Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

Image

Mấy cậu kéo nhau đi đâu vậy?", Sabrina hỏi ít nhất là bốn người khi họ chạy ào ngang qua cô bé trước phòng học buổi sáng Thứ hai. Có vẻ như cả trường đều biết một việc gì đó mà cô không hay. Ai nấy đều nháo nhào chạy sang phòng thể dục. Chẳng ai buồn trả lời cô, cho tới khi túm được Jenny. Cô bạn quí này đã dừng lại để kể cho cô nghe những tin sốt dẻo.

Jenny thở hổn hển. "Đó là Quentin. Trong dịp cuối tuần cậu ấy đã tập hợp cả đội bắn cung lại. Họ đang biểu diễn trong phòng thể dục - và sẽ tuyên bố họ tính tham dự giải vô địch toàn tiểu bang! Thầy hiệu trưởng Conroy đã ngưng tiết đầu để ai nấy đều có thể tham dự. Chuyện lớn đó, Sabrina - đi nào!".

Sao? Tất cả chuyện này xẩy ra chỉ trong một kỳ nghỉ cuối tuần? Cô chưa từng nghe chuyện gì tương tự. Sabrina bước nhanh để đuổi kịp Jenny.

"Làm sao mà bọn họ có thể hoàn thiện nhanh tới mức tham dự giải vô địch nhỉ?" Sabrina tò mò hỏi thành tiếng khi cô và Jenny tìm đường đi qua phòng tập đã ken đặc những người. "Đội bắn cung trường mình còn thua cả tụi trường cơ sở trong cuộc thi từ thiện học kỳ trước mà".

Jenny nhún vai và ngó quanh tụi bạn còn lại. "Việc của mình không phải là hỏi tại sao, Sabrina - việc mình cần làm là kiếm ra một chỗ ngồi và theo dõi mấy mũi tên bắn xuyên suốt hồng tâm!"

Sabrina thậm chí không thể phản bác điều này! Cô để mặc Jenny dắt mình tới hàng ghế trước, nơi Harvey, Libby , Jill, Cee Cee, Larry và ngay cả Melvin và cả cái hội tiêu điều của hắn ta đang chen chúc. Tất cả giáo viên cũng đều có mặt. Sabrina vẫy tay với thầy Pool ngồi sau mấy hàng ghế. Thầy đang đứng cạnh giáo viên nữ công giá chánh, cô Ehrengart khó tính.

Trên sàn phòng tập, bên cạnh cột gôn bóng rổ, Huấn luyện viên Robbins đã xếp một dãy những chiếc bia riêng lẻ, được tha tới từ chỗ sân tập. Đội bắn cung là một bộ sậu thê lương gồm tám chú nhóc và một cô gái đầy tàn nhang và mụn đỏ tên là Rebecca Larson. Tất cả đều từng xin gia nhập mấy đội khác, nhưng chẳng ai trụ lại được. Chỉ còn mỗi đội bắn cung; đội này nhận bất kỳ ai. Họ đứng lộn xộn cạnh đường biên, tay nắm chặt mấy cây cung và lắng nghe chăm chú: Quentin rõ là đang khích lệ đồng đội. Trông cậu ta ra dáng huấn luyện viên hơn là chính Huấn luyện viên. Toàn đội và cả người dẫn dắt đều mặc những bộ đồng phục bắn cung thường nhật: quần soọc thể thao và áo khoác xanh của Westbridge bên ngoài chiếc sơ mi trắng. Ngoại trừ Quentin. Cậu ta có đủ táo tợn để tự phân tách mình ra khỏi nhóm với chiếc quần jean bạc phếch, áo thun trắng bó chặt và vẫn cái áo da nâu lắm túi đó.

"Mình không rõ hắn có mặc áo đó đi ngủ không đây?", Sabrina cợt nhạo.

Libby, Jenny và ngay cả Harvey đều ngó sang cô đầy khó chịu. "Dẹp chuyện đó đi, Sabrina." Libby xì ra, "Cậu ấy là cung thủ xuất sắc nhất của chúng ta. Cậu ta có thể mặc bất cứ thứ gì cậu ấy thích. Ngoài ra, trông cậu ấy thật nóng bỏng".

