Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Image

Cháu còn làm một bản sao?” Lấy tay che mắt, Hilda lắc đầu không tin nổi.

Sabrina nhún vai. “Thì, cháu đâu thể có mặt cùng lúc ở mọi nơỉ”.

“Thế cháu bị phạt vì lỗi gì?” Zelda hỏi sắc gọn.

“Gian lận trong bài kiểm tra môn sử. Nhưng cháu không hề...”

Zelda giơ tay lên khi cửa phòng họp mở ra.

“Lăn đi!”, Hilda nạt.

Sabrina chúi xuống gầm bàn khi ông hiệu phó chỉ lối cho bản sao tiến vào. Ngồi trên chiếc ghế ngay đầu phòng, Zelda đã che khuất tầm nhìn của ông Kraft xuống dưới sàn nhà. Tuy nhiên, Sabrina vẫn có thể trông rõ mọi chuyện diễn ra qua mấy hàng ghế và chân người.

Vẫn đứng, Hilda quắc mắt nhìn bản sao với một nụ cười đông cứng. “Tôi thấy cháu vui vẻ đó chứ, quý cô trẻ tuổi.”

“Phải, nhất định rồi”.

“Đó là tất cả những gì cháu có thể nói về mình sao?” Zelda nhấn mạnh.

“Chuyện ấy thật dễ sợ”.

“Cô thật hết thuốc chữa rồi.” Khoanh tay trước mặt, ông Kraft liếc sang bản sao. “Không biết cô ta học được từ đâu nhỉ?”.“Chờ chút đã, Willard.” Hilda nạt, rõ là khó kiềm chế nổi bản thân. Khiến ông hiệu phó câm bặt với một cái nhìn sắc nhọn, bà quay lại với bản sao. “Cháu còn muốn nói gì nữa không?”

Cười rạng rỡ, bản sao giơ cuốn sách lên. “Đây là một cuốn sách rất hay.”

Thở ra, cô Hilda chừng người xuống.

Zelda vỗ vào chiếc ghế trống cạnh chỗ mình và lệnh cho bản sao ngồi xuống. “Ngồi xuống đây, Sabrina. Và không nói thêm một câu nào nữa, trừ khi cô hỏi cháu”.

Bản sao ngồi xuống mà không hề mở miệng.

Thông minh lắm, Sabrina nghĩ khi cô chợt hiểu. Giờ thì mấy bà cô đã biết cả ba câu nói mà bản sao được lập trình, và họ sẽ biết đặt ra những câu hỏi cho phù hợp.

“Này, Willard....” Hilda lưỡng lự khi bà quay lại và nhận ra ông Kraft đang nhìn mình đắm đuối.

Phía dưới bàn, Sabrina cầu nguyện.

“Hilda...” Những cái nhìn của họ khóa cứng vào nhau trong khoảnh khắc, cho tới khi ông Kraft choàng tỉnh. Tránh mắt sang bên, ông bồn chồn sửa lại cặp kính. “Tôi, uh... e là Sabrina đã, uh, “ hắng giọng, ông sang số và tuôn hết phần cuối câu ra bằng chất giọng khe khắt của ông hiệu phó thường ngày, “Đã cư xử như một thiếu niên dối trá và được cưng chiều trong suốt cả ngày nay”.

“Em không làm thế!”, Sabrina phản đối, rồi đút chặt tay vào miệng.

“Em đã làm như vậy”, Thầy Kraft quay cái nhìn uy quyền sang phía bản sao rồi bắt đầu nhẩm đếm bằng mấy ngón tay. “Gian lận, tắt còi cứu hoả, trốn buổi phạt...”

“Được rồi, được rồi”, Hilda bật ngón tay để thu hút sự chú ý của ông ta. “Chúng tôi thấy rồi”.

“Đừng giận tôi mà, Hilda”, ông Kraft năn nỉ, thình lình lại chuyển sang trạng thái mơ màng như trước. “Tôi chỉ làm công việc của mình thôi”.

