Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Sao hả?” Sabrina nói với con mèo đang nằm trên giường của mình. “Ta biết mình là phù thủy, nhưng hình như chúng ta không thể can thiệp vào thời gian được.”

“Các phù thuỷ không thể đảo ngược thời gian, trừ trong những trường hợp đặc biệt,” Salem đồng ý, vuốt nhẹ râu bằng chân trái, “nhưng đâu có luật nào nói rằng chúng ta không thể du hành xuyên thời gian. Đại lý lữ hành có thưởng cho tôi bốn ngày du lịch kìa. Cô có thể dùng nó để đi ngược về Westbridge vào năm cô chọn để tận mắt chứng kiến thời kỳ lịch sử cô cần.”

“Có một hãng lữ hành cho đăng ký du lịch vượt thời gian sao?” Sabrina luôn ngạc nhiên trước tài xoay sở hậu trường khéo léo của các phù thủy.

“Dĩ nhiên. Bộ cô nghĩ tôi lập kế hoạch thống lĩnh cả thế giới này mà không hề học tập những kẻ sẽ trở thành nhà chinh phục trong quá khứ sao?” đôi mắt Salem đờ đẫn với những ảo mộng sâu kín về bức tranh toàn cảnh của lịch sử. “Tôi đã đi ngược thời gian để quan sát Alexander đại đế, Julius Caesar, Attila vua Hung Nô, và Garbonzo Grosskopf hành động.”

“Garbonzo Grosskop? Ai vậy?”

“Cô không tìm thấy ông ta trong mấy cuốn sách lịch sử của cô đâu,” Salem nói, đập vào một hạt bụi đang cuốn lên bên cạnh. “Đó là lý do để học tập ông ta . Cô có thể học được nhiều điều từ những kẻ thất trận cũng như từ những người thắng trận.” Nó xem xét kỹ móng vuốt để xem liêu nó có tóm được cái gì không. “Ông này đã vượt trước thời đại của mình, tôi sẽ chứng minh cho cô xem. Ông ta giành được độc quyền cung cấp dầu trên toàn thế giới và dùng nó để khống chế thế giới.”

“Vụ đó tôi nghe quen rồi”.

Salem phì ra, “Dầu ô liu, chứ không phải là dầu mỏ. Chuyện này xảy ra hồi thế ký thứ sáu. Ông ta đã bị mấy tập đoàn bơ qua mặt.”

“Ô,” với vẻ suy tư, Sabrina ngả người xuống đống gối, nhìn lên trần nhà, cố hiểu rõ những khả năng mới mở ra cho cô. “Vậy là tôi có thể đến thăm bất kỳ thời điểm quá khứ nào tôi muốn, chỉ như một chuyến đi tham quan vậy hả?”

“Không hẳn thế,” Salem nói rõ.

Sabrina nheo mắt nhìn con mèo. “Sao mình lại không nghĩ tới một cái bẫy ha?”

“Bẫy biếc gì,” Salem phản đối, “có điều nó không phải một chuyến du lịch thôi. Cô một mình quay về quá khứ và phải sống như người ta đã sống, chừng nào cô còn ở đó.”

Sabrina thử hình dung cô đang ở trong một thế giới không có T.v, radio, máy vi tính, và những cửa hàng bán bánh pizza, một xã hội được thành lập bởi nhưng con người muốn tự do sống theo cách họ nghĩ - và ngược đãi những ai bất đồng với họ. Cô chợt nhận ra. “Chờ một chút - hồi đó họ là những người Thánh giáo! Họ hoàn toàn không ưa phù thuỷ. Còn nhớ hồi lớp tôi trong giờ lịch sử đã tham quan mô hình tái tạo ngôi làng Salem và tôi đã bị đưa ra xử vì tội làm phù thủy không? Vụ đóng kịch đó cũng đủ hết hồn rồi - tôi không muốn nó xảy ra thực sự đâu.”

“Không sao đâu. Hội đồng Phù thuỷ rất bực những ai thay đổi lịch sử, vì vậy tất cả những phù thuỷ đi ngược thời gian đều bị niêm phong quyền lực để họ không thể gây rắc rối.”

“Không quyền lực, thì khỏi tranh chấp,” Sabrina cân nhắc chuyên này. “Nghe có vẻ được, nhưng có điều ta không biết...”

“Cô không mơ đến việc chinh phục thế giới nếu cô không tin rằng những ý tưởng của cô ngon lành hơn ý tưởng của tất cà những kẻ khác.” Salem rao giảng. “Nghe nè, tôi hứa là chẳng có gì xấu xảy ra đâu. Tôi có gạt cô bao giờ chưa?”

