cũng mạnh mẽ hơn, mà tối đó cô lại cực kỳ giận dữ.”
“Nhưng tôi phái biến chúng lại bình thường!” Sabrina gằn mạnh. “Còn vụ hội diễn văn nghệ với Cuộc thi Thử thách nữa, rồi chúng nó sẽ phải về nhà bữa thứ Bảy!”
“Bình tĩnh nào, cô còn thời gian mà. Thứ nhất, cô đã phân tán quyền lực khi bày thêm vụ mưa này. Sao không dẹp vụ mưa đi?”
“OK. Dẹp mưa! Sabrina nói, cố gắng bình tĩnh lại. Cô búng ngón tay theo kiểu cô Hilda từng làm cả trăm lần, và mưa tạnh - nghe cứ như một vòi nước đột nhiên bị vặn tắt. Nước vẫn còn cháy trên mái nhà và ống máng, nhưng bầu trời xám xịt đã bắt đầu sáng lên.
Khi một tia nắng vàng rọi trên ngọn cây, Sabrina nghe một trại viên ở phòng khác la lên vui mừng.
“Hay lắm,” Salem nói.
“OK, chúng ta gần như đã trở lại bình thường. Bây giờ tới lượt bọn nhóc.” Sabrina chỉa cả mười ngón tay về phía bọn trẻ và đọc:
“Bọn các ngươi thường gây lộn xộn,
Nhưng bây giờ lại quá im re.
Thần chú tuân lệnh ta húy bỏ,
Hãy cùng ra chơi giỡn thỏa thuê!”
Patty bật ra một âm như tiếng cười, rồi mặt nó lại trơ ra như cũ. Những đứa kia chẳng nhúc nhích gi cả.
Sabrina lo lắng nhìn Salem. “Tôi phải làm gì nữa đây?”
“Kiếm một cuốn tự điển ráp vần,” con mèo gợi ý. “Cô phải dùng tới rất nhiều thần chú. Vấn đề là, cô phải thấy muốn tháo bỏ câu thần chú này cũng mạnh mẽ như khi cô yểm vào chúng vậy.”
Đột nhiên lông trên lưng Salem dựng đứng lên, và nó chạy bổ vào trong phòng. Sabrina nhìn ra và thấy Arthur đang đi bên ngoài.
“Được rồi, mọi người! Ra khỏi phòng thôi!” tay giám đốc la lên. “Ta sẽ lên Trung tâm Giải trí tập dượt các tiết mục. Chương trình hội diễn sẽ tiến hành như kế hoạch!”
Ông ta ngoác miệng cười với Sabrina. “Mưa tạnh rồi tuyệt quá phải không? Hẹn gặp cô với các trại viên tuyệt vời tại Trung tâm Giải trí nhé!”
“Hẹn gặp!” Sabrina đáp trả, cố lấy giọng vui vẻ. “Tụi tôi lên liền.”
Cô đóng cửa và đứng dựa vào đó, nhìn tám đứa trẻ cứng đơ của mình. Chúng thậm chí còn không bước đi được! Vậy thì chúng làm tiết mục nào bây giờ?
“Mình gặp rắc rối lớn rồi,” cô lầm bầm một mình.
“Chúng nó làm cái giống gì vậy nhỉ?” một đứa bé hỏi khi nhìn thấy lũ trại viên Phòng 13. Như mọi khi, tám trại viên đó đứng trơ như tượng và nhìn vào khoảng không.
“Chúng nó là bộ phông nền,” Sabrina đáp.
“Cái nền nhà hả?” đứa bé hỏi. “Coi đâu có giống cái nền.”
“Không,” Sabrina thì thầm. “Phông nền là một nhóm người đứng nguyên một tư thế, như trong một bức tranh vậy, hay một sự kiện trong lịch sử.”
Cô không muốn nói lớn quá, vì họ đang đứng ở hậu trường Trung tâm Giải trí và hội diễn văn nghệ đang tiến hành. Ngoài sân khấu các trại viên Phòng 12 đang nhảy Hula -Hoop và hát bài “Chèo, chèo, chèo xuồng đi.” Đó chỉ là một tiết mục dựng vội tại một trại hè, nhưng khán giả cũng cười và hoan hô cứ như khoái chí lắm.