“Tất nhiên là thế rồi, ông Kraft”, Zelda nói lịch thiệp.

Hilda, tuy nhiên, không muốn thả ông ta ra dễ dàng như thế. “Tôi không muốn khùng với anh, Willard” - Thầy Kraft lúng túng khi bà gọi tới tên mình- “nhưng anh đã gọi tôi là gái già ngơ ngẩn!”. Tay chống nạnh, Hilda phóng sang ông hiệu phó một cái nhìn băng giá.

“Tôi không có ý đó! Chỉ là thế thôi...”

“Chỉ là cái gì?”

Hít thật sâu, ông Kraft ngọ nguậy bất an và lẩm bẩm. “Chỉ là vì...tôi...không biết trượt roller”.

Sabrina lại che miệng lần nữa để bịt lại một tràng cười hinh hích bất thần.

Thầy Kraft lại tặng cho bản sao một cái nhìn đe dọa khác.

“Đủ rồi đó, Sabrina.” Zelda nói với bản sao để khoả lấp cái niềm vui sai chỗ của cô cháu gái đang ẩn mặt, nhưng vẫn có những dấu hiệu không lầm lẫn của sự khoái chí trong giọng nói của bà cô.

“Ờ, vậy hả, Willard”, cái thái độ giá lạnh của Hilda chợt tan biến. “Sao anh không nói thẳng như thế chứ?”“Bởi vì tôi không muốn là cô sẽ nghĩ tôi... hoàn toàn không chịu chơi”.

“À, anh thì có chịu chơi đâu,” Hilda nói với một nụ cười tinh quái. “Nhưng với anh, chính điều đó lại thật quyến rũ”.

“Quyến rũ à?, gãi nhẹ đầu, ông Kraft mỉm cười. “Thật sao?”

“Hừm. Nhưng...” Mắt Hilda nheo lại đe doạ. “Nhưng anh còn dám gọi tôi là gái già ngơ ngẩn nữa hay không?”

“Ôi, tin tôi đi, Hilda,” thầy Kraft gật đầu chân thành, “Không đâu”.

“Tôi xin lỗi,” Zelda ngắt ngang. “Nhưng chúng ta có nên quay lại với những rắc rối của Sabrina không nhỉ?”

Sabrina thầm lặng gật đầu tán đồng. Cô Zelda đã chờ cho tới khi Hilda đã khiến cho ông hiệu phó kia mềm như bún rồi mới quay lại với những chuyên lộn xộn của cô, nhưng thời gian cũng chẳng còn nhiều. Nếu cô không tìm thấy và tiêu hủy cái chân thỏ trong một giờ tới, cái cuộc đời lang bạt của Val sẽ là một sự hiện hữu đầy mơ ước so với những gì đang đón đợi cô.

“Ồ, phải.” Hilda nhăn nhó. “Tôi quên mất”.

“Tôi rất ghét phải làm chuyện này”, ông Kraft nói với vẻ hối lỗi.

Chắc rồi, Sabrina nghĩ, cũng y như tôi ghét kẹo ngào đường với bơ và một trái anh đào gắn trên đó vậy.

“Nhưng tôi là hiệu phó và giữ kỷ luật cho học sinh là một phần công việc của tôi”.

“Chúng ta hãy bắt đầu với chuyện gian lận vậy,” Zelda đề xuất.

“Kiểm tra lịch sử. Tiết hai,” ông Kraft nói khô khan.

“Giáo viên đã phát hiện ra chuyên đó sao?” Zelda ngạc nhiên.

“À, không. Không hoàn toàn như vậy”. Ho vào nắm tay, ông Kraft lưỡng lự, rồi ngó lại Zelda với nụ cười đắc thắng. “Thế nên tôi mới nhẹ tay và chỉ phạt cô ta phải ở lại cuối giờ”.

“Nhưng vì sao mà con bé lại bị kết tội gian lận chứ?” Hilda căm phẫn hỏi.

