Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 510 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Image

Tay ôm nặng một bọc quần áo cũ, cô Zelda dừng lại ngay cửa vào nhà thi đấu thể dục của trường Westbridge. Đã có một hàng người dài nối đuôi ôm theo các thùng chứa đủ thứ gia dụng linh tinh, áo quần, sách vở, và đồ chơi đi tới một cái bàn gần bức tường đàng kia. Libby Chessler và bà Quick, giáo viên toán của Sabrina, đang ngồi ở bàn, viết biên nhận cho các món đồ tặng. Các học sinh khác đang khui thùng, xếp loại và bày các vật phẩm lên các kệ và bàn bày dài dài trong nhà tập thể dục. Khắp nơi là tiếng ồn, tíu tít và náo loạn.

Bước tới cuối hàng người, bà Zelda thở dài. Tuy chẳng có mấy hi vọng tìm ra cuốn Các Nguyên Lý Khoa Học Cơ Bản của Tiến Sĩ Peavey, bà cũng không muốn bỏ thì giờ đi loanh quanh trong trường khi bà có thể theo đuổi cuộc tìm kiếm. Một ai đó ở đâu đó có thể có cuốn đó trên kệ sách ở phòng khách nhà mình hay nhét trong rương bỏ trên rầm thượng. Bà mới chỉ bắt đầu rà theo một danh sách các cửa hàng đồ cũ và cửa hàng từ thiện khắp trong vùng. Bà phải kiên trì cho đến khi tìm ra cuốn sách đó hoặc đến khi thỏa mãn rằng mình đã thử đủ mọi cách trước khi bỏ cuộc.

“Xin lỗi.” Bà Zelda chồm tới khẽ chạm vào người đàn ông đứng phía trước.

Xốc lại tấm thảm cuộn lại vắt trên vai, ông ta liếc ra sau và cau mày. “Đừng nóng ruột chứ, bà chị.”

“Tôi đâu có nóng ruột,” Zelda thở hắt ra bực bội. “Tôi chỉ muốn hỏi bộ mình phải xếp hàng chờ tới lượt được giao những món đồ tặng này sao.”

“Nếu bà muốn có một phiếu miễn thuế.”

“Còn nếu tôi không cần phiếu đó thì sao?”

“Tôi cũng không biết sao nữa.” Ông ta nhún vai rồi quay đi.

Một nữ sinh đưa cho Libby cuốn sổ bìa cứng rồi ngồi thế vào chỗ của Libby. Nhớ ra Libby là người phụ trách vụ bán hàng từ thiện này, Zelda xốc lại chồng quần áo để giữ một cái áo cánh lụa đỏ đừng rơi tuột xuống rồi đi về hướng cô ta. Nửa đường bà vướng vào một ống tay áo thả lòng thòng và tông vào một cái bàn chất đầy sách. Chồng sách ngoài cùng đổ luôn xuống sàn.

“Whoa! Coi chừng đó!” một giọng trẻ trung kêu lên.

“Xin lỗi.” Zelda lắp bắp khi một ai đó nắm cánh tay bà để giữ bà khỏi té. Ôm chặt bọc quần áo, bà liếc nhìn và nhận ra một khuôn mặt đã từng gặp trong dịp bà với Hilda biến mình về tuổi choai choai và theo Sabrina để đi xem ban nhạc ưa thích của cô. Cậu trai gầy gò này lần đó đã tỏ ra thích “Zelda hồi trẻ” ấy. “Cám ơn, Gordie.”

“Đâu có chi, cô Spellman.” Cậu ta mỉm cười lúng túng. “Cháu ngạc nhiên là cô vẫn nhớ ra cháu. Có quá nhiều bạn tới dự tiệc Halloween của Sabrina mà.” Đột nhiên cậu ta tươi mặt, kiễng chân lên và vẫy một ai đó sau lưng bà. “Chào Gloria!”

Zelda quay lại khi Gloria, một cô tóc vàng mắt xanh xinh xắn mặc áo len xanh đậm cổ chữ V với một chiếc váy xếp nếp, ôm một bọc quần áo đi ngang qua. Cô ta chẳng buồn liếc về phía Gordie nữa.

Thở dài chán nản, Gordie chồm tới và cầm lên một cuốn sách có gáy đã sờn. “Cứ như mình vô hình vậy ha?”

“Có thể cô ấy không nghe cậu chào,” Zelda nhẹ nhàng nói. Cậu trai vụng về này rõ ràng đã khoái cô bé nọ.

“Không. Con nhỏ đó không muốn bị người ta thấy đang nói chuyện với thằng học gạo thôi.” Gordie nhún vai, mỉm cười để cố che giấu chuyện thái độ lạnh nhạt của cô bé đã làm cậu ta đau tới cỡ nào. “Nhưng ít nhất lúc này cháu cũng khỏi phải thu hết can đảm để rủ cô ta đi ăn pizza ở Slicery.”

“Đúng đó,” Zelda tán thành. “Có vô số cô bé khác thích đi chơi Slicery với cậu. Cứ rủ thử coi.”