Nóng bỏng? Chắc hắn ngạt thở thì có đấy, Sabrina nghĩ, rời mắt khỏi chiếc áo của gã trai. Cái nóng trong phòng thể dục lúc nào cũng không chịu nổi, nhất là khi nghẹt những người đến tận áp mái.

Đứng lúc đó Thầy Robbins và ông hiệu trưởng Conroy tiến ra giữa săn phòng. Ông hiệu trưởng hói đầu và bệ vệ nói sang sảng vào chiếc micro cầm tay, "Chào các em học sinh! Liệu đây có phải là một điều kỳ diệu khi chứng kiến sự việc lạ lùng này ngay trong sáng thứ Hai?

"Các em tới đây để chứng kiến một chuyện rất hấp dẫn. Dưới sự lãnh đạo của Huấn luyện viên Robbins, và với sự trợ giúp hăng hái của học sinh mới chuyển trường của chúng ta..." Khi ông thầy chỉ vào Quentin, tất cả khối học sinh đều bùng ra trong tiếng vỗ tay hỗn loạn! Chậm chạp, Sabrina cũng vỗ tay theo. Cô bé ngó quanh: cô chắc là người tham dự kém nhiệt tình nhất hội.

Ông hiệu trưởng Conroy tiếp tục, "...vâng, như tôi đang nói, các em chắc đều đã gặp Quentin. Cậu ấy đã được theo học môn này rất cơ bản tại nước mình, và cậu cũng là một cao thủ bắn cung như chúng ta sắp sửa được chứng kiến. Vâng, đội bắn cung mới được tăng cường này sẽ biểu diễn cho chúng ta xem những kỹ năng đã được hoàn thiện rất nhiều của mình. Cuộc thi toàn tiểu bang sẽ bắt đầu sau vài ngày nữa, và tôi hy vọng sau buổi trình diễn nhỏ này, tất cả các em sẽ có mặt tại đó để cổ vũ Những Cung thủ của Westbridge!"

Giữa những tiếng hoan hô đầy phấn khích, ông hiệu trưởng nhường micro lại cho Thầy Robbins, người đang triệu tập cả đội vào vị trí. Theo hiệu lệnh của huấn luyện viên, cung thủ dầu tiên, một thằng nhóc ẻo lả có tên Raymond Jackson kẹp chặt một mũi tên, giương cung lên, kéo mạnh dây cung - và buông cung. Ray có vẻ thiếu sức mạnh hay tốc độ. Mũi tên của cậu ta bay chập chờn, thoạt đầu ngửng lên được đôi chút, rồi chúi xuống, có vẻ muốn cắm thẳng xuống sàn, cách đích vài bộ. Nhưng bất thình lình mũi tên như được tự tiếp thêm năng lượng - khi cách mặt đất sáu inches, nó bỗng vươn lên và phóng thẳng một mạch trúng hồng tâm. Ai nấy đều hò reo phấn khích!

Theo phản xạ Sabrina cúi xuống nhìn ngón tay mình – có phải tình cờ cô đã khiến cho mũi tên bắn trúng hồng tâm? Nhưng cô mới khoanh tay trước ngực trước khi Raymond bắt đầu. Không có ngón tay vớ vẩn nào trỏ bậy cả. Đột nhiên Sabrina có một ý tưởng kinh dị - không, không thể được.

Nhưng khi chuyện tương tự lại xẩy ra với hai người kế tiếp trong đội - những mũi tên thoạt đầu có vẻ sẽ rớt trước mục tiêu nhưng lại bốc cao lên và bắn trúng hồng tâm - cô hướng mắt mình về phía Quentin. Có thể như vậy được không? Có phải hắn ta...đã khiến cho những hiện tượng phi vật lý mà cô đang chứng kiến đó xẩy ra? Nhưng mấy ngón tay của Quentin đều đã được đếm cẩn thận. Một tay hắn ta đang nắm chặt cây cung, chờ tới lượt mình,. Còn tay kia hắn nắm lấy ống tên. Thản nhiên, hắn đứng ngó mấy đồng đội, cười điên cuồng khi mỗi người thành công và bắn trúng mục tiêu.