“Cô ta lôi mấy mẩu giấy này trong túi ra”, lôi mấy miếng giấy gấp xoắn từ túi áo ra, ông hiệu phó chìa nó cho Hilda.

“Nhưng nó không đọc giấy này chứ?” Zelda hỏi lại cho rõ.

“Không”.

Hilda lướt qua mẩu giấy rồi đưa trả lại. “Mấy tờ giấy này không phải là bom. Đó chỉ là mấy bài luận làm dở thôi”.

“Cô ta cũng nói như thế”. Ông Kraft ngó lại bản sao của Sabrina và cau mày. “Làm sao em còn cười được nhỉ?”. Rồi ông ta ngó từ bà cô phù thuỷ này sang bà khác. “Cô ta thực sự làm tôi thấy bất an”.

Vội vã thu hút sự chú ý của ông Kraft sang hướng khác, Hilda đỡ lấy tay ông ta. “Tiếp tục đi chứ?”.

“Nhất định rồi, Hilda”.

Khi ông Kraft đã quay lại phía mình, Hilda nói tiếp. “Thế còn chuyện bỏ qua giờ phạt thì sao nhỉ?

Có phải Sabrina được yêu cầu hiện diện tại đây không?”

Cháu có giấy phép trong cuốn sách ấy, Sabrina dùng truyền âm nhập mật để nói với Zelda.

Zelda nắm lấy cuốn sách trong bản sao rồi lần giở từng trang. Tờ giấy mầu hồng rớt xuống sàn.

Hilda nhặt nó lên. “Con bé có giấy phép của anh này, Willard”.

“Vâng,” ông Kraft thừa nhận, “Tôi ký đó. Nhưng cô ta không được phép rời phòng phạt trước bốn giờ”.

“Giấy phép yêu cầu nó có mặt tại văn phòng lúc bốn giờ,” Hilda vặn lại. “Và nó còn cho phép con bé được rời phòng phạt”.

“Như tôi thấy thì chỉ là chuyện hiểu lầm thôi,” Zelda nhận xét, “Chứ không phải là chuyện cố tình làm trái”.

“Nhưng cô ta đã rời phòng phạt trước cả ba mươi phút mà không thèm báo với thầy Pool”, ông hiệu phó kiên nhẫn giải thích. “Mà cô ta cũng không đến đây ngay. Tôi tìm thấy cô ấy đang vơ vẩn trong trường, thản nhiên như chẳng hề bận tâm tới mọi chuyện trên đời”.

“Nhưng Willard...” Hilda giơ một ngón tay lên để xen vào. “Nhưg anh đã phạt con bé chỉ vì nghi ngờ nó gian lận, dựa trên mấy bài luận dở dang mà thậm chí nó còn không đọc, Sabrina không thể có mặt trong phòng phạt được”.

“Ý bà là sao?” Willard nạt lại.

Yeah? Sabrina tò mò, cũng bối rối y hệt.

Vẫn bình tĩnh và tự chủ, Zelda đáp. “Bởi vì con bé không đáng bị phạt nên cũng không thể khép tội cho nó nếu như nó bỏ qua giờ phạt”.

Bối rối vì cái logic ngoằn ngoèo, quái dị nhưng cũng hợp lý của chị em Spellman, ông hiệu phó lắp bắp. “Nhưng... nhưng...”

“Em biết là tụi em có thể trông cậy vào tính ‘chính trực’ của anh mà”. Cười ngọt ngào, Hilda vỗ tay. “Vậy bây giờ chuyên giờ phạt đã ổn...”

“Chúng ta chỉ còn cái chuông báo cháy mà Sabrina bị gán ghép là đã tắt đi”. Zelda kết thúc.

“Tôi có thể chứng minh chuyện này!” ông Kraft quay lại để trỏ tay vào Zelda.

“Anh chứng minh thế nào?” Hilda cau mày.

