Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Harvard Kinklin đứng im lặng nhìn bức tranh treo trên tường bếp. Cậu đã quá kinh ngạc với chiếc bếp điện và bộ đồ làm bếp trong căn bếp hiện đại của nhà Spellman, và cậu cũng bỏ ra một lúc lâu để nhìn qua cửa sổ sang mấy ngôi nhà hàng xóm. Nhưng trong tất cả những điều kỳ lạ ở cái thế giới dị thường này, cậu vẫn luôn quay lại với bức ảnh dán trên tường.

Trong cái thời hoang sơ của cậu, thư từ chỉ được viết bằng tay và được gửi theo xe bưu phẩm hay những kỵ mã của bưu điện, nên cậu không sao hiểu nổi cái ý tưởng làm bưu thiếp này. Dĩ nhiên cậu vẫn hiểu bức hình in trên tấm bưu thiếp trước mặt mình, những hình ảnh được vẽ theo cách nào đó mà không hề để lộ những nhát bút lông.

Tấm bưu thiếp được chia làm bốn phần, mỗi phần đều chụp một cây cầu trên dòng nước. Những cây cầu kỳ lạ! Cong vòng như một mái vòm, nhô lên từ bờ này sang tận bờ kia. Trụ cầu trông như những cánh tay bằng thép, chịu đựng hàng tấn đường xá bên trên. Mắt Harvard lướt qua hình dáng của chúng và cố đoán nhận xem chúng được xây dựng ra sao. Sự tồn tại hiển nhiên của mấy cây cầu này đã thổ lộ với cậu những con đường bất tận hướng tới những chân trời ước vọng.

“Mi có thể trình bầy trường hợp của mình,” Drell gầm lên,

Một cuộn giấy da cừu xuất hiện cạnh Drell, kèm theo là chiếc bút lông vàng lơ lửng, sẵn sàng ghi chép những diễn tiến phiên toà cho hậu thế.

Salem ngồi xuống trên chân sau, vuốt ria mép chậm rãi và đầy kịch tính. Rồi hắn ngước lên nhìn thẳng vào mặt Drell và hắng giọng. “Thưa Ngài Bạo Chúa Toàn Năng,” con mèo nói. Chiếc bút lông khi xoèn xoẹt và những từ này lập tức xuất hiện trên mảnh giấy da cừu. “Tôi muốn chứng minh rằng cái nhà ông Thẩm phán Blackpole đó, với sự xúi giục và hỗ trợ của cái nhà cô Libbeth Chestler đã dối trá kết án Sabrina Spellman về tội làm phù thuỷ, và hơn thế nữa đã nhốt tôi vào một chiếc lồng dùng để nuôi chim, và...”

“Họ có tội”, Drell cúi xuống. “Mi thắng rồi. Tới lượt ta”.

Salem, bị lôi ra ngoài cùng với những lý lẽ của hắn ta, chút nữa đã ngã lăn khỏi chiếc bàn biện hộ. “Tôi thắng rồi? Thế thôi sao? Những tôi đã chuẩn bị cả một bài diễn văn dài...”

“Ta có thể nói gì đây?”, Drell cười tự mãn. “Những bằng chứng của mi thật hùng hồn. Giờ tới lượt ta. Công tố viên Drell?”

Drell Đồng Thau giơ tay lên và gọi, “Công tố viên yêu cầu nhân chứng đầu tiên và duy nhất: thư ký của hãng Mobius Trip”.

Gã thư ký xuất hiện ngay ở bục nhân chứng và gật đầu trang nghiêm chào thẩm phán Drell. Drell Đồng Thau tiến lại chỗ gã bằng những bước chân kim loại nghe loảng xoảng.

“Xin nói rõ tên họ của mình”.

Gã thư ký trề môi. “Tôi không dám nói chắc là tôi có một cái tên”, gã đáp.

Drell Đồng Thau rõ là không trông chờ một lời đáp như thế. “Tôi xin lỗi?”

Quan toà Drell nói với chiếc bút đang lơ lửng. “Trong biên bản cứ ghi tên thư ký, vì chúng ta vẫn gọi gã như vậy”. Cây bút ngoan ngoãn ghi chép.

Drell đồng thau lựa một chiếc đinh khác. “Ông thư ký, ông có nhìn thấy những người bị kiện đây không, Sabrina Spellman và Salem Saberhagen?”