Quentin bắn cuối cùng. Sabrina không chút nghi ngờ là hắn sẽ quyến rũ cả trường với khả năng phi thường của mình - và hắn làm vậy thật. Hắn còn chơi trội nữa. Trong lúc mỗi đồng đội chỉ được bắn một mũi, Quentin lại điểm bắn với một bao tên đầy ắp. Hắn khéo léo giương cung lên - một chiếc cung nhỏ hơn của tụi bạn, có dáng khác hơn và trang trí đẹp mắt, trông như một món đồ gia bảo. Điệu đàng, hắn rút ra từng mũi tên một, ngắm kỹ, và buông cung cho tên bay chắc chắn và mạnh mẽ trúng hồng tâm.

Sau vài cú bắn chuẩn xác, Quentin trở nên vênh váo, hắn ta bắt đầu bắn từ đủ tư thế khác nhau: phóng một mũi qua vai, một mũi khác phóng ra lúc hắn nhắm nghiền hai mắt, mũi khác khi hắn nằm áp lưng trên sàn phòng tập.

Sau mỗi mũi tên trúng đích, tiếng hoan hô lại càng cuồng nhiệt hơn. Có vẻ như toàn thể học sinh đã đứng cả lên, chúc mừng quí ông Pid đang hân hoan tột độ và đang cúi chào sau mỗi cú phóng tên.

Cuối cùng thì Quentin cũng bắn hết sạch tên. Nhưng điều đó vẫn không khiến hắn thôi múa cung. Anh hùng mới xuất hiện của Westbridge vui vẻ nhẩy vòng tròn, giương cung lên làm bộ phóng những mũi tên vô hình khắp cả phòng tập thể dục. Hắn ta có vẻ như đang kiếm tìm Sabrina và, với một nụ cười rạng rỡ. làm bộ phóng một mũi tên thẳng vào cô Sabrina chẳng thấy hứng thú gì. Quentin vẫn giở trò thêm hồi lâu. Rốt cục thì ông hiệu trưởng Conroy đành phải huỷ bỏ cả tiết học đầu tiên.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi Quentin và nghề bắn cung ấn tượng của hắn ta là đề tài bàn tán tại trường trong suốt phần còn lại của ngày hôm đó. Chẳng có mấy việc được hoàn tất, và ngay cả mấy giáo viên cũng có vẻ phấn khích với bước đột khởi trong đội bắn cung, cũng như với sự xuất hiện của siêu sao mới. Tất cả mọi người đều chuẩn bị tham dự buổi đấu loại vòng tròn trong cuộc thi bắn cung sắp diễn ra của tiểu bang.

Sabrina đã nghĩ cả tuần này sẽ là một bản trường ca tôi-yêu-Quentin, nên cô bé đã cực kỳ kinh ngạc khi thấy mọi chuyện không diễn ra theo hướng đó. Chẳng phải vì toàn trường đột nhiên ghẻ lạnh với gã học sinh chuyển trường tóc quăn này...mà chỉ thế thôi, trong khi tuần lễ trôi qua, mấy bạn đồng học có vẻ bị thu hút bởi những chuyện khác. Đó là, quan tâm lẫn nhau.

Tất cả mọi chuyện bắt đầu với Libby. Vào buổi sáng thứ ba, cô hoạt náo viên kiêu ngạo bỗng tách mình khỏi Quentin. Riêng chuyện đó cũng đã đủ quái lạ rồi. Nhất là khi, như Sabrina khám phá ra, hai người này không hề cãi lộn hay va chạm gì hết. Nhưng khi Libby tập trung toàn bộ sự chú ý của mình...không phải vào anh chàng hậu vệ mà cô vẫn từng đeo đuổi, mà vào...Melvin Bibby? Gã học gạo trong trường? Sabrina thấy chấn động.