Gật đầu, thầy Kraft thở ra. “Tôi đã tìm thấy một mẩu kính vỡ mắc trong áo khoác rách của cô ta. Ngay đúng chỗ khuỷu tay. Phòng xét nghiệm của cảnh sát địa phương đang phân tích mẩu kính đó cùng với chỗ kính vỡ của còi báo cháy xem có trùng khớp hay không. Thực ra thì họ có thể báo lại bất cứ lúc nào.

“Thế án phạt thông thường cho chuyên đó là sao?”, có một thoáng âu lo trong giọng nói của cô Zelda.

Sabrina cứng người.

“Đuổi học. Không có ngoại lệ, tôi e là vậy”.

“Cái tay áo rách, anh nói thế à?” Hilda cười với bản sao. “Đứng lên, Sabrina”.

Bản sao lập tức tuân lệnh.

“Quay sang đây”.Mắt thầy Kraft trợn ngược lên kinh ngạc.

“Tôi chẳng thấy có lấy một vết xước”, Hilda nhún vai và nhìn dò xét với Zelda. “Chị có thấy vết rách nào không?”.

Zelda nhổm tới để xem xét chiếc áo rồi lắc đầu. “Không, tôi cũng không thấy có vết rách nào”.

“Nhưng nó đã bị rách mà,” ông Kraft lắp bắp khẳng định. “Tôi đã thấy. Tôi còn lôi ra được một mảnh kính nữa...”

Cửa phòng họp chợt mở ra và bà Atherton ló đầu vào. “Thầy Kraft. Có điện thoại”.

“Được rồi, tôi đến ngay”, Người đàn ông đang choáng váng ngó lại khuỷu tay của bản sao thêm vài giây, rồi ông ta lao ra khỏi phòng, vừa đi vừa lắc đầu.

Sabrina đã kịp bò dưới gầm bàn ra.

Kéo bản sao lại chỗ cô cháu gái, bà cô Zelda đứng lui lại. “Nhanh lên, Sabrina. Cái thầy Kraft tội nghiệp này đã nghĩ là ông ta thấy những điều không có thực. Nếu ông ta quay lại và thấy cả hai đứa cháu tại đây, chắc ông ấy thần kinh mất”.

“Mà cho dù ông ta có tẻ nhạt và đôi khi còn ti tiện khó coi, nhưng cô vẫn thấy thương ông ấy,” Hilda bổ sung.

Gật đầu, Sabrina hít một hơi thật sâu và bước nhập vào bản sao. Cả hai hơi rung động khi họ hoà nhập vào nhau, cô bé lắc đầu khi quá trình thu hồi hoàn tất. “Chuyện ấy thật dễ sợ”.

“Sabrina!” Zelda thở dài. “Chẳng vui gì đâu”.

“Xin lỗi cô. Cháu nghĩ cũng mất vài phút để xoá bỏ chương trình cài đặt”.

“Ờ, chúng ta còn những chuyên cấp bách hơn, như cái báo cáo của cảnh sát đó”. Hilda trỏ tay ngang vai ra phía phòng ngoài.

“Không thành vấn đề”, Sabrina giải thích với một nụ cười mãn nguyện. “Cháu đã biến miếng kính đó thành cát rồi, nên không có bằng chứng nào hết. Chắc vậy”. “Cát!” tiếng thét của thầy Kraft nghe nhỏ bớt sau cánh cửa khép chặt.

“Hết chuyện còi báo cháy!”, bắt chéo tay, Hilda mỉm cười.

“Phải, nhưng còn ông Kraft thì sao?” lo lắng, Zelda bặm môi. “Ông ta chỉ làm công việc của mình thôi, và thật không công bằng nếu để ông ta nghĩ là mình đã phát điên”.

“Chuyện đó còn tùy vào cách nhìn của từng người”, Sabrina lẩm bẩm.

