Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina biết là cô hơi bị ám ảnh, nhưng cô đã quyết chí lật mặt nạ của Quentin. Với cô chuyện này khá hệ trọng. Khi cô bé kể với hai bà cô nghe về sự trùng hợp kỳ lạ khi thằng nhóc hỗn xược tại rạp hát lại lang thang trong trường, và về sự thay đổi đột ngột trong cách cư xử của hắn, Hilda và Zelda không hề thấy nghi ngờ như Sabrina.

"Có thể cậu ta cùng cái gia đình đó đã có một đêm rồ dại," Zelda tổng kết, "Đám phàm nhân đôi khi vẫn cư xử rất lạ lừng, rồi họ thấy ăn năn và lại sửa đổi chính mình. Chuyện này vẫn thường thấy mà".

"Chuyện đó còn xẩy ra với cả đám phù thủy nữa," Hilda bổ sung. "Cứ coi xem Drell đã phải đảo ngược chính mình bao nhiêu lần rồi." Drell là vị chủ tịch đáng sợ và toàn năng của Hội Đồng Phù Thủy, nhưng Hilda không muốn bàn tới mấy phán quyết pháp lý mà ông ta vẫn thường đảo lộn lung tung: bà muốn nói tới cái 'hiên tình sử hết buộc vào lại cởi ra của ông ta. Kể cả lần ông ta đã cho bà mắc kẹt ngay trước bàn thờ.

"Thật không may, vị thủ lãnh Machiavelli của chúng ta vẫn chưa đảo ngược quyết định tổn hại nhất của ông ta- cái quyết định đã biến tôi thành mèo đó," Salem khịt mũi.

Gia đình cô quả là có cách đổi đề tài rất ư khó chịu.

Sabrina quyết định đối mặt với Quentin. Nhưng có một điều gì đó mách bảo với cô rằng cậu ta sẽ không lộ mình trước mặt công chúng; đối mặt một đối một sẽ là hay nhất. Nhưng đó là điều thật khó khăn trong sự hiện diện của Libby. Rồi Sabrina chợt nhớ tới trắc nghiêm thầy Pool đã dề xuất với Quentin. Sau tiết tám của ngày Thứ Sáu, chắc chắn cô sẽ tìm ra Quentin tại phòng thí nghiệm tự nhiên. Cô quyết định sẽ đợi cho tới khi cậu ta làm xong và thầy Pool đã ra về.

Nhưng khi Sabrina ló cổ vào phòng thí nghiệm tự nhiên vào chiều thứ Sáu, thầy Pool hoàn toàn không ló dạng nơi đây. Cậu học sinh chuyển trường tóc vàng đang có mặt, hay lắm - cậu ta chỉ có một mình. Quentin đang ngồi tại bàn của mình, ngó ra ngoài cửa sổ. vẫn đang bận chiếc áo khoác da và chiếc mũ bóng chầy hất ngược ra sau, chiếc hộp đựng cung được dựng ngay sát chân cậu. Cái bút chì 2B được kẹp giữa ngón cái và ngón trỏ, như thể cậu ta chuẩn bị phóng nó bay ra. Tờ bài làm nằm ngay trước mặt cậu ta. Cho rằng cậu ta đã làm xong, Sabrina bước mạnh dạn vào phòng học. Thoạt đầu cậu ta không nhìn thấy cô, hay là không nghe thấy tiếng cô đang tiến lại chỗ mình.

Sabrina nói lớn tiếng. "Này Quentin. Tôi nghĩ tôi là người duy nhất vẫn chưa chính thức chào đón bạn tới với Westbridge. Và, dĩ nhiên, tới cả nước Mỹnữa".

Cậu ta quay một vòng để đối mặt với Sabrina, nhưng khuôn mặt cậu không hề có một dấu vết ngạc nhiên. Không tự chủ, Sabrina há miệng. Trông cậu ta... cô cố lựa từ cho chính xác. Giống như... xinh đẹp. Theo một cách siêu thực, mơ màng. Lời nói của cậu ta đã tống cô trở lại với hiện thực.

"Sabrina," cậu ta nói bằng một tiếng thì thào tháp giọng, đầy vẻ đồng loã. "Cuối cùng cậu đã tới. Mình đang tự hỏi, không rõ sẽ mất bao lâu cậu mới ghé lại chỗ tôi. Dù là, mình phải thừa nhận, mình nghĩ tóc cậu dài hơn thế này cơ".