“Có chớ. Nhìn thấy họ đang đứng ngay trước mặt tôi nè, cũng như ông thấy đó”.

“Và liệu có có, thông qua hãng du lịch của ông, du hành ngược thời gian về thị trấn West Bridge năm 1728, và tại đó gây ra những chuyện lộn xộn với kết cục là một phiên toà xử phù thuỷ chưa từng được ghị chép trong lịch sử?”

“Đúng! Không. Đúng!”

“Phản đối!”, Salem gào lên. “Nhân chứng nói cả đúng và không!”.

“Nhưng ông ta nói đúng hai lần và nói không một lần thôi”, Quan toà Drell gầm ghè. “Về mặt toán học, chuyện này tương đương với đúng. Lời phản đối bị bác bỏ.”

“Cám ơn ông. Ông có thể bước xuống”. Drell Đồng Thau nói với gã thư ký. Rồi hắn quay lại chỗ chiếc ghế dài. “Bản Sao của tôi, tôi đã xong với vụ này rồi”.

Một lần nữa, Salem lại phải kinh ngạc. “S..ao đây?” hắn lắp bắp.

Hilda huýt sáo với con mèo. “Chơi hay lắm, Salem! Mi luôn là Flea Bailey!”.

“Có còn muốn biện hộ nữa không?”, Thẩm phán Drell rít lên. “hay chúng ta chuyển sang phần tuyên án?”

“Tất nhiên là có”, Salem cà lăm. “Tôi muốn gọi Libbeth Chestler và thẩm phán Blackpole ra trước toà”.

“Bác bỏ.”, Drell nhìn khoái trá. “Phàm nhân bị cấm cửa tại Cảnh Giới Khác, mèo ạ. Mi đã đầu hàng chưa?”

Libbeth là cô gái giầu có và danh giá nhất trong trị trấn West Bridge. Cô sữ hữu những gì tốt nhất, mặc những bộ đồ đẹp nhất, và mơ được sở hữu thêm mấy ngôi nhà trong phố tại Boston. Mọi vật chỉ làm cô ưng ý nếu như nó tốt hơn những gì người khác có. Không ai có thể qua mặt Libbeth Chestler.

Ngôi nhà này khiến Libbeth thấy mình thật tồi tàn. Mọi thứ cô ta thấy, mọi thứ cô chạm vào, ngay cả những món đồ đã dùng nhiều - tất cả đều ngon lành hơn cô hay những người cô quen sở hữu.

Một cơn đau tức dồn nén trong ngực của cô nàng. Nhà Spellman - ngôi nhà của những phù thuỷ! - có thể là một cơn đau tim hay nỗi đau dai dẳng vĩnh viễn. Không khi nào cô có thể nghĩ tới những món đồ mình sở hữu mà không hồi nhớ lại những thứ ngon lành hơn trong nhà này.

Cô nàng chùi đi những giọt nước mắt căm tức.

“Drell, chúng tôi có thể xin nghỉ để trao đổi với nhau một chút được không?” Zelda nói, giọng bà cứng lại khi nhìn Salem.

“Được thôi, cứ tự nhiên”, Quan toà Drell nói vui vẻ. “Cần bao nhiêu thời gian cũng được. Đó là thứ duy nhất quý vị còn sở hữu. Oh”- ông ta vươn tới trước - tôi đã nói với bà chưa nhỉ? Tôi sẽ kết án bà cùng cô em gái về tội tòng phạm. Hai người các bà cũng phải chịu trách nhiệm về cô cháu gái chứ, nhớ chưa.” Giọng cười của ông ta nghe sởn gai ốc.

Mặt trắng bệch, Zelda quay lại với mấy người kia. Hilda đang sừng sừng trước mặt Salem đầy đe doạ. “Chuyện này sát sườn lắm rồi, đồ phá thối. Mi phải thủ sẵn một con át chủ bài trong tay áo mới mong thoát được”.

Salem hấp háy cặp mắt tròn xoe và nuốt xuống. “Ôi...xin lỗi. Tôi nào có tay áo. Tôi chịu, chẳng biết phải làm gì”.

“Mi nói sao? A, nếu mi muốn lảng xa bọn ta, ta sẽ vác mi ra đóng cọc”, Zelda gầm gừ.