Melvin Cling là một chú nhóc khá dễ thương, nhưng Libby chưa từng thèm ngó mặt cậu ta trước đây - trừ khi để diễu cợt, vậy đó. Cô ta chẳng có gì khác ngoài sự khinh bỉ dành cho cậu trai ngay từ lớp hai. Giờ đây cô ta như bị bỏ bùa bởi "Mel." của mình. Cô ta tuyên bố đôi mắt kính dầy, có tròng phóng đại của cậu ta là "hết sức đúng điệu", còn chiếc quần ngắn cũn của cậu là "rất hợp mốt"; còn chiếc túi kéo của cậu được đặt tên "phụ tùng của thiên niên kỷ". Cô ả thậm chí còn cho khắc lên nhẫn của mình hàng chữ "Bà Libby Bibby".

Một lần kia, để dậy cho cô nàng Libby tự phụ một bài học, Sabrina đã biến cả cô ta lẫn toàn thể trường học thành dân mọt sách. Nhưng lần này cô vẫn nhận ra cô Libby cũ, ăn mặc cực bảnh và vẫn đầy vẻ đua đòi. Cái nhìn chòng chọc có đẳng cấp của cô ta vẫn còn nguyên hiệu lực. Cô ta nhắc nhở từng người rằng Melvin không phải là một gã mọt sách thông thường, cậu ấy là Vua Mọt sách. Và cô ta đã cậu! Có thể điều kỳ quái hơn chuyện đó là chính Melvin lại không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự ngưỡng mộ bất thần của Libby. Không bị Libby hăm doạ nữa, giờ cậu thật lòng mến mộ cô nàng.

Khi Libby huỷ bỏ cuộc hẹn Valentine với Larry, anh chàng hậu vệ thậm chí chẳng lộ vẻ chán đời. Ngay ngày hôm sau anh ta đã đến trường với một bó hoa, lao vào phòng bắn cung và tặng cho cô gái trước đó chẳng hề được cậu ngó ngàng tới: Rebecca Larson. Nhân vật này nhận món quà, và cả cuộc hẹn đêm Thứ Bẩy, với một nụ cười ngượng ngùng, hiểu biết.

Sau buổi học Thứ Năm, Sabrina, Jenny và Harvey lang thang tại The Slicery, khó hiểu với những đôi bạn kỳ dị của Westbridge. Nói cho đúnng thì Sabrina thấy khó hiểu. Jenny và Harvey không có vẻ thấy đó là những chuyện lạ thường. Hai người thực ra đã hoà nhịp trong một bản song ca kỳ lạ của "Love Is Strange" , trao đổi với nhau từng tràng "whoa, whoa", và cùng đập tay sung sướng.

Suốt buổi chiều hôm đó, Sabrina nhận ra hai người bọn họ hoà đồng trong nhiều thứ họ chưa từng thoả hiệp được với nhau trước đây. Như về bánh pizza "đúp" rắc tiêu. Và cả về giá trị của phim Jerry Maguire: Jenny vẫn nghi phim đó quá cải lương. Harvey thì chỉ khoái bóng tay. Giờ cô và Harvey cùng tuyên bố đó là bộ phim lãng mạn nhất trên đời.

Và rồi lại cái vụ cùng nhau mê mải pinball nữa chứ. Harvey và Sabrina vẫn thường chơi bóng tay; Jenny vẫn chẳng ham bất kỳ trò chơi nào. Nhưng vào chiều thứ Năm đó, có cả hai người, đứng cách nhau có vài phân, bên cạnh bàn pinball, cười thoải mái khi họ tống từng trái banh sáng loáng đập vào thanh chắn. Nếu Sabrina không hiểu rõ cả hai... nhưng, không.

Lần đầu tiên Sabrina đổ sụp vì Harvey, cô không đơn độc trong vụ đó. Cũng đã có lần - dù cực kỳ ngắn ngủi - Jenny đã tin rằng Harvey là người chia xẻ nỗi lòng của cô. Nhưng rồi khi Sabrina dùng pháp thuật của mình để điều tra sự thực, Jenny đã thổ lộ là cô với Harveyhoàn toàn lệch pha. Jenny không khi nào bỡn cợt với Harvey sau lần đó.

