Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Image

Vận dụng trí khôn, ma thuật và cá tính linh hoạt của mình, Sabrina đã sống sót được hết ngày hôm đó.

Có lẽ đó là nhờ cô quá bận rộn đến nỗi hầu như không có thời gian để lo nghĩ về chuyện mất việc. Rõ ràng họ sẽ không sa thải cô trừ khi thất bại nghiêm trọng, vì trại đang rất thiếu người. Họ cần thêm nhiều phụ trách để làm những công việc cơ bản, tỉ như dẫn lũ trại viên đi chỗ này chỗ nọ chẳng hạn.

Cô nghĩ có lẽ nếu như mấy bà cô nói thật về kinh nghiệm của cô thì cô cũng được nhận vào làm việc như thường. Lúc đó cô có thể chỉ làm trợ lý cho một phụ trách nào đó ở một phòng bình thường, thay vì phải chiến đấu với một phòng toàn lũ điên loạn.

Sau giờ học về cách dụ rắn, chèo xuồng, làm con thú bằng nhánh cây và bắn cung, thân thể Sabrina mỏi nhừ. Ngay cả những ngón tay cũng nhức. Cô lảo đảo rời khỏi bãi bắn cung với hai cánh tay cứng đơ tê rần vì phải liên tục giương cung. Cô không chắc mình còn cầm nổi cái nĩa trong bữa tối không, cô chỉ nghĩ được về chuyện đó.

Bây giờ cô chỉ thèm tắm, thay quần áo sạch và một cái giường - mà không có thứ nào kể trên sẵn trong tầm tay cả. Sabrina lảo đảo đi theo đường mòn, nắm tờ kế hoạch trong tay và tự hỏi công việc kế tiếp sẽ là gì.

Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của cô, “Nghỉ xả hơi.”

Cô quay lại và thấy Mitch từ một nhánh đường mòn khác đang đi nhanh về phía cô. Anh ta trông cũng đầm đìa mồ hôi và kiệt sức, nhưng coi bộ còn đỡ hơn cô.

“Xả hơi hả?” Sabrina hồ nghi hỏi. “Nhưng tôi mới chết có một nửa - họ còn bắt tôi làm việc thêm được mà.”

Mitch cười khùng khục và gạt một lọn tóc bết mồ hôi trên trán. “Nghỉ xả hơi thiệt mà. Mình được tự do một tiếng trước giờ ăn tối, và hầu hết các phụ trách tìm đường trốn khỏi lũ trại viên càng xa càng tốt. Cô biết không, tôi chưa có dịp đưa cô đi xem các nơi như dự định. Cô có muốn tôi dẫn đi xem chỗ nào không?”

“Phòng tắm vòi sen,” Sabrina nói ỉu xiu. “Tức là, cho mình tôi thôi.”

“Ô, về vụ đó thì cô biết nó ở đâu mà.” Mitch nói với vẻ thất vọng. Anh ta cất bước đi. “Chắc mình gặp lại ở bữa tối quá.”

“Không, khoan đã!” Sabrina kêu lên và đuổi kịp anh ta. “Ai cần đi tắm giờ này? Một phần hấp dẫn của trại hè là thấy mình bốc mùi như con lợn lòi. Mình đi đâu đây?”

“Chỗ nào cô chưa thăm qua?” Mitch hỏi. “Bãi ca nô? Hay bãi đất bùn?” Mắt anh ta thoáng hấp háy. “Hay khu lửa trại Bearclaw Rock?”

Sabrina mỉm cười khi cái bụng cô bắt đầu reo lên vì đói. “Bãi đất bùn nghe lạ đấy, nhưng tôi chưa được xem Bearclaw Rock. Xa không?”

“Mình tới kịp,” Mitch nói và nắm lấy tay cô. “Tôi biết một lối tắt.”

Tuy sự đụng chạm nghe ấm áp và thân thiện, nhưng Sabrina vẫn nghĩ chuyện giật tay ra. Thứ nhất, cô không muốn bị Sylvia bắt gặp, con bé đó hẳn đang rình mò đâu đây. Thứ nhì, cô cảm thấy có lỗi với Harvey. Họ đã thảo luận trước về chuyện hai đứa sẽ xa nhau trong mùa hè, nhưng cô vẫn thấy kỳ cục khi đi chung với một cậu trai khác, tuy rằng với Mitch thì dễ dàng bịa ra một ngoại lệ.