Tới chỗ mi? Sabrina phát cuồng. Tóc của ta cần phải dài hơn? Cô cố không để lộ sự bối rối ra ngoài và lùa mấy ngón tay vào mớ tóc chảy xuống đến ngang vai. "À, có vẻ như thật khó mới tới gần cậu được. Chắc mình phải đặt chỗ trước quá".

Cậu ta không đáp lại lời nói dễ thương của cô. Đột nhiên cô thấy khó chịu. "Vậy, uh, thầy Pool nói cậu từ Hy Lạp tới. Thế Pid là viết tắt của từ gì? Pideapolis hay thứ gì hả?"

Đồi mắt xanh thiên thần của Quentin lấp lánh khi cậu ta ngó lại cô. Thật bức bối. "Chẳng phải là viết tắt của thứ gì hết, Sabrina. Vậy chứ tên thật của cậu là gì?"

Cuộc trao đổi đã đi từ chỗ khó chịu tới quái dị chỉ trong một phần triệu giây. Như để đối phó, Sabrina đáp, "Sabrina Spellman. Nhưng cũng chẳng có gì kỳ lạ hết. Đó chỉ là một cái tên Mỹ, cũng giống như tôi - một cô gái Mỹ".

"Thật vậy sao?", Quentin tò mò hỏi, vẫn ngó sững vào cô. "Sao đó mà mình không nghĩ vậy. Mình cần phải thú nhận một điều, Sabrina Spellman. Bạn đã bỏ bùa mình, mình nghĩ..."

Đầu gối Sabrina bỗng xuội lơ - hắn không thể biết được. Cô tự kiếm chỗ bên chiếc ghế gần nhất.

Nếu Quentin nhận ra cơn hoảng loạn của cô, cậu ta không tỏ lộ điều đó. "...và mình muốn nói là mình thực sự thích cậu, Sabrina Spellman."

Cô bé mau chóng bình tĩnh lại. "Uh, chuyện này thật, ... thật dễ thương, Quentin, nhưng nghe này, bỏ trò giỡn mặt nhau đi. Tôi đã thấy cậu chỗ rạp phim... và cậu cũng thấy tôi. Tôi biết cậu không phâi là người... à, dễ thương và ngọt ngào như tất cả đều tưởng vậy. Phải không?"

Đột nhiên Sabrina không còn thấy chắc chắn trong những gì cô nghĩ về Quentin. Nhất là sau khi hắn ta cười hinh hích, "Có phải đứa nào trong bọn ta cũng không thực sự là người mà mấy người khác vẫn tưởng?"

Một lần nữa, Sabrina lại phải tựa vào bàn. Hắn ta nói gì nhỉ? Quentin không cho cô cơ hội để đáp lời. "Dĩ nhiên, đó là một câu hỏi thuần tu từ học. Nhưng mà, như mình vừa nói, Sab... mình gọi cậu là Sab có được không? Mình rất thích cậu và sẽ rất tự hào, nếu cậu đi dự dạ hội Valentine cùng mình".

Lần này Sabrina phải ngồi hẳn xuống. Cô không tin cặp giò còn giúp cô trụ vững. Cô đang ở trong vầng hào quang chiến thắng, phải không đây? Đây quả đúng là cuộc trao đổi siêu thực nhất cô từng có - và điều đó có nghĩa rất nhiều. Nói cho cùng, cô cũng đã ghé qua những Cảnh Giới Khác. Cô ngó Quentin. Khuôn mặt thiên thần của cậu ta trông thật vô tội, cởi mở. Cậu ta quả là đang chờ lời đáp.

Sabrina gắng sức bình tĩnh, "thực lòng thì, Quentin, tôi không thích cậu gọi tôi là Sab. Đó là tên của con chó mà bạn trai tôi đã đặt ra vì tôi. Ngoài ra thì cậu cũng không thực sự biết tôi. Làm sao cậu có thể thích tôi được? Riêng tôi, nói cho ngay, đã chứng kiến những gì cậu làm trong rạp chiếu phim và..."

Miệng Quentin há hốc. Mắt cậu ta mở lớn. Sabrina không biết chắc liệu cậu ta phản ứng với điều gì, nhưng đột nhiên Quentin lộ vẻ hoang mang, như thể cậu ta đang chấn động mạnh.

"Cậu...đã .. có .. bạn trai? Nhưng ..không thể như thế được!", cậu ta lắp bắp.

Sabrina không biết phải phản ứng ra sao. Libby chắc đã nói với cậu ta, cô là một đứa thảm thương để có thể có bạn trai - nhưng không phải chính Quentin mới nói là cậu ta thích cô sao? Vậy cậu ta chắc chắn không sa vào mấy lời đàm tiếu của Libby. Thế thì tại sao cậu ta lại bị sốc nhỉ? Có thể là cậu ta đã sụp ngã trước cô và giờ thấy choáng váng khi cô không thể đáp lời? Chẳng phải chính cậu ta, nói cho đúng, đã phóng sang cô cả loại những nụ cười quyến rũ đó sao? Kể từ đêm đó trong rạp phim?

