_003.jpg)
Một tích tắc sau khi vào phòng vệ sinh, Sabrina biến hình về phòng ngủ của cô. Cô thầm mong lúc này một trong hai bà cô đang phủi bụi bàn ghế hay sắp xếp quần áo giặt ủi, tuy rằng chẳng có bà nào ham chuyện lao động theo kiểu người phàm đến mức độ như vậy. Tuy nhiên, nếu một trong hai bà đã quyết định dành cả một ngày để dính vào công việc coi sóc nhà cửa phàm tục này mà không dùng đến ma thuật, thì rất có thể đó là ngày hôm nay. Coi bộ chuyện tốt đẹp duy nhất từ khi cô thức dậy trên ghế trong phòng mình sáng nay là chuyện tìm thấy cái chày của cô Hilda và một phòng vệ sinh còn trống.
Chỉ còn sáu phút nữa là tới tiết học thứ ba, Sabrina bỏ các sách học xuống và lật quyển sách ma thuật ra, nó vẫn còn nằm lật trên giường. Chụp lấy một cái kính lúp, cô tập trung vào dòng ghi chú nhỏ.
Cô rên lên khi thấy nó được viết bằng thứ chữ tượng hình rối rắm mà cô hoàn toàn không hiểu nổi.
“Làm sao mà mình đọc được dòng ghi chú quan trọng này khi nó in quá nhỏ mà lại viết bằng thứ văn tự hết xài cả mấy thiên niên kỷ rồi?” Kêu lên một câu thất vọng như thế, Sabrina đâu mong có ai trả lời, nên cô giật mình khi cuốn sách lên tiếng bằng một giọng nữ nghe y chang thứ giọng vô hồn của mọi hệ thống phát âm được vi tính hóa mà cô từng được nghe.
“Để in lớn nhấn một. Để dịch nhấn hai. Để đọc thành tiếng nhấn...”
Nhìn một loạt những ngôi sao xếp thành những nhóm có số tăng dần chạy dọc theo rìa của phần chú thích, trước tiên Sabrina nhấn một ngôi sao lẻ. Các ngôi sao và dòng chú thích lập tức phóng to lên. Tuy nhiên nguyên bản vẫn dược viết bằng ngôn ngữ cổ bí ẩn. Cô không thấy có gì chỉ dẫn cách trở lại trình đơn ban đầu cả.
“Giờ làm gì nữa đây?” Giơ hai tay lên, cô nhìn vào cuốn sách.
“Để xem lại những chọn lựa này nhấn tám. Để kết thúc cái này ...”
Sabrina đếm nhanh các nhóm và nhấn vào nhóm có tám ngôi sao.
“Để in lớn nhấn một. Để dịch nhấn hai. Để đọc thành tiếng nhấn ...”
Sabrina nhấn nhóm hai ngôi sao.
“Để đọc đoạn này bằng tiếng Tây Ban Nha nhấn một. Để đọc đoạn này bằng tiếng Pháp nhấn hai. Để đọc đoạn ...”
Nghiến răng, Sabrina lắng nghe cuốn sách khó chịu này đọc to những chọn lựa ngôn ngữ có thể có. Người lập trình cho chú thích bùa may mắn này rõ ràng đã biết rằng một số - nếu không nói là hầu hết - các phù thủy cố đọc nó chắc đang cuống lên vì bùa may của họ bất ngờ hoá xui. Và dòng chú thích này đủ thách thức cà lòng kiên nhẫn của một con sên đang ngủ!
“Bằng tiếng Anh nhấn bảy. Để ...”
Cuống lên, bởi cô cũng đang chạy đua với đồng hồ, Sabrina ấn bảy và ngồi phịch xuống nhẹ nhõm khi văn bản bằng tiếng Anh xuất hiện bằng chữ in đậm.
Cảnh báo: Xin được nhắc nhở, rằng
Chữ in đậm quá lớn đến độ chỉ có khoảng trống cho một dòng ở cuối trang.
“Eeeegh!” Hít sâu vào để tự trấn tĩnh, Sabrina nghiên cứu văn bản và vùng xung quanh nó để tìm nút đọc được phần còn lại của đoạn văn. Hai hình nhỏ của một cuộn sách cổ cuộn quanh một trục gỗ xuất hiện bên lề trái ngay bên trên và bên dưới dòng chữ của văn bản.