“Thôi nào, mấy người”, Sabrina năn nỉ. “Không phải lúc đấu nhau đâu. Chúng ta nên làm gì đây? Ý cháu là nếu như cháu và Salem đà làm thay đổi lịch sử, tại sao chúng ta lại không nhận ra điều đó nhỉ? Nếu ngày hôm qua không phải giống như ngày hôm qua, chúng ta phải biết chứ... hay là không nhỉ?”

“Sao cô dám lảm nhảm những chuyện đó mà không súc miệng trước nhỉ?” Salem than phiền. “Cô nói về thời gian cũng hệt như gã thư ký khùng”.

Miệng Sabrina há ra. “Ngay chóc! Đó là lời đáp!”, cô bé hét vang. “Salem, đừng có thay đổi nhé!”.

“Thay cái gì?” con mèo lúng túng đáp. “Nhưng tôi cần biết tôi phải làm gì trước”.

Thẩm phán Blackpole lạc lối trong cơn ác mộng, tệ hại hơn tất cả những gì hắn có thể hình dung. Thế giới này là một chốn đầy nguy hiểm và không thể dự phòng, có nơi thì mùa màng thất bát, nơi khác thì tai hoạ trút xuống đầu những nạn nhân vô tội, còn bệnh dịch thì quét sạch từng nhóm cộng đồng. Suốt cuộc đời gã, công cuộc ngăn chặn sự hỗn loạn cùng cực này là việc gắng sức thiết lập trật tự trên mọi vật xung quanh. Lửa được giữ cẩn thận trong lò sẽ không đốt cháy nhà. Những con người bị giám sát chặt chẽ sẽ có tổ chức và không tan biến trong hỗn độn. Xã hội chỉ có thể an toàn nếu như ai nấy đều yên vị trong vị trí tự nhiên của mình. Vị trí của gã, ấy là nói ví dụ, cần phải được tôn trọng, sợ hãi và tuân thủ mà không thắc mắc.

Nhưng không có ai tại đây muốn nghe gã hết. Tất cả bọn họ đều phớt lờ hắn, như thể lời nói của hắn chỉ là những bông hoa cỏ trong gió mạnh; và trong ngôi nhà của tụi phù thuỷ thành thị này, hắn sẽ phải là người biện hộ chính cho dân thị trấn của mình, là thủ lĩnh đương nhiên của bọn họ.

Chốn này thật rắc rối, cái hang phù thuỷ này. Chuyện thứ nhất là nơi đây quá sạch sẽ và trang nhã đối với tụi sứ giả của bóng đêm. Nó quá là cách tân, dĩ nhiên. Blackpole ghét đổi mới, hắn ưng những gì đã thật quen thuộc.

Cái thứ hai gây khó chịu là cái bếp lò phát ra hình ảnh kia. Con phù thuỷ gọi đó là “TV”. Hình ảnh và những mẩu tin nháp nháy trong cái bếp lò mầu đen. Trông thì những hình ảnh đó đúng là những con người thật, nhưng tay hắn lại cho biết bề mặt đó khá nóng và phẳng nhẵn lạ thường. Mấy hàng chữ cũng xuất hiện sau tấm kính, nhưng cũng biến đi nhanh như mấy hình người. Ngôn ngữ tại đây cũng có vẻ là tiếng Anh, nhưng đã bị xáo trộn lung tung cả khiến hắn tin chắc chủ đích của nó là một âm mưu ma quỷ nào đó.

Và còn nữa, còn nhiều thứ nữa để hãi sợ. Người nào người nấy trong cái bếp lò trông đều khác lạ. Blackpole chưa từng thấy nhiều thứ người đủ hình đủ dáng như thế. Da hắn co rúm lại khi nhìn thấy đàn ông và đàn bà âu yếm nhau trơ trẽn như thế nào, sao trông chúng thật vô tổ chức, thật hung hăng... trông chúng thật cá nhân. Theo kinh nghiệm bản thân, không có hai người nào được phép nhìn chong một thứ gì. Sự hỗn loạn luôn ngự trị trên thế giới, luôn thống trị thế giới này, và hắn đơn độc, hoàn toàn đơn độc.

