Sabrina nhìn ra ngoài chiếc xe ngựa nhấp nhô khi nó dằn xóc và lắc lư dọc theo con đường gập ghềnh đầy bụi cắt ngang một khu rừng, kiểu rừng Sabrina chỉ thấy trong những bộ phim về Robin Hood.
Không giống như New England năm 1998, nơi dần dần biến thành một khu buôn bán và những vùng ngoại ô, New England này nằm giữa khu rừng già tươi tốt. Với những thân cây cao, đồ sộ, và những tán cây trải rộng, những loại cây bu lô, cây thích, cây sồi, và cây dái ngựa đã sống bình yên hàng thế kỷ. Giữa mặt đất và những nhánh cây tháp có khoảng trông bao la sáng sủa khiến khu rừng trông như một đại sảnh xanh khổng lồ được chống đỡ bởi những cây cột to vỏ sần sùi. Ánh sáng mặt trời xuyên qua những tán lá rậm rạp bên trên chiếu vào những thân cây riêng biệt, hoặc vào những khoảng rừng thưa hiếm hoi được hình thành khi những thân đại thụ bị đổ ngã trong một cơn bão.
Lẽ ra Sabrina sẽ rất ngạc nhiên trước vẻ uy nghi tinh nguyên của một khung cảnh như thế, nhưng cô cứ bị lắc lư va đập trong cỗ xe giống như con súc sắc trong chiếc tách. Lòng mong sao chiếc xe thô sơ này có động cơ quay cả bánh trước và hệ thông giảm xốc kép, chứ chưa nói đến một hệ thống âm thanh nổi ngon lành, Salem tập trung vào việc vẫn giữ thăng bằng, bấu vuốt vào mặt ghế da để bảo toàn tính mạng. Mỗi khi có một vết lún sâu làm cỗ xe nghiêng hẳn sang bên phải hay bên trái, nó cào xước một vệt sâu trước khi bám chặt được vào mặt ghế. “Tôi bắt đầu nhớ lại vì sao tôi căm ghét chuyện trở về quá khứ!” nó gào lên.
“Lúc tới nơi chắc tôi b-biến thành một khôi b-b- bầm dập quá.” Sabrina lắp bắp. “Chúng ta hẳn cách th-thế giới v-văn minh hàng tỉ dặm!”
Thật là ngạc nhiên khi cỗ xe rẽ sang trái và đi vào một vùng rộng lớn có khoảng hai mươi toà nhà nằm giữa khu rừng và một con sông.
Hầu hết những ngôi nhà này đều được xây dựng bằng những súc gỗ nặng rất giống kiểu ván lá sách thô. Nhiều căn là những ngôi nhà hai tầng với một nhóm nhà phụ kèm theo, được chăm sóc hay rách nát tuỳ thuộc vào mức giàu có của chủ nhân. Những mái nhà đều có độ dốc rất lớn để chịu đựng tuyết dày bao phủ trong mùa đông. Hầu hết những ngôi nhà lớn đều có đầu hồi và cửa sổ thẳng đứng với những cửa sổ hai cánh cho ánh sáng tràn vào. Tất cả, trừ những nhà nghèo nhất, đều khoe ra những khung cửa sổ sơn rực rỡ và những công trình chạm trổ khác. Ngay trung tâm thị trấn có một cụm nhà được xây toàn bằng gạch, dù mỗi nhà đều có ít nhát một ống khói bằng gạch.
Tương phản sâu sắc với bầu không khí trong lành trong khu rừng, cả thị trấn nằm bên dưới một tiểu đoàn cột khói, hợp thành một màn phủ đen như bồ hóng từ từ trôi về phía tây bên kia con sông. Mùi pha trộn của khói củi, phân bón, cây cỏ thối rữa và súc vật tấn công mũi của Sabrina khi cô chồm ra cửa sổ để nhìn cho rõ. “Gớm!” cô bịt mũi khi có thể thở điều hòa trở lại.
“Chào mừng những ngày xa xưa tuyệt vời mà ai cũng ưa nhắc đến,” Salem uể oải nói, trong vai một con mèo có cái mũi nhạy hơn Sabrina rất nhiều và hầu như tối tăm mặt mũi trước sự quá tải của khứu giác. “Ôi, những ngày vô tư lự trước khi không khí bị ô nhiễm. Chúng ta đã du hành trong mùi của lũ ngựa, và thậm chí tôi còn chưa nhắc tới các chuồng heo. Tôi chỉ hy vọng chúng ta không đậu xe dưới gió của một con bò.”