“Một cuộn sách. Sao không?”, Sabrina cười khi văn bản lớn này cuộn lên.
vận may, do phù phép hay tự nhiên, là một thứ hàng hoá tự cân bằng. Với một chuyện may mắn, luôn có một rủi ro làm đối trọng. Một phù thuỷ phù phép ra một bùa may để làm tăng phần mình được hưởng sẽ có nguy cơ chịu sự gia tăng của vận rủi trong trường hợp người đó đánh mất lá bùa. Bất cứ ai giữ lá bùa đó sẽ gặp may.
Ngồi xuống, Sabrina mất một giây để cho những ngụ ý của lời chỉ dẫn đó ngấm vào mình. Cô đã mất lá bùa. Bây giờ cồ không chỉ xui xẻo, mà vận xui này sẽ ngày càng tồi tệ hơn cho đến khi cô tìm lại được cái chân thỏ. Căn cứ vào mức độ bất hạnh của cô cho đến lúc này, thì khả năng xảy ra tai họa là đáng báo động.
Nghiên cứu kỹ văn bản lần nữa, Sabrina cố tìm câu thần chú đảo lộn bùa may. Không có loại đó. Hay nếu có, thì nó không được ghi ra đây.
Cô cân nhắc đến việc hỏi ý kiến mấy bà cô, rồi quyết định để dành giải pháp kinh khủng đó làm phương sách cuối cùng. Cô thực sự không muốn giải thích rằng cô đã chế ra cái bùa may đó bởi vì cô đã lần lữa không chịu làm bài luận và học ôn để kiểm tra môn lịch sử cho đến phút chót. Với lại cô thuộc nằm lòng bài giảng về những cạm bẫy của việc “chớ để ngày mai” và việc nghe nó lần nữa sẽ không giải quyết được vấn đề.
Nhưng vấn đề sẽ được giải quyết tạm thời một khi cô tìm lại được cái bùa đó.
Thay vì ào xuống thang và liều đối đầu với các bà cô, Sabrina nhón chân bước xuống. Tiếng cười êm ái của cô Hilda hoà với giọng nam trầm thân mật vọng ra từ nhà bếp, vị trí cuối cùng của cái bùa may phản phé đó, theo chỗ cô biết.
Không có dấu hiệu của cô Zelda.
Chỉ còn một phút duy nhất nữa là chuông ở trường reo, Sabrina quyết định thà về trễ mà có bùa may còn hơn quay lại trường đúng giờ mà không có nó.
Chuẩn bị tinh thần cho bất cứ vận xui xẻo nào tình cờ ngáng đường mình, Sabrina lặng lẽ xuống thang. Coi bộ trò điêu hổ ly sơn là cách hay nhất để cô có thể vào được nhà bếp mà cô Hilda không biết và không gây nghi ngờ cho người khách lạ trong đó. giải pháp đó ngay, Sabrina trỏ ngón tay cho chuông cửa kêu lên rồi lập tức biến mình thành một con mèo đen trông y chang Salem. Cô trốn vào đàng sau trường kỷ khi cô Hilda hiện ra ở khung cửa mở từ nhà bếp sang phòng ăn.
“Tôi trở lại ngay, Gabe. Đừng đi đâu hết nghe!”
“Đừng lo, Hilda. Tôi chưa đi đâu. Còn hai ổ bánh nữa mà.” Gabe cười khúc khích.
Sabrina thoáng nhìn được ông khách của bà Hilda khi ông ta chồm tới trước. Tuy trông có vẻ như gần bốn mươi, ông ta trông to con so với bọn mới lớn. Cô Hilda rõ ràng đã vớ được một chuyện lãng mạn.
“Vả lại, tôi cũng chưa kịp mời cô đi ăn tối nay.” “Anh nói đi ăn tối nay hả Gabe?”
Khi cô Hilda định quay trở lại nhà bếp, Sabrina cho chuông reng lần nữa.
“Giữ nguyên ý kiến đó nghe, Gabe!”
Nằm mọp dưới trường kỷ, Sabrina nín thở khi bà Hilda đi ra cửa trước với Salem theo sau. Khi họ đi qua chỗ trường kỷ, cô lặng lẽ và cẩn thận đi vào phòng ăn.