Lối mòn thu hẹp dần và họ phải buông tay ra đi hàng một. Sabrina phải gắng sức mới theo kịp chàng trai thể thao kia đang phóng từ lối mòn này sang lối mòn khác, leo ngày càng cao lên trong rừng. Một cơn gió lạnh thổi qua se se trên da, nhắc cô nhớ trời sắp tối.

Nếu mình bị lạc trong rừng, Sabrina thầm nghĩ, liệu họ có đi tìm mình không, chỉ để có người làm phụ trách Phòng 13 thôi.

Mitch liếc ra sau và cười với cô. “Ê, một trại viên của tôi có ngồi nghe cô thuyết trình về rắn độc. Tôi không biết cô nói gì nhưng nó mê lắm. Tôi nghĩ đây là kỷ niệm đáng nhớ của nó trong đợt trại hè này, hay cả đời nó nữa không chừng.”

Sabrina cười lúng túng. “Tôi đâu có rành về rắn độc, nhưng tôi giỏi thuyết trình.”

“Nó nói cô có một con rắn hổ mang thiệt?” Mitch nhìn cô tò mò.

“Ờ, phải, con rắn đó bằng cao su mà. Cũng may lúc đó trời hơi tối, mà lũ nhóc mười tuổi thì dễ lừa lắm.”

“Tôi bắt chước cô trong buổi nói chuyện về rắn của tôi được không?” Mitch hào hứng hỏi.

Sabrina nhún vai. “Tôi sẽ cho anh mượn con rắn cao su.”

“Cám ơn.” Mitch nói vui vẻ. Anh ta đi chậm lại khi đường dốc hơn. “Con đường này thường ít người đi, nhưng bởi mình muốn được lang thang và ngắm mặt trời lặn.” ;

“Ừ,” Sabrina đáp, lại cảm thấy có lỗi. Cô bé, cô tự nhủ, nếu cô muốn thành thực với Harvey, thì cô nên quay lại và rời xa anh chàng đẹp trai này ngay thôi.

Nhưng chân cô không quay trở lại được, mà chỉ đi lên, về phía anh chàng Mitch đẹp trai và mỏm Bearclaw Rock bí ẩn kia. Mình đáng hưởng chút vui chơi, Sabrina tự nhủ. Ai biết mình còn sống sót sau đêm nay ở Phòng 13 không?

“Bây giờ biết cô sáng tạo cỡ nào trong bài nói về rắn nên tôi hiểu tại sao người ta gọi cô là siêu phụ trách.” Anh ta mỉm cười. “Hay nhất là tôi không cần phải lo ngại cho cô nữa.”

“Lo ngại cho tôi?” cô ngập ngừng hỏi.

“Ô, cô biết đó, Phòng Mười Ba với những đứa trẻ cá biệt đó. Hôm qua tôi còn nghĩ cô sẽ thất bại.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Nói thiệt, mọi người ai cũng nhẹ nhõm khi biết đã có người thực sự giỏi để trị cái đám đó.”

“Phải,” Sabrina mỉm cười cứng cỏi. Mitch liếc nhìn trời. “Đi nào, mặt trời sắp lặn rồi.” Anh ta phóng đi, và Sabrina theo sau bở cả hơi tai. Các bắp thịt chân của cô rên la đau khổ khi cô leo lên theo lối mòn gồ ghề, và cô thiếu điều năn nỉ anh ta nghỉ một chút. Cái mỏm Bearclaw Rock phải là đặc biệt lắm mới bõ công mình leo.

Mitch đột nhiên dừng lại và chỉ qua đám cây. “Thấy nó rồi kìa.”

Mừng húm vì có dịp dừng lại để thở, Sabrina ngước lên và thấy một mỏm đá nhô cao trên những ngọn cây nhấp nhô. Mỏm đá chắc đã bị bào mòn nhiều từ khi nó được đặt tên này, nhưng trông nó không còn giống một bàn tay gấu nữa, mà giống một bàn chân dị dạng của con người hơn, và cô không nhịn được cười.