Khoảng cách từ bìa rừng đến trung tâm thị trấn khá ngắn ngủi. Sabrina hầu như không có thời gian để có ấn tượng về nơi này trước khi cỗ xe lọc cọc dừng lại trước một ngôi nhà gạch bề thế treo một tấm biển vẽ hình một người đàn ông đang cưa gỗ. Cỗ xe lắc lư khi người đánh xe bước khỏi chỗ ngồi của y.
“Đây là quán trọ của West Bridge,” một giọng quen thuộc dù mang nặng trọng âm Anh, nói. Dưới chiếc nón đen bẩn thỉu, khuôn mặt tay thư ký mỉm cười với Sabrina và Salem. Nháy mắt với họ, ông ta mở cửa, giơ một tay ra để giúp cô phù thủy trẻ bước khỏi cỗ xe cao nghêu đó.
“Lẽ ra chúng ta đã có một chuyến đi dễ chịu hơn nếu như ông làm cho cỗ xe đó ... bay!” Lời phàn nàn của Salem bị chặn lại vì tay thư ký tóm lấy gáy con mèo và ném nó vào một cái rổ mây.
“Tốt nhất là đem con mèo của cô đi chỗ khác. Ở đây có hàng ngàn kiểu nghi kị đối với màu lông của nó,” Tay thư ký/người đánh xe nói lớn. Rít qua kẽ răng, ông ta nói thêm, “Và tôi sẽ tìm ra một số người khoái bóp cổ nó đấy. Lẽ ra tôi nên dán miệng nó lại cùng với quyền lực của cô.”
Ông ta thảy cái rổ mây vào hai tay Sabrina và nhảy lên chỗ ngồi của mình. Ông ta lục lọi bên dưới tấm vải bạt phủ trên nóc xe, lôi ra một cái ba lô bằng da cồng kềnh, ném xuống chân Sabrina. “Một lần nữa xin cô thứ lỗi vì đã tách cô và hành lý của cô. Nhưng em trai tôi sẽ có mặt ở đây trong một hai ngày nữa, để giúp cô hoàn tất chuyến đi từ New York đến Boston.”
Trong tâm trạng kích động khi đăng ký tham gia chuyến du hành vượt thời gian, Sabrina không hề được ai chỉ dạy là cần phải bịa ra một câu chuyện gì đó để giấu ý đồ của mình. Tay thư ký đã giúp cô nhớ lại điều này và bịa ra một lý do hợp lý về sự có mặt tạm thời của cô ở West Bridge, sẵn sàng giải thích cho bất kỳ người nào muốn biết.
Một khi đã nhớ lại, Sabrina muốn bắt chuyện với tay thư ký vài phút để khẳng định thêm những chi tiết, nhưng ông ta đã vung roi cho ngựa khởi hành. Không quay lại, ông ta quành xe theo một vòng tròn rộng và trở ngược lại khu rừng. Ông ta biến mất trong chớp mắt, để lại Sabrina một mình trong một xã hội xa lạ, không tiền, không lương thực, và một chiếc rổ mây đựng con mèo bị quở mắng.
Cô nhìn tới nhìn lui con đường cái, nếu đó thực sự là một thuật ngữ chính xác để chỉ một con đường đầy bụi hai bên là nhà ở và cửa tiệm xẹo xọ. Hầu hết những tòa nhà đều quay mặt ra đường cái và không có sân trước. Vài ngôi nhà có sân, và người ta trồng cây hai bên con đường nhỏ lên đến tận cửa trước. Có vẻ như thị trấn này không hề có hệ thống thực sự về đường phố và ngõ hẻm, chỉ có những con đường mòn chạy qua những đám cỏ mọc quanh những hàng rào phân cách. Đôi khi cỏ được phát quang thành những khoảng trống, và Sabrina có thể thấy những người cắt cỏ - vài con cừu lông lá bờm xờm đi thong thả từ nhà này sang nhà nọ.
Cừu không phải là loài gia súc duy nhất chạy rông. Hầu như khắp nơi đều có những đàn gà con bươi mổ trong cỏ. Một đám trẻ cùng một con chó sủa ăng ẳng đằng sau lùa sáu chú lợn con chạy kêu ủn ỉn dọc một con đường mòn.
Cô cầm hành lý mình lên, càu nhàu trước sức nặng của cái túi da, và đi về phía một quán trọ đang mở cửa.
“Này,” cô thì thầm với con mèo trong rổ, “Tôi tin là mình có thể đối phó với chuyện này. Liệu trong hai ngày thì có chuyện gì xẩy ra được chớ?”