Cô bé nói chân thành, "Nghe này, Quentin, mình rất tiếc phải làm bạn thất vọng".

Bất ngờ giọng của Quentin pha trộn đầy vẻ lạnh lùng và tàn độc trong khi cậu ta gõ tay xuống bàn và hỏi lặng lẽ, "Ai... đó là ai? Ai là bạn trai của cậu?".

Sabrina thấy không biết có nên đáp lại hắn hay không. Những mẩu nhỏ nhất của cái gã khốn kiếp cô từng thấy trong rạp hát đả sắp sửa lộ dạng. Nếu cô nói với hắn, cô có thể lôi nốt phần còn lại ra và chứng minh cho các bạn mình biết là cô đúng hoàn toàn. Sabrina thở mạnh. "Tên cậu ấy là Harvey Kinkle," cô đáp tự tin. "Và mình sẽ đi dạ hội Valentine cùng cậu ấy".

"Hắn đã mời cô chưa?" khuôn mặt có vẻ dịu dàng của Quentin đã bắt đầu ửng đỏ.

"Chưa đâu. Nhưng sẽ sớm thôi. Cậu ấy sẽ thu xếp chuyện này".

Quentin không thể bình tĩnh lại được. Trông cậu ta mặt mũi đỏ bừng, sửng sốt, bối rối. Cậu giật phắt chiếc hộp đựng cung, nhẩy nhổm dậy, rồi phóng ào ra khỏi phòng. Nhưng không quên nói lời tạm biệt. "Cô không thể có bạn trai, Sabrina. Chuyện đó không thể được. Chớ có ngạc nhiên nếu cái gã Harvey đó không tới để mời cô đi dạ hội". Nghe Quentin thật đầy ...tuyệt vọng.

Quentin Pid không thấy hài lòng. Cậu ta cũng không nuốt trôi mấy vụ thất vọng này dễ dàng cho lắm. Khi cậu trở về ngôi nhà của mình trên đường Núi Olimpus, cậu ta bùng ra với người đầu tiên bắt gặp: mẹ của cậu. Veronica Pid đang mệt mỏi nằm ườn trên chiếc ghế sofa đọc “Đàn ông từ sao Hoả; đàn bà từ sao Kim" . Chà, ngớ ngẩn thiệt, bà ta nghĩ. Mấy dân ở đấy mới nghĩ tới vụ bùng phát đó thôi à? Sao họ lạc hậu thế chứ nhỉ? Bà ta chẳng để ý mấy thằng con mới xông vào nhà.

Cho tới lúc Quentin giật phắt chiếc mũ ra và quăng về phía bà ta, mạnh tới mức suýt nữa đã làm rớt cuốn sách trên tay bà mẹ. Cậu ta quăng chiếc hộp cung tên xuống sàn và lồng lên khắp quanh phòng. "Không xong rồi!".

Bà mẹ cậu ta trông có vẻ thú vị. Bà ta nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống rồi quay lại với cậu con nóng tính của mình. Nó có quá nhiều thứ giống cha. Bà vỗ vỗ chiếc gối ôm và nói ôn tồn. "Lại đây, Quentin. Có chuyện gì vậy? Mẹ tin là chúng ta sẽ tìm ra một giải pháp mà".

Cau có, Quentin quăng mình xuống chiếc ghế dài. "Cô ta không thích con. Cô ta là đứa con gái duy nhất trong trường không thích. Mà - mẹ chưa bao giờ nói rõ là có chuyện này - cô ta có bạn trai rồi".

Veronica bĩu cặp môi đầy đặn và nhướng đôi mày hoàn hảo. "Một đứa bạn trai? Hừm. Con nói đúng. Đó không phải là một vế của phương trình. Nhưng mọi chuyện còn có thể thay đổi, một khi chúng ta đã ở đây. Thông tin của chúng ta có thể đã lỗi thời. Được, con trai ạ, con sẽ cần tìm ra cách để đối phó với vụ này. Cách này hay cách khác".

Đầu óc Sabrina quay cuồng khi cô rời khỏi phòng thí nghiệm. Quentin muốn ngụ ý những gì, "Chớ có ngạc nhiên nếu cái gã Harvey đó không tới để mời cô đi dạ hội"? Quentin chắc cũng không biết rõ Harvey. Làm sao hắn có thể ngăn cậu ta mời cô được?