“Đừng có lo về Willard”. Bước tránh cái cửa, Hilda xua đi mối quan tâm của Zelda bằng một cái phẩy tay. “Em sẽ đưa anh ấy đi ăn tối và sẽ thì thầm mấy lời ngọt ngào rỗng tuếch vào tai anh ta. Anh ấy sẽ quên sạch những chuyện xẩy ra hôm nay cho coi”. Bà giơ ngón tay lên nhấn mạnh. “Mà nói cho ngay, anh ấy sẽ kinh ngạc khi nhận ra mình là một tay trượt rolle xịn tới cỡ nào”.

“Thế em quên cái hẹn dùng bữa tối với Gabe à?” Zelda hỏi.

“Không quan tâm.” Hilda nhún vai. “Dù cho Gabe có đẹp trai, thông minh, vui nhộn và tài năng đi nữa, anh ta ghé lại nhà chỉ vì Sabrina đã dùng ma thuật với cái chân thỏ”.

“Nhưng so với ông Kraft, Gabe có vẻ như một giấc mơ. Cô có chắc là cô không muốn nghĩ lại đó chứ, cô Hilda?”

Hilda lắc đầu. “Không. Willard có thể đã luống tuổi, phệ bụng, cứng đầu, và hay lèm bèm nữa, nhưng ông ấy đã tự mình đến nhà ta. Chưa nói đến chuyện ông ấy rất ái mộ bà cô của cháu. Vì cô! Chứ không phải là vì một phép thuật nào hết. Hiểu chưa?”.

“Chắc hiểu rồi ạ”, Sabrina quyết định sẽ không đào sâu thêm chủ đề này nữa. Chắc hay nhất là cô nên khuất mặt khi ông Kraft và cô Hilda ở bên nhau.

Ai nấy đều im bặt khi cửa mở và ông hiệu phó bước vào, vừa đi vừa lắc đầu.

Sabrina ngó lên đồng hồ. Bốn giờ ba mươi bốn phút. Chỉ còn lại đúng bốn mươi mốt phút nữa để tìm ra và tiêu hủy chiếc bùa, và cô chợt thấy cái tương lai của mình thật mịt mờ. Ngộ nhỡ Jason khỗng ghé lại The Sỉicery thì sao?

Theo chỉ dẫn của Zelda, Hilda di thẳng vào vấn đề. “Có phải đó là phòng phân tích của cảnh sát không?”

“Ô, vâng, đúng đó”. Nhìn trống rỗng vào khoảng không, thầy Kraft tuôn ra đều đều một lời giải thích, “Miếng kính nghi vấn đó không tồn tại. Nhân viên cứu hoả chỉ tìm ra cát trong túi của ông ta khi về lại văn phòng. Tôi, ờ... không biết phải nói gì”.

“Tôi biết!” Vòng tay qua tay thầy Kraft, cô Hilda hướng ông ta ra cửa. “Thế một bữa đồ Tàu tối nay thì sao nhỉ?”

“Anh thích đồ ăn Tàu”.

“Tuyệt diệu!”, Hilda thốt lên. “Em biết một chốn nhỏ rất tuyệt, với quầy ăn dễ nể lắm, và sau bữa tối chúng ta sẽ...”

Đỡ lấy tay Sabrina, Zelda dẫn cô bé vòng qua Hilda và thầy Kraft. “Tôi đã trễ hẹn rồi. Phải đi thôi”.

“Em cũng vậy!”, Sabrina vẫy tay trong khi Zelda kéo tuột cô ra phòng ngoài và vào hành lang.

Kiểm tra lại để biết rằng mặt trận miền tây vẫn yên tĩnh, Zelda nắm lấy vai Sabrina. “Cháu đi ngay đi! Và tìm cho ra cái bùa đó! Cô không muốn sống với một vận xui di động trong mười năm liền đâu!”.

Khấn thầm khi bà cô thả mình ra, Sabrina gật đầu. “Cô chúc cháu may mắn đi - không, chờ đã! Đừng chúc gì hết”.

Quá trễ.

Nhắm tới cái đường đi dạo trong sân sau The Slicery, cô đã tính lầm và hệ thống dịch chuyển phân tử của cô lại chập điện lần nữa.

Cô rơi gọn vào Thùng rác.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.