“Cười gì vậy?” Mitch hỏi.

“Ơ, tôi nghĩ nếu gọi đây là Trại Bigfoot (Chân bự) chắc người ta chửi chết.”

Anh ta mỉm cười. “Nếu qua mé kia nhìn lại thì thấy nó giống bàn tay gấu hơn. Nào, lên trên kia là tới đường mòn chính rồi, đường dễ đi hơn. Dĩ nhiên, có thể cô thích lội bộ trong vùng núi.”

“Mỗi khi có dịp,” cô nói láo tỉnh bơ.

Vài phút sau họ tới một con đường phẳng hơn, hẳn đã có hàng ngàn trại viên đi qua đây trong bao năm qua. Tới đây họ lại có thể đi sóng đôi, và cô chẳng còn quan tâm chuyên anh ta có nắm tay mình hay không. Ở trên đây, cách khu trại nửa dặm, tưởng như chỉ có riêng họ trong rừng. Lẻ loi giữa thế giới này.

Quanh họ chẳng có gì khác ngoài tiếng chim líu ríu, những tàng cây lay động và bầu trời vô tận đang sẫm dần. Họ đi qua một cội cây bu đầy những con bọ rùa và Sabrina mỉm cười. Thời xưa chắc cô đã dừng lại để bắt những con bọ bám trên áo mình, nhưng bây giờ cô không còn là đứa trẻ nữa. Cô có một công việc, có trách nhiệm và hai chàng trai trong tâm tưởng.

Một chàng đang ở Pháp, một chàng ngay tại đây, gần đến độ cô cảm thấy được lông tay chàng ta cọ vào tay cô. Mitch có mùi của thông xanh, nhựa cây và xạ hương; cô không nhớ được mùi của Harvey ra sao. Harvey vui nhộn và hiểu biết hơn, nhưng Mitch là một chàng đơn sơ chát phác. Và Mitch lại có mặt ở đây - một mình bên cạnh cô. Anh ta là một phần của cái kinh nghiệm lạ lùng được gọi là trại hè này.

Bearclaw Rock sừng sững trước mặt họ, và khối đá hoa cương hùng vĩ ấy cao đến hơn chục mét. Ở tầm gần, nó quả thực trông giống một bàn tay gấu - đúng hơn là một bàn tay gấu đã mòn đi nhiều - nhưng chuyện nó giống cái gì thì không quan trọng. Điều quan trọng là nó xa xôi, tách biệt khỏi mọi thứ khác trên đời, ngoài đám bọ rùa và làn gió se lạnh.

Dưới chân Bearclaw Rock là một khoảng rừng trống rộng rãi, hơi trũng xuống tạo thành một lòng chảo. Ở giữa là một hố nám đen vì lứa có những tảng đá trắng xếp vòng quanh miệng hố. Nhiều thân cây và đá tảng được đặt rải rác làm thành những chỗ ngồi thô sơ. Sabrina không tưởng tượng được chỗ này sẽ trông ra sao khi cả trăm trại viên và phụ trách tụ họp quanh đây. Cô thấy vui vì được tới đây một mình với Mitch.

Không nói gì cả, anh ta nắm vai cô. Cô nghĩ anh ta sắp hôn mình, nhưng anh ta chỉ xoay người cô lại và chỉ cho cô thấy khu trại. Sabrina sững người khi nhìn thấy khung cảnh mê hồn đó. Khu trại ẩn mình sau rừng cây nhưng cô có thể thấy dải thung lũng nguyên sơ nằm lọt giữa núi đồi mờ tối. Một dòng sông xanh thẫm uốn lượn qua khu rừng và đồng cỏ, và mặt trời đang lặn phủ ánh vàng lên toàn cảnh.

“Cứ như mình đang ở trên đỉnh thế giới,” Sabrina thì thào. Giọng nói nhỏ rí của cô chìm mất vào sự yên tĩnh bao trùm mỏm Bearclaw Rock. Không trông rõ được khu trại, cô tưởng như mình và Mitch là hai con người còn sót lại trên quả đất này.

Bàn tay khỏe mạnh của anh ta siết trên vai cô. “Tôi cũng thích nghĩ như thế.”