“Đứng nguyên một chỗ như vậy thiệt hay,” thằng bé nói.
“Cám ơn,” Sabrina nói. “Chị tập cho chúng đấy.”
Bồn chồn vặn vẹo hai tay, cô quay ra nhìn lên sân khấu. Cho đến lúc này họ chỉ xem được những tiết mục với những màn chọc cười xưa như thời đồ đá, cộng với cả lô những bài hát lạc điệu và những màn múa vụng về. Sau tất cả những màn đó, cô hi vọng khán giả sẽ không phiền với tiết mục của một đám trại viên chẳng làm gì cả ngoài chuyện đứng yên.
Đột nhiên tiếng vỗ tay ầm vang lên, và các vũ viên của màn Hula-Hoop cúi chào khán giả.
“Xin chúc mừng các trại viên Phòng Mười Hai!” Arthur gào vào micrô. Giọng ông ta ầm vang trên loa, đúng cái kiểu mà tay giám đốc này thích.
Vài cô bé chạy qua chỗ Sabrina với những cái vòng Hula-Hoop, và cô bồn chồn nhìn lũ trại viên của mình. Dĩ nhiên, chúng chẳng lo lắng gì cả. Một trái bom có nổ dưới chân thì chúng cũng tỉnh bơ.
“Bây giờ,” Arthur nói, xem lại danh sách tiết mục, “là các bạn gái của Phòng Mười Ba, dưới sự chỉ đạo của phụ trách Sabrina Spellman. Họ sẽ trình diễn phông nền mô tả cảnh George Washington vượt sông Delaware.”
“Bớt đèn!” Sabrina la lên với Arthur.
Arthur ra hiệu cho hậu trường, và đèn sân khấu giảm tới mức gần như tối om.
Sabrina vỗ tay, “Rồi, các em, ra đi!”
Chính xác y như cô đã huấn luyện, lũ lính của cô khiêng một cái xuồng cũ và vài mái chèo ra sân khấu. Linda, đứa cao nhất, đội tóc giả màu trắng dưới một cái mũ ba góc. Những đứa kia mặc trang phục có vẻ giống thời chiến tranh giành độc lập.
Lần mò trong bóng tối, chúng vào vị trí của mình. Khi chúng đã vào đúng chỗ, Sabrina vẫy Arthur, và ông ta vẫy về cuối khán phòng.
Khi đèn sáng lên, tám con bé đã đứng trong xuồng. Hầu hết ở tư thế như đang chèo xuồng, và mái chèo của chúng giơ lên lơ lửng nửa chừng động tác. Linda đứng ở mũi xuồng, nhìn đăm đăm về phía bờ. Không đứa nào nhúc nhích.
Từ đám khán giả vọng lên mấy tiếng cười khi chúng nhận ra cảnh kỳ cục này là tiết mục của Phòng 13. Nhưng sau vài giây, tiếng cười chuyển thành tiếng trầm trồ ngạc nhiên, vì các cô bé đứng hoàn toàn bất động như trong một bức tranh. Khi hết hai phút - mà vẫn không đứa nào nhúc nhích - tiếng vỗ tay chợt ầm vang khắp Trung tâm Giải trí.
Arthur Rimbard bước tới bên cô và thì thào, “Cực kỳ ấn tượng. Tôi chưa từng xem tiết mục nào như thế này. Chúng đứng như vậy dược bao lâu?”
Sabrina nhún vai. “Mỗi tiết mục phải bao lâu?”
Arthur nhìn đồng hồ tay. “Cho cô thêm một phút nữa. Chắc nhóm này là ứng viên giải nhất quá.”
“Ngon lành!”
Tay giám đốc lắc đầu bàng hoàng. “Cô quả thực đã biến đổi hẳn bọn trẻ này. Tôi chưa từng gặp chuyên nào như thế.”
“Cám ơn.” Sabrina mỉm cười, nhưng chỉ được một tích tắc. Chúng đã vượt qua được cuộc hội diễn văn nghệ, nhưng Trò chơi Thử thách vào ngày mai sẽ là chuyện hoàn toàn khác.
Hơn bao giờ hết, cô phải tìm ra cách gỡ bỏ câu thần chú!