“Quan toà Drell”

“Ah, Sabrina. Ta-rất-thương-cho-cô-Spellman-tội- nghiệp”, Drell kéo dài. “Cô bé âm mưu tóc vàng của ta ơi. Con mèo có mách nước cho cô không? Nó chưa khi nào nổi tiếng về chuyên tính toán đường xa, cô biết mà”.

“Nó đã làm những gì có thể,” Sabrina nói, “nếu tính tới chuyện ông luôn chiếm lấy diễn đàn”.

Drell thản nhiên huơ tay. “Này, đó là một đặc quyền của vị Chúa tể quyền năng. Cô có định múa mép không đây, cô gái nhỏ”.

Sabrina nghiến chặt răng. “Cứ coi chừng phần sân của ông đó”, Sabrina nói. “Tôi sẽ gọi cầu thủ đầu tiên... à, nhân chứng đầu tiên”.

“Không phải là một phàm nhân khác chứ, phải không?” Drell xì ra, xua xua ngón tay trước Sabrina.

Sabrina bỏ qua sự can thiệp của lão quan toà. “Tôi gọi viên thư ký”.

“Cô ta lộn rồi. Viên thư ký là nhân chứng của chúng tôi!” Drell Đồng Thau phản đối.

“À, nhưng bởi vì ông ta đã khai báo rồi, ông không thể loại bỏ ông ta, trừ khi loại bỏ luôn bản kháng nghị của mình”, Sabrina chỉ ra. “Không có lời thú nhận của ông ta, ông không thể buộc tội chúng tôi”.

“Ôi dào, cứ gọi hắn lên bục đi”, Quan toà Drell lầm bầm. “dù hắn có làm được gì chăng nữa, họ vẫn sẽ bị kết tội. Và ta sẽ tìm cách phân khúc họ ra cho coi”.

Viên thư ký lại xuất hiện trong bục nhân chứng. “Tôi đã bồn chồn chờ cô mãi cho tới lúc này”, gã nói với Sabrina. Rồi gã nháy mắt với cô bé.

“Phản đối!”, Drell Đồng Thau gào lên. “Nhân chứng đang nháy mắt với bị cáo”.

“Xin lỗi nghe”, gã thư ký nói, “chắc có hạt bụi rơi vào mắt tôi”.

“Lúc này”, Sabrina nói, “Ông đã xác nhận chuyến đi trở lại năm 1728 của mình, có đúng vậy không?”

“Ờ phải”.

Drell Đồng Thau rung loảng xoảng. “Nhân chứng đã xác nhận đề xuất của công tố, thưa quý toà. Tôi yêu cầu chúng ta chuyển sang phần tuyên án”.

“Tôi vẫn chưa xong mà”, Sabrina tuyên bố.

“Tiếp đi, tiếp tục đi,” Quan toà Drell hối thúc. “Nói cho lẹ lên để ta có thể phân khúc chư vị sớm hơn. Tối nay ta còn có một cuộc hẹn hò”. Ông ta tảng lờ như không thấy cái nhìn căm tức của Hilda.

Sabrina tiếp tục. “Nói cho chúng tôi hay, Ông Thư Ký, theo quan điểm chuyên gia của ông, tôi và Salem liệu có thay đổi lịch sử theo cách nào đó hay không?”

Viên thư ký cười ngoác mang tai. “Không. Không hề”.

“Cái gì!” cả hai gã Drell cùng đồng thanh gào lớn.

“Nhưng ông đã khẳng định là đúng khi tôi hỏi ông xem họ có phá vỡ lịch sử hay không?”

“Tôi nói đúng, không, đúng”. Gã thư ký mỉm cười. “Đúng, tôi đã chuyển họ đi ngược thời gian. Không, họ đã không hề biến đổi lịch sử. Đúng, họ đã bị đưa ra toà... nhưng không có một biên bản nào được ghi lại cả.”