“Không. Cháu muốn rủ Gloria thôi,” Gordie nói với vẻ quyết tâm. “Cháu đã quyết định rủ cô ấy và cháu phải làm cho kỳ được. Đây là vấn đề tự trọng, phải không cô?”

“Cho dù cô ta không lý tới cậu?” Zelda hoang mang nhìn cậu ta một cách tò mò.

“Phải! Thế nên cháu đâu có lo lắng gì.”

“Vậy là mình già mất rồi,” Zelda lầm bầm. Bà mỉm cười và đổi đề tài. “Chắc cậu phụ trách món sách vở. Thế ai phụ trách món quần áo cũ?”

“Chắc Cee Cee.” Cậu ta gãi gãi đầu rồi chỉ về tuốt bên kia nhà thi đấu bằng cuốn sách đang cầm trong tay.

Zelda nhìn theo tay cậu La nhưng dừng lại ở ngay bàn tay. Buông rơi bọc quần áo, bà giật lấy cuốn sách trong tay cậu. “Thật không tin được!”

“Không, cháu chắc là Cee Cee...”

“Dẹp vụ quần áo đi!” Nở một nụ cười trẻ con, Zelda chìa cuốn sách trước mặt cậu trai. “Cậu biết đây là gì không?”

“Ơ...” Nhìn qua tròng kính, Gordie đọc tựa sách. “Các Nguyên Lý Khoa...”

. “...Học Cơ Bản của Tiến Sĩ Peavey! Thiệt li kì!”

“Cuốn này tuyệt bản cả trăm năm nay rồi.” Gordie nói nghiêm trang.

“Biết rồi! Giá bao nhiêu đây?”

“Ô, cháu không rõ nữa. Libby đâu có ghé đây cho cháu biết phải kêu giá nào đâu.”

“Thì cứ ra giá đại đi, Gordie!” Zelda nói, trợn mắt nhìn cậu ta với vẻ không-nói-giỡn-đâu và ôm riết lấy cuốn sách vào ngực. Không có sức mạnh nào trên trái đất này hay ở Cảnh Giới Khác có thể tước đi của bà phần thưởng ấy.

“Ờ...” Gordie thở ra một hơi rồi nhún vai. “Hăm lăm xu chắc là được rồi, cô đồng ý không?”

“Đồng ý.” Thọc tay vào túi quần, Zelda thấy trong đó chỉ có cái chìa khóa xe. Bà đã vội vàng đi giao mớ quần áo cũ này và quá bận tâm với việc tìm kiếm cuốn sách từng có mặt ở Westbridge bao lâu nay đến độ quên mang theo ví tiền. Và bà không thể hóa phép ra tiền thật. Những đồng xu và giấy bạc do phù phép hóa ra sẽ hoá thành bụi đất trong vòng vài giờ. Mượn cậu một đồng hăm lăm xu được không?”

“Được thôi. ít nhất cháu cũng làm được một việc đó cho bà cô của Sabrina. Sabrina luôn cư xử với cháu như một con người thực sự.” Móc một đồng hăm lăm xu trong túi ra, Gordie đặt lên bàn. “Cháu sẽ lo vụ này sau khi trường chính thức bắt đầu bán hàng. Để cháu mang bọc quần áo lại lại chỗ Cee Cee giùm cô. Ai vui mừng khi tìm được một cuốn sách cũ như vầy thì cũng đáng được nghỉ ngơi chút đỉnh.”

“Cậu thật dễ thương, Gordie ạ. Tôi sẽ trả nợ cậu sau.”

“Được rồi mà.” Khi Gordie nhấc bọc quần áo lên, một cái chân thỏ màu hồng rơi ra. cầm nó lên, cậu ta nhìn Zelda với vẻ hi vọng. “Cháu lấy cái này trừ nợ được không?”

Zelda lơ đãng nhìn cái đồ móc chìa khóa hình chân thỏ đó. “Được chứ. Cô cũng không biết chắc món đó từ đâu lòi ra nữa.”

“Cám ơn cô!” Nhét cái chân thỏ và túi sau mông, Gordie xách bọc quần áo băng xuyên nhà thi đấu. Một túm lông hồng ló ra ở đáy túi đã bị bung chỉ.

Chẳng buồn đặt câu hỏi về vận may bất ngờ của mình, Zelda bỏ ra cửa. Bà đã tìm được cuốn Các Nguyên Lý Khoa Học Cơ Bẩn của Tiến Sĩ Peavey, mọi chuyện khác đều không đáng kể.

Mau lẹ biến hình từ mèo trở lại thành một thiếu nữ, Sabrina vơ vội mớ sách vở trên giường và biến trở lại trường. Lần này cô hiện ra trong phòng vệ sinh của nhà thi đấu, nơi sẽ diễn ra buổi bán hàng gây quỹ từ thiện. Chính vì vận may của cô đang cạn dần, nên thật ngốc khi hi vọng cô có thể tới được nhà thi đấu trước Zelda, nhưng cô phải cố gắng.

Sablina bước ra đại sảnh vừa kịp lúc để thấy bà cô lao ra cửa với một cuốn sách. Cô vẫy tay la chói lói, nhưng câm bặt khi Steve Weisel và Randy Johnson chạy quanh một ngã rẽ và tông vào người cô.