Nó nhận ra mình đã nói hớ khi Sabrina nhìn xoáy vào nó một cách khó chịu. “Mi từng nói với ta rằng Bộ nông nghiệp khuyến cáo nên cho mèo ăn năm bữa cá ngừ mỗi ngày.”

Salem khịt khịt với vẻ khinh thường. “Đó không phải là một lời nói dối. Tôi chỉ hiểu lầm những gì tôi nghe trên T.V. Đó là chuyện bình thường.” Nó nghiêng đầu nhìn Sabrina. “Lựa chọn đi: hoặc cùng mấy bà cô của cô đào xới đất hoặc bị Libby trét bùn lên mặt vào thứ hai tới.”

Thở dài, Sabrina lê bước khỏi giường và đi đến cửa sổ nhìn ra. Trong sân sau bên dưới, Zelda đang vứt một mớ ruột cá ươn vào cái lỗ Hilda đào sẵn. Cảnh tượng ấy là tất cả những gì Sabrina cần thấy. Cô quay người đi đến kho chứa đồ và thấy Salem đã ở đó, trông đầy tự mãn và hợm hĩnh.

Tuy bên ngoài trông như một kho chứa đồ ở trên lầu, nhưng căn phòng này trong nhà Spellman cũng là lối tắt để sang Cảnh Giới Khác. Nó cho phép các phù thủy vượt qua những khoảng cách vô tận trong nháy mắt. Cho đến lúc này, Sabrina đã từng dùng nó để đến chỗ Hội đồng Phù thủy, cách xa sơ sơ mười triệu năm ánh sáng, và đến sao Hỏa, mà nói theo kiểu thiên văn, nằm ngay cạnh góc nhà. Phòng xép này còn dẫn tới những nơi không tồn tại ở bất cứ đâu trong vũ trụ của người phàm, như Luyện Ngục chẳng hạn. Muốn đi thì chỉ cần đóng cửa và bước liều tới trước.

Sabrina nhìn xuống Salem với vẻ bối rối bất ngờ “Mình đến hãng lữ hành du lịch ngược thời gian này bằng cách nào đây?”

“Bước qua phòng chứa đồ,” nó nói, chui tọt vào trong.

Sau một ánh chớp sáng rực và một âm thanh lục ục như sấm, Sabrina và Salem bước ra trên một tấm thảm mây mịn như tơ . Một khoảng trống xanh lơ trải rộng khắp mọi hướng. Hai vật thể duy nhất trên nền mây đó là cánh cửa tủ phía sau họ và một cửa sổ bán vé ngay trước mặt.

Nói cụ thể thì cửa sổ này không nằm trên mây, mà lềnh bềnh ngang tầm mắt, không tựa vào một vật gì. Bên trên nó là một bảng hiệu bằng gỗ trôi lơ lửng, bất chấp định luật vạn vật hấp dẫn. Dòng chữ “Mobius Trips” bằng đèn nêông hồng nổi bật trên bảng hiệu. Khi Sabrina nhìn vô đó, những dòng chữ chợt đổi thành “Dù khởi hành vào lúc nào, bạn vẫn luôn tới kịp giờ”. Rồi nó lại biến thành dòng chữ ban đầu.

“Ai đó đã trả một khoản khá bộn cho cái khẩu hiệu đó,” Salem nói cay chua. “Nếu họ chộp được hắn ta.”

Khung kính trượt trong cửa sổ đã đóng kín, nhưng có một máy bán vé với lời chỉ dẫn, “Chọn một số,” in trên đó. Sabrina kéo mép giấy thò ra và xé một vé. Nó mang ký hiệu vô cực, một con số tám nằm ngang kéo dài ra.

“Chỉ là một chút hài hước trần tục,” một giọng thân tình vang lên.

Sabrina chớp mắt ngạc nhiên trước cánh cửa sổ vừa bật mở để lộ một khuôn mặt tròn như mặt trăng mà mới tức thì đây không hề hiện diện. Ông ta mặc chiếc sơ mi kiểu xưa có sọc, tay áo xăn lên được giữ bởi những băng tay đen. Một tấm lưỡi trai che trên hai mắt ông ta. “Cô muốn chừng nào đi?” Ông ta hỏi, đặt hai khuỷu tay trên quầy. Phần cơ thể còn lại của ông ta không có ở đó, khuất sau một cái quầy cũng vô hình nốt. Thật kỳ lạ, nhưng hồi này Sabrina đã quen với những việc kỳ lạ.