“Ta nghĩ mi đã no bụng đi ngủ rồi chứ, Salem.” Hilda nhìn xuống con mèo.
“Tôi cũng định vậy. Sau khi bà ra mở cửa. Có thể là một chuyến giao hàng ly kỳ gì khác đủ sức dụ dỗ khẩu vị bọn mèo.”
“Có được hộp trứng cá hồi Zelda đặt mua sáng nay là hên lắm rồi đó, Salem.” Hilda dừng lại để nhìn qua cửa sổ ra ngoài. “Coi bộ ngoài kia chẳng có ai cả.”
Vận may? Sabrina sựng lại, cô nhớ ra Salem đã thèm món trứng cá muốn chết đến cỡ nào sáng nay.
Ngồi xuống dưới chân Hilda, Salem ngoẹo đầu sang một bên. “Còn tôi thấy vớ được một tay cao lớn đẹp trai, chơi đàn xelô, bỗng dưng hiện ra hỏi thăm đường sá coi bộ còn may mắn hơn kìa.”
Ồ hô. Sabrina liếc nhìn vào nhà bếp. Khung cửa sổ để cô lẻn vào bếp, lục tìm dưới sàn và chớp lấy cài bùa, lại đang đóng cứng ngắc, nhưng khó có thể là tình cờ khi mà cả cô Hilda lẫn con mèo đều gặp may mắn bất ngờ sau khi cô rời nhà đi học mà không có bùa may mang theo.
Tựa vào cửa, bà Hilda gật đầu. “Ta không thích thừa nhận, nhưng có vẻ ngươi nói đúng.”
“Mà cũng khó có thể là cái chân thỏ lại dính líu tới sự vụ này há?” Salem hỏi.
“Có thể chứ. Nhưng thấy khó tin lắm.” bà Hilda mỉm cười. “Nó đâu thành vấn đề, phải không?”
“Với tôi thì thành vấn đề đó.” Salem trang trọng tuyên bố.
Chắc chắn rằng cái bùa đó là nguyên do vận may của họ, Sabrina cứng người lại. Nó ở đâu vậy trời?
“Với ta thì không. Gabe Hawkins là có thực và hai ta rất xứng đôi. Mà ta đâu có dùng ma thuật để tạo ra cuộc gặp gỡ này.” Thở ra hài lòng, Hilda quay bước trở về nhà bếp.
Sabrina co mình sau tủ ly.
Salem lững thững đi sau Hilda và lầm bầm một mình. “Mình bỏ cái chân thỏ đó ở đâu nhỉ? Mình bỗng dưng thấy thèm món tôm hùm hấp chung với sò tươi.”
“Ngươi vất nó trên đống quần áo cũ Zelda định tặng hội chơ ở trường Sabrina.” Dừng lại trước tấm gương trong phòng ăn, Hilda trỏ một phát để bới lại mái tóc và hoàn thiện lớp son phấn trang điểm.
“Ô, đúng rồi!” Khi Salem phóng về phía nhà bếp, Hilda làm tan nát hi vọng của cả nó lẫn Sabrina bằng một câu nói đơn giản.
“Zelda mang mớ đó tới trường rồi.” Lại thở dài, bà vội vàng trở lại với người khách tuyệt vời mà định mệnh đã đưa tới cửa nhà bà.
“Không!” Salem choáng váng đứng sựng lại, nó đưa hai chân trước lên che mặt và nức nở “Tổ bà cái vận may thối tha!”
Hay quá! Lợi dụng tốc độ và sức uyển chuyển của loài mèo, Sabrina phóng ra phòng khách, lao lên cầu thang và trở vào phòng mình. Nếu gấp rút lên, cô có thể chặn được cô Zelda và thu hồi cái bùa trước khi bà ấy giao mớ quần áo cũ ở phòng thể dục.
Cô có một cơ hội, nhưng với điều kiện cái chân thỏ đó vẫn còn nằm trong đống quần áo.
Nếu không thì sao?
Nghĩ thế, Sabrina rùng mình. Nếu cô không sớm thu hồi được cái bùa đó, vận rủi ngày càng tăng sẽ làm tan nát cuộc sống của cô, trước khi mặt trời lặn!