“ối!” Lảo đảo ra sau, Sabrina không gượng được phải ngả bật vào tường và cùi chỏ của cô thúc vỡ mặt kính của chiếc hộp báo cháy. Áo khoác của cô vướng vào mảnh kiếng bể và cô phải giật tay để thoát ra. Một cảm giác đau nhói qua bắp thịt, nhưng chuyện đó chẳng đáng gì so với những rắc rối vừa mới nảy sinh.

Cô Zelda đã ra khỏi cửa ngoài và biến đi không nhìn lại.

Steve với Randy tiếp tục chạy khi còi báo cháy rú vang khắp trường.

Trong phòng thể dục, bà Quick gào lên kêu gọi bình tĩnh và ra lệnh cho mọi người ra ngoài.

Vì cô Zelda đã về mất và vô cớ báo động cháy là một việc đáng bị đuổi học, Sabrina không dừng lại để suy nghĩ gì hết, mà chỉ lo biến khỏi hiện trường càng xa càng tốt.

Cô biến khỏi chỗ đó.

Và hiện ra trong một phòng xép nhỏ sặc mùi thuốc khử trùng.

Phòng xép của ông lao công. Chun mũi lại ghê tởm, Sabrina xoa xoa chỗ đau trên cánh tay. Phòng chứa đồ vặt này nằm kế phòng vệ sinh nữ trong tiền sảnh, cách xa các văn phòng nhà trường. Đầu óc rối loạn và vận xui hẳn đã làm sai lệch hệ thống hướng dẫn chuyển vị trí của cô.

Cô trỏ tay một phát để giảm đau cho cho cánh tay đã thúc vào hộp báo cháy. Cô không định rút lui khỏi cuộc thi bóng tay ở Slicery vì một chấn thương nho nhỏ như thế, coi như cô đã vào tới trận chung kết. Chuyện này có vẻ không cho thấy ngày hôm nay của cô sẽ đi về đâu.

Trừ phi...

Sabrina đột nhiên tươi mặt lên.

Khi có báo động cháy, thì pháp luật yêu cầu mọi người phải di tản khỏi trường. Và đó là dịp rất tốt cho cô lẻn vào dòng người và không bị phát hiện! Mọi người đã ra tới tiền sảnh rồi, và đang tiến về những lối thoát hiểm!

Hé cửa phòng xép, Sabrina ghé mắt nhìn ra. Một dòng học sinh lũ lượt chạy qua chuyện trò ỏm tỏi. Chờ lúc ngớt một đám đông, cô bước ra hòa cùng bọn họ. Khi chạy qua khung cửa ngoài và ra được sân cỏ, cô bắt đầu thả lỏng người. Có lẽ cô đã chuyển hướng được đợt vận xui cuối cùng này!

Nhận thấy Harvey và Val đang đứng dưới một gốc sồi lớn, Sabrina cất bước về phía đó rồi chợt dừng lại khi có người vỗ vào vai mình. Cô quay nhìn lại và giật mình.

Ông Kraft đang trợn mắt nhìn cô và giơ lên một tờ báo cáo lớp. Trên đó có tên Sabrina, bị đánh dấu vắng mặt trong tiết học thứ ba. “Chắc em không muốn giải thích em đã bỏ học đi đâu, phải không em Spellman?”

“Phòng vệ sinh!” Mò vào túi xách, Sabrina rút ra tờ giấý màu hồng mà cô đã xin được của bà Atherton. “Em có giấy phép!”

Nhíu mày, ông hiệu phó cầm lấy tờ giấy phép, nhìn lướt qua rồi liếc đồng hồ trên cổ tay. “Giấy này mới viết cách đây mười tám phút.”

“Em... ơ, thấy muốn bịnh.” Sabrina nhăn nhó ôm lấy bụng.

“À há. Thế em làm gì trong phòng xép chứa dụng cụ?”

Không tìm ra câu trả lời thỏa đáng, Sabrina đưa tay gãi đầu và thở dài tuyệt vọng. Vì cô không tìm lại được cái chân thỏ màu hồng, nên vận xui của cô coi bộ tăng tốc và cô có nói gì cũng chẳng cứu vãn được tình thế.

“Áo khoác em bị rách này.”

“Vậy sao?” Sabrina hấp háy mắt. Cô quên béng là tay áo khoác đã vướng vào khung kính bể của hộp báo động cháy và đã không thấy vết rách trong căn phòng xép tối om đó.

Nhìn kỹ vào cánh tay Sabrina, ông Kraft nhón ra một mẫu thủy tinh nhỏ vướng trong lớp vải bị rách tưa ra. Ông ta mỉm cười đắc thắng. “Tôi có cảm giác là sẽ phải gặp em trong văn phòng cuối ngày học hôm nay.”

Sabrina sững người nhìn theo khi ông hiệu phó bỏ đi với bằng chứng về chuyện cô đã vô cớ báo cháy, cầm chắc giữa ngón cái và ngón trỏ của ông.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.