Cho tới hôm nay.

Sabrina thấy sự tự tin của mình đang trượt dốc khi cô dõi theo hai người bọn họ đang sung sướng bên nhau, cùng đập phá cỗ máy, cười giòn tan với việc ngả nghiêng bên bàn pinball.

Nhưng ngay khi họ quay trở lại bàn, Harvey chuồn ngay vào chiếc ghế cạnh Sabrina và mời cô một miếng pizza nóng hổi với món đệm ưa thích - cá anchovy. Cậu ta thậm chí còn vòng tay ngang người cô khi quay lại với miếng bánh. Không, chắc Sabrina đã hơi quá lố khi nghĩ tới chuyện...

"Thế cậu nghĩ sao, Sab?" Harvey vừa mới hỏi cô một câu gì đó, nhưììg Sabrina thậm chí còn không nghe thấy.

"Uh, gì chứ? Xin lỗi. Mình vừa lơ đễnh", cô thừa nhận, mỉm cười hối lỗi với Harvey.

Jenny chen vào. "Harvey đang nói là cậu ấy sẽ nghỉ chơi trong đội banh để gia nhập đội bắn cung. Nghe nặng ký đó chớ?"

Nặng ký? Từ lúc nào mà Jenny lại nói giống như Libby vậy ta? Và từ lúc nào Harvey quan tâm tới bắn cung? "Thực ra thì Quentin đã chọn mình", Harvey khiêm tốn giải thích. "Nên mình mới nghĩ, có chuyện quỉ gì chớ, mình cứ thử xem sao. Chắc mình không thể thành ngôi sao bóng bầu dục được. Huấn luyện viên vẫn bắt mình ngồi dự bị suốt".

Sabrina cảm nhận được suy nghĩ của Harvey. Cậu ấy chắc đang nói sảng. Harvey cuồng điên với bóng đá. Cậu ấy đã tập luyện cật lực để được gia nhập đội, và cậu cũng đã tiến khá xa. Vì sao cậu ấy lại từ bỏ nó để chọn cái món cung tên yếu nhớt đó chứ?

Sabrina đã chuẩn bị để phán bác cái quyết định tắc trách đó của Harvey thì chợt ai đó vỗ vào vai cô. Cô xoay ngoắt chiếc ghế lại. Một người đàn ông mặc bộ đồng phục FeDex đang đứng cạnh cô. "Sabrina Spellman?"

"Tôi...uh...đây", cô đáp ngập ngừng.

Ông ta lôi ra một bao chắc nịch và một hoá đơn. "Cô ký nhận được không?"

Tất cả các cặp mắt trong The Slicery chợt đổ dồn vào Sabrina. Ngay mấy thằng nhóc đang chơi pinball cũng ngưng lại.

"Mở ra coi!", Jenny hối thúc. "Mình thèm coi tới chết mất".

"Chờ đã!", Harvey đỡ lấy chiếc gói trên tay cô và áp sát vào tai. "Được rồi, mở đi. Nó không tích tắc đâu".

Sabrina cũng phái cười. Harvey thật dễ thương. Cô giật mấy sợi dây gói để mở bao, rồi nhấc ngược chiếc bao lên. Một chiếc hộp trượt ra; một chiếc hộp rât đẹp. Toàn chocolate Bỉ, loại nhập khẩu.

"Của ai thế nhỉ?", Jenny hỏi vặn trong khi cả đám đông túm tụm đứng quanh bộ ba.

Đáp lại những tiếng thét "Mở thiệp ra coi", Sabrina nhìn trộm Harvey. Hy vọng. Nhưng vẻ mặt bối rối của cậu đã thuật lại cho cô tất cả những gì cô muốn biết. Nó không phải là của cậu ấy. Cô chỉ hơi ngạc nhiên đôi chút khi tấm thiệp được ký tên "Một người ái mộ bí mật".

