Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Image

Sáng hôm sau nhiều đứa trẻ đã khóc. Chúng không khóc vì ghét trại hè mà vì chúng không muốn về.

Nhưng xe bus đã vào tới bãi đậu, đồ đạc đã gói ghém và chúng phải sẵn sàng lên đường. Chúng tiêu những đồng tiền cuối cùng vào những món lưu niệm tại cửa hàng của trại, rồi vội vàng ghi cho nhau địa chỉ và số điện thoại.

Sabrina quanh quẩn ở Nhà Chính cho đến khi thấy Arthur vào văn phòng. Cô hít một hơi dài - đã đến lúc rồi. Cô bước vào văn phòng của ông ta và khép cửa lại.

“A, Sabrina!” Arthur vui vẻ kêu lên. “Sáng nay ai cũng bàn về cô đó.”

“Vậy sao?”

“Phải. Mấy đứa trong phòng cô sáng nay xuống đây, hỏi tôi cho dùng điện thoại. Chúng muốn gọi về cho ba má chúng để xin ở lại một tuần nữa có được không.”

Sabrina tái mặt trước ý định đó, “Vậy à?”

“Dĩ nhiên, chúng tôi không chấp nhận, vì mọi chỗ đều được đăng ký trước rồi. Nhưng nhiều phụ huynh đã gọi cho tôi để cho biết chúng nó hứng chí tới cỡ nào. Bao năm nay họ chưa từng thấy mấy đứa con gái của họ lại hăm hở như thế. Nhưng ngay chiều nay lại có một đợt trại viên mới tới đây rồi, sẵn sàng để cho cô thi thố phù phép.” Sabrina nghẹn họng. Cô đã xài ma thuật với bọn trại viên đủ số lượng cho một mùa hè rồi. “Tôi cũng đang muốn nói chuyên đó với ông.” Cô mở đầu. “Nếu không có thay đổi gì ở đây, thì hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc cho ông.”

Arthur hấp háy mắt ngạc nhiên nhìn cô, rồi ông ta nổi sùng lên. “Tôi chưa từng gặp một phụ trách nào vào đây yêu cầu thay đổi chuyện này chuyện nọ.”

“Phải, ông chưa từng gặp phụ trách nào như tôi,” cô thành thực nói. “Nếu ông không muốn nghe tôi nói thì tôi chỉ cần lên xe bus rồi biến thôi. Tạm biệt.”

Khi cô cất bước đi ra, Arthur chạy theo. “Khoan dã, Sabrina. Khoan!” Ông ta đóng cửa lại. “Được rồi, cô muốn cái gì?”

'Thứ nhất, không có Phòng Mười Ba nữa. Nhét những đứa cá biệt vào chung một phòng thì thật không công bằng chút nào.”

Arthur nhíu mày. “Ơ, thực sự tôi cũng đã suy nghĩ về chuyện đó. Nhưng như thế sẽ cực thêm cho các phụ trách khác.”

“Và họ sẽ thấy thỏa mãn hơn khi thay đổi được các trẻ cá biệt đó.”

“OK.” Arthur làu bàu, chỉ tay vào chồng hồ sơ trên bàn. “Tôi cần thời gian để thay đổi bố trí danh sách các phòng. Còn gì nữa không?”

“Tôi muốn mang con mèo của tôi vào đây.”

“Cái gì? Nhất định là không rồi!” Arthur nhìn cô nghi ngờ. “Con mèo đen đó là của cô, phải không?”

“Nó là một con mèo ngoan, và nó giúp các cô bé trong phòng tôi dịu lại. Tôi nghĩ súc vật đâu có gì không hợp với trại hè. Sự thật, chúng ta cần có thêm nhiều súc vật nữa, không phải thứ súc vật chết và ướp trong lọ. Có vài con ngựa sẽ là rất hay.”

Arthur che tay ra sau tai và chạy bổ ra cửa. “Cô đang làm lộn tùng phèo cả cái trại này!”

“Đó là nghề của tôi mà,” Sabrina nói và bước theo ông ta. “Làm mọi chuyện trở nên tốt hơn cho mọi người. Ta thỏa thuận vậy nghe?”

Ông ta dứ một ngón tay về phía cô. “Nếu như cô không phải là một siêu phụ trách...” “Ơ, nhưng tôi chính là thế mà,” và Sabrina nhe răng cười…

***

Thấm thoắt Sabrina đã cùng đi với các bạn tới số thứ 10. Đã hết một năm học, và cuộc phiêu lưu trong kỳ hè cũng chấm dứt.

***

Sabrina cũng sẽ chia tay với các bạn đọc Việt Nam tại đây. Giấy phép do Drell (Simon & Schuster) cấp cho cuộc phiêu lưu này chỉ có chừng đó (10 tập), và nay đã hết hạn rồi. Chẳng có “phép màu” nào có thể gia hạn giấy phép thêm được nữa.

Sabrina chân thành cám ơn các bạn đọc đã coi và ủng hộ “Sabrina, cô phù thuỷ nhỏ” trong thời gian qua. Hy vọng sẽ có dịp tái ngộ cùng các bạn!

Thân mến,

Sabrina Spellman

Image

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.