“Chắc anh dẫn tất cả phụ trách mới lên chỗ này,” Sabrina nói. Cô không muốn phá hỏng giây phút này, nhưng chắc Mitch là tay chơi của trại, cô độ chừng như thế. Có vẻ anh ta quá tuyệt trong vai trò này, nhưng cái gì quá tuyệt thì dễ lừa người.

Cô quay lại thấy anh ta nhíu mày, như một cậu trai bị thương tổn. Anh ta rút tay khỏi vai cô. “Đây là nơi tôi thích nhất và tôi nghĩ cô cũng muốn thấy. Mình về được rồi đó.”

“Không, không,” Sabrina vội nói. Cô nắm lấy bàn tay anh ta. “Mitch, tôi thực sự vui vì anh đã đưa tôi lên đây. Cho đến lúc này, Trại Bearclaw với tôi vẫn là chuyện khó khăn. Được bỏ đi xả hơi một lát thì quá đã - nhất là với người mình thích.”

“Cô thích tôi à?” Mitch hỏi, nghe có vẻ sung sướng.

“Có gì mà không thích?” khi họ nhìn sâu vào mắt nhau, Sabrina nín thở. Chuyện lãng mạn này diễn tiến quá nhanh, nhưng đây đâu phải nhà hay trường học của cô. Đây là trại hè - nó cứ như đang trong thời chiến. Ngày mai có thể cô sẽ bị sa thải, hoặc cô bỏ đi. Trong khi mọi người khác đánh cá rằng cô sẽ không trụ nổi đến hết tuần thì chỉ có một mình Mitch là tin tưởng ở cô.

Bàn tay anh ta nhẹ nhàng chạm vào cằm cô. “Tôi cũng thích cô nữa.”

Tim đập thình thịch, Sabrina ngẩng mặt lên và nhìn đăm đăm vào mắt anh ta. Trong hai tròng mắt xanh đó cô thấy dấu hiệu bồn chồn nhưng chắc chắn rằng anh ta sắp sửa hôn cô. Khi môi của họ sát vào nhau đến độ cô nghe được vị sôcôla mà anh ta ăn hồi trưa, thì một cục đạn giấy ướt nhẹp bắn vào cổ cô.

Tiếng cười rúc rích vang lên, và Sabrina quay người lại nhìn chăm chăm và đám cây rung rinh.

“Có chuyện gì vậy?” Mitch hỏi với vẻ cảnh giác pha lẫn thất vọng.

Sabrina đưa tay rờ gáy và lấy ra một cục đạn giấy ướt chèm nhẹp. “Không chỉ có riêng bọn mình ở đây.”

Đến lượt Mitch xoay người nhìn quanh. “OK, ai vậy? Có chuyên gì thế?”

Patty Rhonda, Jasmine và Sylvia ló đầu lên sau một băng ngồi bằng thân cây, nhăn răng cười như bọn mèo bắt được bầy chim. Patty cầm một ống thụt, và rõ ràng nó là tay bắn ống thụt tài ba.

“Ô Mitch, tôi thực sự vui vì anh đã đưa tôi lên đây,” Rhonda ỏn ẻn nhái giọng Sabrina.

“Tôi cũng thích cô nữa,” Jasmine đáp lại bằng giọng trầm đục. Bọn con gái cười khằng khặc như điên.

Sabrina bước về phía chúng, dứ dứ ngón tay. Chúng đâu hề biết chúng đã gần kề số kiếp biến thành chuột đồng cỡ nào. Trước khi cô kịp làm chuyên gì rồ dại thì Mitch đã sùng máu lên chạy xô tới lũ con gái.

“Cút khỏi đây ngay, bọn của cái!” anh ta gào lên. “Để ta yên coi!”

Bọn con gái tản ra như lũ dê, chạy lúp xúp qua những tảng đá và lối mòn nơi Mitch không thể đuổi theo được.

“Tớ phải đi thôi!” con Sylvia la lên. “Tớ phải đi nói cho cô Jill biết!”

Câu phát biểu ấy lại khiến cả bọn ồ lên cười trước khi con bé trại viên tai quái ấy lỉnh đi mất.