Salem nhảy lên quầy để làm chủ tình thế. “Tôi chẳng muốn đi đâu cả. Tôi là Salem Saberhagen và tôi có phần thưởng bốn ngày du lịch. Tôi muốn bạn tôi nhận hai ngày du lịch ngược về 250 năm và nó được tính cho tôi.”

“Xin lỗi, chuyện đó không được,” tay thư ký đó nói. Ông ta nhìn qua con mèo và quát to. “Người kế tiếp!”

Sabrina nhìn quanh, nhưng cô chẳng thấy ai cả.

“Ông có thể cho tôi biết vì sao chuyện đó không thể thực hiện được không?” Salem ra vẻ lịch sự, vì một con mèo theo bản chất luôn tin rằng thế giới tồn tại chỉ để thỏa mãn những mong đợi của giống mèo.

“Được,” tay thư ký đáp.

Im lặng kéo dài một lát. “Sao?” cuối cùng Salem nói.

“Sao, cái gì?” tay thư ký vặn lại.

“Ông có trả lời câu hỏi của tôi không?”

“Trả lời rồi đó.”

Salem khịt mủi. “Không, ông không hề trả lời.”

Tay thư ký lêu lêu một ngón tay chế giễu trước mũi con mèo. “Tôi đã trả lời mọi câu hỏi của ông. Ông còn muốn gì nữa?”

“Tôi muốn một câu giải thích về chuyện tại sao Sabrina không thể đi du lịch do tôi nhường lại?”

“Vâng, dĩ nhiên,” tay thư ký đáp, khoái chí chọc tức. “Ngay khi ông hỏi tôi.”

Đuôi Salem trở thành một một cây chổi đen. Khóe môi cong lên, để lộ chiếc răng nanh nhọn hoắt. “Tôi đang hỏi ông.” Nó rít lên.

“Chưa hỏi,” tay thư ký nói, rõ ràng vô cùng khoái chí với chuyện tranh cãi.

“Khoan, tôi nghĩ là tôi hiểu,” Sabrina cắt ngang. Cô thận trọng nói với tay thư ký. “Tại sao Salem không thể nhường phần thưởng đi du lịch của ông ta cho tôi?”

Đôi mắt tay thư ký nheo lại một cách vui vẻ khi ông ta đáp. “Không được phép.”

Sabrina gật đầu. Bây giờ cô đã hiểu cách tay thư ký này suy nghĩ. “Chính xác là không được phép cái gì?”

“Nhường phần thưởng du lịch của mình cho người khác.”

“Hoàn toàn à?”

Tay thư ký mỉm cười một cách quả quyết. “Đúng và không.”

Sabrina suy nghĩ dữ dội. “Tình huống nào thì được phép?”

Tay thư ký búng một ngón tay và một tài liệu dài in sẵn xuất hiện cạnh cửa, lơ lửng trong không khí. “Phần IX, đề mục 32, đoạn 104: “Nguời chủ chuyến đi vượt thời gian có thể sử dụng tài khoản tín dụng để vận chuyển thêm người khác cùng đi vượt thời gian chỉ vì mục đích làm đồng hành mà thôi.”

“Và trong tiếng Anh điều đó có nghĩa là ...”

Tay thư ký ngắm nghía Salem một lát. Con mèo nhìn ông ta đằng đằng sát khí, cào vuốt trên quầy. Vài vết xước sâu hầu như đã làm hư mặt gỗ bóng. Tay thư ký nhăn nhở cười tai quái. “Nếu ông ta muốn cô đi, thì phải chính ông ta đi và đem cô theo như một người khách của ông ta mới được.”

“Cái gì?” Salem gào lên. “Tôi trở lại năm 1728 hả? Thức ăn đóng hộp dành cho con người mãi đến những năm 1800 mới chế ra được, chứ đừng nói tới món cá ngừ đóng hộp cho mèo!”

“Có thể họ sẽ cho ông mang theo một ít món đó,” Sabrina đề nghị, cố giữ hòa khí.

“Không,” tay thư ký cắt ngang. “Bất hợp pháp. Không thể mang trở về đó bất cứ thứ gì có thể làm thay đổi lịch sử.”

Salem khịt mũi, Sabrina rũ người xuống với vẻ chịu thua. “Vậy là chúng ta không đi. Dù sao cũng cám ơn Salem đã hết lòng giúp đỡ.” Cô bế con mèo khỏi quầy.