Nếu không có cả cái sự tò mò kích động xung quanh, dám Sabrina đã biến khỏi đây ngay - ít nhất là xuống khối nhà kế tiếp, nơi cô tin chắc Quentin đang thơ thẩn gần đó. Nhưng phù thủy không được phép lôi kéo sự chú ý tới mình ở nơi công cộng. Vậy nên cô đóng cứng một nụ cười xã giao và ở lại- để mời tất cả những người xung quanh chia sẻ chiến lợi phẩm của mình. Harvey tự mình lựa một vốc lớn; cậu ta chẳng hề thấy ghen tị. Nhưng đó là bản chất của cậu ấy mà, Sabrina nghĩ trong khi cô cẩn thận lựa ra vài cây kẹo xốp cho bà cô và Salem. Trái tim của Harvey trung thực và trong sáng. Cậu ấy cho rằng ai cũng vậy. Chỉ có Sabrina là nghĩ khác hoàn toàn.

Mấy trò "cặp đôi" trong trường vẫn còn tiếp diễn. Tới cuối tuần thì ngay cả mấy giáo viên cũng tham dự vào cuộc phiêu lưu tình cảm này. Thầy Pool vui vẻ nhồi đậu xanh vào ống nghiệm và gửi cho cô Ehrenthart, người trước đây ông thầy vẫn gọi là quí bà Tim Đá.

Thầy hiệu trưởng Conroy, người chưa từng đi chung với bà hiệu phó Lautz, giờ đã đưa bà ta đi ăn tối tới hai lần. Ngay cả ông thầy có vấn đề về đầu óc như Huấn luyện viên Robbins cũng có dịp giỡn cợt với bà cô lịch sử thông thái của Sabrina, cô Hecht. Mà bà cô cũng chẳng muốn dẹp yên ông thầy.

"Cậu có tin vào những chuyện đang xẩy ra không?' Sabrina hỏi khi cô và Jenny chen qua đám đông học sinh để tới phòng học buổi sáng thứ Hai. Nửa tá những cặp học sinh tay trong tay đi ngang qua họ. "Libby và Melvin! Larry và Rebecca! Cả Thầy Pool và cô Ehrenthart! Mình còn nghe Jill và Cee Cee lang thang với mấy gã trong câu lạc bộ khoa học. Cứ như cả trường cùng lên một Con tàu Tình yêu bị yểm bùa nào đó, và cậu với mình là hai kẻ bị bỏ lại trên bờ".

Cũng thật bất thường khi Jenny không lập tức tán đồng với người bạn thân nhất của mình. Nhưng lần này cô ta vẫn im lặng. Thay vì vậy, cô gái độc lập với mái tóc bất kham lại cười ngượng ngập. Sabrina không rõ vì sao, cho tới khi Harvey đuổi kịp bọn họ. Và chuồi bàn tay vào ... tay của Jenny.

Bởi cô biết cô sẽ bị bỏ rơi nếu không làm ngay một điều gì đó, Sabrina vung trỏ để phân cách mấy ngón tay đang nắm chặt của hai người bạn - và gỡ được chúng ra.

Nhưng cũng không khiến được họ ngưng nhìn vào mắt nhau đầy trìu mến. Hay khiến họ đừng nói những từ mà Sabrina tin chắc là cô không hề nghe thấy. "Anh sẽ nói với cô ấy chứ, Harvey? Hay em nói đây?"

Harvey chạm vao má Jenny," Mình cùng nói nghe, được chứ?".

Đừng ai nói gì với tôi hết! Sabrina thấy như cô đang hét lên, nhưng không có một lời nào thoát ra khỏi miệng cô. Cô thậm chí còn không cử động nổi. Harvey và Jenny dễ dàng dìu cô lại chiếc ghế dài quen thuộc. Và kể cho cô tất cả những gì cô không muốn nghe.