Mitch vuốt mặt và nhìn xuống đất. “Tôi rất tiếc. Ước gì mình tóm được mấy con quỷ đó, chôn sống chúng trong cát tới tận cổ cho bọn kiến cắn chơi.”

Sabrina thở dài. “Hình như tôi đọc trong cẩm nang có ghi là anh không được phép làm chuyện đó.”

Mitch vòng tay quanh eo cô, nhưng giây phút lãng mạn đó rõ ràng đã hỏng bét. Chẳng biết là bọn rình mò phá thối đó trở về trại chính hay vẫn còn lẩn quẩn rình mò họ. Sabrina biết chắc Sylvia đang đi tìm Jill để kể lại cho cô ta nghe những gì nó đã thấy ở mỏm Bearclaw Rock.

“Giữa anh và Jill có gì không vậy?” Sabrina nhẹ nhàng hỏi.

“Cô ta nghĩ thế,” Mitch nhún vai nhìn cô bối rối. “Hè năm ngoái tôi đã phạm sai lầm khi thân thiện quá mức với Jill, và bây giờ cô ta mong đợi nhiều hơn. Nhưng cô ta không phải mẫu người của tôi.”

Sabrina nhìn lên và thấy bầu trời đã chuyển sang màu đỏ tía, và họ không có đèn pin. “Trời tối rồi. Mình về cho kịp bữa ăn tối đi.”

“Cô không phiền chứ?” Mitch hỏi.

“Tôi còn nhiều ưu tư lắm. Mình về thôi, nhưng nên đi chậm lại.”

Sabrina để Mitch vào Phòng ăn trước, rồi cô chuẩn bị tinh thần trước khi bước vào. Nếu việc đối mặt với tám trại viên thân yêu của cô chưa đủ tệ hại, cô còn có thể phải đối mặt với Jill và Arthur. Cô nghĩ đến việc học theo Linda và bỏ trốn, nhưng cơn đói thúc cô đi tìm thức ăn. Mùi của nó khiến bao tử cô nổi loạn.

Ngay khi cô hít một hơi thật sâu và chuẩn bị bước vào, thì cô nghe một tiếng crack lớn. Cô vòng qua bên hông Nhà ăn và thấy Arthur vấp mấy thùng rác, làm đổ chúng. Cô nghĩ mình thấy một bóng đen thoáng qua chạy tọt vào rừng.

“Ra khỏi đây ngay! Đồ quỷ. Tao sẽ thuốc mày!” Arthur kêu lên. Ông ta giận dữ cúi xuống dựng một trong những cái thùng rác đổ lên. Nhăn mặt, ông dùng chân hất rác vào.

Sabrina tiến chầm chậm về phía ông ta. “Ông Rimbard, có chuyên gì không ổn hả?”

“Arthur! Gọi tôi là Arthur.” Ông ta hít sâu lấy lại bình tĩnh và giải thích. “Có một con mèo đen bự lục lọi mấy thùng rác của chúng ta. Không biết đó là mèo hoang, hay mèo cưng ai đó bỏ trong rừng, hay…”

Một vẻ khủng khiếp thoáng hiện trên khuôn mặt khốn khổ của Arthur. “Cô có cho rằng nó là của ai đó trong trại này không?”

“Ô, không đâu!” Sabrina nói và cười to át vẻ lo lắng. “Ai mà mang theo thú cưng vào trại hè chứ?”

“Cô không lường hết những trò quái đản của bọn trại viên ở đây đâu.” Ông ta liếc Sabrina và khẳng định. “OK, có lẽ cô biết đây. Tôi nói lại nè, tôi sẽ tống cổ con mèo đó, và bất kỳ ai mang nó tới đây.”

Với vẻ cương quyết, Arthur dựng mạnh hai cái thùng rác lên và bỏ đi về phía trước toà nhà. Sabrina nhìn quanh khu rừng tối đen đàng sau Phòng ăn, và cô hy vọng rằng Salem nghe lời đe dọa của Arthur. Ông ta đã nói đến việc đánh bả, và điều đó là nghiêm túc.

Cô ước gì mình có thể bảo vệ Salem, nhưng cô quá bận rộn với những vấn đề của riêng cô đến độ không thể canh chừng con vật thân thiết của mình. Có lẽ cô nên gửi nó về nhà, nhưng ít ra cô cũng cần có một sinh vật cô tin cậy. Từ giờ trở đi họ cũng phải cẩn thận hơn quanh phòng.