“Lầm rồi,” tay thư ký nói oang oang. Khi Sabrina nhìn ông ta đầy bối rối, ông ta nói tiếp. “Theo báo cáo của tôi thì quý vị đã đến Westbridge của năm 1728.”

Sabrina hầu như làm rớt Salem. “Cái gì? Tôi đi tới đó hồi nào? Sao ông biết được?”

Tay thư ký khoát tay trái, lập tức hiện ra một màn hình vi tính và bàn phím. Một danh sách đặt chỗ trước và những ghi chép về lộ trình chạy chậm rãi ngang qua màn hình, vỗ nhẹ màn hình, tay thư ký giải thích. “Mọi chuyến du lịch vượt thời gian đều được ghi lại vào đây. Hồ sơ này ghi rằng quý vị đã lên đường sau đây mười phút, sau lúc tôi đưa vé cho quý vị. Được đưa về cùng ngày mà quý vị rời đi. Đó là một trong những trò trái khoáy của du hành vượt thời gian. Rất tiếc là quý vị không thể quay lại trước khi quý vị đi.”

Với Salem trên tay, Sabrina cảm thấy mình giống như một bản sao méo mó của nhân vật Dorothy được đưa về xứ Oz. “Bây giờ tôi thật sự bối rối. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu lúc này tôi đổi ý và quyết định không đi nữa?”

Thoạt tiên vẻ mặt tay thư ký dầy đe dọa. “Cô phải nói chuyện này với Drell. Cô biết đấy, vì cô đã làm cuộc du hành về quá khứ, nên những gì cô sắp làm đã là lịch sử. Nếu cô không đi, cô sẽ thay đổi lịch sử. Drell và hội đồng sẽ giận vì chuyên đó, và một điều bất biến trong vũ trụ này là cơn giận của Drell. Hãy hỏi con mèo của cô xem.”

“Cô phải lưu ý chuyện đó,” Salem càu nhàu. Drell là kẻ đã biến nó thành một con mèo để trừng phạt tội mưu toan thống trị thế giới.

Sabrina cũng đã chạm mặt Drell vài lần trong sự nghiệp phù thuỷ ngắn ngủi của cô. Sabrina không quá ngớ ngẩn đến độ nghĩ rằng ông ta thoải mái với các nguyên tắc hơn mức tay thư ký này thoải mái với văn phạm và các thì của động từ. “Theo tôi thì nếu như tôi đã đi, thì tôi sẽ phải tiếp tục đi tới.” Cô có vẻ bất lực trước sự rối rắm của việc du hành vượt thời gian. “Ôi trời, vụ này rắc rối quá!”

“Đó là lý do tôi cứ nhất định người ta phải nói chính xác những gì họ muốn nói.” Tay thư ký gật đầu. Ông ta chìa bàn tay ra, một tờ hợp đồng hiện ra trên đó. “Hai ngày vào năm 1728, hai lữ khách, được trả bằng những ngày thưởng đã tích lũy - tổng phí tổn, bốn ngày. Xin ông in dấu móng ông chỗ này.”

Salem chạm chân phải trước vào tờ giấy ngay chỗ khoảng trống được chỉ. Một dấu móng màu đỏ xuất hiện trên tờ hợp đồng.

“Và chỗ này, và chỗ này, và chỗ này,” tay thư ký tiếp tục, lật nhanh các trang giấy, “và chỗ này.”

Salem làm theo, và tờ hợp đồng biến mất. Tay thư ký rút lui vào trong cửa sổ. “Bước vào trong và xem quý vị sắp ăn mặc thứ gì.”

Sabrina nghe một tiếng mở cửa và bất ngờ thấy mình và Salem ở trong một khoảng không màu khác - lần này màu vàng nhạt - đối diện một tấm gương lớn khung bạc.

Một tiếng nổ bốp biến tay thư ký bán vé thành người thực bên cạnh cô, lần này với thân hình đầy đủ, và tra cứu một cuốn sách lớn đang lật ra trên một cái giá xuất hiện cùng với ông ta. “Một ngàn bảy trăm hai mươi tám,” ông ta lầm bầm trong khi lật từng trang. “Một ngàn bảy ... a! Đây rồi - 1728. West Bridge, một khu định cư nằm trong vùng thuộc địa hoàng gia của New England. Quý vị sẽ cần một bộ đồ Thánh giáo thực dân Bắc Mỹ kiểu 7-B.” Ông ta bóc một mẫu y phục phụ nữ từ một trang sách. Nắm tấm hình bằng ngón trỏ và ngón cái, ông ta lắc nó ba lần, rồi ném vào Sabrina. Tấm hình vẽ bộ quần áo đó đụng vào cô và biến thành một bộ đồ hết sức vừa vặn.