Về chuyện vào một lúc nào đó, trong dịp cuối tuần, tại cuộc thi bắn cung, họ đã bị cuốn hút vào nhau không cưỡng nổi. Oh, họ đã kể cho Sabrina nghe là họ tới để cổ vũ đội bắn cung chưa nhỉ? Và bằng cách nào, mà chen giữa những cú bắn trúng hồng tâm, mắt họ chợt dính cứng vào nhau. Và cũng đúng vào giây phút đó, họ chợt nhận ra họ đối với nhau quí giá chừng nào. Không có ai muốn làm tổn thương Sabrina. Nhưng họ không thể kìm mình: họ thấy thật ấm áp và run rẩy khi ở bên nhau. Vậy nên họ đã bỏ nguyên ngày chủ nhật để xem nên thông báo những tin mới với cô bằng cách nào. Harvey Kinkle và Jenny Kelly đang yêu. Và sẽ đi dự dạ hội Valentine cùng nhau.

Quentin lẩn khuất sau mấy bụi cây, theo dõi màn kịch nhỏ diễn ra. Sự thay đổi trong tâm trạng của hắn thật kinh ngạc. Hắn đã bắt đầu nghi ngờ vào khả năng của chính mình.

Nhưng giờ hắn đã chuyển sang kế hoạch B, và có vẻ suôn sẻ. Quentin khó mà che dấu nổi niềm hân hoan. Sau khi Harvey và Jenny bỏ đi, Sabrina vẫn ngồi đó, choáng váng và rối trí. Hắn tự cho phép mình ngắm nhìn cô thêm một lát, rồi phóng vào trường, chạy lại chỗ tủ để học cụ. Lôi trong chiếc tủ học cụ của mình ra một bó hoa rực rỡ và viết thêm một mẩu giấy mầu mè chẳng kém,

Sab vô vàn thân mến. Em cũng đẹp và tươi mát như chính bó hoa này. Em là định mệnh của cuộc đời anh. Hãy nhận lời làm bạn gái của anh.

Lần này thì hắn ký tên thật. Hắn bật tay cho chiếc tủ của Sabrina mở tung và đặt bó hoa vào. Mặt hắn rạng rỡ. Mẹ chắc chắn phải hài lòng!

Sabrina không biết cô ngồi lại trên ghế trong bao lâu. Tít đằng xa cô nghĩ mình nghe văng vẳng tiếng chuông reo, nhưng cô chẳng rõ nó có ý nghĩa gì. Mà cô cũng không nhận ra cả đàn học sinh lũ lượt kéo nhau vào nhà chính để bắt đầu tiết học. Cô bị choáng tới mức chẳng muốn dùng ma thuật. Nếu nhớ ra, chắc cô đã tự biến đi xa. Thật xa.

"Sabrina! Có chuyện gì với em vậy? Em ốm à? Em có cần ghé lại phòng y tế không? Sabrina?..."

Những lời nói vẳng đến cô như qua một màn sương dầy. Cô cố buộc mình phải tập trung: Thầy Pool. Thầy đang đứng trước mặt cô, và môi thầy đang mấp máy. Cô mặc cho ông thầy thức tỉnh nhận thức của mình. "Lúc em không vào lớp hồi sáng, tôi đã ghé qua văn phòng xem em có nghỉ học không. Khi tôi biết em có ghé qua lớp, tôi đà hỏi xem có ai biết em ở đâu không. Quentin nói là cậu ta có thoáng thấy em ở chỗ này. Sabrina ...trông em lạ lắm. Tôi có thể giúp được gì không?".

Sự hiện diện dai dẳng của thầy Pool đã tống cô trở lại với thực trạng. Trong một khoảnh khắc, cô đã nhận thức được.

Harvey và Jenny? Đừng hòng! Sabrina không biết chính xác chuyện gì đang diễn ra, nhưng đột nhiên cô tin chắc vào một điều: Quentin Pid chắc chắn có liên can. Và cô không cam chịu buông xuôi. Cả bạn trai lẫn chiến hữu thân cận nhất. Và nhất là không để họ dính chặt vào nhau.

Cám ơn thầy Pool đã quan tâm, và đoan chắc với thầy là cô vẫn ổn, cô đứng vụt dậy và lao tới tủ học cụ để tìm sách vờ. Sabrina quăng ngay bó hoa vào sọt rác. Cô bé chẳng buồn đọc tấm thiếp đính kèm

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.