Sabrina đậy nắp một thùng rác và đi trở ra về phía lối vào Nhà ăn. Hít một hơi thật sâu nữa, cô bước vào, cố làm ra vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hôm nay là một ngày tuyệt vời tại trại hè! ít nhất đó cũng là thông điệp mà cô cố khoác lên khuôn mặt ngu ngốc của mình.

Nó không hiệu quả. Nhà ăn vẫn ồn ào như thường lệ, nhưng mọi cặp mắt đều đổ dồn vào cô khi cô bước đi giữa các dãy bàn. Tất cả họ đều biết rằng một trong những trại viên của cô đã thử thó một chiếc xe sân gôn, và rằng cả phòng của cô đã bị tống khỏi bữa tối hồi hôm qua. Có lẽ họ cũng biết rằng cô đã hôn Mitch tại Bearclaw Rock và mang con mèo đi cùng!

Cô bước vội đến bàn mình, cố tránh nhìn những người phụ trách khác. Trước sự nhẹ nhõm - và kinh hoàng của cô - tất cả tám trại viên của cô đều có mặt, và chúng nhìn cô một cách háo hức, như thể chờ cô có thái độ trước. Dĩ nhiên là Alicia không nhìn cô - nó chỉ mải mê với trò video của nó.

Vì đã có sẵn những tô thức ăn trên bàn, Sabrina ngồi xuống và chộp lấy một dĩa. “Cái này được rồi,” cô thì thầm với các trại viên của mình. “Chờ chị ăn xong rồi các em sẽ biết được chuyện gì sẽ xảy ra với các em.”

“Ô, Mitch,” Rhonda nhái giọng, “Tôi rất vui vì anh đã đưa tôi tới đây.”

“Tôi cũng thích anh,” Jasmine ỏn ẻn. “Tôi có thể sờ các bắp thịt của anh được không?” Những đứa kia cười hô hố.

Sabrina nhìn chúng với ánh mắt lạnh băng. “Chị không hề nói, ‘Tôi có thể sờ các bắp thịt của anh được không?’ Và trò đùa đó đã quá xưa, và đi quá xa rồi đó. Nhân tiện, Jasmine này, em thấy người chị chẳng bị dị ứng cỏ độc gì cả, vậy em đã thực hiện vụ đánh cá cuối cùng của mình rồi đó.”

“Em vẫn có thể chơi trò Bingo,” Jasmine nói.

Sabrina nhìn các trại viên của mình với vẻ van nài.

“Chị muốn chúng ta ăn xong bữa nay mà không có chuyện rắc rối xảy ra, được không?”

Bọn con gái phớt lờ cô, như thường lệ. Khi chúng bàn tán và tranh cãi, chúng không ngồi yên được, nhưng chúng cư xử không tệ hại hơn những đứa trẻ ở bàn khác. Cô nhìn quanh tìm Mitch, nhưng không thấy anh ta đâu cả. Có lẽ anh ta đang lo phụ trong bếp.

Chẳng có gì để làm ngoài việc ngồi ăn. Sabrina xúc một thìa đậu rang và nhai nuốt. Đó là thứ đậu rang tuyệt vời nhất mà cô từng nếm

Bất ngờ bọn trẻ ở bàn cô trở nên im lặng khủng khiếp. Tất cả đăm đăm nhìn cô. Sabrina không biết có chuyên gì bất thường cho tới khi nguyên một tô thạch bay ụp xuống đầu cô. Khi chất nhờn trăng trắng này chảy từ từ xuống cổ và lòn vào trong áo cô, cô nhìn lên và thấy khuôn mặt giận dữ, đầm đìa nước mắt của Jill.

Rồi cô nhìn qua và thấy Sylvia, mỉm cười đầy tự hào. Nó đã làm xong công việc của nó. Mọi người trong phòng ăn mênh mông này im lặng, và tất cả đều nhìn Sabrina, tự hỏi cô sẽ làm gì.

Sự im lặng kinh khủng này bị phá tan bởi một tiếng gào.

“Chọi đồ ăn!” Patty gào lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.