Ngưng lại để thưởng thức vẻ mặt nuốt không trôi của cả hai Drell, gã thư ký tiếp tục bài diễn thuyết rõ là được chuẩn bị khá kỹ càng. “Lịch sử đã hé lộ rằng Hilda Spellman đã dùng bùa quên lãng quá mạnh. Nó không chỉ khiến dân thị trấn quên phứt hai ngày vừa qua, mà còn khiến cho mọi người sống quanh vùng này lãng quên cái thị trấn đó! Trong nhiều năm, không ai nhớ là có một thị trấn với tên gọi West Bridge. Dân sống tại đó cũng quen dần với chuyện này, thậm chí không nhận ra chuyện ấy trong một thời gian. Ngay cả khi hiệu lực của bùa phép đã yếu dần đi, khách lữ hành ghé qua đây cũng quên khuấy là họ đã từng đi ngang thị trấn”. Gã nhìn sang Sabrina. “Đó là vì sao quán trọ Woodcutter luôn là một quán trọ, một hàng ăn hay một quán pizza. Những kẻ hứng chịu bùa quên lãng đã biến chốn này thành một nơi ẩn trú an toàn, một nơi mà người ta có thể quên đi mọi ưu tư.”

“Vậy, theo quan điểm chuyên gia của ông,” Sabrina hởi, hy vọng lời đáp sẽ là những gì cô mong đợi. “tôi và Salem có bị kết án về việc đảo lộn thời gian hay không?”

Viên thư ký cười rạng rõ. “Không,” gã lớn tiếng tuyên bố. “Và bất kỳ ai không đồng ý với tôi đều có thể được coi là thiếu cẩn trọng”.

Thở dài thư giãn, Sabrina nói, “Tôi hỏi đủ rồi, Drell.”

Drell Đồng Thau nghiến những chiếc răng kim loại nghe ken két trong giận dữ. Trên ghế dài, Quan toà Drell cựa quậy trong khi cả Skippy và Casandra giơ ngón cái lên đồng ý. Nếu như ông ta kháng cự, ông ta sẽ bị đè bẹp bởi chính hội đồng của mình. Ông nhăn nhó và tuôn ra, “Trắng án”, bằng một giọng hầu như không nghe thấy nổi.

Zelda và Hilda bổ nhào lại để ôm lấy Sabrina, mỗi đe doạ bị phân khúc đã tan biến. Salem gầm gừ để thu hút sự chú ý của Drell. “Thưa Đấng Vô Thượng, “ con mèo gừ gừ, “chúng ta vẫn còn một trường hợp nhỏ xíu trong vụ luận tội tôi”.

Drell xiết chặt nắm đấm và sấm sét rền vang trên đầu ông ta. “Được! Ta sẽ phân cách chúng!”.

Hoàn toàn bất ngờ, một tia chớp đen quăng ngược ông ta vào chiếc ghế chạm trổ của mình.

“Xin lỗi, “ viên thư ký nói, “Không thể để cho ngài làm như vậy được. Juniper Kelleigh sẽ trở thành một nhà văn quan trọng trong lịch sử Cách mạng Mỹ. Bởi người ta vẫn lãng quên West Bridge nên nơi này đã trở thành một chốn ẩn náu an toàn cho cô ấy in ấn các tài liệu phục vụ Cách Mạng. Còn Harvard Kinklin sẽ tiếp tục xây hàng chục cây cầu trên khắp nước Mỹ, khởi đầu là cây cầu qua sông West Bridge, cái đà đưa cậu đi khỏi thị trấn mãi mãi”.

“Này, thế Blackpole và Libbeth có bị trừng phạt vì những đau đớn họ gây ra cho tôi không”, Salem rền rĩ. “và cả cho Sabrina nữa”.

“Tôi đã có một loại sáp đặc biệt để hàn gắn tâm trí cho họ,” viên thư ký nói, “Họ sẽ không thể nói cho ai hay những gì họ thấy ở tương lai, nhưng họ cũng không quên những gì họ thấy. Đó sẽ là sự trừng phạt thoả đáng với hai người đó”.

Sấm lại chợt rền vang.

“Anh có thể dẹp vụ đó đi không, Drell?” Hilda nói giận dữ. “Trưởng thành lên chớ!”

“Đó chỉ là một hành tinh không người cư ngụ”, Drell càu nhàu, “Tôi cần phải được phân cách một thứ gì! Đừng có chọc tôi, Hilda!”.

“Anh có trễ cuộc hẹn hò lớn của mình chưa vậy?” bà nói bỡn cợt.

Thân thể to lớn của Drell trông lại càng khổng lồ hơn. “Toà nghỉ”, ông ta gầm lên bằng chất giọng sấm sét. Cảnh Giới Khác tan biến và cả nhà Spellman cùng con mèo bị tống ngược về nhà.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.