Cái quần bó sát và chiếc áo sơ mi của cô biến mất. Nhìn hình mình phản chiếu trong gương, Sabrina thấy cô đang mặc một chiếc áo choàng màu xanh đen bên ngoài một chiếc sơ mi vải. Một chiếc áo nịt đen cứng ngắc ôm sát thân mình cô. Áo choàng dài chạm vào mũi giày cứng và có những cái móc bằng đồng thau phủ bên ngoài. Mái tóc vàng chấm vai của cô được chải cao và được bó trong chiếc mũ trùm bằng vải thô, một kiểu túi hợp thời với những nếp gấp có một sợ dây rút gấp đôi lại khiến cho đáy túi phình to ra.

Tay thư ký bĩu môi khi ông ta kiểm tra quần áo của Sabrina. Ông ta chập hai ngón cái lại với nhau và tách hai bàn tay ra. Hơi thở của Sabrina bị nghẹn lại khi thân áo trên bị buộc chặt lại và vòng eo cô nhỏ lại khoảng một tấc.

“Cái này... là,” cô thở hổng hộc, “cần thiết sao?”

“Ô, phải,” tay thư ký đáp, hái lòng với sự thay đổi này. “Cô vẫn còn hơi mập so với thời buổi đó. Hầu hết bọn con gái đều mặc nịt từ sáu, bảy tuổi.”

“Tôi cuộc là cô sẽ không bao giờ ghen tị với mấy siêu người mẫu nữa,” Salem cười khúc khích, nó đã quyết định rằng chỗ thoái mái duy nhất trong cõi này cho một con mèo là được nằm vắt ngang trên đầu khung gương.

“Còn một chi tiết cuối nữa là cô có thể sẵn sàng đi,” tay thư ký nói. Ông ta vỏ tay hai lần, và một cây nến khổng lồ, to hơn cả Sabrina, hiện ra trên đầu cô. Đầu bấc bùng lên một ngọn lửa tía sáng rực, và cây nến nghiêng qua, nhỏ sáp nóng xuống cô bé. Tuy nhiên, thay vì bùng cháy, nhưng giọt sáp biến thành một màn sáng rực trong suốt bao quanh Sabrina trong giây lát rồi biến mất. “Sáp niêm đó,” tay thư ký giải thích, “Để cô khỏi sử dụng quyền lực của mình chừng nào cô còn nằm ngoài thời đại của cô.”

“Nó là vật duy nhất khiến tôi không trở thành Salem Augustus, đại đế La Mã” Salem nói, nhe răng trước những giọt nến đang cháy.

Tay thư ký vỗ tay hai cái nữa và cây nến biến mất cùng tấm gương, khiến Salem hết sức thất vọng và ngạc nhiên. Rơi từ cỡ thước rưỡi xuống thì không phải là vấn đề lớn với một con mèo, nhưng thường thì chúng thích được chuẩn bị trước. Nó rơi một phát với ba điểm - hai chân trước và mũi - đáp xuống đám mây.

Tay thư ký ra hiệu với một ngón tay duỗi thẳng, giống như một người New York gọi một chiếc taxi, và cánh cửa của một cỗ xe ngựa sơn đỏ đen xuất hiện ngay trước mặt Sabrina. Nó bung mở để lộ bên trong những chiếc ghế bọc da đối nhau và mé bên kia xe có những cửa sổ cho thấy những khu rừng xanh mướt đang lướt qua bên ngoài. Bên trong lắc lư theo một chuyển động mà nó tồn tại ở đâu đó - khi nào đó khác hơn cõi trống màu vàng này. “Xe ngựa của cô đang đến, cô Spellman. Đề nghị cô lên xe ngay.”

Sabrina bế thốc Salem và bước lên xe. Cô nhận thấy hầu như không thể cúi người xuống trong bộ đồ chật cứng như thế này, còn lúc thử cúi xuống còn tệ hại hơn.

Cửa tự động đóng, nhưng Sabrina dùng vai cản lại. “Khoan!” cô gào lên với tay thư ký. “Hành lý của tôi đâu?”

“Những gì cô cần đều ở trong túi du lịch của cô. Hẹn gặp lại!” Ông ta vẫy tay tạm biệt. Bằng một bùa phép gọn gàng, ông ta đẩy Sabrina trở lại chỗ ngồi của cô và đóng sập cửa xe lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.