Trước khi về nhà, Sabrina lượn lại chỗ The Slicery, nơi Harvey và Jenny đang chia nhan một chiếc pizza. Cô bé muốn kể cho họ nghe về cuộc đối đầu của mình với Quentin, và hắn ta đã suýt đi tới chỗ đáng ghét ra sao, nhưng chủ đề khiến hắn ta nổi giận lại chính là Harvey. Và cả cái dạ hội mà cậu vẫn chưa ngỏ lời cũng cô nữa. Tất cả khiến cho chuyện này quá phức tạp. Cô quyết định lưu kho câu chuyện đó, và cùng hai chiến hữu thân cận nhất thưởng thức một bữa tiệc bóng tay và pizza.

Thực vậy, Quentin đã được xếp xó trong suy nghĩ của cô bé suốt dịp cuối tuần. Sabrina có cả núi bài tập phải giải quyết, và cô cũng đã hứa đi siêu thị cùng với Jenny. Chẳng phải bởi Sabrina có lúc nào phải lo nghĩ tới chuyện áo quần: nếu tới dịp phải tìm mấy bộ đồ bảnh nhất, thì cô cũng đã quá quen với mấy vụ ước và trỏ này rồi. Cô cũng chỉ là một con nhóc, nói cho cùng là vậy. Dẫu sao lang thang trong siêu thị cùng Jenny vẫn rất vui. Một niềm vui bình thường, và đơn giản. Sabrina thậm chí còn lựa được một tấm thiệp Valentine cho Harvey.

Ngoài ra, Quentin chẳng khiến cô bận tâm. Nếu bất kỳ ai khác thích hắn, xin cứ việc. Nếu hắn thích cô, được thôi, cô sẽ nắn cho lưng hắn thẳng ra. Và ngay đó, vào chiều Chủ Nhật, Harvey đã xuất hiện trước cửa nhà cô, với một bó hoa trong tay, bó hoa mà tử tế lắm mới được coi là "xộc xệch".

Sabrina nhẩy nhổm ra để gặp bạn trai. "Ôi, cậu vào nhà đi. Hoa cho mình đó hả?"Sao đó mà Harvey lại thấy bồn chồn. Cậu lắp bắp, "Yeah... mình không biết... Mình đi ngang và hái được mấy bông này cho cậu. Mình biết là nó không giá trị gì, nhưng mà..."

Sabrina khéo léo lôi ông bạn ra khỏi cảnh bối rối này, "Trông tuyệt lắm, Harvey, thật mà! Dễ thương quá!". Sabrina cầm lấy mấy cành hoa lộn xộn và tha vào bếp, nơi cô mau chóng trỏ ra một chiếc bình đầy nước và thêm vào đó vài cành hoa đồng nội. "Giờ trông đẹp hơn nhiều," cô vui vẻ nghĩ. Lúc cô bé quay lại phòng khách, cô nhận ra Harvey đang ngồi trên bậc dưới cùng trên chiếc thang dẫn lên phòng ngủ của mình. Harvey vẫn thường ngồi đây khi cậu không biết chắc nên ra về hay ở lại.

"Giờ mình làm gì hả Harvey? Muốn chơi banh điện trên máy laptop của mình không?"

"Nghe hay lắm, Sab. Nhưng mình chỉ ở lại được vài phút thôi." Harvey giải thích là cậu cần mang xe về trả cho mẹ- hay gì gì đó. Harvey không phải là người chính xác gì cho lắm, nhất là khi cậu ta thấy bồn chồn. Nhưng cậu ấy là người chín chắn, và cũng là người có cái bắt tay khiến cho cô bé thấy phát run. Cô ngồi xuống cạnh Harvey trên bậc cầu thang và lắng nghe.

Rốt cục thì Harvey cũng giải thích lý do khiến cậu ghé qua. "Mình chỉ muốn biết là cậu có rảnh để đi dự Valentine với mình không. Mình biết mình không phải là một tay nhẩy hạng nhất, nhưng..."

Sabrina đứng phắt dậy từ bậc thang. "Tất nhiên là mình rảnh để đi với cậu rồi. Chứ mình còn đi với ai nữa nào?"

"Ph.. uh, phài đó", Harvey lắp bắp trong khi câu đứng lên và đi ra cửa. "Mà cũng không có chuyện mình đi với ai khác đâu. Nên...uh... mình nghĩ thế. Tuyệt! Thứ Hai gặp lại cậu nghe".

Sabrina và Harvey bắt tay nhau. Cô bé thấy run khắp toàn thân.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.